u/Leduc1234

Chuyện bao đồng?

https://preview.redd.it/aelolwtt3n2h1.png?width=2048&format=png&auto=webp&s=c968e97a14511bf16f41c5b218829573fd1dbbe8

Cô Tiêu Nguyễn Bảo Ngọc bất ngờ xuất hiện và phát biểu trong một sự kiện tại Istanbul, sau gần bốn ngày được cho là đã bị bắt và mất liên lạc tại hải phận quốc tế trong khi mang hàng cứu trợ đến Dải Gaza (Palestine).

Cô nói rằng: “Sau cuộc ngăn chặn này, tôi nhận ra rằng nỗi sợ hãi bạo lực đang ngày càng tệ hơn. Nhưng điều đó cũng cho thấy họ [Israel] đang tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng đang ở mức rất cao. Họ đã cố gắng hết sức để ngăn cản chúng tôi.”

Cô còn khẳng định: “Tôi thà chết còn hơn phải sống trong một thực tại mà nạn diệt chủng và việc phong tỏa bất hợp pháp ở Gaza vẫn tồn tại. Và tôi biết tổ tiên của tôi, những người đã chiến đấu vì tự do của đất nước tôi, họ thà thấy tôi chết còn hơn là không hành động và phá bỏ vòng vây bất hợp pháp ở Gaza.”

“Và tôi muốn khẳng định lại một lần nữa rằng, họ thà giết chúng tôi đi, nếu không thì chúng tôi sẽ tiến vào Gaza”, cô chia sẻ.

Nguồn: Luật Khoa tạp chí

Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, chuyện gần trước mắt không lo cứ thích lo chuyện xa.

reddit.com
u/Leduc1234 — 1 day ago

Ăn cho cố giờ kêu mắc bệnh nền, hài thật

Trình bày quan điểm bào chữa cho cựu Bộ trưởng Bộ Y tế, luật sư cho rằng, thân chủ của mình không quanh co, né tránh trách nhiệm, thể hiện sự ăn năn, day dứt trước những thiệt hại của Nhà nước.

Quá trình điều tra vụ án, bà Kim Tiến đã tích cực hợp tác với cơ quan điều tra, khai báo trung thực, góp phần làm rõ bản chất vụ án. Sự hợp tác của cựu Bộ trưởng đã hỗ trợ cơ quan tố tụng đánh giá khách quan, toàn diện, sớm kết thúc vụ án.

Theo luật sư, với nhận thức ăn năn, hối cải, bà Nguyễn Thị Kim Tiến đã tự nguyện nộp lại toàn bộ quà biếu và tích cực khắc phục hậu quả vụ án. Điều này được thể hiện trong giai đoạn điều tra, bị cáo đã nộp 14,5 tỷ đồng và trước khi xét xử bị cáo nộp thêm 10 tỷ đồng để khắc phục hậu quả vụ án. Đến nay, tổng cộng bị cáo đã nộp khắc phục 24,5 tỷ đồng.

Theo quan điểm bào chữa của luật sư, hơn 40 năm công tác trong ngành y tế, bà Nguyễn Thị Kim Tiến đã đảm nhận nhiều vị trí quan trọng như Thứ trưởng, Bộ trưởng Bộ Y tế từ năm 2011-2019, luôn được đánh giá là cán bộ tận tâm, có trách nhiệm, uy tín, chuyên môn và có nhiều thành tích xuất sắc trong ngành y.

Luật sư nêu nhiều tình tiết giảm nhẹ tội cho thân chủ của mình như đã trực tiếp chỉ đạo phòng, chống thành công nhiều dịch bệnh nguy hiểm như: Dịch Sars, cúm gia cầm H5N1, cúm A H1N1, sốt xuất huyết,... góp phần củng cố hệ thống y tế dự phòng, nâng cao năng lực y tế cơ sở, thành lập và hoàn thiện hệ thống trung tâm kiểm soát dịch bệnh CDC tại các tỉnh và thành phố, tạo nền tảng quan trọng giúp Việt Nam ứng phó hiệu quả với đại dịch Covid-19 giai đoạn 2020-2021.

Với các thành tích và đóng góp quan trọng, bị cáo Nguyễn Thị Kim Tiến đã nhận được nhiều bằng khen, giấy khen của Đảng, Nhà nước cũng như các tổ chức quốc tế ghi nhận…

Luật sư cho biết thêm, hiện bà Kim Tiến tuổi cao, sức khỏe yếu, mắc nhiều bệnh hiểm nghèo, thường xuyên phải nhập viện điều trị các bệnh như cầu cơ mạch vành bẩm sinh, u nang trong thất, loãng xương, rối loạn giấc ngủ,.. Các tài liệu này đã được thu thập và lưu trong hồ sơ vụ án.

“Việc một phụ nữ lớn tuổi, mang nhiều bệnh nền phải bị tạm giam 7 tháng đã là sự trừng phạt nghiêm khắc, đủ sức răn đe và giáo dục đối với bà Kim Tiến", lời luật sư.

Gần đây nhất, bị cáo phải điều trị rối loạn tiền đình gây chóng mặt té ngã không dậy được, đau ngực và thoát vị đốt sống cổ chèn ép gây đau cổ dữ dội.

Theo báo vietnamnet

https://preview.redd.it/2eq5tiq9hh2h1.jpg?width=1218&format=pjpg&auto=webp&s=4c27abe41d87217af51f1db8eee1dda9d0c2c424

reddit.com
u/Leduc1234 — 2 days ago

Ông thầy dạy t đã là nạn nhân của bò đỏ bake

Hôm nay t mới phát hiện một việc này, ông thầy dạy trường t, ổng là kiến trúc sư, trang ổng thì cũng kha khá người theo dõi, mới đây ổng có vô tình lên 1 bài mà làm cho 1 con bò đỏ nổi giận và buông lời với ổng, t không biết trước ông có hay bị tụi nó quấy phá không chứ t cũng theo dõi face ổng lâu mà chưa thấy trường hợp này.

