Khuyết tật giáo lý của người Việt Nam dai dẳng suốt mấy ngàn năm qua

Công giáo và Tin lành là tôn giáo có tỉ lệ phát triển cao nhất tại Việt Nam. Trong tương lai chắc chắn trở thành thế lực tâm linh lớn nhất tại nơi đây. Nhiều bạn tranh cãi về vấn đề tôn giáo nhưng vẫn chưa hiểu hết vì sao tôn giáo lại trở nên hấp dẫn với người Việt Nam như thế.

Đạo Chúa đem lại một thứ mà con người Việt Nam từ ngày lập quốc chưa bao giờ đem lại cho nhau:

Một tình yêu thương vô điều kiện.

Dù bạn có là ai, có xuất thân từ đâu, có nghèo khổ hay thậm chí là tử tội, là tầng lớp dưới đáy xã hội hay kẻ bị ruồng bổ hay người bệnh sắp chết .... thì Chúa vẫn luôn yêu thương bạn vô điều kiện. Cái tâm thức về tình yêu vô điều kiện này có sức mạnh rất lớn. Lớn đến nỗi từ xưa tới nay đã có không biết bao nhiêu người sẵn sàng tử vì đạo, hi sinh cả mạng sống vì vị Chúa đã bất chấp mà yêu thương họ.

Thứ tình yêu vô điều kiện đó mạnh mẽ như thế nào thì hãy tưởng tượng đến tình yêu của cha mẹ dành cho con cái. Kể cả trong tự nhiên, có những cha mẹ sẽ không ngần ngại liều chết để bảo vệ con của mình.

Vấn đề với người Việt và cả người Trung cũng từ đây mà ra: Chưa bao giờ có một đức tin nào về tình yêu vô điều kiện cả, mà chỉ toàn là chèn ép nghĩa vụ con người.

Ngay cả tình yêu gốc rễ nhất của tạo hóa là tình yêu cha mẹ cũng bị hệ thống hóa thành Đạo Hiếu. Với những quốc gia theo Chúa, thì khái niệm Đạo Hiếu là một thứ xa lạ. Bởi vì với họ thì thứ tình yêu này là chất phác, giản đơn, tự nhiên, vốn có, chứ sao phải sách vở thành Đạo để làm gì.

Nhưng chính ở phía ta lại biến tấu nó thành Đạo và đi kèm với rất nhiều gánh nặng xen lẫn rắc rối. Không có con trai là có tội. Không có người nối dõi là có tội. Không để tang ba năm là có tội. Có thể thời bây giờ các bạn không tin nhưng cứ thử nghiên cứu xem, những việc đó chính là Đạo Hiếu suốt cả ngàn năm qua.

Đến ngay cả thứ tình yêu cha mẹ con cái thiêng liêng như thế mà cũng bị biến tấu thành hợp đồng nghĩa vụ dưới các mác gọi là Đạo. Thì những quan hệ khác trong xã hội sẽ còn thế nào. Quan hệ với vợ chồng thì sao, với hàng xóm bạn bè, của công dân với đất nước thì sao. Tất cả trở thành hợp đồng có tính chất lừa dối bất đối xứng, lợi ích hoàn toàn nghiêng về một bên và nghĩa vụ bất lợi thuộc về bên khác.

Vì cái mà ta trân trọng gọi là Đạo nên cha mẹ có thể kỳ thị người con gái vì nó không thể nối dõi. Có thể hành hạ người con trai vì nó không có tài. Có thể hô hào cả xã hội đấu tố con mình vì nó không sống theo cách mình uốn nắn. Và vợ chồng có thể ruồng bỏ nhau khi người còn lại không còn sắc đẹp trong mắt mình, hay không còn chu cấp được cho mình nữa.

Còn tình yêu vô điều kiện tuy là vô điều kiện, nhưng con người lại sẵn sàng đem cái chết ra trao trả để được hưởng một chút thứ tình yêu đó. Trong một xã hội nơi ai cũng ruồng bỏ mình, hoặc coi mình là công cụ, hoặc phải đánh đổi để có được chút tình cảm, thì vị Chúa đến và nói rằng họ vẫn được yêu thương dù cho họ có là gì đi chăng nữa. Như vậy là đủ để con người sẵn sàng chết vì Chúa đó.

