u/VirtualLight5800

Thuật toán Threads

Sự khác biệt giữa threads và các nền tảng mạng xã hội khác là gì khiến cho thread được ưa chuộng như vậy ? Như cái tên "threads" nghĩa là sợi chỉ, chuỗi thảo luận. Hoạt động như một chuỗi hội thoại.

Threads không giống với các nền tảng khác, chúng không phải là các bài viết dài với các bình luận bên dưới ít được chú ý hơn. Mà là một dải các bình luận, mọi reply đều được chú ý tới. Post gốc có thể kéo dài hàng trăm reply, khiến nó giống một cuộc hội thoại mà bạn có thể tham gia bất cứ lúc nào. Giống như discord nhưng là hội thoại mở.

Tính liên tục như thể theo dõi một đoạn chat đang diễn ra, khiến nó có tính liên kết và kết nối cao. Như một đoạn chat, bạn không ngại bình luận.

Thuật toán của threads không tập trung vào số lượt like như các nền tảng khác khiến cho các bài được up like, thích được lên xu hướng như mấy con bot farm. Thay vào đó thuật toán của threads tập trung vào chuỗi bình luận, chiều sâu hội thoại sẽ được đẩy mạnh hơn. Dù không hoàn toàn tránh khỏi các bot farm bằng các kiểu post mồi, nội dung gây tranh cãi. Nhưng cũng đồng thời làm tăng các bài, reply có tính trái chiều. Khiến Threads có tính kháng bot farm like, tuyên truyền một chiều tốt hơn so với các nền tảng khác.

Cùng với tâm lý chuỗi, như một sợi dây kéo dài tới quả bom, nó sẽ liên tục được khuyếch đại. Reply liên tục, cảm xúc liên tục thăng lên. Đến một lúc là BOOM. Hết chịu nổi, phải làm một bài threads mới thôi.

reddit.com
u/VirtualLight5800 — 3 days ago

Vua tin vịt và cuộc chạy đua với sự thật

Nước đi của VTV lần này liệu có phải là quá sai lầm hay không ? Vụ việc lần này, nạn nhân là đại diện cho chính họ, những con người trẻ. Chính vụ việc này đã đẩy sự hoài nghi lên tới đỉnh điểm.

Điều họ quan tâm có thể chưa phải là chính trị, nhưng lại chính là đòi "thực thi công lý". Đây là điểm mấu chốt, khi không thể che dấu được nữa, việc che đậy, bẻ cong sự thật càng khiến nó trơ trẽn. Càng khiến công lý chẳng khác gì trò hề.

Thực chất niềm tin vào công bằng, pháp luật tại việt nam vốn luôn lung lay. Sự không chắc chắn đó nay đã là điều chắc chắn. Một xã hội bất ổn.

Sau sự việc lần này có thể tất cả sự thật không được phanh phui, nhưng đủ nhóm lên ngọn lửa nghi ngờ.

u/VirtualLight5800 — 4 days ago

Cuối tuần chán quá, có gì vui không mn?

​

Dạo này cũng nhiều drama không hết luôn, vừa ăn vừa xem

u/VirtualLight5800 — 5 days ago

CRinge

Thấy video này nổi nên và tranh cãi khá gắt giữa cộng đồng fan đá bóng và cộng đồng fan kpop, thậm chí một số người còn cho rằng nó liên quan đến nam quyền độc hại hay định kiến giới.

Giải thích vì sao bạn cringe:

Con người là loài xã hội nên não bộ rất nhạy cảm với những "lỗi xã hội" (social faux pas) như một tín hiệu cảnh báo "đừng làm vậy kẻo bị đánh giá xấu".

Trong trường hợp này, bạn thấy cringe vì đây là tín hiệu xã hội bất thường với bạn, nhưng tại hàn quốc lại có thể cho là bình thường với bộ phận người Hàn, cũng như với các fan của họ (xem nhiều thì tín hiệu xã hội lặp lại được coi là bình thường).

Đặc biệt trong trường hợp này thường hiếm khi bóng đá xuất hiện các vũ đạo kiểu kpop (tín hiệu xã hội bất thường). Giống như việc hành động kỳ lạ, dị trong một nhóm bạn, người trong gia đình nhưng lại được thể hiện ra trước đám đông. Đó là lý do vì sao một số trẻ em ngại ngùng khi cha mẹ chúng cư xử bên ngoài kỳ lạ bên ngoài, người lớn dùng slang của giới trẻ peak, rizz.. "Mommmm, Stoooopp, you make me embarrassed!" Đặc biệt là với những đứa trẻ hay ngại, kém tự tin. Hay với các diễn viên diễn quá lố..