Chuyện là ổng đăng mới đây bài viết bảo là đường xá ở VN (cụ thể hơn là thành hồ) đã bằng Thái Lan mười mấy năm trước, hy vọng sẽ tiến xa hơn nữa, bên dưới là bức hình ổng chụp khi ổng đi trên đường

https://preview.redd.it/0km8v8ni8v0h1.jpg?width=984&format=pjpg&auto=webp&s=b004a9e99c64cf363bf48fba80de3c8dc1c9686f

Một bài viết quá bình thường, ổng chỉ nêu cảm nghĩ, ổng còn hy vọng sẽ còn tiến xa (riêng t thấy nó là sự thật chứ không sai), nhưng vô tình 1 con bò lãng vãng vào trang ổng thấy được bài rồi rống lên tức tối.

Đầu tiên nó rống dưới phần bình luận của ổng và trả lời 1 bình luận khác

https://preview.redd.it/soswh1209v0h1.jpg?width=965&format=pjpg&auto=webp&s=39ef7cf5e161feed32be32ea2048cf646aa39bc7

Rồi chưa kể nó cay đến mức share bài ổng về tường nhà nó.

https://preview.redd.it/zl1q0v6c9v0h1.jpg?width=929&format=pjpg&auto=webp&s=406ff5547cb20b8efb0cd79029dab11d86afd275

nghe biết sặc mùi bake bò đỏ ngoài đó rồi,

Chẳng biết ai mới ếch ngồi đáy giếng, cái gì HN tụi mày cũng thua tụi t hết á, từ cơ sở hạ tầng, văn hóa, kinh tế, giáo dục,... GDP thu nhập cũng cao hơn, sau sáp nhập còn cỡ nào? Vốn miền nam t có nền phồn thịnh từ trước đó rồi, chứ không phải bây giờ mới phát triển đâu, kể xem HN tụi bây có gì? hỏi thật.

Kể cả "xứ bolero" là t biết nó rất cay, xứ bolero thì đã sao, thách tụi bây tìm được bài nhạc đỏ nào có giai điệu hay và lời ý nghĩa hơn mấy bài bolero nhạc vàng trong này đấy.

Đúng lũ bake méo bik mẹ gì tụi trong này.

À chưa kể 1 bài đăng cách vài ngày trước của ổng cũng bị nó tế trong khi bài đó t đọc nội dung ổng cũng chẳng nói gì đụng chạm, ổng chỉ đăng 1 công trình ổng đang thi công rồi khen thế méo biết sao nó lại cay cho được???

https://preview.redd.it/iaznvvvkav0h1.jpg?width=1080&format=pjpg&auto=webp&s=27ee651f7274b1612fa80c10dfe1e042ffe555ad

Này chỉ là công trình ổng đang thi công?

https://preview.redd.it/9sdnyd4nav0h1.jpg?width=1080&format=pjpg&auto=webp&s=5910e4c6ba8b0a1ff99f16369348d6ef2d32ba46

Nhưng nó cũng cay là sao?

Cuối cùng cái t mắc cười vs tụi này là.

y chang mấy đứa khác chửi Mỹ mà vẫn đi Mỹ, chửi Namki nhưng vẫn muốn sống trong Nam? Sao tụi mày khen Hà Nội ngàn năm văn hiến tụi mày lắm mà, sao không ở lại cống hiến cho quê hương mà vào trong đây làm gì?

https://preview.redd.it/ywt9tphxav0h1.jpg?width=1080&format=pjpg&auto=webp&s=7b5dd158dd2e0a3c022e559caad8d2d437703b5d

Quê ở Hà Nội nhưng hiện sinh sống và làm việc ở trong này mới ghê.

Thật ra t cũng nghi ngờ đây chỉ acc ảo của mấy thằng dlv thôi. Nhưng dù sao mấy thằng này chẳng hiểu biết gì.

Hy vọng ông thầy t sẽ an toàn.

reddit.com
u/Leduc1234 — 10 days ago

Khi nào mới thôi những chuyện này

Bản tính con cháu Lạc Hồng ông cha ta có thế không?

Dĩ nhiên là không...

Nhưng chỉ vì cái thứ chủ nghĩa lai căng nào đó mà dân tộc ta bây giờ ra sao?

https://preview.redd.it/4hbn2hcnjh0h1.png?width=671&format=png&auto=webp&s=8c45d2d0e8b40fd6b8e995b4e31dd8314295c29e

Nó không còn là thiểu số nữa đâu, chỉ có những đứa ngu mới làm ngơ và cho nó là chuyện thiểu số.

Đừng đổ lỗi cho 1 cá nhân làm mất hình ảnh 1 tập thể nữa, văn ấy quá quen thuộc rồi.

Bao giờ VN sạch bóng cộng sản thì chuyện này mới đỡ đi

reddit.com
u/Leduc1234 — 12 days ago

Vì tình tiết vụ này khá nghiêm trọng t không đăng trực tiếp lên đây nên t tạm đăng link của trang cá nhân này rồi anh em tò mò thì vào xem.

Miền nam chính thức có Đoàn Văn Sáng phiên bản 2.0 rồi nha anh em.

https://www.facebook.com/nguyen.thang.913404/posts/pfbid0Zkhw8CNwpEqR9wZr3qeAKvbaow2r9CthxqNcshFTPxJWHvE9tEWeBPqTSquHBbknl

Xem clip bên dưới bình luận bài viết đó, khúc cuối chưa che đâu, nhìn gớm lắm.

reddit.com
u/Leduc1234 — 19 days ago

haizzz chắc ngày mai t mới dám ngoi lên, từ qua tới giờ off, qua giờ tụi nó hoạt động tần suất mạnh thật, đúng ngày đúng giờ quá mà.

