u/RipElectrical5105

Image 1 — Cái kết không ngờ của một thanh niên wibu yêu nước
Image 2 — Cái kết không ngờ của một thanh niên wibu yêu nước
Image 3 — Cái kết không ngờ của một thanh niên wibu yêu nước
Image 4 — Cái kết không ngờ của một thanh niên wibu yêu nước

Cái kết không ngờ của một thanh niên wibu yêu nước

<<Bài viết lấy từ một kênh Discord về anime, đã được sự cho phép của tác giả>>

Tôi viết bài này không phải để vui chuyện ai, nhưng câu chuyện này quá... "đời" và thấy nó "mean" quá nên phải share ra.

Tôi quen gã trong hội Genshin Impact Việt Nam. Không thân lắm, chỉ biết mặt qua Discord và comment chung, nhưng gã là kiểu người rất nhiệt huyết: mê Genshin, mê anime, và nhiệt tình với anh em wibu. Cứ thấy event là chạy đôn chạy đáo, share code, làm meme vui, kiểu người tích cực trong cộng đồng.

Sau đó tôi mới biết gã là admin của page "Page Tào Lao Chống Trầm Cảm". Ban đầu page toàn nội dung vui vui về game gacha Tàu: Genshin Impact, Wuthering Waves, Honkai Star Rail... Content khá thú vị, meme ổn, nên nhiều người trong cộng đồng follow và tương tác cao.

Rồi từ từ mọi thứ thay đổi. Khi page có tương tác tốt, gã bắt đầu lồng ghép chính trị "yêu nước" ngày càng nhiều. Từ một page giải trí gacha, nó dần biến thành một cái động red cow chính hiệu: toàn meme chửi "3 que", chửi "đu càng" tư bản, chửi Mỹ, chửi Trump, ủng hộ Palestine nhiệt tình. Nhiều người trong cộng đồng không hài lòng, comment góp ý nhưng gã kệ mẹ luôn. Có lẽ đây cũng là xu hướng chung của mấy fanpage giải trí trên Facebook lúc này - bị cuốn vào vòng xoáy "chủ nghĩa dân tộc" cực đoan mà Tô Lâm đẩy mạnh.

Gã gần 30 tuổi rồi nhưng vẫn còn khá ngây thơ về chính trị, kiểu bị nhồi nhét lâu năm dưới hệ thống XHCN. Mấy ngày cuối tháng 6 vừa rồi, gã còn lên bài dài chửi người Việt Nam hay chê bai và tôn vinh VinFast. Gã còn bảo Việt Nam không phát triển được là vì dân lúc nào cũng thích "chê người khác" thay vì xây dựng.

Thế rồi mấy ngày liền im lặng không thấy đăng bài. Đột nhiên em họ gã lên page thông báo là gã mất rồi. Hình như đột quỵ hoặc xuất huyết não. Nhiều người đoán có lẽ do thức khuya nhiều năm để chế meme chửi "3 que", stress chính trị cao độ, cộng với lối sống wibu không điều độ. Tôi cũng không rõ nữa.

Một thanh niên chưa kịp thấy "kỷ nguyên vươn mình" mà gã tung hô Tô Lâm hết lời trên Discord, đã đi gặp "thế giới người hiền" của Mác-Lênin luôn. Thôi thì... kiếp sau vẫn làm người Việt Nam nhé, LOL

Map 1: https://www.facebook.com/share/p/196jXJrB8X/

Map 2: https://www.facebook.com/share/p/1Hg3A4AGxz/

u/RipElectrical5105 — 10 hours ago

Đề nghị tất cả các Bộ còn lại lẫn Quốc hội sáp nhập vào Bộ Công An

Thời đại Công An trị, độc tài thì cần quái gì cho lắm bộ ban ngành hay Quốc hội, cứ sáp nhập hết vào Bộ Công An là ok nhất, tôi nói vậy có đúng không hả Tô Lâm, Lê Minh Hưng ?

https://dantri.com.vn/kinh-doanh/pho-tu-lenh-canh-sat-co-dong-giu-chuc-chanh-van-phong-bo-tai-chinh-20260704085538157.htm

u/RipElectrical5105 — 3 days ago

Báo chí TP HCM: Tập đoàn truyền thông hay cỗ máy tuyên truyền khổng lồ?

Hôm nay, ngày 2/7, cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình TP HCM chính thức đi vào hoạt động, cùng với đó là sự giải thể của một loạt các tờ báo tên tuổi.

Những tâm tư của nhà báo, những tiếc nhớ của công chúng lùi lại phía sau, nhường chỗ cho các diễn ngôn đanh thép của chính quyền về tương lai phát triển của báo chí thành phố.

Đó là một tương lai mà, theo Bí thư Thành ủy Trần Lưu Quang, báo chí TP HCM sẽ phát triển "chuyên nghiệp, hiện đại, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của công tác thông tin, tuyên truyền".

Cụ thể hơn, Phó Bí thư thường trực Lê Quốc Phong chỉ đạo Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình TP HCM "phải lấy chuyển đổi số làm nền tảng cốt lõi, tích hợp các công cụ, nền tảng công nghệ số hiện đại để phân phối thông tin chính thống một cách nhanh chóng theo thời gian thực".

Nhưng một nền báo chí được coi là "lực lượng xung kích trên mặt trận tư tưởng, văn hóa; là cầu nối gắn kết mật thiết giữa Đảng bộ, chính quyền với các tầng lớp nhân dân", như lời ông Phong, sẽ phát triển thế nào trong kỷ nguyên số?

Những bài toán nan giải trước sắp xếp

Sau giai đoạn phát triển mạnh thời thập niên 1990-2000, báo chí Việt Nam bước vào kỷ nguyên số.

Khoảng nửa đầu thập niên 2000 trở đi, các tờ báo tại TP HCM, cũng như cả nước, khởi động lập website, ban đầu chỉ đơn thuần là xuất bản những bài viết đã đăng trên báo giấy để phục vụ công chúng rộng rãi hơn.

Các tòa soạn lúc bấy giờ giằng co với nhau trước câu hỏi lớn: Đăng lên mạng rồi ai mua báo giấy nữa?

Nhưng câu hỏi mang tính kháng cự ấy rồi cũng đã bị cuốn đi trong cơn lốc số hóa mạnh mẽ có phạm vi toàn cầu.

Câu hỏi ở giai đoạn tiếp theo nan giải hơn: Làm sao để kiếm tiền trong kỷ nguyên số, khi mà thời kỳ thu tiền bán báo giấy và bán quảng cáo báo giấy đang dần qua?

Trước khi internet bùng nổ – và sau đó là mạng xã hội – những tờ báo lớn như Tuổi Trẻ và Thanh Niên chứng kiến lượng phát hành lên đến gần nửa triệu bản mỗi ngày. Phần quảng cáo luôn dày cộp, thường nhiều trang hơn cả phần nội dung.

Tuy nhiên, khoảng từ năm 2010 trở đi, khi internet, mạng xã hội và báo điện tử phát triển, các tờ báo in truyền thống lâm vào thế khó khăn. Phát hành tụt xuống còn vài chục ngàn bản, quảng cáo trên báo in "mỏng lét".

Các tờ báo in truyền thống gia nhập cuộc chơi trực tuyến chậm hơn và đối mặt với nhiều khó khăn hơn so với các tờ báo thuần điện tử, vốn ra đời trên cơ sở những công ty công nghệ viễn thông như VietnamnetVnExpress. Nguyên nhân cơ bản là giằng co nội bộ – sự kháng cự giữa "phe thủ cựu báo giấy" và "phe cấp tiến điện tử" ngay trong các tòa soạn – cũng như sự am hiểu về công nghệ internet, nguồn lực công nghệ có giới hạn của các tờ báo giấy truyền thống so với các báo thuần điện tử.

Sự phát triển của internet cũng khiến quan hệ giữa các tờ báo với khách hàng quảng cáo truyền thống thay đổi. Trước đây, báo chí gần như là kênh truyền thông đại chúng duy nhất để các nhãn hàng tiếp cận khách hàng tiềm năng. Từ khi có internet và mạng xã hội, các công ty có thể đi thẳng tới khách hàng mà không cần thông qua báo chí. Họ có thể tự mở website, tự lập trang Facebook, có thể đặt quảng cáo với người nổi tiếng trên mạng xã hội mà không cần mua quảng cáo tại các tòa soạn báo.

Một trong những lý do chính khiến các công ty vẫn còn đặt quảng cáo ở các tờ báo thực ra không phải là hiệu ứng lan tỏa do báo chí mang lại, mà là quyền lực của báo chí – mối quan hệ mà họ cần phải giữ.

Mối quan hệ này tạo ra rủi ro lớn về đạo đức và pháp lý. Khi quan hệ lợi ích gắn chặt với nhau, báo chí đánh mất đi chức năng phản ánh tiêu cực, trong bối cảnh hoạt động bán quảng cáo ở các tòa soạn do các nhân sự phụ trách nội dung đảm nhiệm.

Làm sao một tờ báo có thể chủ động phản ánh tiêu cực của chính công ty đang trả rất nhiều tiền quảng cáo cho mình? Làm sao một phóng viên có thể phanh phui tiêu cực một "mối quảng cáo" của mình?

Giai đoạn này, công chúng Việt Nam có câu đùa: báo chí giờ bị hai tầng quản lý: nhà nước và doanh nghiệp.

Một hướng đi mới là mở cổng thu tiền độc giả trực tuyến. Báo Tuổi Trẻ mở Tuổi Trẻ SaoNgười Lao Động cũng mở "cổng VIP" để thu tiền độc giả, nhưng không thu được kết quả khả quan.

Lãnh đạo các cơ quan báo chí Việt Nam thường viện dẫn vi phạm bản quyền tràn lan – tình trạng ăn cắp bài báo rồi đăng tải lại nơi khác – là nguyên nhân khiến độc giả không cần vào website của báo để đọc bài.

Quả thật, vi phạm bản quyền là một trong những nguyên nhân chính – và điều này cũng đúng tại các nước khác. Nhưng sâu xa hơn vẫn là chất lượng của món hàng mà các tờ báo làm ra để bán trên không gian mạng, nơi mà sự cạnh tranh luôn khốc liệt, có tính chất toàn cầu và không chỉ giữa các báo với nhau.