Giống như khi bạn thấy người đồng tính (nam cư xử giống nữ), weboo (cuồng Anime, nhật bản), fan kpop,Jpop (cuồng thần tượng), koreaboo (mê mọi thứ liên quan đến hàn quốc), cuồng bóng đá,... vân vân và mây mây.

Điều này cũng gây nên tâm lý kỳ thị khi não bộ cho rằng điều đó là không bình thường. Hãy tưởng tượng bạn thấy một người trần truồng và kêu lên "Eureka !", jep, gã này điên chắc luôn. Nhưng nếu anh ta ở một bãi biển dành cho người trần truồng, có lẽ không quá điên. Biết đâu lại là một thiên tài :/ ?

EUREKA!

Vậy có liên quan đến nam quyền độc hại hay kỳ thị giới hay không ? Có và không, tùy góc nhìn. Trước hết chúng ta luôn biết rằng con người là loài bất thường lại có các tiêu chuẩn chung với đầy mâu thuẫn. Thực tế đây là hiện tượng chồng chéo, cảm thấy cringe có thể bị cho là kỳ thị và một số kỳ thị lại cho rằng đó là cảm giác cringe. Việc quy kết quá sớm không phải là ý tưởng hay khi dẫn đến kết luận sai lầm. Một người không được định nghĩa chỉ qua một từ hay một cụm từ, kể cả những cụm từ ủng hộ anh ta hay phản đối anh ta. Và cả cộng đồng cũng thế

Không có chuẩn mực tuyệt đối, thay vì suy nghĩ rằng nó có khác chuẩn, hãy nghĩ rằng nó có ảnh hưởng tốt, xấu, hay gây hại hay không. Tôn trọng cá nhân, cảm xúc mình cũng như tôn trọng những cá nhân, cảm xúc khác.

u/VirtualLight5800 — 7 days ago

Cộng đồng mình thiếu gì ?

Mình đang chuẩn bị ý tưởng cho các bài viết sắp tới như "Adam, eva, trái cấm và thuyết tiến hoá", "Lolita trẻ con hoá trẻ trung", "Bạn thích ăn rau củ ?", "50 giấc mơ, cái tôi và.. cái tôi khác ?" Và một vài ý tưởng, nhưng cần kha khá thời gian trong khi vẫn duy trì sự hoạt động của sub.

Và cảm thấy rằng sub mình vẫn còn thiếu thứ gì đó. Có thể là một ít nhạc nhủng, game gủng, phim ảnh, kinh tế-chính trị (thực sự mình không có kiến thức chuyên môn nào về hai cái này 😅), văn hoá, thơ ca...

Cùng với một chút nhảm nhí và vô tri giải trí. Vì vậy nếu bạn có ý tưởng, xin mời bạn đóng góp chút ít cho sub thêm phần sôi động. Tại hạ đa tạ các thí chủ 😁😁

reddit.com
u/VirtualLight5800 — 15 days ago

Việt nam, xuất khẩu du học và sự mơ hồ

Đây không phải bài viết về bóc trần sự thật du học hay về định hướng tương lai như các trung tâm du học hay influencer du học, hay thậm chí là về kinh tế. Mà đây là bài viết về diễn biến nội tại, sự mơ hồ của tâm trí trước lựa chọn.

Với các bạn du học sinh nhưng không phải là du học sinh. Khi mà các câu chuyện du học giờ đã phổ biến, không còn là số ít như trước. Ước tính có tới 250 nghìn du học sinh việt nam trên thế giới. Trong đó đứng đầu là du học Hàn Quốc 125 nghìn người, du học Đài Loan 50 nghìn người và du học Nhật Bản 40 nghìn người và số lượng ít hơn nhưng tương đồng về mục đích du học Đức 20 nghìn người. Dù chiếm số lượng lớn hơn về tỷ lệ du học so với ở các nước khác nhưng câu chuyện du học tại đó không nổi bằng các câu chuyện du học tại châu âu và châu mỹ. Ở đây mình muốn nói đến là "xuất khẩu du học"

Vì có tới 22% người xem bài viết của mình đến từ Hàn Quốc (khá bất ngờ). Nên mình muốn khai thác một số vấn đề, góc nhìn và câu chuyện, nên mình sẽ lấy bối cảnh là du học Hàn Quốc (cũng vì quen biết khá nhiều người từng du học Hàn Quốc với câu chuyện khác nhau).