Nay t mới dám ngoi lên xem tình hình, mới mở face ra thì đụng ngay cái vidieo này, chưa hết đọc đúng dòng bình luận bên.

Oh giờ t mới hiểu 1 phần lý do tại sao tụi bake qua Nhật (các nước khác nữa) đều có chung những hành động kỳ quặc mà người ta cảm thấy phiền hoặc gây chuyện ít nhiều, thằng chủ cmt thì nó bảo là cho nó sĩ 1 ngày (sĩ diện) (nghĩa là nó cũng biết việc nó làm là ảnh hưởng người khác) nhưng vì hôm đó lễ nên sĩ chút chắc không sao.

Nhưng cái đáng nói là tụi kia thì không nghĩ thế nó bảo là cứ làm những hành động đó nhiều vào lý do rất đơn giản là để tự tôn dân tộc, tự hào dân tộc chứ chả sợ bố con thằng nào, nói chung t đọc xong tư duy tụi này t ớn quá, xứ này đúng thất vọng quá thất vọng, thôi thì cũng không bất ngờ gì, làm ngơ sống tiếp thôi chứ biết sao giờ.

https://preview.redd.it/fzq1vl0wyhyg1.png?width=1430&format=png&auto=webp&s=3f794c866a660d5e1f9b0d1cdedb9d9b8bd76ae4

https://preview.redd.it/tqcutxmwyhyg1.png?width=1426&format=png&auto=webp&s=bd36c00c9d8331abf29611820b27419850fbdda8

Bài ca tự hào dân tộc, tự tôn dân tộc, nghe mãi mòn lổ tai vẫn muốn nghe. Tự hào ảo nhiều, thắng trận đá banh là điển hình.

reddit.com
u/Leduc1234 — 22 days ago

(đóng góp cho anh em một bài viết chất lượng từ anh tao)

Ngày 30 Tháng 4 và Ảo Ảnh Vũng Nước HÒA HỢP, HÒA GIẢI giữa Sa Mạc - PHẦN 1

Bữa nay tôi viết về Ngày 30 Tháng 4 trong hoàn cảnh Việt Nam ngày nay, 51 năm sau sự kiện này.

Đáng lý, không cần viết ra những dòng này cũng được, vì sao?

Vô vàn con người có lương tri và giàu trí tuệ khác - từ những đồng bào Việt Nam cho tới các cá nhân vốn không gốc gác sanh sôi trên xứ sở nhỏ bé này – đã miệt mài viết/nói suốt hơn nửa thế kỷ đằng đẵng qua rồi. Người viết không nghi ngờ gì là kém tài hơn rất, rất nhiều so với vô vàn con người như vậy.

Vả lại, nếu đã quyết định “lên tiếng” một lần, một người có thể tự áp vô mình thứ áp lực vô hình là những năm sau, sau, sau nữa, không làm tiếp thì trong lòng thấy cũng kỳ, trong khi vốn dĩ bất cứ một cá nhân đủ tỉnh táo nào cũng phải thấu suốt rõ ràng, qua biết bao nhiêu bàn luận với đủ mọi quan điểm và hàng ty tỷ con chữ viết đã ghi xuống, rằng nguyên do gốc rễ (của hết thảy vấn đề, không còn gì sâu thẳm hơn):

Nằm ở chính chế độ đảng Cộng sản Việt Nam. Hết.

Chính nó nắm hết mọi ngọn nguồn, ai (khi tìm tòi) có cố lần mò từ một điểm ngẫu nhiên nào mà phang tới thì cuối cùng đều giáp mặt nó, không thể tránh né.

Vậy nên, thi thoảng trong những ý tưởng lóe lên trong tích tắc, người viết có khi đã nghĩ:

>“Hay là thôi, còn nhiều chủ đề hay hơn đặng đào sâu mà.”

Nhưng, tại sao vẫn quyết định sẽ viết những dòng mà bạn đang đọc? Vì đơn giản cũng không mất gì nhiều. Những gì được viết ở đây, có thể không hề mới mẻ với nhiều người, nhưng suy đi tính lại, việc góp thêm một góc nhìn (dầu tí ti thôi) cho công luận tha hồ chọn lựa suy xét cũng là việc đúng đắn, càng nên làm khi suy cho cùng cũng là quyền tự do bày tỏ quan điểm của mỗi con người mà, sao phải đè nén trong im lặng.

Cụ thể, tôi xin phép bàn về cái mà chế độ đảng Cộng sản VN gọi là “Hòa hợp và Hòa giải” (Harmony and Reconciliation)

Về bản chất, hài hòa (hay hòa hợp và người viết xin tạm dịch từ chữ “harmony”) là: Trạng thái các bộ phận khác nhau khớp với nhau một cách hài hòa, có trật tự hoặc nhứt quán. Nó mô tả trạng thái không có xung đột, nơi các yếu tố riêng biệt - cho dầu là âm thanh, ý tưởng hay con người - cùng hoạt động như một thể thống nhất.

Trong khi đấy, thuật ngữ hòa giải (reconciliation) đề cập đến Hành động làm cho hai thứ khác nhau trở nên nhứt quán hoặc tương thích. Tùy thuộc vào ngữ cảnh, nó mang những ý nghĩa thực tiễn rất khác nhau, trong bài viết này xin nói riêng trong mảng “Xã hội và Chánh trị” (và liên quan tới việc Hàn gắn các mối quan hệ):

Về mặt xã hội, đó là quá trình khôi phục các mối quan hệ thân thiện sau một cuộc xung đột hoặc thời kỳ xa cách.

Riêng về Hòa giải dân tộc:

Lấy thí dụ, ở một số quốc gia như Canada với Úc, thuật ngữ này đề cập đến hành trình không ngừng xây dựng mối quan hệ tôn trọng (respectful) giữa người bản địa và người phi bản địa (những người từ khắp nơi từng di cư tới sanh sống tại vùng đất đấy trong lịch sử).