Nằm dưới sự quản lý của Đảng Cộng sản Việt Nam, báo chí Việt Nam thường đưa tin "đồng phục" một cách nhất quán, đối với các vấn đề mà đông đảo công chúng quan tâm. Báo chí có thể bình luận điểm mạnh, điểm yếu, khả năng thắng thua của các ứng viên tổng thống Mỹ, nhưng không được phép bình luận về các phương án nhân sự của Trung ương Đảng. Người đọc muốn biết "ai lên, ai xuống" thì phải theo dõi tin đồn trên mạng – mà thực tế cho thấy phần lớn các tin "thông tấn xã vỉa hè" sau đó đều đúng.

Báo chí còn không được gọi cuộc chiến ở Ukraine là chiến tranh – và rằng quân Nga đã tấn công nước láng giềng. Thay vào đó, họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt", theo đúng như diễn ngôn của Tổng thống Nga Vladimir Putin.

Nền báo chí đồng phục ấy khó sản xuất ra sản phẩm thực thụ để bán cho người đọc. "Làm sao mà lấy đồ cúng ra bán cho khách hàng được?" một chuyên gia truyền thông và là cựu nhà báo chia sẻ với BBC News Tiếng Việt, ý nói rằng báo toàn bài "cúng cụ", "trăm báo như một" thì không thể bán bài được.

Sự siết chặt quản lý của Đảng

Báo chí phải luôn nằm dưới sự quản lý của Đảng. Điều này được thể hiện rõ ràng và nhất quán từ trước đến nay, qua phát biểu của lãnh đạo, trong các văn kiện của Đảng, trong quy định của chính quyền.

Để đảm bảo điều đó, ở Việt Nam, báo chí tư nhân không được phép hoạt động, dù trên thực tế có một số trang mạng hoạt động như báo chí bằng cách "mượn danh" tờ báo khác.

Vào ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6 vừa qua, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn nhấn mạnh rằng "người làm báo không bao giờ được quên những giá trị cốt lõi của báo chí cách mạng, đó là lý tưởng, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng", và rằng "báo chí phải là lực lượng đi đầu trong bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch".

Đây không phải là điều gì mới mẻ mà là quan điểm xuyên suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam. Các nhà lãnh đạo của Đảng biết rõ cho phép báo chí tự do, báo chí đối lập sẽ nguy hiểm như thế nào đối với vị thế lãnh đạo độc tôn của mình.

Sau khi thống nhất đất nước, vì nhu cầu vỗ về Thành phần thứ ba, vì cần một kênh hữu hiệu để nói chuyện với trí thức và nhân dân miền Nam, Đảng đã cho phép hai tờ báo trước 1975 là Đứng Dậy (Tạp chí Đối Diện cũ) và Tin Sáng hoạt động.

Nhưng sau một thời gian ngắn, các tờ báo này đã được tuyên bố "hoàn thành nhiệm vụ" và bị đóng cửa. Thực tế cho thấy, dù những người chủ trương các tờ báo này có cảm tình hoặc ủng hộ chính quyền cách mạng, nhưng cách làm báo tự do dưới thời Việt Nam Cộng hòa đã ăn vào máu họ không chung sống được với ý chí kiểm soát toàn diện của Đảng.

Giáo sư Lý Chánh Trung – một trí thức thuộc Thành phần thứ ba – từng nói: "Báo chí, tự nó không bao giờ là một sức mạnh. Sức mạnh của báo chí là sức mạnh của nhân dân, khi báo chí dám nói sự thật của đất nước và ý nguyện của nhân dân." Đó không phải là quan điểm được chấp nhận trong một nền báo chí công cụ.

Trong một thời gian khá dài – từ thập niên 1990 đến đầu thập niên 2010 – báo chí đã có một không gian khá thoáng, dù vẫn nằm dưới sự kiểm soát của Đảng. Các tờ báo với tổng biên tập vốn phần lớn là nhà báo đi lên được phép đụng tới nhiều vấn đề gai góc.

Vào năm 1993, vụ án mạng cầu Chương Dương (Hà Nội) đã được Tổng cục Cảnh sát điều tra và kết luận nghi phạm là trung úy cảnh sát giao thông Nguyễn Tùng Dương phạm tội "vô ý giết người trong khi thi hành công vụ" và chuyển cho Viện Kiểm sát. Nhưng phóng viên của các báo Đại Đoàn kết và Phụ nữ Thủ đô đã tiến hành điều tra, giúp lật ngược lại vụ việc, dẫn tới bản án tử hình cho viên sĩ quan công an.

Tại TP HCM, năm 2005, phóng viên Lan Anh của Báo Tuổi Trẻ bị Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an khởi tố về hành vi "chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước", đồng thời ra lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú, sau khi thực hiện bài điều tra về Công ty dược Zuellig Pharma Việt Nam. Báo Thanh Niên đã tiến hành chất vấn nhiều bên, tra cứu quy định và kết luận: "Công văn của Bộ Y tế mà phóng viên Lan Anh dẫn trong mẩu tin nói trên không thuộc phạm vi 'mật' nào cả."

Năm 2008, khi hai phóng viên Nguyễn Việt Chiến (Thanh Niên) và Nguyễn Văn Hải (Tuổi Trẻ) bị bắt do viết bài về vụ tiêu cực PMU18, Báo Thanh Niên trong bài viết Phải trả tự do cho các nhà báo chân chính đã phỏng vấn Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam Đinh Thế Huynh. Ông Huynh nói rằng "Hội Nhà báo bảo vệ quyền hành nghề chính đáng của hội viên trên cơ sở pháp luật." Dù nỗ lực của Thanh Niên, và Tuổi Trẻ, đã không giúp các nhà báo tránh được án tù, nhưng ít nhất họ có thể phản biện lại công an. Chủ tịch Hội Nhà báo lúc bấy giờ cũng đã lên tiếng đúng vai trò: bảo vệ quyền của hội viên.

Không gian khoáng đạt ấy đã ngày càng thu hẹp. Báo chí, với nhân sự tổng biên tập thường ưu tiên là cán bộ Đảng hơn là nhà báo kỳ cựu, dần hiếm những bài phản biện, những phóng sự điều tra độc lập đụng chạm tới quyền lực nhà nước, tới quân đội, công an.

Bám sát định hướng của Đảng, Hội Nhà báo vào năm 2016 đã ban hành Quy định đạo đức nghề nghiệp người làm báo Việt Nam với 10 điều. Trong số đó, điều thứ nhất yêu cầu nhà báo phải "trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam…".

Sự siết chặt quản lý của Đảng đã khiến báo chí dè dặt hơn bao giờ hết. Không còn nhiều bài phản biện chính sách như trước, không còn "bật lại" cơ quan công an. Xu hướng chủ đạo trong những năm gần đây của báo chí là "hưởng ứng" và "tuyên truyền". Các phóng sự điều tra, phản ánh tiêu cực chủ yếu nhằm vào các vấn đề xã hội.

Công chúng muốn tìm kiếm những nội dung phản ánh bất cập của hệ thống, những vấn đề thượng tầng, buộc phải dựa vào các nguồn tin bên ngoài báo chí, với mức độ khả tín khó lường.

Tương lai nào sau sắp xếp?

Hàng loạt tờ báo bị dẹp và một cơ quan báo chí, phát thanh, truyền hình mới đã chính thức đi vào hoạt động tại TP HCM, theo sau các sắp xếp tương tự ở các địa phương khác.

Sự sắp xếp lãnh đạo của cơ quan mới có thể giúp dự báo định hướng của cơ quan này.

Tổng Giám đốc là ông Lê Văn Minh, sinh năm 1973, người có sự nghiệp từ trước đến nay tập trung vào công tác đảng, công tác tuyên giáo.

Bốn vị phó của ông Minh là các lãnh đạo từ các cơ quan báo chí đã giải thể, tái cơ cấu trên địa bàn, gồm ông Nguyễn Khắc Văn (từ Báo Sài Gòn Giải Phóng), ông Cao Anh Minh (từ Đài Phát thanh và Truyền hình TP HCM), ông Trần Xuân Toàn (Báo Tuổi Trẻ), ông Tô Đình Tuân (Báo Người Lao Động).

Sự sắp xếp lại báo chí TP HCM là kết quả của một quá trình quy hoạch báo chí trên toàn quốc đã được đề xuất từ thập niên trước.

Ngày 12/3/2015, Bộ Chính trị đã thông qua Đề án Quy hoạch phát triển quản lý báo chí toàn quốc đến 2025 do Bộ Thông tin và Truyền thông soạn.

Đến ngày 3/4/2019, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ký Quyết định 362 Phê duyệt Quy hoạch phát triển và quản lý báo chí toàn quốc đến năm 2025.

Quyết định nhấn mạnh quan điểm:

  • Báo chí là phương tiện thông tin, công cụ tuyên truyền, vũ khí tư tưởng quan trọng của Đảng và Nhà nước, diễn đàn của nhân dân, đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp, toàn diện của Đảng, sự quản lý của Nhà nước.
  • Phát triển báo chí đi đôi với quản lý tốt, theo hướng cách mạng, chuyên nghiệp, hiện đại, chất lượng, hiệu quả đáp ứng nhu cầu thông tin của nhân dân, tuyên truyền đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.

Đề án quy hoạch báo chí đã được thông qua từ hơn 10 năm trước, đến thời Tổng Bí thư Tô Lâm thì được triển khai mạnh mẽ hơn, bên cạnh việc sắp xếp lại bộ máy, sáp nhập đơn vị hành chính.

Mục đích của việc sắp xếp này – theo tuyên bố của các lãnh đạo Đảng – là để có những cơ quan truyền thông mạnh hơn, đáp ứng yêu cầu của Đảng và phù hợp với tình hình mới, đặc biệt là sự phát triển của công nghệ và sự thay đổi thị hiếu, hành vi tiêu thụ thông tin của công chúng.

Mô hình tập đoàn báo chí đa nền tảng do nhà nước quản lý dường như đã được tham khảo từ các mô hình tương tự ở Trung Quốc, Singapore và Nga.