Câu chuyện bắt đầu:

Bạn mới tốt nghiệp cấp 3, trong một gia đình không khá giá, có thể là gặp vấn đề về tài chính, thậm chí là nợ nần. Có lẽ còn đang băn khoăn hướng đi tiếp theo của mình là gì. Hoặc cũng có thể là đang dang dở đại học hoặc đã tốt nghiệp đại học. Và rồi một ngày nào đó, ai đó, cha mẹ, nói với bạn là "Hãy đi du học", "Hãy đi xuất khẩu lao động". Bạn từng nghe qua, hoặc có người nhà, người họ hàng từng đi. Bạn không hẳn lựa chọn hướng đi đó nhưng xét theo góc nhìn, bạn thấy rằng đó là lựa chọn "không tệ", "không phải tệ nhất", có lẽ là như thế.

Cha mẹ nói với bạn rằng, nhà không có điều kiện cho bạn học đại học, và dù tốt nghiệp xong cũng chưa chắc có việc làm, dù có, lương cũng chỉ là 3 cọc 3 đồng. Bạn cũng hiểu rõ điều đó, trong nền kinh tế như hiện tại, và thậm chí là trong giai đoạn đầu của tuổi trưởng thành, định hướng tương lai. Bạn phải ra quyết định. Bạn bè, ai cũng đã có con đường riêng, mình không thể mắc kẹt tại một chỗ nhưng cũng không biết phải làm gì tiếp theo. Thậm chí gia đình đang rất cần tiền, gánh vác trách nhiệm như một người con đã đến tuổi. Vì vậy bạn (không hoàn toàn) đã chọn "đi du học".

Bạn đến trung tâm môi giới du học, nhưng trông giống một nơi lùa gà.. bạn nghĩ. Một người của trung tâm nói với bạn những lời đầy hoa mỹ, tương lai sáng lạn, một môi trường tốt, và văn hoá đẹp, và đặc biệt, một công việc lắm tiền. Và cha mẹ bạn hẳn đã nghe lọt tai. Họ sẵn sàng chi trả số tiền lớn dù biết điều đó rủi ro đến như nào. Và tiếp đến, bạn về nhà băn khoăn, "liệu lựa chọn này có đúng hay không ?". Bạn mở trình duyệt, các trang web và các kênh Youtube du học, những lời nói mày mè, những câu chuyện đáng sợ. Nỗi lo trong bạn dần hiện lên. "Nếu tôi không đỗ thì sao, tương lai của tôi, tiếp theo sẽ như nào ? Và nếu du học được rồi thì phải làm gì tiếp theo ?" Bạn hỏi.

Gia đình đang vui mừng vì lựa chọn của bạn, họ dường như quên mất chính bạn trong câu chuyện đó, mà giống như bạn là một phần của kế hoạch. Bạn sẽ là người giúp gia đình "đổi đời". Nhưng tại sao ? Lại có có cảm giác không đúng, có gì đó sai sai ? Một cảm giác mơ hồ len lỏi trong tâm trí.

Câu chuyện về con nhà ông A, bà B, đi xu học, xuất khẩu lao động kiếm chục triệu, trăm triệu mỗi tháng bạn đã nghe nhiều. Cha mẹ thì phấn khởi vì bạn sắp đi, còn bạn.. sao mà không nghe lọt tai ?

Bạn biết rằng gia đình mình không khá giả, mình cũng chỉ thuộc dạng trung bình không có nhiều năng lực. Nên đây có lẽ.. là lựa chọn tốt nhất.

Trong lớp học ngôn ngữ, bạn nhận ra, những người ở đây đều là những kẻ không nổi trội, tất cả đều trung bình thậm chí là yếu kém, bạn cảm thấy hổ thẹn vì có lẽ mình cũng thuộc trong số đó. Sau khoảng thời gian, bạn may mắn không phải là kẻ mất trắng số tiền mà không đạt được gì.