Nhưng các bạn nghĩ mà xem, đâu cần phải theo Đạo Chúa để có thể biết đươc thứ tình yêu vô điều kiện nhiệm màu đó? Hãy bắt đầu bằng chính bạn xem sao. Hãy yêu thương bố mẹ của bạn vì họ đã luôn như vậy, bất chấp những sai lầm và khiếm khuyết của họ. Hãy yêu thương vô điều kiện con cái của mình vì chúng được sinh ra như vậy, chứ không phải vì chúng có thể trở thành tài nhân hay có phẩm chất theo ý muốn của mình. Hãy yêu thương vợ chồng của bạn vì con người họ là như vậy, không phải vì sắc đẹp hay của cải của họ.

Một tình yêu vô điều kiện thực sự không cần các điều khoản như một hợp đồng, cũng không hết yêu vì không được báo đáp, càng không chuyển thành căm ghét khi tình yêu không được đền trả. Nó vĩ đại vì thực sự bản chất nó chính là vĩ đại.

Các bạn trẻ có muốn phá vỡ lời nguyền suốt cả ngàn năm không? Có muốn bắt đầu từ chính các bạn không?

reddit.com
u/Turbulent_Oil_5974 — 8 days ago

Dự báo về tương lai và lời khuyên của một người Việt Nam

Khi một siêu cường rút khỏi vị trí thống trị thì điều tiếp đến không phải hòa bình mà chính là hỗn loạn. Tất cả những hiện tượng quá khứ đều có mẫu số chung như trên ứng với các triều đại Trung Quốc cổ, La Mã, Thổ Nhĩ Kỳ, Mông Cổ, Anh Quốc .v.v

Chính quyền Trung Quốc tuy cạnh tranh gay gắt với Mỹ nhưng thực chất không muốn thế chỗ việc duy trì trật tự thế giới. Thứ nhất, việc tự thân duy trì trật tự thế giới là vô cùng tốn kém và khó khăn. Thứ hai, một trật tự do Mỹ duy trì tạo nên sự thịnh vượng không thế chối cãi mà chính Trung Quốc được hưởng lợi lớn. Mục đích chính của Trung Quốc là Mỹ phải thừa nhận vùng ảnh hưởng của họ ở Châu Á, đặc biệt là với vấn đề Biển Đông và Đài Loan.

Suy đoán rằng thế giới tương lai sẽ chia thành 3 thế lực ảnh hưởng chính:

  1. Trục Liên Bang: Do Mỹ đứng đầu với vùng ảnh hưởng toàn bộ Châu Mỹ và phần lớn các đại dương. Số phận của Cuba sẽ sớm bị định đoạt. Vùng Nam Mỹ sẽ sớm đi vào quỹ đạo kiểm soát.
  2. Trục Chuyên Chế: Tùy vào sự hợp tác giữa Nga và Trung Quốc, phần lớn khu vực Đông Á sẽ hình thành một khu vực nhà nước chuyên chế do các nhóm hoặc cá nhân có quyền lãnh đạo tối cao dẫn đầu.
  3. Trục Liên Minh: Châu Âu sẽ hình thành một trục liên minh với cơ chế hợp tác lỏng lẻo, nhưng đồng thời giữ vững được tinh thần đa dạng, độc lập thuần túy nhất.