Tại Trung Quốc, vào năm 2018, Đài Phát thanh và Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CMG) đã ra đời từ sự hợp nhất của Đài Truyền hình Trung ương (CCTV), Đài Phát thanh Nhân dân Trung ương (CNR), Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc (CRI) và Mạng Truyền hình Toàn cầu Trung Quốc (CGTN), đặt dưới sự quản lý trực tiếp của Bộ Tuyên truyền Trung ương Đảng (tương tự Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương của Việt Nam).

Ở cấp độ địa phương, Trung Quốc cũng có những đơn vị báo chí tương tự, chẳng hạn Tập đoàn Báo chí Thượng Hải thuộc Thành ủy.

Trong những năm qua, đã có nhiều đoàn lãnh đạo trung ương và địa phương của Việt Nam tham quan các tập đoàn báo chí nhà nước Trung Quốc. Có thể hiểu là những gì thu được từ các chuyến tham quan ấy có thể gợi ý cho chính quyền trong việc thành lập các cơ quan truyền thông mới hiện nay.

Ở mức độ xa hơn, Việt Nam có lẽ cũng tham khảo mô hình của Nga, nơi có các tập đoàn truyền thông hùng mạnh như RT, hoặc Singapore, nơi có hai tập đoàn SPH Media và Mediacorp do nhà nước sở hữu hoặc hậu thuẫn.

Tham vọng phát triển, qua phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam và TP HCM, là rất lớn. Tuy nhiên, những mâu thuẫn nội tại của báo chí công cụ – vừa phục vụ công tác tuyên truyền của Đảng, vừa "phụng sự bạn đọc, công chúng" và theo đuổi sự thật trong một thị trường báo chí cạnh tranh – vẫn là những thách thức lớn của hướng đi này.

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/cly7dj3n8mqo

u/RipElectrical5105 — 3 days ago

Một tín hiệu hòa giải dân tộc từ Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng 2026 ?

Liên hoan phim Châu Á ở Đà Nẵng đang được tổ chức từ ngày 28/6 đến ngày 4/7. Một trong những điểm đáng chú ý của liên hoan phim lần này là lần đầu tiên xuất hiện những buổi hội thảo và tuần lễ chiếu phim Mỹ dành cho công chúng.

Và một điều ngạc nhiên hơn là ban tổ chức của liên hoan đã mời rất nhiều những gương mặt điện ảnh nổi tiếng trong cộng đồng người Việt Nam ở hải ngoại, trong đó có đạo diễn Trần Anh Hùng, nam diễn viên Dustin Nguyễn và đặc biệt là huyền thoại điện ảnh của Việt Nam Cộng Hòa - nữ diễn viên Kiều Chinh.

Nhăc đến Kiều Chinh là nhắc đến một gương mặt đỉnh cao của nền điện ảnh Việt Nam Cộng Hòa, một nền điện ảnh tự do sáng tạo và khai phóng. Kể cả khi bà qua Mỹ sinh sống sau biến cố 30/4/1975, Kiều Chinh vẫn có cơ hội góp mặt trong những dự án điện ảnh có tên tuổi ở Hollywood và là một trong những diễn viên có dòng máu Việt Nam nổi bật nhất trên đất Mỹ.

Việc Kiều Chinh xuất hiện tại Liên hoan phim Châu Á tại Đà Nẵng cũng đánh dấu lần đầu tiên bà góp mặt tại một sự kiện điện ảnh tầm cỡ ở Việt Nam, có lẽ là từ sau sự kiện Sài Gòn sụp đổ vào năm 1975. Đáng chú ý hơn cả là Liên hoan phim đã dành một phần thời lượng để tôn vinh sự nghiệp của nữ diễn viên Kiều Chinh cũng như cộng đồng điện ảnh Việt Nam ở hải ngoại. Liên hoan phim cũng sẽ công chiếu bộ phim Chrysalis, một bộ phim tâm lý do Kiều Chinh vào vai chính với nội dung nói về cuộc sống của người Miền Nam trước năm 1975 cũng như cộng đồng người Việt Nam ở Mỹ. Một bộ phim dễ dàng vào danh sách "kiểm duyệt" của Cục Điện ảnh nhưng lại được chiếu ở một liên hoan phim lớn cũng là điều chưa từng có tiền lệ tại các sự kiện điện ảnh ở Việt Nam trước đây.

Dư luận đang đồn đoán đây là một động thái hòa giải dân tộc đến từ ông Tô Lâm, vì trưởng ban tổ chức Liên hoan phim là bà Ngô Phương Lan, Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam và cũng là chị của bà Ngô Phương Ly, vợ ông Tô Lâm. Chính bà Ngô Phương Lan cũng là người chủ trì chương trình tọa đàm tôn vinh nữ diễn viên Kiều Chinh và những diễn viên, đạo diễn Việt Kiều. Mà sự nghiệp điện ảnh của Kiều Chinh gắn liền với kha khá những bộ phim mà chính quyền Cộng sản sau này gọi là phim "chống Cộng". Có lẽ điều này đang khiến một cơ số DLV rất khó chịu.

Không chỉ vậy, Liên hoan Phim còn tổ chức một tuần lễ quảng bá cho điện ảnh Mỹ, cũng như mời những nhà sản xuất tầm cỡ đến từ Hollywood như ông Bill Mechanic - nhà sản xuất của những bộ phim bom tấn như Die Hard, Independence Day, Speed, The Thin Red Line...

Mặc dù Liên hoan Phim vẫn dành thời lượng để quảng bá dòng phim "yêu nước" của Việt Nam, ví dụ như Mưa Đỏ, nhưng việc Liên hoan Phim tổ chức những chương trình chiếu phim Mỹ dành cho khán giả đại chúng, nhất là những bộ phim tôn vinh chủ nghĩa anh hùng của nước Mỹ như Saving Private Ryan hay Hacksaw Ridge là điểm gây nhiều ngạc nhiên cho công chúng theo dõi điện ảnh ở Việt Nam.

Tất nhiên, phe dư luận viên và Hán nô không phải là không chú ý đến những điểm mới mẻ này của Liên hoan phim. Trương Thái Du, một tên dư luận viên Hán nô khét tiếng trên Facebook cũng đã đăng bài với đại ý nói Liên hoan phim Châu Á ở Đà Nẵng có dấu hiệu "thân Mỹ", nhất là khi phim Trung Quốc hầu như vắng bóng tạ Liên hoan phim năm nay, cho thấy một sự chuyển dịch đáng kể. Hắn ta nhanh chóng xóa bài, mặc dù chỉ để bình luận cho đám bò đỏ vào tung hứng, có lẽ là sợ bị phạt 7.5 triệu.

Vậy tại sao lại có động thái này tại một Liên hoan phim thuộc loại tầm cỡ nhất ở Việt Nam ? Ông Tô Lâm muốn thúc đẩy hòa giải dân tộc sao ? Nhìn thì có vẻ như vậy nhưng cũng không hẳn, có lẽ ông ta muốn tranh thủ dòng kiều hối thì đúng hơn, nhất là trong lĩnh vực điện ảnh. Ngoài ra, việc tôn vinh phim Hollywood cũng là một cách để xoa dịu phía chính quyền Tổng thống Donald Trump trong bối cảnh căng thẳng thương mại giữa Việt Nam và Mỹ vẫn chưa được giải quyết.

Dù sao thì việc mời những gương mặt điện ảnh Việt Nam nổi tiếng ở hải ngoại tại Liên hoan phim Châu Á ở Đà Nẵng cũng sẽ giúp cho giới trẻ Việt Nam ngày nay biết được rằng ở nước ngoài cũng có một cộng đồng người Việt Nam làm điện ảnh nghiêm túc và chất lượng, từ đó họ sẽ tìm hiểu thêm về quá khứ và sự nghiệp của những diễn viên, đạo diễn như Kiều Chinh hay Trần Anh Hùng, để biết về sự tự do trong sáng tạo nghệ thuật và biết về một nền điện ảnh Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 từng rực rỡ ra sao. Một điểm có thể xem là sự "khai phóng" về văn hóa nghệ thuật ở Việt Nam trong bối cảnh chủ nghĩa dân tộc cực đoan được thúc đẩy mạnh mẽ bởi phe Quân đội và thân Trung Quốc trong nội bộ Đảng Cộng sản VN.

u/RipElectrical5105 — 5 days ago

Cầu thủ người Argentina mà ĐCS Trung Quốc không muốn nhắc tới

Ngày nay, bất kể đội tuyển Argentina thi đấu rực rỡ đến đâu tại World Cup, trong môi trường truyền thông của Đảng CS Trung Quốc (ĐCSTQ), Lionel Messi - vị vua bóng đá đương đại này đã từ vị trí một “vị thần” được tôn sùng trở thành một “người vô hình” trên sân cỏ, sở hữu trình độ siêu việt nhưng không được phép được chú ý.

World Cup đang diễn ra vô cùng sôi động. Việc phát sóng của Trung Quốc được diễn viên Lý Lập Quần ca ngợi là số một thế giới. Nhưng nếu thực sự theo dõi chương trình truyền hình World Cup của Trung Quốc, rất có thể bạn sẽ phát hiện ra một “kỳ tích thể thao” vô cùng phi lý.

Trên màn hình truyền hình, đội tuyển Argentina đang thi đấu áp đảo, huyền thoại số 10 ở tuổi 38 một lần nữa lập hat-trick (ghi được 3 bàn thắng trong một trận đấu).

Tuy nhiên, chỉ cần quan sát kỹ sẽ thấy đạo diễn hình ảnh tại hiện trường đang thể hiện kỹ năng quay phim “thần sầu”. Trận đấu vẫn được phát sóng bình thường, nhưng hễ cầu thủ mang áo số 10 này ghi bàn hoặc ăn mừng, máy quay lập tức chuyển sang góc quay xa hoặc toàn cảnh, tuyệt đối không để lộ cận cảnh khuôn mặt của anh trong thời gian dài.

Trong lời bình của một số bình luận viên và các bản tin sau trận đấu, tên của anh dường như cũng trở thành điều cấm kỵ, bị thay bằng cách gọi như “đội trưởng đội tuyển Argentina” hoặc đơn giản là “cầu thủ đó”.

Vì sao truyền hình thể thao của Trung Quốc đột nhiên lại “không dám gọi thẳng tên” Messi?