Quá trình này thường bao gồm:

  • Nói lên sự thật: Chánh thức thừa nhận những bất công (injustices) trong quá khứ, chẳng hạn như tác động của chế độ thực dân hoặc các trường nội trú (trong bối cảnh của thí dụ, nhắc tới Hệ thống trường nội trú dành cho người bản địa Canada từng tồn tại trong lịch sử nước này).
  • Sửa chữa sai lầm: Thực hiện các bước cụ thể đặng giải quyết bất bình đẳng mang tính hệ thống (systemic inequalities) và khôi phục sự công bằng (fairness).

Hoặc trong Giao tiếp (mối quan hệ) giữa các cá nhân (Interpersonal): là giải quyết tranh chấp (dispute) cá nhân bằng cách thừa nhận tổn hại, xin lỗi và xây dựng lại lòng tin (acknowledging harm, apologizing, rebuilding trust).

Những gì trình bày trên đây không hề cao siêu chút nào, chỉ trong một lần tìm kiếm trên Internet (với một vốn Anh ngữ khiêm tốn), bất cứ người bình thường nào cũng có thể dễ dàng tìm thấy những định nghĩa tương tự, nhiều từ điển về Anh ngữ phổ biến (như Dictionary Cambridge) cũng giải nghĩa như vậy.

Giờ nhằm tránh lan man, xin mạn phép đi vô những ý chính.

Để người viết giới thiệu một thứ, gọi tạm bợ là “thuyết yêu thương”, nó không chánh thức hay mang tính khoa học hàn lâm gì đâu, đúng hơn bản chất nó còn đúc kết từ trong dân gian, nhưng trong khuôn khổ những gì bài viết muốn nói, hy vọng thuyết này có thể giúp minh họa khá đầy đủ một thật tế thường bị những thứ chữ nghĩa tuyên truyền xấu xí cố tình che giấu, giữa những đồng bào - có gốc gác có thể truy ngược về xứ sở Việt Nam này từ cổ kim - với nhau:

“Tình yêu chỉ có thể nảy nở, khi và chỉ khi, tìm thấy đủ sự bồi đắp cùng phát sanh từ hai hoặc nhiều bên. Nghĩa là, bạn không thể và không cách nào đòi hỏi một thứ tình cảm tốt đẹp xuất hiện trong đời thật, nếu những cảm xúc chân thành và có thiện chí chỉ xuất phát từ một phía, hoặc không từ phía nào hết.”

Nghe thuyết này thuyết kia thì có lẽ dễ dẫn tới nhiều suy nghĩ phức tạp, thiệt ra mọi thứ vẫn viết được theo một lối đơn giản hơn:

Thứ tình cảm không xuất phát từ phía nào cả, làm sao mọi yếu tố nuôi dưỡng nó tìm thấy nhau?

Đó là tình cảm đã chết từ trong trứng nước, khi bạn bắt gặp bất cứ cá nhân nào trong cuộc đời mình tuyên bố ngược lại, rằng họ tìm kiếm một thứ ảo tưởng như vậy, thì hoặc là ngu si hoặc là lừa đảo. Vậy thôi, giống như họ cố bán cho bạn một dự án không tồn tại ở một địa điểm cụ thể nào trên trần gian.

Trong chủ đề chính của bài này cũng thế, nói thẳng thừng, chế độ đảng Cộng sản biết điều đấy, rất có thể bên trong họ hoàn toàn nhận thức được chính sách “Hòa hợp và Hòa giải” viễn vông y như giấc mộng vô sản quốc tế vậy.

Không thể thảo luận về liệu mọi thứ có thành công hay không, hay khi nào, hay tranh cã về những gì đã và đang diễn ra xuyên suốt lịch sử sang hiện tại,...

Bởi mọi chuyện đã thất bại rồi, một chính sách về bản chất được xây dựng trên nền tảng của Hư vô (thậm chí tôi không thể xài từ mong manh nữa cơ), chưa từng thiệt sự tồn tại, ngoài một mớ lý lẽ mơ hồ và lời nói suông.

“Hòa hợp và Hòa giải” một cách chánh xác đã thất bại, trước cả khi những lời kêu gọi sớm nhứt từ chế độ - xoay quanh chính sách này - kịp nhú ra trước mọi ánh nhìn của nhân dân, và vẫn duy trì sự hư cấu của nó (một cách có chủ ý) từ bận đó, tới rày cũng như sắp lên, chưa từng thay đổi.

Mặc dầu sẽ có người khác giữ các quan điểm khác, người viết sẵn sàng chết trên ngọn đồi này cho tới tận cùng thời gian, với những ý kiến đã nêu.

Nhưng vì sao vậy? Có phải chỉ là người viết đang vu khống vô cớ, hơi cay độc quá không?

=o=O=o=

Trước hết, xin được đề ra mấy điều sau đây, mà nếu thiệt sự có thành ý thì đảng Cộng sản VN phải cho thấy đã thực hiện trong suốt lịch sử của nó tính từ tháng 4, 1975 tới nay, không phải toàn bộ thì cũng là đa số (ít nữa cũng nên là một vài điều):