Gia đình chuẩn bị hành lý, vali, quần áo và một ít tiền. Đến ngày lên chuyến bay, bạn nhìn gia đình với ánh mắt đầy trống rỗng. Liệu có đúng ?

Bạn sẽ là một người công nhân, một người rửa bát, hoặc là... sẽ kết hôn với người ngoại quốc để lấy quốc tịch ! Lần này sự mơ hồ xuất hiện một chút bóng dáng của nó. Là sự trớ trêu, trong lòng đầy mâu thuẫn.

Trên chỉ là một trong vô vàn câu chuyện tương tự với các biến thể khác nhau mà mình được nghe. Nhưng ở một mức nào đó, chúng có cùng một hệ quy chiếu. Không ngoa khi nói rằng, nó đã thành một dạng tư tưởng bám vào tâm trí.

Cảm giác mơ hồ

Vậy sự mơ hồ đó đến từ đâu ? Dù đặt hàng tá câu hỏi nhưng luôn bị chặn lại bởi dòng duy nghĩ rằng nếu mình nghĩ vậy tức là mình yếu kém, mình nghĩ vậy tức là mình hèn nhát, hay không dám hy sinh.

"Lựa chọn cá nhân" và "không có lựa chọn"

Mọi người nói "bạn tự nguyện" nhưng thực tế khi lựa chọn bị thu hẹp chọn cái ít tệ nhất được coi là "tự nguyện". Giống như giữa hai cái bánh, một cái bị mốc và một cái rơi xuống đất. Bạn hoàn toàn có thể lựa chọn không ăn nhưng điều đó không nằm trong danh sách các lựa chọn vì vậy bạn chọn ăn miếng bánh rơi xuống đất.

Framing effect (hiệu ứng đóng khung): Đây là một dạng bẫy tâm lý, tồn tại trong vô số các bài khảo sát, poll, và nêu ý kiến, chỉ cho bạn lựa chọn giới hạn và bạn buộc phải chọn để hoàn thành khảo sát, dù chẳng có câu trả lời nào đúng ý. Điều này có thể làm giả số liệu, sai lệch thông tin thu thập.

Vậy trong hoàn cảnh này, thứ gì đã đóng khung nó lại ?

Hy sinh bị chuẩn hoá. Khi tiêu chuẩn đạo đức trở thành một mô hình xã hội. "Hy sinh" không còn là tự nguyện mà nó đã trở thành chuẩn mực bị công nghiệp hoá. Cũng giống như việc con cái phải hy sinh vì cha mẹ, phải báo hiếu cha mẹ, hy sinh vì gia đình. Việc phản đối nó sẽ tạo nên cảm giác tội lỗi dù thực chất nó không sai.

Kháng cự trở thành vấn đề cá nhân, đánh vào sự mệt mỏi trước tương lai bất định. Không có thời gian để tìm một con đường khác, đi kèm với rủi ro. Một lựa chọn được "đóng gói sẵn" não bộ sẽ có xu hướng ưu tiên nó hơn.

Cái khung đã được bình thường hoá, thay vì nghi ngờ cái khung, ta nghi ngờ chính mình. Đi là bản lĩnh, ở lại là nhát gan.

Tạm thời và cấu trúc

Ảo tưởng trì hoãn: An ủi bản thân rằng chỉ vài năm sau mọi thứ sẽ khác, kiếm được nhiều tiền để bắt đầu công việc khác, học một thứ khác. Và rồi sẽ khác, nhưng thực tế đánh mất thời điểm tốt nhất để phát triển năng lực, phát triển sự nghiệp, khi quay về, tuổi đã lớn, không kỹ năng chuyên môn, "vốn" không đủ để tạo bước nhảy.

Thoát nghèo và duy trì nghèo ở mức cao

Gia đình thoát nghèo vật chất, nhưng cá nhân có thể bị khóa vào tầng lớp lao động thấp kỹ năng. Nghèo được giải quyết bằng tiền, nhưng vị thế xã hội và khả năng phát triển dài hạn thì vẫn dừng lại ở đó. Bạn biết rằng điều này là đang đánh đổi tương lai của chính mình.

Sự mơ hồ này chính là tiền-ý thức, cảm nhận được nhưng chưa đủ lập luận hay ngôn ngữ để diễn giải nó.

Tóm lại nó chính là sự kháng cự mơ hồ của chủ thể trước việc bị công cụ hoá. Bạn chính thức trở thành một công cụ giúp thoát nghèo, một công cụ không có quyền quyết định.