Nhiều người cho rằng việc “đối xử lạnh nhạt” này bắt đầu từ “vụ vắng mặt tại Hồng Kông” gây chấn động làng bóng đá vào tháng 2/2024.

Khi đó, Messi cùng đội đến Hồng Kông thi đấu giao hữu nhưng ngồi dự bị suốt trận, từ chối nhận giải thưởng, thậm chí còn bị người hâm mộ ghi lại cảnh được cho là cố ý tránh bắt tay với các quan chức. Thế nhưng chỉ vài ngày sau, anh lại vào sân từ băng ghế dự bị trong trận đấu tại Nhật Bản với nụ cười rạng rỡ.

Hình ảnh này đã hoàn toàn động vào niềm tự hào dân tộc của giới chức ĐCSTQ và cư dân mạng Trung Quốc Đại Lục, khiến dư luận nhanh chóng quy kết đây là hành động “cố ý xúc phạm Trung Quốc và thể hiện lập trường chính trị”.

Nhưng trên thực tế, ngọn lửa ấy có thể bùng cháy mạnh mẽ và triệt để như vậy là vì trong hồ sơ của giới chức và cơ quan kiểm duyệt, từ lâu Messi đã mang một “lý lịch chính trị đen tối” sâu hơn và chạm đến lằn ranh nhạy cảm hơn.

Quay trở lại tháng 7/2017. Khi đó, người đoạt Giải Nobel Hòa bình và cũng là nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng của Trung Quốc Lưu Hiểu Ba mắc ung thư gan giai đoạn cuối trong lúc bị giam giữ và đang cận kề cái chết.

Là một người hâm mộ cuồng nhiệt của Messi, trước khi qua đời, ông đã nhờ các nhân sĩ thuộc phe dân chủ Hồng Kông gửi thư đến Câu lạc bộ Barcelona, hy vọng có thể nhận được một tấm ảnh có chữ ký của Messi để động viên tinh thần.

Sau khi biết chuyện, Messi không né tránh vì rủi ro chính trị mà thực sự ký tặng một bức ảnh và gửi đến Hồng Kông.

Sự việc này nhận được nhiều lời ca ngợi về mặt đạo đức ở nước ngoài, nhưng trong mắt chính quyền Trung Quốc, đây rõ ràng là hành động bày tỏ sự cảm thông với “tù nhân chính trị số 1”, chạm đúng vào lằn ranh chính trị nhạy cảm nhất.

Trước vụ việc ở Hồng Kông, xét đến lợi ích quảng cáo trị giá hàng tỷ nhân dân tệ từ các doanh nghiệp Trung Quốc như Mengniu (Mông Ngưu) hay rượu Chishui He (Xích Thuỷ Hà) đứng sau Messi, giới chức ĐCSTQ đã chọn cách “phong tỏa hoàn toàn thông tin trong nước, nhưng ở bên ngoài thì nhắm một mắt mở một mắt”.

Thế nhưng khi sự việc Hồng Kông năm 2024 trở thành ngòi nổ, cộng với những mâu thuẫn cũ, cuối cùng chính quyền quyết định hạ nhiệt toàn diện hình ảnh của anh.

Vì vậy, tại kỳ World Cup lần này, người ta chứng kiến tình trạng “phong tỏa mềm” đầy mâu thuẫn. Ban đầu, Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) và nhiều cơ quan truyền thông lớn vẫn đăng bài trên mạng xã hội ca ngợi “Messi đã phong thần”, nhằm tận dụng sức hút khổng lồ của World Cup.

Nhưng chỉ vài ngày sau, họ nhận được thông báo khẩn nội bộ yêu cầu gỡ bỏ phần lớn các bài viết và hình ảnh liên quan đến Messi, tháo các quảng cáo World Cup có hình ảnh của anh, thậm chí hạn chế các cảnh quay cận mặt trong lúc phát sóng trực tiếp.

Tâm lý vừa muốn tận dụng sức nóng khổng lồ của World Cup, vừa cực kỳ lo sợ chạm phải lằn ranh chính trị này, thậm chí đã biến thành một màn “gậy ông đập lưng ông”.

Khi vụ việc năm 2024 vừa bùng nổ, chương trình nổi tiếng Thiên Hạ Bóng Đá của CCTV vì muốn tẩy chay Messi nên đã khẩn cấp thay cảnh anh nâng cúp ở phần mở đầu chương trình bằng hình ảnh đội trưởng huyền thoại của Đức Philipp Lahm.

Thế nhưng sau khi thay xong, bộ phận kiểm duyệt mới phát hiện rằng trước đây Lahm từng công khai viết bài chỉ trích vấn đề nhân quyền của Trung Quốc và kêu gọi các vận động viên lên tiếng trước các chính quyền độc tài. Chỉ vài ngày sau, hình ảnh của Lahm cũng “bốc hơi”.

Ngày nay, bất kể đội tuyển Argentina thi đấu rực rỡ đến đâu tại World Cup, trong môi trường truyền thông của ĐCSTQ, vị vua bóng đá đương đại này đã từ vị trí một “vị thần” được tôn sùng trở thành một “người vô hình” trên sân cỏ, sở hữu trình độ siêu việt nhưng không được phép được chú ý.

Thậm chí các cổ động viên Trung Quốc còn bất lực đùa trên Weibo: “Nếu Argentina lại vô địch, chẳng lẽ khi Messi giơ cao cúp vàng World Cup, CCTV sẽ quay toàn cảnh từ xa suốt buổi, hay còn phải làm mờ luôn khuôn mặt của anh?”

Một sự kiện thể thao vốn thuần túy, dưới sự kiểm duyệt chính trị của một chế độ chuyên chế, cuối cùng đã biến thành một vở hài kịch dở khóc dở cười.

(Bài viết chỉ đại diện cho quan điểm cá nhân của tác giả, được đăng trên Vision Times.)
James Jseng / Vision Times
Theo Trí thức Việt Nam

u/RipElectrical5105 — 10 days ago

Bất lực: Nắng nóng gay gắt khiến Việt Nam lại kêu gọi tiết kiệm điện

Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) vừa kêu gọi các doanh nghiệp và hộ gia đình tiết kiệm điện nhằm giảm áp lực lên hệ thống điện quốc gia, trong bối cảnh đợt nắng nóng gay gắt đang đẩy nhu cầu tiêu thụ điện lên mức cao kỷ lục.

Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, nhiệt độ tại nhiều khu vực ở Việt Nam được dự báo sẽ vượt ngưỡng 40 độ C trong ngày 25/6.

Theo EVN, nhu cầu phụ tải điện cực đại đã đạt 58,46 gigawatt hôm 24/6, mức cao nhất từ trước đến nay.

EVN khuyến nghị người dân cài đặt máy lạnh ở mức từ 26 độ C trở lên, đồng thời tăng cường sử dụng ánh sáng và thông gió tự nhiên.

"Việc sử dụng điện tiết kiệm, hiệu quả không chỉ góp phần giảm chi phí tiền điện mà còn giảm áp lực cho hệ thống điện quốc gia trong giai đoạn cao điểm mùa khô," EVN kêu gọi.

Tập đoàn này cũng cho biết Việt Nam đang tăng cường nhập khẩu điện và vận hành các nhà máy điện ở công suất tối đa nhằm bảo đảm nguồn cung điện đáp ứng nhu cầu sử dụng.

Trong khi đó, Bộ Công thương Việt Nam cho hay nắng nóng kéo dài khiến phụ tải điện liên tục lập đỉnh mới, gây áp lực lớn lên hệ thống điện quốc gia.

Bộ này cũng cho biết đang triển khai loạt giải pháp để tiết kiệm điện.

Theo báo cáo của Bộ Công Thương tại cuộc họp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương ngày 26/5, hiện tượng "siêu El Nino" được dự báo sẽ làm cho nắng nóng kéo dài, hạn hán và suy giảm lượng nước về các hồ thủy điện.

Từ đầu tháng Tư đến nay, đặc biệt trong các đợt nắng nóng từ ngày 13-15/5 và 223- 27/5, phụ tải điện toàn quốc liên tục xác lập các mức kỷ lục mới.

Theo số liệu từ Công ty TNHH MTV Vận hành hệ thống điện và thị trường điện quốc gia (NSMO), đến ngày 25/5, công suất cực đại toàn hệ thống đã đạt 57.120MW, tăng 13,5% so với cùng kỳ năm 2025; sản lượng tiêu thụ điện đạt 1,171 tỉ kWh, tăng 11,8%.

Riêng miền Bắc, công suất cực đại đạt 29.667MW, tăng tới 26,2% so với cùng kỳ năm trước; sản lượng điện tiêu thụ đạt 603 triệu kWh, tăng 20,2%.

Theo Bộ Công thương, nếu tốc độ tăng trưởng kinh tế của Việt Nam đạt trên 10%, nhu cầu điện cũng phải tăng tương ứng và điều đó đã tạo áp lực lên nguồn điện, lưới truyền tải và hệ thống điện.

Trước tình hình đó, Bộ Công thương đã chỉ đạo tập trung giải quyết vấn đề cung cấp điện đặc biệt cho miền Bắc.

Bên cạnh việc nâng cao công suất các trạm biến áp Hòa Bình, Phố Nối và Hà Đông, Bộ Công thương cũng chỉ đạo nâng công suất các tổ máy nhiệt điện than bất chấp quyết tâm giảm dần và ngừng tiêu thụ điện than vào năm 2050.

Mùa hè năm 2023, các tỉnh phía Bắc cũng đã trải qua tình trạng thiếu điện luân phiên trầm trọng, khiến nhiều nhà máy và doanh nghiệp lao đao.

Để giải quyết tình trạng này, Việt Nam từ 2023 đã tăng cường nhập khẩu điện, chủ yếu từ Lào và Trung Quốc.

Bên cạnh đó, Việt Nam cũng đưa năng lượng tái tạo vào Dự thảo Điện 8 và tái khởi động dự án nhà máy điện hạt nhân đầu tiên.

Ngân hàng Thế giới ước tính các đợt mất điện và thiếu điện trong tháng 5-6/2023 đã gây thiệt hại kinh tế khoảng 1,4 tỷ USD, tương đương 0,3% GDP của Việt Nam.