  1. Bãi bỏ bản chất của ngày 30/4 hàng năm như một ngày nghỉ lễ “Giải phóng Miền Nam”, không ai biểu các ông/bà bỏ ngày nghỉ đó đi, hãy sửa đổi bản chất của nó thành một ngày lễ “Hòa giải Quốc gia” (hoặc bất cứ cái tên và ý nghĩa nào tùy ý miễn sao thể hiện mong muốn về một lời xin lỗi, thừa nhận sai lầm, vv). Hôm đó vẫn sẽ là một ngày lễ toàn quốc, song mức độ rình rang ầm ĩ sẽ giảm bớt, cho phù hợp với những ý định mới đằng sau cái ngày này. Điều này, đã có những quốc gia (chánh phủ) trên thế giới cũng làm rồi, nên muốn học mà làm theo là không hề khó hay kỳ cục gì, nhắc lại: muốn thì tự tìm ra cách, không muốn thì quanh quẩn chỉ toàn nghe lý do thôi. Mà thiệt ra, chính nhà nước XHCN Việt Nam gần đây cũng vừa tạo ra một ngày nhằm tưởng niệm những người Việt Nam tử vong do mắc phải Covid-19 trong suốt thời kỳ Đại dịch ở Sài Gòn (TP HCM) đấy sao? Đây chính là bộ khung, là ý tưởng ban đầu sẵn có rồi, do chính chế độ đảng Cộng sản nghĩ ra. Vậy thì, đâu phải không có những sự tương đồng, thiết nghĩ việc thay đổi ngày 30/4 mỗi năm thành một ngày tưởng niệm toàn quốc không còn là một tưởng tượng nào đó khó hình thành được nữa.
  2. Công khai thừa nhận những chính sách đối xử được ban bố dưới thời Lê Duẩn, cứ tính từ 30/4 năm 1975 đổ lại thôi, đối với một số lượng rất nhiều người dân ở phía Nam Vỹ tuyến 17 là chưa đúng (nếu thấy ngại chữ “sai lầm”), đồng thời gởi đi rộng rãi một lời xin lỗi chánh thức (kể cả không với danh nghĩa một vị nào cụ thể hết, lấy đảng Cộng sản chung chung cũng được nữa). Điều này còn cần tốn công bàn cãi nữa không? Những chính sách đó mà có lợi cho nước nhà và được lòng dân thì chế độ mấy ông/bà đã không phải đột ngột giấu nhẹm đi mất hút kể từ cuối thập niên 1980s, thì đã không có một con số khổng lồ người di cư, tỵ nạn và trốn thoát khỏi quê hương chôn nhau cắt rốn hàng bao thế hệ và cũng không tạo ra những chia rẽ vùng miền gay gắt tới mức khó lòng cứu vãn ngày hôm nay. (Có một sự thiệt lịch sử là số lượng người bỏ đi trong những năm sau năm 1975 cao hơn rất nhiều, còn trong phần còn lại của năm 1975 hay tính riêng những ngày xung quanh cái ngày 30 tháng 4 lịch sử thì số chọn rời bỏ không bằng đâu)
  3. Tổ chức những cuộc nghiên cứu và đánh giá lại toàn diện và chi tiết liên quan tới những thiệt hại, mất mát về mặt tài sản vật chất của những gia đình ở lãnh thổ từng thuộc Việt Nam Cộng Hòa, còn sanh sống ở đất nước này và với cả những đồng bào hải ngoại. Nếu cần, hãy hỏi và xin ý kiến từ những con người và gia đình như vậy càng nhiều càng tốt, để rồi tổng kết lại cho đầy đủ (trong khả năng có thể) mà chi trả bồi thường lại bằng vật chất cho người ta. Chớ nên hỏi lấy đâu ra, đây là nghĩa vụ mà nhà nước này phải tự tìm cách, không phải ai khác hết và càng không phải vấn đề của những nạn nhân. Nghĩ ra phương pháp đặng thâu gom được thì tất nhiên cũng tới lúc phải nghĩ ra phương pháp trả lại được.
  4. Thực hiện những thay đổi trong nền giáo dục lẫn công tác đào tạo những người có liên quan tới ngành Sư phạm, hướng tới giảng dạy nhiều góc nhìn ôn hòa và cân bằng hơn. Loại bỏ dần dần, theo từng bước những tư tưởng và kiến thức nào (trong cả các loại tài liệu, lẫn bên trong con người) còn mang hơi hướm coi quốc gia Việt Nam Cộng Hòa (tức là cả nhà nước lẫn công dân của nó) như kẻ đối địch, coi cuộc chiến Việt Nam là kháng chiến giải phóng dân tộc (kể cả sau đấy muốn xài chữ nội chiến cũng ổn thôi, hay hãy lấy thuật ngữ trung lập hơn là Chiến tranh Việt Nam). Không ai bắt trong một thời gian ngắn làm liền, miễn là xây dựng được lớp lang kế hoạch rõ ràng, lần lần theo nó mà tiến tới.
  5. Ban hành những luật, quy định chống phân biệt đối xử và xúc phạm đối với Việt Nam Cộng Hòa, lịch sử và những người có nguồn gốc từ lãnh thổ từng do nhà nước Việt Nam Cộng Hòa quản lý (và có thể gồm cả phân biệt vùng miền), có khả năng xử phạt, răn đe bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào bên trong biên cương Việt Nam ngày nay khi có bằng chứng chứng minh họ đã vi phạm.
  6. Giải tán phần nhiều, hoặc giảm bớt số lượng trong những nhóm “dư luận viên xã hội” / “tuyên truyền viên” như AK47, Ban chỉ đạo Nghị quyết 35, v.v, cũng như cắt giảm luôn con số những “cộng tác viên” hoạt động trên các phương tiện truyền thông mạng xã hội trên Internet, những cá nhân thường xuyên đăng tải những nội dung mang ý công kích, tấn công vào bất cứ cái gì bị nghi là liên hệ được (theo họ, dầu có hay không) với Việt Nam Cộng Hòa. Và hãy hạn chế số lượng nội dung (như bài viết, video, hình ảnh, v.v) mà những cá nhân vừa mới nhắc, sẽ đăng. Bắt đầu tập giảm số lần sử dụng (thêm vô) những cụm từ / dòng chữ đại loại như “thế lực thù địch, chống phá”, “lợi dụng xuyên tạc”, “gây mất uy tín đảng và nhà nước”, “gây mất đoàn kết abc”, “lật đổ xyz”, v.v trong mọi bài báo, tin tức (được đăng tải bởi tất cả cơ quan truyền thông, báo chí chính thống của nhà nước) trong trường hợp truyền tải những nội dung có nguy cơ gây bất lợi cho nhà nước (theo góc nhìn của nhà nước Cộng sản, tôi biết, mấy vị cũng biết, gần như ai cũng biết, không thể chối quanh co). Nói chung, cứ truyền tải thông tin và tin tức như những gì chúng vốn là, hạn chế lại việc thêm mắm dặm muối ba cái cụm từ, dòng chữ dễ gây chia rẽ nặng nề như vừa kể. Người của mấy ông/bà trên trển, lúc đã muốn và có quyết tâm thì áp đặt được chỉ trong quãng thời gian ngắn liền thôi mà, thử hỏi khó khăn là bao đâu, trong vụ này tôi tự nguyện ủng hộ quyền lực chuyên chế của nhà nước. Chưa kể, cũng có lợi ích kinh tế trong ngắn hạn, một khoảng tiền dư dả từ những tiết kiệm trên có thể mang đổ vô phục vụ những mục tiêu phát triển kinh tế, biết đâu, vụ tăng trưởng GDP 10% hơn mà nhà nước đặt ra được tiếp thêm nguồn vốn mà tiến thêm vài bước nữa, đến hiện thực thì sao.
  7. Tổ chức các cuộc gặp mặt trực tiếp: thảo luận, đối thoại, hỏi đáp, v.v - số lượng có thể tăng dần qua từng năm - với những nhân vật đối lập, bất đồng chánh kiến, hậu nhân Việt Nam Cộng Hòa lẫn bất cứ người nào trong quá khứ từng bị bức hại phải bỏ xứ ra đi, đặng từ từ xây dựng lại lòng tin, giải quyết từng vướng mắc, làm dịu đi từng bất đồng một và nhứt là hướng tới việc đạt được sự đồng cảm, thấu hiểu lẫn nhau giữa các bên. Điểm thứ 7 này cũng bao gồm sự cần thiết phải thiết lập các diễn đàn (trực tuyến hay tại thực địa, hoặc cả hai), mời gọi không chỉ những cá nhân được xem là “an toàn” hay “hợp tác” với chế độ không thôi mà phải mở rộng - không giới hạn con số - ra nhiều người khác nữa (với nhiều quan điểm khác nhau); ngay cả có nghĩa là phải đi tới mặt giáp mặt, hay ngồi nghe chỉ trích, có thể nổ ra cả tranh cãi giữa những quan chức cao cấp thuộc đảng Cộng sản và những con người đối lập, cũng nên chấp nhận vì một quá trình lâu dài. Chẳng phải nhà nước XHCN Việt Nam từng nhiều lần tuyên bố “ý muốn đối thoại” sao, vậy thì triển khai làm thôi. Cả ở các quốc gia khác nhau (như Hoa Kỳ, Úc, EU, v.v), không loại trừ ở cả Việt Nam (với người trong nước), đừng chỉ ngồi một chỗ cụ thể nào đó nói đâu đâu không thôi, hãy đi ra tận nơi, lặn lội đủ mọi địa điểm khu vực, tiếp xúc với đủ loại nhóm người. Ngay cả khi, bước đầu phải đối mặt với nhiều cuộc biểu tình, la ó (mà mấy ông/bà cho là phản cảm, bị dị ứng) đi chăng nữa thì nên nhớ, lòng thành ở bản thân mình nếu có thì phải trưng ra cho người ta thấy cho tới cùng; những xung khắc nên được giải đáp cho thỏa đáng qua mỗi cuộc trao đổi, có mất bao lâu thời gian thì - xem xét các giá trị và kết quả hứa hẹn - cũng đáng nên theo đuổi.