Các vùng cạnh tranh ảnh hưởng giữa 3 trục

  1. Ấn Độ: là một cường quốc nhưng không tạo được phạm vi ảnh hưởng lớn như 3 trục trên. Nước này sẽ ngả theo các phía tùy theo lợi ích và giữ được phần lớn sự độc lập.
  2. Đông Nam Á: vùng kém phát triển sẽ nhiều khả năng bị ảnh hưởng của Trục Chuyên Chế lấn át. Các quốc gia trong khu vực đều đang có xu hướng trở nên chuyên chế hơn dân chủ, phạm vi thương mại của Trung Quốc lên khu vực này rất đồ sộ.
  3. Trung Đông: lâu dài chìm trong bất ổn vì nghiện ngập tôn giáo. Nhà nước Israel tại vị trí này là chốt chặn tiền phương vững chãi cho Trục Liên Bang. Cuộc chiến Iran sẽ góp phần định hình tương lai khu vực này, nhưng không thể xóa bỏ vị thế của Israel tại đây. Sự quyết định của Thổ Nhĩ Kỳ và Ả Rập Saudi sẽ xác lập vị thế của khu vực này.
  4. Châu Phi: cũng như Trung Đông nhưng ngoài vấn đề tôn giáo thì còn thêm vấn đề chủng tộc. Việc tạo vùng ảnh hưởng lên Châu Phi tốn quá nhiều chi phí so với lợi ích gặt hái được, nhưng cũng không khiến các Trục từ bỏ. Nigeria và Nam Phi sẽ quyết định hướng đi tại khu vực này.
  5. Triều Tiên, Đài Loan, và Nhật Bản: Triều Tiên đã bị chia đôi ảnh hưởng từ sớm, kịch bản cao nhất là Bắc Hàn sẽ sớm rơi vào khủng hoảng vì suy giảm dân số nghiêm trọng, đồng thời tồn tại mối nguy về vị trí người kế thừa lãnh đạo. Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan đóng vai trò giống Israel là tiền đồn vững chãi của Trục Liên Bang để gia cố vị thế trên Thái Bình Dương.
  6. Đông Âu: trong lịch sử là vùng ảnh hưởng của Liên Xô đối trọng với Tây Âu do Hoa Kỳ dẫn dắt. Liên Xô đã biến mất, Nga bị triệt tiêu ở Ukraine, Mỹ cũng muốn thoái lui thì vùng này sẽ sớm nằm trong vùng kiểm soát của Trục Liên Minh.
  7. Nga: một siêu cường quá khứ có thể bị suy thoái đến mức trở thành vùng bị ảnh hưởng. Số phận của Nga phụ thuộc vào lựa chọn của họ, ngả theo Trục Liên Minh hoặc Trục Chuyên Chế. Là một cường quốc hạt nhân, nhưng lại bất ổn chính trị, kinh tế yếu kém, cư dân suy thoái, mà đồng thời phải quản lý một lãnh thổ quá lớn giữa Âu & Á kèm với tài nguyên dồn dào. Nga là một quốc gia sớm muộn sẽ phải chọn phe.
  8. Bắc Cực & Nam Cực: đặc biệt là Bắc Cực vì gần phạm vi kiểm soát của Nga, Mỹ và Châu Âu. Một Trục Chuyên Chế do Trung Quốc dẫn đầu mà không có Nga đồng hành thì chắc chắn mất phần ảnh hưởng tại đây vào tay Trục Liên Minh và Trục Liên Bang. Nam Cực thì quá khắc nghiệt nên vẫn trong giai đoạn thi đua khai phá.
  9. Không gian vũ trụ: vẫn đang trong thời kỳ phát triển và khai phá, cũng thi đua gay gắt như với Nam Cực. Nhưng bất kể hiện thực hóa vào giai đoạn nào thì chế độ tổ chức của nhân loai vẫn không thay đổi, không gian cũng sẽ bị xé thành từng vùng ảnh hưởng khác nhau.

Kịch bản Việt Nam

Theo kịch bản trên thì Việt Nam sẽ trở thành một bộ phận của Trục Chuyên Chế. Hiện tại cũng đã khẳng định rằng Việt Nam ngả theo Trung Quốc về mặt an ninh chính trị, thể hiện qua các cuộc họp cấp cao và mua sắm thiết bị giám sát internet của Trung Quốc. Về mặt an ninh năng lượng, Việt Nam đã phải ngả về Nga cho dầu mỏ, khí đốt và gần đây là nhà máy điện nguyên tử.

Một lầm tưởng lớn trong đầu người dân Việt Nam và cả thế giới rằng đây là đất nước không chọn phe. Thực ra nước này đã chọn phe từ lâu, giới lãnh đạo chỉ đang cố tỏ ra trung lập để hút lợi nhuận tối đa từ mọi phía. Nếu xảy ra thời khắc quyết định dồn ép, thì Việt Nam sẽ không do dự đứng về phía Trung Quốc.

Việt Nam có vị thế phong tỏa Biển Đông cũng như Iran phong tỏa eo biển Hormuz, nhưng Trung Quốc thì có thể dùng biện pháp tiêu cực hơn Mỹ vì họ không ngại dư luận trong nước và thế giới. Một cuộc chiến ngay cửa ngõ như vậy sẽ không bao giờ được chấp nhận, nên con đường chính trị của Việt Nam là phải đi vào vùng ảnh hưởng của một Trục Chuyên Chế. Hoàng Sa và Trường Sa coi như đã mất, nếu trở thành tiền đồn hải phận quốc tế là viễn cảnh tốt nhất.

