Tâm sự
Em đang né tránh gia đình, cha mẹ từng là nguồn gây bạo lực, dù giờ đã hối hận, nhưng em vẫn rất ám ảnh và em cảm thấy ấm ức bởi những gì em chịu bấy lâu do họ gây ra, em dễ kích động khi thấy họ nên em hay né tránh hoặc cố kệ. Nhà em rất dơ, vì cha mẹ có thói ở dơ, em của em còn nhỏ và cũng vậy. Em có tìm đến người thân giúp nhưng người thân nói "hãy suy nghĩ tích cực, thoáng lên, phụ giúp gia đình lên", em cảm thấy bế tắc. Em thiếu kỹ năng xã hội, luôn làm người khác thất vọng, em không biết duy trì mối quan hệ, em sợ đám đông, ngại giao tiếp. Em đang bị bệnh về thị lực đó là glocom do chấn thương từ bạo lực gia đình. Em luôn có ý nghĩ tự tử, em đã có kế hoạch sẵn cho chuyện đó, em tự hỏi mình còn hy vọng nào không, em muốn làm nhà tâm lý học, để được nghiên cứu như Hội Đồng Cừu trên YouTube á, nhưng người thân nói em chỉ đang mơ ước không thực tế "tốt nhất con nên về phụ cha mẹ kiếm tiền, kinh doanh, nên nghĩ thực tế". Em chỉ muốn giải bày tâm sự thôi