Trên đây, liệt kê bảy điều này, theo tác giả thiệt sự không có lạ lùng gì hết. Nên hiểu mọi thứ sẽ là một quá trình dài, chúng đóng vai trò là những bước sơ khai để tiến tới những điều phức tạp, đòi hỏi nhiều cố gắng hơn nữa sau này.

Chẳng ai ép uổng (mà ai có đủ quyền lực làm vậy đâu) mấy ông/bà làm và hoàn thành trong một quãng thời gian ngắn ngủi (như mấy tháng, vài năm) hết.

Miễn là niềm tin vô tiến trình được liên tục giữ vững chớ không đổ bể chỉ trong vài bước đầu, và có thể hiện những bước tiến rõ rệt theo thời gian (ở đây bên những cá nhân đối lập cũng phải lên tiếng xác nhận với con số đủ nhiều, là CÓ), riêng bản thân người viết sẵn lòng chờ và tạm thời giảm từ từ mối nghi ngờ nhắm vào nhà nước Việt Nam XHCN (giả sử thiệt sự có những kết quả tốt, cho dầu chỉ mới mang tính khởi đầu).

=o=O=o=

Đọc đến đây, hẳn một số lượng người chắc đang tự hỏi tôi có điên không, một số người khác sẽ khẳng định gì đấy đại loại như:

>“Trời ơi! Họ đời nào mà làm, gợi ý chi cho nhọc công.”

hay

>“Biết bọn nó không bao giờ thành thật mà còn mơ mộng như vầy, là sao nữa?”

Trung thực mà nói, đúng vậy, người viết biết, song vẫn thấy có những lý do đặng vẫn ghi ra những con chữ bên trên. Giờ chúng ta cùng đi vào giải đáp.