Việc đi theo Trung Quốc vừa là khớp về mặt chủng tộc, mặt văn hóa, mặt chính trị, mặt địa lý và cả mặt tâm lý con người khi đặc tính người dân khu vực này dễ dàng chấp thuận một nền chính trị chuyên chế.

Sẽ không có kỷ nguyên vàng son nào xảy ra cho Việt Nam cả, tương lai sẽ là kỷ nguyên xung đột. Những nơi đã có kỷ nguyên vàng son là do tận dụng quá trình an ninh lâu dài được duy trì bởi sự thống trị của Mỹ, một nền pháp luật toàn cầu vững mạnh, những tổ chức quốc tế uy tín, những cam kết hợp tác đáng tin cậy. Bối cảnh đó tạo ra sự thuận lợi để phát triển một kỷ nguyên vàng son, nhưng điều đó nay đã chấm dứt, là quy luật tất yếu trong một chu kỳ.

Phương án của một người Việt Nam

Mặc dù một thể chế đưa ra quyết sách cho đất nước, nhưng một cá nhân thì không nhất thiết phải đồng tình. Con người có thể bỏ phiếu bằng tay thông qua lá phiếu hay bạo lực, nhưng cũng có thể đơn giản là bỏ phiếu bằng chân với quyết định rời đi.

Nhưng không được tự tin rằng việc bỏ phiếu bằng chân sẽ được duy trì mãi mãi. Các lãnh đạo chuyên chế hiểu rõ sự bất mãn của người dân, và họ thường lo lắng việc người dân bỏ đi hơn là làm loạn. Ngay trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, việc vượt biên khỏi Màn Sắt ở Đông Âu là sự mạo hiểm thường xuyên dẫn đến cái chết. Không gì đảm bảo rằng việc tự do đi lại sẽ được duy trì mãi mãi.

Quyết định khôn ngoan là quyết định đúng thời điểm. Một người Việt Nam chọn đi hay ở là quyền của người đó. Chọn đứng về Trục nào phù hơp với niềm tin của người đó chính là quyết định đúng đắn nhất. Không nhất thiết phải bám víu lấy nơi mình sinh ra vì những luận điệu đòi hỏi sự yêu nước, trung thành, hi sinh vô điều kiện mà ai cũng bị nhồi nhét vào đầu. Đất nước là một tập thể gồm toàn những người mà bạn không hề quen biết, đôi khi còn là những kẻ sẵn sàng làm hại bạn. Chỉ có điểm chung duy nhất về văn hóa sống vì không gian tồn tại sát cạnh nhau. Sự thật đơn thuần chỉ có vậy.

Đòi hỏi sự tận trung vô điều kiện với những người mình không hề quen biết là điều lố bịch. Chính vì vậy mà những khái niệm mang tính tập thể như yêu nước, dân tộc được tạo ra để ngụy trang cho sự vô lý đó. Thông thường, chỉ vì sự yêu nước mà có hàng triệu người phải chết để đổi lấy đặc quyền cho một nhóm người nhỏ, những người không chịu hi sinh mà lại hưởng lợi cuối cùng. Không khó để nhận ra và vạch mặt những niềm tin mang vẻ ngoài cao đẹp nhưng khập khiễng bên trong.

Tổ tiên ta hàng ngàn thế hệ trước đã luôn rời đi để mà tìm tự do. Con người muốn được sống thì phải sẵn sàng bỏ lại tất cả để mà đi. Cũng vì chân lý đó mà con người đã đặt chân và thống trị mọi ngóc ngách của hành tinh. Giờ đã đến lúc các bạn cũng phải đi, phải được quyền bỏ phiếu bằng chân, được tự quyết số phận của mình. Hành trình nào cũng gian khổ, nhưng ngàn thế hệ nhân loại dõi theo bạn.

Không có gì sai khi quyết định rời đi, mà thậm chí còn là khôn ngoan. Có thể các bạn đang ở thời điểm quan trọng nhất để quyết trước khi quá muộn. Hành động của bạn hôm nay có thể sẽ định hình tương lai cho hậu duệ của bạn sau này.

reddit.com
u/Turbulent_Oil_5974 — 20 days ago
▲ 269 r/reviewnganhluat+2 crossposts

74 thuật sinh tồn ở xã hội Việt Nam

Các bạn trẻ đã nghe chuyện Ngộ Không có 72 phép thần thông rồi đúng không. Tôi lâu năm va chạm thì cũng thành tinh, học được 74 phép cho mình để mà sống ở xã hội này.