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/cwyeplww0w8o

u/RipElectrical5105 — 11 days ago

Một cha nội Nhật Bản viết truyện tranh 18+ về tệ nạn mại dâm tr* e* ở Đông Nam Á và Nam Á, có cả VN

Nhờ lướt Facebook mà tôi biết đến một bộ truyện h*ntai tên là Chikyuu no Okasi Kata Sousyuuhen, thể loại L.0.L.1 của một tác giả người Nhật tên là Numata Shizumu

Điều đầu tiên khiến tôi ấn tượng là truyện vẽ khá đẹp, có khi còn đẹp hơn một số bộ manga chính thống, không hiểu sao một tác giả có hoa tay như vậy là đi vẽ truyện trang 18+.

Điều thứ hai là cha nội này xây dựng nội dung về một vấn đề khá nhức nhối, đó là tình trạng mại dâm trẻ vị thành niên ở những nước nghèo như Campuchia, Myanmar, Ấn Độ và cả Việt Nam. Vấn đề này từng xuất hiện trên truyền thông quốc tế trong nhiều năm qua, và ngay cả những quốc gia G7 cũng tiến hành các biện pháp ngăn chặn nhưng có vẻ không ăn thua cho lắm.

Những trẻ em gái nghèo khó, không được học hành đã bị chính gia đình sớm đưa vào ngành công nghiệp tình dục để phục vụ những khách du lịch lắm tiền và "ham của lạ" đến từ Đông Á hay Châu Âu, vì cái đói và cái nghèo. Chúng sớm trở thành những cô gái thành thạo về tình dục ở cái tuổi còn rất nhỏ chỉ để có thêm miếng thịt vào bát cơm. Còn về những khách du lịch như gã nhân vật chính trong truyện, tất nhiên, sẽ bị kết án là tội phạm "ấm dâu" ngay trên chính quốc gia của họ nhưng nếu là những đứa trẻ sống ở bên rìa thế giới, ở những nơi mà con mắt của truyền thông xã hội không thể hướng đến thì không sao cả.

Nhưng những đứa trẻ này khi kiếm được tiền cũng không thể "bỏ nghề". Lấy ví dụ như cô bé người Ấn Độ ở chương 6 của truyện, nhờ gã khách người Nhật mà cô bé được ăn thịt, biết được trên thế giới có những của ngon vật lạ hay công nghệ phát triển ra sao. Nhưng đến khi nhận được khoản "thù lao" từ chính "công việc" của mình thì cô bé lại đem số tiền đó cho em trai ăn học và từ chối cơ hội đến trường của mình, vì theo cô bé ở đất nước này có là phụ nữ được học hành thì cũng chẳng thể kiếm được công việc tốt và cô bé đành chấp nhận mắc kẹt cả đời như vậy, mặc dù trong thâm tâm cô bé rất muốn biết thế giới bên ngoài có những điều thú vị ra sao.

Đọc đến đây tôi không biết cái gì khốn nạn hơn, một quốc gia thất bại không thể chăm lo cho người dân của mình, những hủ tục trọng nam khinh nữ chó đẻ hay một gã khách du lịch bệnh hoạn nhưng lại đem đến một quãng thời gian gọi là "có sắc màu" một chút cho cô bé...

Truyện đã được dịch qua Tiếng Việt, riêng chương viết về Việt Nam thì người ta không dám dịch vì sợ Công An sờ gáy. Anh em có thể tìm trên Google, lưu ý là truyện có chứa nhiều yếu tố gây sốc.

u/RipElectrical5105 — 13 days ago

Cài Windows, Office không có bản quyền có thể bị phạt tới 1 tỷ đồng hoặc phạt tù tới 3 năm

ANTD.VN - Hiện tại, hành vi cài Windows, Office không có bản quyền để thu lợi đang diễn ra khá phổ biến. Vậy, hành vi này có thể bị xử lý về tội gì và mức phạt tù cao nhất là bao nhiêu năm?

Thời gian qua, số vụ xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ bị phát hiện, xử lý tăng mạnh. Tính đến cuỗi tháng 5-2026, các bộ, ngành và địa phương đã phát hiện, xử lý trên 1.400 vụ việc xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ. Trong đó, gần 1.200 vụ bị xử lý hành chính và hàng chục vụ bị khởi tố hình sự. Tổng số tiền xử phạt đối với các hành vi vi phạm quyền sở hữu trí tuệ gần 13 tỷ đồng. Trị giá hàng hóa vi phạm gần 36 tỷ đồng.

Trước tình trạng trên, điều được nhiều người quan tâm là hiện hành vi cài Windows, Office không có bản quyền để thu lợi đang diễn ra khá phổ biến. Vậy, hành vi này có thể bị xử lý về tội gì và mức phạt tù cao nhất là bao nhiêu năm?

Theo quy định hiện hành, người cài Windows, Office lậu, không có bản quyền có thể bị xử lý hình sự về Tội xâm phạm quyền tác giả, quyền liên quan”theo Điều 225 Bộ luật Hình sự 2015 sửa đổi.

Theo đó, người không được phép của chủ thể quyền tác giả, quyền liên quan xâm phạm đến quyền tác giả, quyền liên quan đang được bảo hộ tại Việt Nam với quy mô thương mại hoặc để thu lợi bất chính từ 50 - 300 triệu đồng hoặc gây thiệt hại cho chủ thể quyền tác giả, quyền liên quan từ 100 - dưới 500 triệu đồng hoặc hàng hóa vi phạm trị giá từ 100 - dưới 500 triệu đồng, thì bị phạt tiền từ 50 - 300 triệu đồng hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm đối với một trong các hành vi: Sao chép tác phẩm, bản ghi âm, bản ghi hình; Phân phối đến công chứng bản sao tác phẩm, bản sao bản ghi âm, bản sao bản ghi hình.

Phạt tiền từ 300 triệu đồng - 1 tỷ đồng hoặc phạt từ từ 6 tháng-3 năm đối với người phạm tội thuộc một trong các trường hợp: Phạm tội có tổ chức; Phạm tội 2 lần trở lên; Thu lợi bất chính 300 triệu đồng trở lên; Gây thiệt hại cho chủ thể quyền tác giả, quyền liên quan 500 triệu đồng trở lên; Hàng hóa vi phạm trị giá 500 triệu đồng trở lên.

Ngoài ra, người cài Windows, Office lậu có thể bị phạt từ 20 - 200 triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 - 5 năm.

Trường hợp không đủ dấu hiệu cấu thành tội phạm, cá nhân cài đặt Windows, Office,...không có bản quyền có thể bị xử phạt hành chính. Điều 16 Nghị định 341/2025/NĐ-CP quy định mức phạt tiền đối với cá nhân có hành vi vi phạm dựa trên số lợi bất hợp pháp thu được, thiệt hại gây ra cho chủ sở hữu quyền tác giả hoặc giá trị hàng hóa vi phạm, cụ thể:

Trường hợp số lợi bất hợp pháp thu được dưới 10 triệu đồng; Gây thiệt hại cho chủ sở hữu quyền tác giả dưới 20 triệu đồng hoặc hàng hóa vi phạm trị giá dưới 20 triệu đồng: Phạt từ 5-10 triệu đồng.

Nếu số lợi bất hợp pháp thu được từ 10 - dưới 20 triệu đồng; Gây thiệt hại cho chủ sở hữu quyền tác giả từ 20 - dưới 40 triệu đồng hoặc hàng hóa vi phạm trị giá từ 20 - dưới 40 triệu đồng: Phạt từ 10-20 triệu đồng.

Trường hợp số lợi bất hợp pháp thu được từ 20 - dưới 30 triệu đồng; Gây thiệt hại cho chủ sở hữu quyền tác giả từ 40 - dưới 60 triệu đồng; Hàng hóa vi phạm trị giá từ 40 - dưới 60 triệu đồng: Phạt từ 20-30 triệu đồng.

Nếu số lợi bất hợp pháp thu được từ 30 - dưới 50 triệu đồng; Gây thiệt hại cho chủ sở hữu quyền tác giả từ 60 - dưới 100 triệu đồng hoặc hàng hóa vi phạm trị giá từ 60 - dưới 100 triệu đồng: Phạt từ 30-50 triệu đồng.

Tổ chức có hành vi cài Windows, Office không có bản quyền thì bị phạt gấp đôi so với cá nhân.

Ngoài phạt tiền, tổ chức, cá nhân vi phạm còn có thể bị buộc gỡ bỏ hoặc xóa bản gốc, bản sao vi phạm trên môi trường mạng viễn thông và mạng Internet. Trường hợp phát sinh khoản lợi nhuận bất hợp pháp từ hành vi vi phạm thì bị buộc hoàn trả số tiền này cho chủ thể quyền tác giả.

https://anninhthudo.vn/cai-windows-office-khong-co-ban-quyen-co-the-bi-phat-toi-1-ty-dong-hoac-phat-tu-toi-3-nam-post657044.antd

u/RipElectrical5105 — 14 days ago

Hậu quả của CNDT ở VN là sản sinh ra một đám thanh niên thất bại. thiểu năng và ngu dốt

Đến hẹn lại lên, cứ mỗi dịp World Cup đến là các fanpage, group hay các tài khoản có lượt follow cao trên Facebook lại được dịp lồng ghép chủ nghĩa dân tộc vào bóng đá quốc tế. Ví dụ như đội abcxyz phải học hỏi Việt Nam, hay kiểu bắc cầu như "Việt Nam từng cầm hòa Nhật Bản, mà Nhật Bản hòa Hà Lan nên Việt Nam cũng có thể đá thắng Hà Lan"...

Đây chỉ là một ví dụ rõ nét của việc chủ nghĩa dân tộc cực đoan do Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam phát động đã đi sâu vào suy nghĩ của một bộ phận không nhỏ thanh thiếu niên Việt Nam. Tâm lý này tạo một số dân Việt nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhất là các nước tư bản phát triển như Nhật, Hàn Quốc, Mỹ, Anh, Pháp, Đức..., còn các nước độc tài, khủng bố như Iran, Triều Tiên, Nga, Trung Quốc, Cuba mới đáng để người Việt Nam cổ vũ, đại loại là như vậy.