Một người ngẫu nhiên nào, nếu đủ tinh ý, có thể nhận ra trong 7 điều trên:

  • Tôi không nhắc gì tới các yêu cầu cấp thiết về nhân quyền, về các quyền tự do hay việc bảo đảm những quyền căn bản được Hiến pháp Việt Nam và luật pháp quốc tế tuyên bố bảo vệ.
  • Tôi không nhắc gì tới các đòi hỏi phải trừng phạt nhà nước XHCN Việt Nam, hay bất cứ cá nhân nào trong đó, vì những vi phạm và đàn án liên tục, chồng chất đầy ắp mà họ gây ra đối với con người, tức chính người dân và đồng bào của họ.
  • Tôi không nhắc gì tới các vấn đề như tự do, như dân chủ, như xây dựng đầy đủ cơ chế cân bằng và kiểm soát quyền lực (chẳng hạn, tam quyền phân lập là một dạng trong đấy), như pháp quyền thiệt sự, như bầu cử đa đảng, v.v
  • Tôi không nhắc gì tới chính sách “đào Nam lấp Bắc”, sự phân biệt ở nhiều trường hợp là bất công và khác nhau trong cách đối xử từ chính nhà nước với mỗi vùng miền trong cả quốc gia.
  • Tôi không nhắc gì tới hiện tượng đau lòng - diễn ra chưa từng ngưng nghỉ kể từ thời khắc đảng Cộng sản độc bá giang san - là văn hóa, truyền thống, ngôn từ Miền Nam xưa bị mai một.
  • Tôi không nhắc gì tới yêu cầu phải thay đổi sang một nền kinh tế tư bản, thị trường tự do, phi định hướng chủ nghĩa xã hội.
  • Tôi chưa nhắc gì quá nhiều tới đòi hỏi phải minh oan, phải cải chánh tất tần tật thông tin, kiến thức (tuyên truyền) sai lạc, hư cấu, vu khống (vụ này thì nhiều vô kể, nhờ ơn đảng Cộng sản) vô tình hay có chủ ý bôi nhọ, xấu xí hóa những thứ có liên quan tới Việt Nam Cộng Hòa và cả khu vực phía Nam vỹ tuyến 17 trong xuyên suốt lịch sử trước năm 1954.
  • Tôi chưa đưa ra những đòi hỏi gì nghiêm ngặt xoay quanh chủ đề về các nhân vật (và cộng đồng) thành công, thành danh, nổi tiếng gốc Việt Nam Cộng Hòa (cả thế hệ con cháu của họ) tại hải ngoại, là phải công nhận, phải tung hô như này như kia những con người như vậy nhiều hơn.
  • Tôi càng không mảy may nhắc tới việc giải thể chế độ độc đảng, độc quyền và độc tài do đảng Cộng sản Việt Nam áp đặt lên xứ sở này, hay cực đoan hơn là đòi giải tán luôn cái Cộng sản Việt Nam hiện tại. Bạn có thể đọc lại những gợi ý tôi đã kể, chưa hề đề cập.

Nghĩa là gì?

Phía trên, người viết chỉ kể ra những điều đơn giản nhứt, gần nhứt trong tầm nhìn của đa số mọi người, không quá liên quan đến nhiều chuyện lớn lao hơn mà nhiều người đối lập khác thường xuyên kêu đòi.

Chúng đều là những việc mà nhà nước Việt Nam hiện giờ hoàn toàn có đủ nguồn lực để tự do thực hiện, không tới nỗi bị gọi là quá đáng, số lựa chọn và phương cách mà nhà nước còn có thể nghĩ tới (dầu là nhằm bổ túc hay điều chỉnh chút ít cho linh hoạt) vẫn còn phong phú, chưa hề bị bó hẹp đi để mà quý vị ca thán rằng quá khắt khe, bị áp lực.

Những gợi ý của tôi, với một số người đối lập (cứng rắn hơn đôi chút) khi đọc xong, thậm chí còn có thể tố rằng chúng chỉ toàn là nửa vời, là thỏa hiệp, là vô nghĩa hoặc thiên (về) cộng sản.

Người viết nhớ từng đọc được một ý kiến ngẫu nhiên, ở đâu đó trên một mạng xã hội, đại ý:

“Đừng nghĩ chỉ nhỏ vài ba giọt nước mắt, đọc một vài dòng ca ngợi hoặc thương xót cho những người miền Nam đã hy sinh (bởi chế độ Cộng sản) trong ngày 30 tháng 4, nghĩa là bọn họ (ý chỉ chế độ Cộng sản) thật lòng quan tâm hay đứng về phía các bạn (những người ủng hộ VNCH).”

(Lưu ý: Ý kiến trên, đặt trong bối cảnh tưởng tượng về một nhà nước Việt Nam Mới, nơi nhà nước đổi màu lên thay, có thể sau một sự kiện như tại Liên Xô năm 1991, mang những đặc tính “vừa không ra cộng sản vừa không ra dân chủ”, được tiên đoán sẽ làm nếu họ quyết định vẫn giữ lại ngày 30 tháng 4, như một ngày lễ được tổ chức hàng năm**)**

Không sai, bởi lẽ ngay cả với những thỏa hiệp rộng rãi như vầy, vốn là để tạo lập một cái đế, nền tảng cho quá trình vun đắp niềm tin qua lại trong tương lai, mà cũng đã đối mặt với nhiều nghi vấn (rất có thể cả trong thật tế) là đảng Cộng sản VN không đời nào chấp nhận rồi, thế thì ai còn mong cầu cái chi cao xa hơn?

Phải chăng tôi chỉ muốn ra hiệu cho bạn thấy, với số lượng điều kiện nhiều tới mức điên rồ như vậy, với thái độ không chân thành (cố tình) cũng như sự chia rẽ đã tách ra quá rộng sau hàng chục năm, mọi cơ hội và kịch bản giả định về một tương lai “Hòa hợp và Hòa giải” thành công đều là con số KHÔNG tròn trĩnh sao?

Bảy điểm người viết trình bày, thiệt sự nhằm minh họa (hơi mang tính châm biếm nữa) một sự mâu thuẫn rành rành, diễn ra nhiều chục năm nay và sẽ còn kéo dài, mà nhiều người cho tới nay có vẻ vẫn cố vùi đầu trong những cơ chế đối phó (copium) tưởng tượng của họ, không thèm biết.