Các bạn đừng đọc xong để làm việc xấu, mà chỉ cần biết có người đang dùng thuật đối với mình là được. Chỉ khi thật sự khốn cùng mới dùng, nhưng cũng phải nhớ là mình đang làm việc chẳng tử tế gì.

Xin mời .

# Khi cần bảo vệ vị trí

  1. Không đào tạo cấp dưới quá giỏi để tránh bị thay thế.
  2. Giữ thông tin mập mờ để duy trì quyền lực.
  3. Cố tình làm quy trình rối rắm để người khác phải phụ thuộc mình.
  4. Thấy người mới có năng lực thì âm thầm cô lập.
  5. Chỉ giao việc khó nhưng không giao quyền.
  6. Khi cấp dưới làm tốt thì nói “nhờ tập thể”.
  7. Khi cấp dưới làm sai thì nói “tôi nhắc rồi”.
  8. Bận bịu trên lịch quan trọng hơn là tạo ra kết quả thực tế.
  9. Biến mọi công trạng thành thành tích cá nhân, mọi thất bại thành lỗi hệ thống.
  10. Giữ độc quyền các mối quan hệ quan trọng để duy trì vị thế.
  11. Không chia sẻ kiến thức để bảo vệ lợi thế cạnh tranh.
  12. Ưu tiên người biết vâng lời hơn người có năng lực.

# Khi cần lấy lòng cấp trên

  1. Không cần hiệu quả, chỉ cần có báo cáo đẹp.
  2. Chú tâm trình diễn hơn thực chất.
  3. Họp thật nhiều để tạo cảm giác bận rộn.
  4. Không nên làm việc nhanh và hiệu quả, phải cố làm lâu để tỏ ra bận rộn.
  5. Biến ý kiến cấp trên thành chân lý cho mọi người.
  6. Đoán ý cấp trên trước cả khi cấp trên nói.
  7. Cấp trên kể chuyện dở cũng phải cố vỗ tay mà cười.
  8. Nếu chính sách thất bại thì đổ cho khâu thực hiện.

# Khi cần giữ hình tượng và gây ảnh hưởng

  1. Làm từ thiện công khai nhưng kiếm chác kín đáo.
  2. Online đạo đức, offline thực dụng.
  3. Chịu khó tham gia hoạt động chụp hình tập thể.
  4. Quan tâm ai đứng cạnh mình trong ảnh hơn là ai cùng làm việc với mình.
  5. Quan tâm đến danh tiếng hơn năng lực thật.
  6. Tỏ vẻ khiêm tốn để dễ được khen.
  7. Chỉ nhận lỗi kiểu “nếu ai cảm thấy bị tổn thương”.
  8. Chỉ xuất hiện khi có cơ hội được ghi nhận.
  9. Tập trung nói chuyện đạo đức thay vì làm việc đạo đức.
  10. Kết bạn với người có giá trị sử dụng, không cần người có giá trị nhân phẩm.

# Khi làm việc nhóm

  1. CC email mọi lúc mọi nơi.
  2. Khi thành công thì “team effort”.
  3. Khi thất bại thì tìm “thằng chịu trận”.
  4. Tránh làm người đưa ra quyết định để khỏi chịu trách nhiệm.
  5. Việc có rủi ro thì đẩy cho người khác ký.
  6. Khi cần tranh công thì xông xáo vào lúc gần hoàn thiện để ghi danh.
  7. Soi mói sản phẩm của người khác để vạch lỗi nhằm nâng cao vị thế bản thân.

# Khi họp hành

  1. Chỉ phát biểu sau khi biết ý kiến nào đang chiếm ưu thế.
  2. Nói dài và nói nhiều để tạo cảm giác sâu sắc.
  3. Đặt các câu hỏi không để tìm hiểu mà nhằm thể hiện bản thân.
  4. Họp không phải để tìm giải pháp mà để tìm cơ hội nịnh ý cấp trên.