Nhật Bản, đất nước mà dân MIỀN BẮC căm thù nhất trong nhiều năm qua nhưng có điều kiện là vác mặt qua ngay, luôn là tiêu điểm để các thành phần Sô Vanh chĩa mũi giáo. Họ hả hê khi Nhật Bản đá thua và ngay lập tức cay cú hoặc liên hệ kiểu như "chắc gì đá thắng Việt Nam" mỗi khi các Samurai Xanh thắng trận.

Vậy điều đó giúp ích gì ? Không giúp ích gì cả ngoài việc tạo ra một đám đông ngu dốt và mất dạy trên Internet, đến cả người nước ngoài nhìn vào cũng chỉ thấy dân VN là một đám kiêu ngạo, họ chê hết đội này đến đội kia ở World Cup trong khi cái nền bóng đá Việt Nam thì nát bét, chỉ biết thẩm du ở các giải khu vực và các giải đấu trẻ vô thưởng vô phạt.

Nhưng có hề gì miễn là đám này bảo vệ tốt cho Đảng và Nhà nước là được, chỉ khổ cho một vài người lương thiện bị đánh đồng với đám mất dạy Bắc Kỳ này khi ra nước ngoài.

Map: https://www.facebook.com/share/p/1BhdEu3Dno/

u/RipElectrical5105 — 16 days ago

Kỷ nguyên vươn mình: Chi phí sinh hoạt đồng loạt tăng khiến người dân khốn khó

TP HCMNhiều khoản chi hàng ngày, từ tô bún, ly cà phê đến cước xe công nghệ... cùng tăng giá, khiến chi phí sinh hoạt của nhiều gia đình "đội" thêm tiền triệu.

Mỗi sáng đi làm, chị Hồng (phường Gia Định, TP HCM) thường ghé quán ăn gần công ty rồi mua thêm ly cà phê mang đi. Nếu trước, một tô bún và ly cà phê chỉ tốn khoảng 60.000-75.000 đồng, nay chi phí đã lên gần 100.000 đồng.

"Từng món chỉ tăng 5.000-10.000 đồng nhưng cộng lại mỗi ngày tốn thêm khá nhiều", chị nói.

Giá các món ăn sáng phổ biến tại nhiều tuyến đường ở TP HCM đều tăng so với năm trước. Tại một quán bún bò trên đường Phan Văn Trị, phường Gò Vấp, giá một tô loại thường tăng từ 40.000 đồng lên 50.000 đồng. Một quán cơm tấm ở phường Xuân Hòa hiện bán 45.000-55.000 đồng mỗi phần, cao hơn khoảng 10.000 đồng so với trước.

Không chỉ bữa sáng, nhiều loại đồ uống cũng lập mặt bằng giá mới. Tại một quán cà phê trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, phường Tân Định, giá cà phê sữa tăng thêm 5.000 đồng lên 45.000 đồng một ly, trong khi các loại nước ép phổ biến ở mức 55.000-60.000 đồng. Một số thương hiệu như Phe La, The Coffee House và Phúc Tea tăng giá 5-10% đối với một số sản phẩm.

Theo chủ một số quán ăn, giá thịt heo, rau củ, gia vị cùng chi phí điện, nước và nhân công đều tăng trong những năm gần đây, khiến việc giữ nguyên giá bán ngày càng khó khăn.

Giá nhiều dịch vụ khác cũng tăng. Giá cắt tóc nam hiện phổ biến ở mức 50.000-120.000 đồng mỗi lần, cao hơn khoảng 5.000-10.000 đồng so với năm ngoái. Dịch vụ giặt sấy, giao đồ ăn hay gửi xe tại nhiều khu vực cũng tăng 5-20% trong 5 tháng đầu năm. Nếu năm ngoái, gói giặt sấy dưới 7 kg phổ biến ở mức khoảng 70.000 đồng, nay nhiều nơi đã tăng lên 90.000-99.000 đồng. Với dịch vụ giặt nhanh, sấy khô trong 6 giờ, mức giá cũng tăng từ khoảng 150.000 đồng lên 200.000 đồng mỗi lần.

Trong báo cáo chiến lược vĩ mô công bố tháng 5, Công ty Chứng khoán MB (MBS) nhận định mặt bằng giá trong nước tiếp tục chịu sức ép, trong đó có áp lực từ chi phí logistics. Trên thực tế, chi phí đi lại và giao nhận - những khoản phát sinh gần như mỗi ngày tại đô thị - cũng đã tăng. Từ cuối tháng 4, các nền tảng gọi xe như Grab, be đồng loạt điều chỉnh phí và giá cước một số dịch vụ. Nhiều doanh nghiệp chuyển phát cũng áp thêm phụ phí nhiên liệu.

Chi phí vui chơi, giải trí cũng cao hơn trước. Tại một khu vui chơi ở phường Thông Tây Hội, chị Loan, chủ cơ sở, cho biết đã điều chỉnh giá nhiều trò chơi 20-30% so với năm ngoái, do chi phí mặt bằng, bảo trì, sửa chữa và thay mới thiết bị đều tăng. Nhiều phòng gym, lớp học kỹ năng và dịch vụ làm đẹp tại TP HCM cũng thay đổi giá để bù đắp chi phí mặt bằng, nhân sự và vận hành.

Mặt bằng giá dịch vụ tăng là hệ quả của áp lực chi phí đầu vào tích tụ thời gian dài, đặc biệt trong vài tháng qua, theo giới chuyên gia. Giá nhiên liệu, nguyên liệu, logistics, mặt bằng, nhân công cùng các yêu cầu tuân thủ về thuế, hóa đơn điện tử và tiêu chuẩn kinh doanh đều tăng, buộc doanh nghiệp phải điều chỉnh giá bán. Đây là xu hướng khó tránh của một nền kinh tế ngày càng minh bạch và chuẩn hóa hơn theo TS Đinh Thế Hiển.

Xu hướng này cũng phần nào được phản ánh trong số liệu của cơ quan thống kê. Bình quân 5 tháng đầu năm, CPI tăng 4,31% so với cùng kỳ năm ngoái. Trong đó, nhóm hàng ăn và dịch vụ ăn uống tăng 4,77%; nhà ở, điện nước, chất đốt và vật liệu xây dựng tăng 6,64%; giao thông tăng 5,22%.

Tuy vậy, TS Đinh Thế Hiển phân tích, người dân không cảm nhận giá cả theo "rổ CPI" mà thông qua những khoản chi phát sinh hàng ngày như ăn sáng, cà phê, gọi xe hay giao hàng. Nhiều cơ sở kinh doanh thường điều chỉnh giá theo các mức làm tròn như 5.000-10.000 đồng mỗi sản phẩm hoặc dịch vụ, khiến mức tăng cảm nhận của người tiêu dùng lớn hơn con số lạm phát chung.

Nhưng không phải mọi cơ sở kinh doanh đều tăng giá. Bà Trang, chủ quán bún riêu trên đường Lê Đức Thọ, phường An Hội Đông, cho biết đã ba năm giữ nguyên mức giá 25.000 đồng cho tô thường và 30.000-45.000 đồng cho các tô đầy đủ hơn. Giá cua đồng, thịt heo và nhiều nguyên liệu khác đã tăng 50-100% so với ba năm trước. Dù vậy, quán vẫn giữ nguyên giá nhờ sử dụng mặt bằng của gia đình và chủ yếu phục vụ khách trong khu dân cư.

"Khách đa số là người lao động quanh đây. Nếu tăng giá nhiều sẽ khó giữ khách nên tôi chấp nhận lời ít hơn trước", bà nói.

Tuy nhiên, khi nhiều loại chi phí đầu vào cùng đi lên, doanh nghiệp sẽ càng khó giữ giá cả hơn. Với người tiêu dùng, mỗi khoản chi tiêu hàng ngày dù chỉ tăng vài nghìn đồng cũng có thể khiến ngân sách các hộ gia đình thay đổi đáng kể sau một tháng.

Nguồn

u/RipElectrical5105 — 18 days ago

Backy cay cú khi thấy cờ Iran tự do xuất hiện ở World Cup 2026

Cờ Iran tự do là lá cờ của Cộng hòa Iran trước Cách mạng Hồi giáo trước năm 1979, lá cờ này vẫn được những người Iran ở hải ngoại sử dụng để thể hiện sự phản kháng chính quyền khủng bố Hồi giáo Iran và đề cao nguồn gốc Ba Tư hùng mạnh một thời của đất nước Iran - thứ mà chính quyền Hồi giáo luôn xóa bỏ.

Nhưng đối với bò đỏ và dư luận viên (phần nhiều là dân MIỀN BẮC) thì điều này đã làm chúng rất khó chịu. Chúng chỉ trích bằng những ngôn từ mất dạy nhất, như cách mà Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đã giáo dục chúng bao nhiêu năm nay, bằng bạo lực, thù địch, kiêu ngạo và vô văn hóa.

Không ngạc nhiên khi sự thú tính, mất dạy và vô đạo đức tập trung rất nhiều từ Quảng Bình trở ra Bắc.

u/RipElectrical5105 — 19 days ago

Con trai ông Hồ - Nguyễn Tất Trung đã về với thế giới người hiền

TIỂU SỬ NGUYỄN TẤT TRUNG

Ông Nguyễn Tất Trung sinh năm 1956 tại Hà Nội. Cha là Nguyễn Sinh Cung (1890-1969, Nghệ An). Mẹ là Nông Thị Xuân (1932-1957, Cao Bằng).

Mẹ ông Trung là y tá người Tày, làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hoà An. Bà là 1 trong ít nhất 3 cô giao liên được Bộ Chính trị (theo yêu cầu của Chủ tịch nước Hồ Chí Minh) chọn để phục vụ lãnh tụ.

Ông Trung ra đời tháng 3/1956 trong sự giấu diếm của Bộ Chính trị vì sự sáng ngời của lãnh tụ. Một mặt, bà Xuân muốn có một danh phận chính thức nên đã vượt qua lằn ranh đỏ.

Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn trước khi tạo ra một vụ tai nạn giao thông, dừng cuộc đời bà ở tuổi 25 thì cũng đã kịp thử bạn gái lãnh tụ một lần.

Cậu bé Nguyễn Tất Trung hơn 1 tuổi được giao cho cô giao liên thứ hai là bà Đặng Thị Ngọc Lan (1932-2020, Phan Thiết) nuôi dưỡng.

