Khuyết tật giáo lý của người Việt Nam dai dẳng suốt mấy ngàn năm qua
Công giáo và Tin lành là tôn giáo có tỉ lệ phát triển cao nhất tại Việt Nam. Trong tương lai chắc chắn trở thành thế lực tâm linh lớn nhất tại nơi đây. Nhiều bạn tranh cãi về vấn đề tôn giáo nhưng vẫn chưa hiểu hết vì sao tôn giáo lại trở nên hấp dẫn với người Việt Nam như thế.
Đạo Chúa đem lại một thứ mà con người Việt Nam từ ngày lập quốc chưa bao giờ đem lại cho nhau:
Một tình yêu thương vô điều kiện.
Dù bạn có là ai, có xuất thân từ đâu, có nghèo khổ hay thậm chí là tử tội, là tầng lớp dưới đáy xã hội hay kẻ bị ruồng bổ hay người bệnh sắp chết .... thì Chúa vẫn luôn yêu thương bạn vô điều kiện. Cái tâm thức về tình yêu vô điều kiện này có sức mạnh rất lớn. Lớn đến nỗi từ xưa tới nay đã có không biết bao nhiêu người sẵn sàng tử vì đạo, hi sinh cả mạng sống vì vị Chúa đã bất chấp mà yêu thương họ.
Thứ tình yêu vô điều kiện đó mạnh mẽ như thế nào thì hãy tưởng tượng đến tình yêu của cha mẹ dành cho con cái. Kể cả trong tự nhiên, có những cha mẹ sẽ không ngần ngại liều chết để bảo vệ con của mình.
Vấn đề với người Việt và cả người Trung cũng từ đây mà ra: Chưa bao giờ có một đức tin nào về tình yêu vô điều kiện cả, mà chỉ toàn là chèn ép nghĩa vụ con người.
Ngay cả tình yêu gốc rễ nhất của tạo hóa là tình yêu cha mẹ cũng bị hệ thống hóa thành Đạo Hiếu. Với những quốc gia theo Chúa, thì khái niệm Đạo Hiếu là một thứ xa lạ. Bởi vì với họ thì thứ tình yêu này là chất phác, giản đơn, tự nhiên, vốn có, chứ sao phải sách vở thành Đạo để làm gì.
Nhưng chính ở phía ta lại biến tấu nó thành Đạo và đi kèm với rất nhiều gánh nặng xen lẫn rắc rối. Không có con trai là có tội. Không có người nối dõi là có tội. Không để tang ba năm là có tội. Có thể thời bây giờ các bạn không tin nhưng cứ thử nghiên cứu xem, những việc đó chính là Đạo Hiếu suốt cả ngàn năm qua.
Đến ngay cả thứ tình yêu cha mẹ con cái thiêng liêng như thế mà cũng bị biến tấu thành hợp đồng nghĩa vụ dưới các mác gọi là Đạo. Thì những quan hệ khác trong xã hội sẽ còn thế nào. Quan hệ với vợ chồng thì sao, với hàng xóm bạn bè, của công dân với đất nước thì sao. Tất cả trở thành hợp đồng có tính chất lừa dối bất đối xứng, lợi ích hoàn toàn nghiêng về một bên và nghĩa vụ bất lợi thuộc về bên khác.
Vì cái mà ta trân trọng gọi là Đạo nên cha mẹ có thể kỳ thị người con gái vì nó không thể nối dõi. Có thể hành hạ người con trai vì nó không có tài. Có thể hô hào cả xã hội đấu tố con mình vì nó không sống theo cách mình uốn nắn. Và vợ chồng có thể ruồng bỏ nhau khi người còn lại không còn sắc đẹp trong mắt mình, hay không còn chu cấp được cho mình nữa.
Còn tình yêu vô điều kiện tuy là vô điều kiện, nhưng con người lại sẵn sàng đem cái chết ra trao trả để được hưởng một chút thứ tình yêu đó. Trong một xã hội nơi ai cũng ruồng bỏ mình, hoặc coi mình là công cụ, hoặc phải đánh đổi để có được chút tình cảm, thì vị Chúa đến và nói rằng họ vẫn được yêu thương dù cho họ có là gì đi chăng nữa. Như vậy là đủ để con người sẵn sàng chết vì Chúa đó.
Nhưng các bạn nghĩ mà xem, đâu cần phải theo Đạo Chúa để có thể biết đươc thứ tình yêu vô điều kiện nhiệm màu đó? Hãy bắt đầu bằng chính bạn xem sao. Hãy yêu thương bố mẹ của bạn vì họ đã luôn như vậy, bất chấp những sai lầm và khiếm khuyết của họ. Hãy yêu thương vô điều kiện con cái của mình vì chúng được sinh ra như vậy, chứ không phải vì chúng có thể trở thành tài nhân hay có phẩm chất theo ý muốn của mình. Hãy yêu thương vợ chồng của bạn vì con người họ là như vậy, không phải vì sắc đẹp hay của cải của họ.
Một tình yêu vô điều kiện thực sự không cần các điều khoản như một hợp đồng, cũng không hết yêu vì không được báo đáp, càng không chuyển thành căm ghét khi tình yêu không được đền trả. Nó vĩ đại vì thực sự bản chất nó chính là vĩ đại.
Các bạn trẻ có muốn phá vỡ lời nguyền suốt cả ngàn năm không? Có muốn bắt đầu từ chính các bạn không?