# Trong môi trường học tập

  1. Học để thi chứ không cần học để hiểu.
  2. Hiểu ý các thầy cô thì quan trọng hơn là hiểu bài.
  3. Đăng ký học thêm và đút tiền đều đặn là xong 95% việc học.
  4. Muốn qua môn thì chơi với hội đầu to mắt cận.
  5. Muốn thị uy thì chơi với hội du côn.
  6. Muốn nâng cao hình ảnh thì chơi với hội có vẻ ngoài đẹp.
  7. Chơi với hội con quan chức và nhà giàu để sử dụng sau này, nhưng không được quá công khai.

# Khi tranh luận

  1. Đừng trả lời trọng tâm mà hãy lái sang chuyện khác.
  2. Hết lý thì dùng giọng điệu.
  3. Hết dữ kiện thì dùng đạo đức.
  4. Hết đạo đức thì dùng quan hệ.
  5. Hết quan hệ thì dùng tuổi tác.
  6. Hết tất cả thì bảo “ở đây phải thế”.
  7. Không phản biện nổi thì đấu tố bên kia đang xúc phạm cá nhân.
  8. Nhét chữ vào mồm người khác, lái ý của người khác sang hướng xấu.
  9. Bằng mọi giá phải đóng vai nạn nhân.
  10. Phải chủ động lu loa thật nhanh và thật nhiều để làm người khác chóng mặt.
  11. Nếu không đổ lỗi được cho người khác thì đổ lỗi cho tập thể hoặc hiện tượng xã hội.
  12. Nhớ kỹ lỗi sai cũ của người khác, khi bị chỉ trích thì lôi chuyện cũ của người đó ra đáp trả.
  13. Nếu đối phương lớn tuổi thì bảo là cậy bề trên, quyền thế để ức hiếp kẻ yếu.
  14. Nếu đối phương ít tuổi thì bảo là non xanh, thiếu kinh nghiệm, không lễ độ.

# Khi sinh tồn nơi doanh nghiệp hay quan trường

  1. Sai nhỏ của dân thường thì xử nghiêm để làm gương.
  2. Sai lớn của người có quyền thì rút kinh nghiệm.
  3. Nếu ta đúng thì yêu cầu các bên phải tuân thủ nghiêm pháp luật.
  4. Nếu ta sai thì yêu cầu các bên phải linh động, tình cảm, không máy móc.
  5. Khi bị phê bình thì nhấn mạnh đối phương đang phản ứng quá đà và có âm mưu xấu.
  6. Tránh chuyện nói luật, ưu tiên nói về tình cảm con người.
  7. Muốn công khai làm sai thì phải thể hiện mình chơi thân với người có quyền.
  8. Biến điều có lợi cho mình thành nguyên tắc, biến điều bất lợi cho mình thành ngoại lệ.
  9. Khi không thể thắng bằng năng lực, hãy thắng bằng vị thế.
  10. Trách nhiệm thì phân bổ xuống dưới, còn công trạng thì tổng hợp lên trên.
  11. Minh bạch là điều nên áp dụng với người khác, trừ bản thân mình ra.
  12. Thành công thì chứng minh mình đúng, thất bại thì chứng minh hoàn cảnh khó khăn.

HẾT. Cám ơn các bạn đã đọc.

reddit.com
u/Electrical_Fact_4027 — 26 days ago

Xảo thuật bóc lột người dân từ thời phong kiến đã được phát triển như thế nào

Nhiều bạn trẻ hưởng ứng việc nằm thẳng, có người thì phản đối rất tiêu cực. Chuyện này rất đỗi bình thường, nhưng các bạn hãy hiểu rằng đặc quyền để được nằm thẳng là sự giải phóng mà chưa từng có tiền lệ trước đây. 

Xã hội phương Đông từ xưa đến nay coi dân chúng là vật hi sinh, là nhiên liệu để phục vụ cho hệ thống chính quyền. Là những đối tượng phải hiến dâng tất cả mạng sống, tất cả gia sản của mình mà đổi lại không được phép đòi hỏi gì. Nếu đòi hỏi thì là bất trung, bất nghĩa, bất hiếu, phản động. 

Nếu các bạn để ý thì đến tận bây giờ làng xã vẫn gọi con trai là "đinh" (丁). Người con trai nào đến tuổi trưởng thành thì gọi là một suất đinh, và sẽ được chế biến thành nhiên liệu để phục vụ hệ thống công quyền:

Nộp thuế thân: Khoản thuế đánh trực tiếp trên mỗi đầu người nam giới trưởng thành.
Đi phu (Dân công): Tham gia lao động công ích như đắp đê, xây thành, đào kênh hoặc sửa đường cho làng và triều đình.
Đi lính (Binh dịch): Gia nhập quân đội khi triều đình có lệnh tuyển quân hoặc khi có chiến tranh. 