Cứng cáp, hơn 2 tuổi, Trung được giao cho nhà tướng Chu Văn Tấn làm con nuôi, đổi tên thành Chu Văn Trung (ảnh gia đình tướng Tấn xem trong bình luận). Đây là quãng đời đẹp nhất của Đại tá QĐND Nguyễn Tất Trung - theo như những gì ông kể lại sau này.

Năm 1962, Chu Trung buộc phải rời nhà cha mẹ nuôi, vào ở Trung tâm trẻ mồ côi do dị nghị. Vài năm sau, Vũ Kỳ - thư ký của Chủ tịch Hồ Chí Minh vì quá thương, đã nhận về làm con nuôi. Một lần nữa Trung được đổi tên thành Vũ Trung.

Bốn năm sau, Trung vào học Trường Thiếu sinh quân Trỗi. Mười sáu tuổi, Trung lên đường vào Nam đánh Mỹ. Ông đã từng có mặt tại chảo lửa Thành cổ Quảng Trị.

Thống nhất đất nước, Trung về lại Hà Nội hoàn thành lớp phổ thông trung học khi đã hơn 20 tuổi.

1995, con trai tướng Nguyễn Chí Thanh là Nguyễn Chí Vịnh đưa Trung về làm việc tại Tổng cục 2 - Tổng cục tình báo quân đội. Tháng 2/2021 ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.

Năm 1990, Đại tá Nguyễn Tất Trung kết hôn với bà Lưu Thị Duyên (1967), 1992 họ sinh hạ được một cậu con trai, đặt tên là Vũ Thành. Hiện Thành là một người dân bình thường sống ở Hà Nội.

Năm 2025, Nguyễn Tất Trung tuổi cao, sức yếu, gặp tai biến. Sức khoẻ đi xuống từ đó. Ngày 14/6/2026, bỗng thấy khó thở, ông được đưa vào bệnh viện và mất tại đây, chấm dứt một cuộc đời đầy gian truân, cay đắng.

Nguyễn Tất Trung không cần tiền, không cần danh vọng, quân hàm. Thứ mà nếu ông cố gắng đòi hỏi, cũng có thể có được. Thứ mà ông thèm khát nhất là được thừa nhận. Được một lần người đời công nhận bố mẹ ông là ai.

An nghỉ nhé, một cuộc đời. Cuối cùng thì những trăn trở đó của ông cũng đã khép lại. Có thể không nhiều người dân Việt Nam biết về thân phận ông, nhưng không phải là không ai biết.

Bài viết tham khảo nội dung của Nông Văn Tiềm / Báo Tiếng Dân.

reddit.com
u/RipElectrical5105 — 20 days ago

Nhật Bản sụp đổ: Chính phủ Nhật triển khai kế hoạch quốc gia tuyên truyền về LGBT diện rộng

Chính phủ Nhật Bản đang đẩy mạnh kế hoạch triển khai trên toàn quốc nhằm thúc đẩy sự hiểu biết về định hướng tình dục và bản dạng giới. Các nỗ lực giáo dục và nâng cao nhận thức sẽ được mở rộng tại trường học, nơi làm việc, cộng đồng và gia đình.

Chính phủ Nhật Bản đã công bố dự thảo kế hoạch thực thi cơ bản đầu tiên theo Luật Thúc đẩy Hiểu biết về LGBT, gần ba năm sau khi luật được thông qua và có hiệu lực vào tháng 6/2023. Luật có tên chính thức là “Đạo luật Thúc đẩy Hiểu biết của Công chúng về Đa dạng Định hướng Tình dục và Bản dạng Giới”, quy định chính phủ phải xây dựng kế hoạch cơ bản và công bố báo cáo hàng năm về tình hình thực hiện.

Dự thảo kế hoạch đầu tiên được trình bày vào ngày 1/6/2026. Theo dự thảo, một số cá nhân LGBTQ vẫn đang gặp khó khăn và bối rối do “thiếu sự hiểu biết từ công chúng”. Văn bản chỉ ra các rào cản chính bao gồm: nhận thức hạn chế của những người cho rằng vấn đề LGBT không liên quan đến mình, thông tin từ chính phủ chưa đầy đủ, sự hiểu biết chưa sâu của giáo viên và quản lý doanh nghiệp, cũng như việc tiếp cận cha mẹ còn hạn chế – dẫn đến cảm giác cô lập ở một số trẻ em.

Để khắc phục, dự thảo đề xuất các biện pháp cụ thể như: biên soạn tờ rơi và video hướng dẫn cho chính quyền địa phương cùng các cơ sở giáo dục; mở rộng chương trình đào tạo dành cho giáo viên; tăng cường dịch vụ tư vấn học đường; thúc đẩy các sáng kiến tại nơi làm việc nhằm tạo môi trường làm việc thân thiện và thoải mái hơn; đồng thời tiến hành khảo sát định kỳ về thái độ của xã hội đối với sự đa dạng.

Chính phủ Nhật Bản cũng sẽ triển khai các biện pháp xử lý quấy rối và hành vi gây thù địch trực tuyến nhắm vào người LGBTQ.

Đồng thời, dự thảo nhấn mạnh rằng định hướng tình dục và bản dạng giới có thể thay đổi trong quá trình phát triển, vì vậy việc tiếp cận nhóm đối tượng trẻ cần phù hợp với mức độ phát triển thể chất và tinh thần của các em. Văn bản khẳng định mục tiêu của luật là xây dựng một xã hội mà cả người thuộc thiểu số tình dục lẫn đa số đều có thể sinh sống an toàn và thoải mái.

Tuy vậy, không phải ai ở Nhật Bản cũng đồng ý với động thái này của Chính phủ. Một số cư dân mạng Nhật Bản nói rằng vài người thuộc phong trào “LGBTQIA+” thường dính líu đến các vụ án lạm dụng trẻ em hoặc phạm tội, đồng thời tấn công, vu khống và doxx những ai dám bày tỏ ý kiến không đồng thuận. Họ được xem là một trong những nguyên nhân chính gây ra sự suy đồi đạo đức ở phương Tây, và nhiều người lo ngại Nhật Bản cũng sẽ đi theo con đường tương tự với động thái này.

Nguồn

reddit.com
u/RipElectrical5105 — 21 days ago

Nhà hàng, quán cà phê đau đầu với bản quyền âm nhạc

Âm nhạc trở thành phần thiết yếu của hầu hết quán cà phê nhưng nhiều cửa hàng hiện phát miễn phí không đóng tiền bản quyền, hoặc đóng dưới dạng mua sử dụng cá nhân.

Ghi nhận của VnExpress ở một số chi nhánh của 4 chuỗi đồ uống nổi tiếng tại TP HCM cho thấy nhiều quán thường xuyên phát nhạc để phục vụ khách hàng. Những bài hát này đều nằm trong nhóm dẫn đầu xu hướng thưởng thức của khán giả đại chúng, nhất là người trẻ. Nhân viên tại các cửa hàng này cho biết họ mở playlist thịnh hành trên các ứng dụng nghe nhạc hoặc mở từ "kho", ứng dụng vận hành trên toàn chuỗi.

Đại diện một chuỗi đồ uống nói các nền tảng trực tuyến là nguồn phát nhạc chính cho toàn chuỗi có hơn chục cửa hàng này. Công ty sẽ không quy định playlist cụ thể mà trao quyền tự chủ cho từng chi nhánh, nhưng sẽ lưu ý cần đáp ứng một số tiêu chí như ưu tiên playlist thịnh hành, bài hát đang là xu hướng trên mạng xã hội hoặc phù hợp với "gu" của tệp khách hàng tại từng chi nhánh.

"Quy trình trên đã trở thành điều phổ biến trong ngành dịch vụ đồ uống", người này cho hay.

Chủ một quán trà sữa tại phường Tân Hưng (TP HCM) cũng cho biết mở playlist thịnh hành từ các nền tảng là một trong những công việc được chị làm tự động mỗi ngày. Chị nói đã "ý thức" được vấn đề bản quyền nên bỏ 65.000 đồng mỗi tháng để mua gói nghe nhạc (subscription). Theo chủ quán, việc đóng phí cho nền tảng đồng nghĩa với việc chị có thể sử dụng không giới hạn.

Không chỉ hai trường hợp trên, hiện nay hầu hết nhà hàng, quán cà phê đều diễn ra tình trạng này.

Tuy nhiên, thực tế nhiều nền tảng phát nhạc trực tuyến như Spotify, Apple Music hay YouTube Music hiện nay đều quy định rõ trong điều khoản và điều kiện rằng giới hạn dịch vụ cho mục đích cá nhân, phi thương mại. Tài khoản mà người dùng trả phí hằng tháng chỉ cho phép nghe riêng tư, không quảng cáo, tải về nghe ngoại tuyến hoặc dùng thêm các tính năng nâng cao. Các nền tảng đều nêu rõ người dùng không có quyền mở nhạc tại quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng, phòng gym, trường học hoặc tại các sự kiện có yếu tố kinh doanh.

Chia sẻ với VnExpress, ông Đỗ Duy Thanh, Giám đốc Công ty Tư vấn FnB Director và Sáng lập Horeca Business School, nói trong ngành dịch vụ ăn uống, âm nhạc không chỉ "mở cho có không khí", mà còn là một thành phần của trải nghiệm dịch vụ. Khách đến nhà hàng, quán cà phê, quán bar hay lounge không chỉ để mua món ăn và đồ uống, họ mua trạng thái cảm xúc được tạo nên từ không gian, ánh sáng, mùi hương, cách phục vụ, món ăn và cả âm thanh. Âm nhạc vì vậy tác động rất sớm đến cảm nhận của khách hàng.

Thế nhưng, theo ông Thanh, mức độ tuân thủ bản quyền âm nhạc trong ngành dịch vụ ăn uống hiện nay không đồng đều. Nhóm khách sạn lớn, chuỗi nhà hàng, trung tâm thương mại, thương hiệu quốc tế hoặc mô hình có vốn đầu tư bài bản thường quan tâm đến vấn đề này sớm hơn. Họ có bộ phận pháp lý, vận hành và quy trình kiểm soát rủi ro rõ ràng hơn. Trong khi đó, nhiều quán độc lập, quán cà phê nhỏ, nhà hàng gia đình hoặc mô hình mới khởi nghiệp vẫn chưa xem bản quyền âm nhạc là một hạng mục tuân thủ cần được quản lý nghiêm túc.