Nghịch lý là: chế độ đảng Cộng sản một mặt kêu gọi - biết bao lời hay lẽ phải - một chính sách “Hòa hợp, Hòa giải dân tộc”, nhưng mặt khác sẽ không cho thấy dầu chỉ một tí ti khoan nhượng, sẵn sàng ngay tới chỉ một số yêu cầu rất căn bản.

Trong khi những giám sát và sự bắt buộc một cách khắc nghiệt vô chế độ là không tồn tại, chế độ Cộng sản cũng được quan sát thấy chưa hề thể hiện đủ thiện chí đi tới chỗ xử lý những việc, mà, mọi khả năng của họ đều cho phép, mọi ánh mắt hay hành động của công chúng còn khá dễ dãi đối với họ, phần lớn các con đường êm ái cho họ đặt bước chân lên vẫn chưa bị phá hủy.

Đánh giá khách quan theo thật tế, có bao nhiêu nhượng bộ đi chăng nữa từ các phía đối lập, chế độ hiện tại mãi mãi vẫn không chịu, sẽ không thay đổi những hành động, thói quen mang nặng tính hình thức đã quen thuộc với nó, thà như vậy hơn là tiến tới những gì mang lại hiệu quả thực tiễn.

Chính sách, cùng bao lời quảng cáo về “Hòa hợp, Hòa giải”, “Khép lại quá khứ, hướng đến tương lai”, trong sâu thẳm, sau cùng chỉ là lời hứa hão huyền, một viễn cảnh vĩnh viễn không thể thành hình.

Chính chế độ đảng Cộng sản VN là nguyên nhân gốc rễ, lớn nhứt gây cản trở.

Tóm lại, toàn bộ giấc mơ về một sự Hòa hợp và Hòa giải quốc gia giữa hết thảy con người có nguồn gốc từ xứ sở ngày nay là Việt Nam (dầu cho hiện vẫn bám trụ ở trong, hay đã và đang xây dựng lại cuộc đời tại một chỗ nào khác xa xăm ngoài kia) chỉ có cơ may xảy ra, KHI và CHỈ KHI, hiện trạng của chế độ đảng Cộng sản VN biến mất.

Chế độ độc tài này bắt buộc phải RA ĐI, tình yêu thương đồng bào mới có điều kiện nảy nở. Ngày nào tình trạng bám rễ ăn sâu của nó vẫn còn, đừng mơ mộng tới việc tạo đủ đoàn kết mà đất nước này tiến lên, ngày đấy nó vẫn tiếp tục cản trở tất cả quá trình.

Sự chia rẽ sẽ không những không thuyên giảm, mà ngược lại một lẽ tất yếu là càng ngày càng bùng cháy gay gắt thêm, đi từ âm ỉ tới bùng phát nhiều sự cực đoan hơn, không thể tránh được.

Mọi thứ đã thay đổi, không còn đơn giản là

“Có (đạt) hay không?”

hay “Làm sao (như thế nào)?”

mà đã tiến tới những câu hỏi như

“Khi nào thì sự thật được tiết lộ?”

hay “Mọi người còn chịu đựng nổi sự dối trá này bao lâu nữa?”

Giây phút nào chế độ độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn bám trụ, hết thảy con người sanh trưởng (mang máu mủ) từ cái xứ sở hiện mang tên Việt Nam này không thể nào tìm kiếm tình yêu thương và đoàn kết rộng rãi, theo đúng nghĩa đồng bào với nhau, vô ích như mơ giữa ban ngày.

Từ lâu không còn là bài toán cần tìm lời giải nữa, tình hình đã trở thành cuộc rượt đuổi vòng vòng, không hồi kết. Một cuộc rượt đuổi xuống đáy (cùng nhau), ai ơi thấu cho nỗi thống khổ của mảnh đất bất hạnh bé tí này.

Chế độ đảng Cộng sản VN đã cố tình thiết kế một cơ chế “kẻ thù” như vậy, ban đầu để phục vụ các ý đồ riêng của chế độ, nhưng giờ đây toàn bộ tình hình đã quá sức rắc rối, tơ vò dây nhợ vốn cục chặt vô nhau rồi, để ngay tới việc giả sử (trong giấc mơ) đảng Cộng sản dầu thiệt tình muốn dàn xếp thì cũng bó tay bó chân. Viết như vậy, nhằm gợi ý cho bạn một hình dung là nó vô phương.

Cơ chế “kẻ thù” đang hóa thành (một trong số) cái bẫy, do nhiều sai lầm, ích lợi của việc lợi dụng cơ chế này ngày càng giảm sút, còn mức rủi ro góp lại thành Án Tử lửng lơ trên đầu chế độ, tăng lên qua từng năm.

Tới đây, tác giả xin tạm dừng phần I này.

Trong (các) phần sau, tôi sẽ dành thời gian đào sâu hơn nữa những gì viết từ nãy đến giờ. Đại ý chia thành những thắc mắc như sau:

  1. Tại sao quan điểm của người viết luôn là nhà nước Việt Nam XHCN phải chủ động xuống thang trước, không phải bất cứ một ai khác?
  2. Do đâu chế độ đảng Cộng sản VN không muốn, và dầu có muốn cũng không thể (xét theo chính bản thân họ, lẫn cái xã hội họ đã tạo nên)?
  3. Tình hình của vấn đề đang nói sẽ còn kéo dài tới bao lâu nữa, tác hại của nó có không, nếu thế là gì?
  4. Hồi đáp một số ý kiến trước nay mà người viết từng đọc, cho rằng không hợp lý và đáng nghi.

TNVNN

Còn nữa...

Nguồn bài viết: https://substack.com/home/post/p-195360667

30/4 \"1 triệu người vui, 1 triệu người buồn\" Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã nói thế.

reddit.com
u/Leduc1234 — 23 days ago