Nhà nào hay làng nào mà không cung cấp đủ số đinh cho triều đình thì phạt rất nặng. Ngày xưa sinh đẻ được nhiều con trai thì coi như có phúc, thực ra là do thoát được gánh nặng xã hội vì chu cấp đủ số nô lệ nên cả nhà được an thân. 

Chuyện kể ngày xưa vua Quang Trung tuyển quân đại phá Thanh, ngài ta đâu có vận động kêu gọi gì đâu. Các tướng lĩnh của ngài đến từng khu, đứng trên đồi cao, đếm được bao nhiêu nhà thì bắt phải giao đủ số đinh để đi đánh nhau. Không giao đủ thì có khi phải chết cả nhà, nên ai mà dám không đi, thậm chí người già và đàn bà còn phải cố đi bù cho đủ. 

Đánh xong rồi ngài bỏ mặc để họ tự tìm đường về quê. Biết bao nhiêu người đã phải chết trên đường đi rồi đường về, chưa kể chết lúc đánh nhau. Thế rồi chiến công phá quân Thanh có thuộc về họ không? Hay là thuộc về cá nhân vua Quang Trung? Những người chết ai vinh danh và ai khóc cho họ?

Liệu các bạn có muốn chịu số phận bất hạnh như vậy chỉ để đổi lại cái danh yêu nước không?
Tuy xã hội ta là một chế độ phụ hệ, trọng nam khinh nữ nhưng có thực sự bao giờ người con trai hết khổ chưa? 

Nhà nước hiện đại không còn sử dụng biện pháp nô lệ trá hình như trên được nữa. Không phải vì họ không muốn mà vì họ không thể. Các bạn trẻ hãy chú ý sự nực cười ở đây, bên Tây họ thừa nhận và gọi đó là chế độ phục dịch nô lệ, còn phương Đông thì gọi đó là hi sinh yêu nước ?! Cho nên bây giờ phải biến tấu theo một cách rất tinh vi.

Thuế thân bị chia nhỏ thành hàng ngàn thứ thuế phí khác nhau, đến mức không thể sống mà không nộp một thứ gì đó.
Đi phu thì trở thành tình nguyện lao động giá rẻ bán sức để phục vụ xây dựng đất nước. 
Đi lính thì trở thành nghĩa vụ quân sự bắt buộc. 

Nếu có một sự giải phóng nào thì quả thật chỉ có nằm thẳng, chỉ lao động sao cho đủ sống bản thân là được. Thực sự là một đặc quyền của thế giới tự do mà chỉ thời hiện đại bây giờ mới cung cấp được cho các bạn. Đấy chính là quyền mưu cầu hạnh phúc. 

Các bạn trẻ hãy thử nghĩ mà xem. Khi lao động thì thành quả bạn hưởng, không lao động thì bạn không có thành quả. Vậy thì nằm thẳng hay không hoàn toàn là chuyện cá nhân, cớ sao người khác lại phải quan tâm? Hay là vì họ có hưởng phần nào đó từ sự lao động của bạn, nên họ thấy bị mất phần? Đúng là như thế.

Hệ thống cần người lao động để đóng thuế, đóng an sinh xã hội.
Người già cần người trẻ lao động để tiền lương hưu mà họ hưởng có người đóng. 
Phụ nữ cần người đàn ông lao động để chu cấp cho họ.
Doanh nhân cần lao động cạnh tranh lẫn nhau để họ thoải mái tuyển lựa hàng rẻ.
Thầy giáo cần người lao động để họ còn có cái mà dạy.
Bác sĩ cần người lao động để còn có người kiệt sức cho họ khám.
...........và còn những ai nữa ?.......................

Họ sợ mất quyền lợi của cá nhân họ, nhưng lại trốn sau những giá trị cao đẹp để sỉ nhục các bạn? Họ là cái gì mà dám ngăn cản quyền mưu cầu hạnh phúc của các bạn.

Thay vì cúi đầu để bày tỏ lòng tôn kính, sự biết ơn vô bờ với những gì mà người lao động hi sinh, thì họ lại ngạo nghễ cho rằng đó là nghĩa vụ, là phải như thế, là biết sống, là yêu nước ?!