Nguyên nhân đầu tiên được ông Thanh nêu ra là thói quen của thị trường. Trong nhiều năm, âm nhạc trong quán ăn, quán cà phê thường được xem là thứ có sẵn, dễ mở và gần như miễn phí. Chủ quán có thể mở nhạc từ điện thoại, máy tính, tivi, nền tảng nghe nhạc hoặc video trực tuyến mà không nghĩ đó là hành vi sử dụng âm nhạc trong môi trường kinh doanh.

Nguyên nhân thứ hai là nhiều người hiểu sai về từ "miễn phí". Những bản nhạc ghi "free", "no copyright", "royalty-free" hay "không bản quyền" không đồng nghĩa với việc nhà hàng được quyền phát miễn phí trong không gian kinh doanh. Nhiều người không phân biệt rõ giữa miễn phí nghe, tải, dùng cho cá nhân và quyền phát nhạc tại một địa điểm thương mại.

Ở góc nhìn của người hành nghề pháp lý, Luật sư Đào Tiến Phong, Giám đốc Công ty luật Investpush Legal, lý giải việc hiểu lầm rằng đã mua gói nghe nhạc từ các nền tảng sẽ được toàn quyền sử dụng xuất phát từ việc đánh đồng giữa quyền sử dụng cá nhân và quyền khai thác thương mại. Nhiều người mua không hiểu hết các quy định của Luật Sở hữu trí tuệ. Bên bán và cả bên mua cũng không truyền tải các quy định này cho nhau. Theo luật, khi mua gói nghe nhạc, người dùng thực chất chỉ đang trả tiền để được cấp quyền tiếp cận và sử dụng bản sao tác phẩm phục vụ nhu cầu cá nhân, không nhằm mục đích thương mại.

Các chủ quán cũng cần phân biệt được không gian riêng tư và không gian công cộng. Quán cà phê là một cơ sở kinh doanh thương mại và là địa điểm mà công chúng có thể tiếp cận. Do đó, hành vi phát nhạc tại đây không còn là nhu cầu giải trí cá nhân mà đã trở thành một công cụ hỗ trợ hoạt động kinh doanh. Khi bản chất mục đích sử dụng thay đổi, giới hạn quyền của người mua cũng thay đổi, từ đó phát sinh nghĩa vụ trả tiền bản quyền.

Căn cứ theo các quy định của Luật Sở hữu trí tuệ, luật sư chỉ ra quán cà phê bị ràng buộc bởi các quy định về quyền tài sản thuộc quyền tác giả đối với tác phẩm âm nhạc và quyền liên quan với bản ghi âm, ghi hình.

Với quyền tác giả, việc phát nhạc tại quán cà phê là hành vi "biểu diễn tác phẩm trước công chúng gián tiếp". Đây là quyền tài sản độc quyền của tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả. Do đó, khi khai thác và sử dụng quyền này, quán cà phê phải được sự cho phép và trả tiền bản quyền, cùng các quyền lợi vật chất khác (nếu có). Luật sư lưu ý thêm đa số các nền tảng phát nhạc không được cấp quyền đại diện thu tiền bản quyền tác phẩm.

Với các quyền liên quan, việc mở nhạc tại quán cà phê được xếp vào trường hợp sử dụng bản ghi âm, ghi hình đã công bố nhằm mục đích thương mại trong hoạt động kinh doanh. Theo quy định tại Luật Sở hữu trí tuệ, quán cà phê không bắt buộc phải xin phép nhưng phải trả tiền bản quyền theo thỏa thuận cho người biểu diễn, nhà sản xuất bản ghi âm, ghi hình và tổ chức phát sóng kể từ khi sử dụng.

Do đó, để tránh vi phạm bản quyền âm nhạc, Luật sư Đào Tiến Phong khuyến nghị khi có nhu cầu sử dụng âm nhạc, các cơ sở F&B cần liên hệ với các tổ chức như Trung tâm Bảo vệ Quyền tác giả Âm nhạc Việt Nam (VCPMC) hoặc Hiệp hội Công nghiệp Ghi âm Việt Nam (RIAV) để hỏi xem họ có được ủy quyền để cấp quyền sử dụng hay không, từ đó ký kết hợp đồng và đóng phí để sử dụng. Nếu họ không được ủy quyền, chủ quán phải liên hệ với chủ sở hữu bài hát.

Theo quy định của Nghị định 17/2023, số tiền bản quyền chi trả (tính theo năm) = Mức lương cơ sở x Hệ số điều chỉnh. Với quán cà phê hoặc giải khát, hệ số điều chỉnh được tính theo diện tích.

Không ít doanh nghiệp F&B cho rằng khi phải tuân thủ phí bản quyền sẽ tạo ra gánh nặng chi phí mới. Chủ tiệm trà sữa tại phường Tân Hưng (TP HCM) cho biết với diện tích hơn 30 m2, nếu đúng quy định, chị phải đóng gần 3 triệu đồng mỗi năm. Trong khi đó, lợi nhuận quán tạo ra chỉ "dăm ba triệu".

"Các hàng quán mở nhạc cũng là một cách hỗ trợ PR miễn phí cho bài hát và ca sĩ cũng được hưởng lợi. Do đó, bắt chúng tôi gánh thêm khoản phí bản quyền thì không công bằng lắm", chị nói thêm.

Khảo sát của iPOS trên 3.000 doanh nghiệp ngành F&B, chủ yếu ở Hà Nội và TP HCM, cho thấy hơn 57% cho rằng áp lực từ các chính sách tuân thủ pháp lý là một trong những rào cản ảnh hưởng đến biên lợi nhuận trong năm trước. Phần lớn hộ kinh doanh F&B không chỉ đối mặt với chi phí hành chính mà còn với chi phí phát sinh từ quá trình chuẩn hóa vận hành. Điều này thường bao gồm việc triển khai hóa đơn điện tử khởi tạo từ máy tính tiền, hoàn thiện chứng từ và kê khai thuế, đầu tư phần mềm bán hàng - kế toán. Xét riêng từng đầu việc, mỗi khoản có thể không quá lớn, nhưng khi cộng dồn lại, chúng làm tăng chi phí cố định và thời gian quản trị.

Ông Đỗ Duy Thanh nhìn nhận bản quyền âm nhạc có thể trở thành gánh nặng nếu doanh nghiệp tiếp cận theo cách bị động. Ngược lại, nếu được quản lý đúng, đây không phải là nguyên nhân chính bào mòn lợi nhuận.

Ông phân tích, doanh nghiệp hiện phải gánh nhiều khoản, từ tiền thuê mặt bằng, nguyên liệu, nhân sự, điện nước, khấu hao, truyền thông, chiết khấu nền tảng, thuế, phí ngân hàng, phần mềm, sửa chữa, hao hụt và nhiều chi phí nhỏ khác. Trong bức tranh đó, bản quyền âm nhạc không phải lúc nào cũng là khoản lớn nhất, nhưng là một khoản chi phí tuân thủ khiến chủ quán cảm thấy áp lực hơn, vì trước đây nhiều người chưa đưa vào cấu trúc giá thành.

Vấn đề lớn hơn không nằm ở bản quyền âm nhạc riêng lẻ, mà ở hiện tượng cộng dồn chi phí tuân thủ. Thuế rõ ràng hơn, hóa đơn chặt chẽ hơn, lao động phải chuẩn hơn, an toàn thực phẩm nghiêm ngặt hơn, phòng cháy chữa cháy đầy đủ hơn, nhãn hiệu phải được bảo vệ tốt hơn, giờ thêm bản quyền âm nhạc. Khi tất cả cùng đi vào chi phí vận hành, doanh nghiệp buộc phải tính lại mô hình lợi nhuận.

Ông Thanh cho rằng bản quyền âm nhạc không nên được nhìn như "kẻ bào mòn lợi nhuận". Điều gây tổn hao lợi nhuận lớn nhất vẫn là tư duy kinh doanh thiếu hệ thống: thiết kế mô hình sai, định giá chưa bao gồm đầy đủ chi phí, kiểm soát giá vốn kém, năng suất lao động thấp, chi phí cố định cao và quản lý vận hành thiếu kỷ luật.

Cách tiếp cận đúng theo ông là đưa bản quyền âm nhạc vào ngân sách vận hành ngay từ đầu. Với mô hình quán ăn và quán cà phê chỉ mở nhạc nền, đó là chi phí tuân thủ định kỳ. Với mô hình ẩm thực giải trí (nhà hàng, quán cà phê tích hợp biểu diễn nghệ thuật), đó là một phần của giá vốn chương trình hoặc chi phí sản phẩm trải nghiệm. Khi chi phí đã được nhận diện đúng, doanh nghiệp có thể điều chỉnh giá vé, phụ thu âm nhạc, giá đồ uống, gói đặt bàn hoặc chính sách sự kiện.

Các chuyên gia nhìn nhận năm 2026 đánh dấu giai đoạn ngành dịch vụ ăn uống bước vào môi trường tuân thủ cao hơn và đây là điều không thể tránh khỏi. "Một thị trường càng trưởng thành, chi phí tuân thủ càng rõ ràng. Doanh nghiệp không nên chỉ than phiền, mà cần đặt câu hỏi: Mô hình kinh doanh đã đủ khỏe để hấp thụ chi phí tuân thủ hay chưa?", ông nêu quan điểm.

https://vnexpress.net/nha-hang-quan-ca-phe-dau-dau-voi-ban-quyen-am-nhac-5083833.html

u/RipElectrical5105 — 21 days ago

Tôi dùng Grok để chế lại câu chuyện Bác cấy hạt giống đỏ cho nữ du kích Miền Nam, và nó khá chất

Grok viết truyện 18+ ok ra trò, nếu anh em có một prompt ổn thì nó viết không thua mấy tác giả nghiệp dư đâu

Tôi sẽ thử làm thêm vài câu chuyện về "Bác", Lâm Thồn hay Mr. Ape

u/RipElectrical5105 — 23 days ago