Các bạn trẻ, đừng bao giờ đánh đổi quyền mưu cầu hạnh phúc của các bạn vì bất kì điều gì, thứ gì hay bất kì ai. Đừng để ai lừa đảo để rồi nô dịch hóa chính cuộc sống của mình. Cho đến khi xã hội ngừng giả dối, cho đến khi họ phải trở nên biết lễ độ, thì cứ việc nằm thẳng và ngẩng cao đầu nếu đó là con đường bạn chọn.

reddit.com
u/Turbulent_Oil_5974 — 1 month ago

Gửi các bạn trẻ đang muốn nằm thẳng

Vừa rồi tôi thấy phong trào nằm thẳng diễn ra ở Trung Quốc và nay cũng đã lan truyền đến Việt Nam. Tôi chỉ muốn nhắn với các bạn, các em rằng điều này không có gì sai cả.

Tôi cũng đã từng đi năm châu bốn bể, kết giao với vô số người từ mọi quốc gia. Hiện tượng này xẩy ra ở hầu hết các nước phát triển. Nhật họ gọi là hikkikomori, bên Mỹ cũng nói rất nhiều về quiet quitting hay rat race.

Nhưng mấy chuyện đó chưa bao giờ trở thành một vấn nạn ở tầm cỡ quốc gia như Trung Quốc cả. Bởi vì có một sự khác biệt chính, mà các bạn trẻ có biết nằm ở đâu không?

Ở phương Tây, hệ thống coi con người là mục tiêu phục vụ.

Ở phương Đông, con người bị coi là nhiên liệu phục vụ cho hệ thống.

Các bạn trẻ hãy suy nghĩ mà xem, các quốc gia phương Đông chưa bao giờ ngừng đòi hỏi con người phải hi sinh vì đại cục. Thời chiến họ yêu cầu người dân phải hi sinh trên chiến trường, thời bình họ lại yêu cầu mọi người phải hi sinh nhà cửa để làm dự án xây dựng. Họ không bao giờ ngừng được việc luôn mồm đòi hỏi hi sinh, hi sinh, hi sinh, cống hiến, cống hiến, cống hiến, phục vụ, phục vụ, phục vụ.

Nhưng thực ra, trong lợi ích chung thì thường đính kèm lợi ích một nhóm người nhỏ.

Các bạn trẻ nếu không nắm rõ điều này thì bạn sẽ không bao giờ làm chủ được cuộc chơi ở một xã hội phương Đông. Nếu như bạn bị lừa rằng phải phấn đấu phục dịch cả đời thì bạn sẽ sớm bị kiệt sức trong sự uất ức. Bạn chỉ tốn thời gian công sức phục vụ lợi ích dòng tộc, làng xã, chính quyền. Mà nếu lên tiếng yêu cầu quyền lợi xứng đáng thì lại bị lên án là bất hiếu, bất nghĩa và phản động ?!

Xã hội bây giờ không thể cưỡng ép con người làm nhiên liệu phục vụ hệ thống như xưa, vì chế độ nô lệ hay lao dịch đã bị đào thải từ lâu. Để con người tiếp tục làm nhiên liệu thì phải có cách lừa phỉnh sao cho con người tự nguyện làm việc đó.

Hệ thống giáo dục phương Đông vì thế mà luôn lẩn tránh giáo dục về bản ngã tự do cá nhân mỗi người, mà luôn đặt nặng trách nhiệm đối với xã hội, với cộng đồng và một nền xã hội chủ nghĩa. Tất cả những đứa trẻ sinh ra ở phương Đông đều rơi vào định mệnh bị huấn luyện trở thành một cục pin năng lượng tự nguyện, mà lại không hề biết việc đó.

việc Giáo dục một người có ích xã hội nay trở thành việc Huấn luyện một cục pin phục vụ hệ thống.

Các bạn trẻ hãy nhớ rằng cuộc đời là tài sản của các bạn, không ai có quyền bảo bạn phải sống thế nào cả. Các bạn được sinh ra ở thời rất tự do, mà nếu bạn đánh mất tự do thì chỉ là vì bạn tình nguyện bị lừa từ trong khối óc. Hãy dũng cảm lên và sống một cuộc đời mình muốn.

reddit.com
u/Turbulent_Oil_5974 — 1 month ago