Kết

Tuy chỉ là số ít trong các trường hợp ngoài kia (có hoàn cảnh trên và có thể nhận thức được sự mơ hồ này) nhưng nếu bạn trong trường hợp đó và đọc được chúng thì tức là bạn không phải là kẻ bình thường như bạn nghĩ. Đa số còn không biết được có tồn tại sự mơ hồ mà chỉ đơn giản là những con người vô tri hoàn toàn không có lối thoát.

reddit.com
u/VirtualLight5800 — 16 days ago

Tâm lý thế hệ: cha mẹ 7x 8x

"cha mẹ sinh con trời sinh tính", "trời sinh voi sinh cỏ", "lên voi xuống chó", "không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời", "cứ cố gắng là được", "có ăn có mặc là đủ", "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy", "cá không ăn muối cá lươn", "cái số nó vậy"..

Nếu bạn có cha mẹ 7x 8x, bạn hẳn ít nhiều nghe qua những câu nói trên từ cha mẹ mình, đặc biệt là cha mẹ miền bắc. Và tự hỏi vì sao họ có lối suy nghĩ đó và đôi khi cảm thấy khó chịu về cách hành xử từ lối nghĩ đó nhưng không thể diễn giải hoặc chỉ có thể mường tượng về thời kỳ gian khó của cha mẹ mình.

Chính hệ tư tưởng này tạo nên khoảng cách thế hệ cực lớn khiến cho việc thấu hiểu trở nên khó khăn. Hệ tư tưởng LY PHẬN (số phận của những chiếc ly).

Điểm xuất phát

Bạn hẳn đoán được câu chuyện bắt đầu từ đâu: Thời bao cấp.

Tem phiếu, sổ gạo, cơm độn, bo bo... đậm đặc nhất là 1975-1986 kinh tế sụp, lương thực thiếu, lạm phát cao.

Miền Bắc: Chế độ tem phiếu, sổ gạo và bao cấp đã tồn tại từ trước, khoảng cuối những năm 1950 và kéo dài suốt thời chiến.

Cả nước (sau 1975): Sau khi thống nhất, mô hình bao cấp được áp dụng ra toàn quốc. Giai đoạn 1975–1986 là thời kỳ mà hầu hết người Việt Nam ngày nay nói đến khi nhắc đến “thời bao cấp”.

Sinh ra trong thời kỳ thiếu thốn đủ thứ, thiếu ăn, thiếu dinh dưỡng và mọi thứ thiết yếu. Ảnh hưởng đến cách vận hành tư duy và lối suy nghĩ đầu tiên. Khi ai cũng như ai, nỗi đau được bình thường hóa, không thể thay đổi hoàn cảnh, chỉ có thể thay đổi cách nhìn nhận. Cảm xúc và nỗi đau được nội tâm hóa. Không biết ngày mai sẽ ra sao, mọi chuyện sẽ thế nào. Mất mát là điều xảy ra thường xuyên, nay đây mai đó và "sống chết có số".

Meaning-Making

Khi đau khổ diễn ra quá lâu và phổ biến, để không bị nghiền nát, con người tự gán cho nó cái ý nghĩa. Nhưng trái với việc gán ý nghĩa để tiếp tục sống (như liệu pháp ý nghĩa-logostherapy của viktor frankl), để bảo vệ cái tôi mong manh, đau khổ lại trở thành một thước đo phẩm giá, xây lên cái một tôi từ vũng bùn. "Tôi chịu đau khổ hơn nên tôi đáng kính hơn".

Tâm lý khan hiếm (Psychology of Scarcity)

Nghiên cứu của Sendhil Mullainathan (kinh tế học hành vi) và Eldar Shafir (tâm lý học). Cuốn sách của họ Scarcity: Why Having Too Little Means So Much (2013). Khan hiếm (tiền, thời gian, thức ăn, sự an toàn…) không chỉ là tình trạng thiếu thốn bên ngoài. Nó chiếm lấy tâm trí và làm thay đổi cách não bộ xử lý thông tin, ra quyết định và kiểm soát hành vi. Hoạt động theo hai cơ chế chính:

  • Tunneling (đường hầm nhận thức) Khi thiếu thứ gì đó quan trọng, tâm trí tập trung hẹp vào thứ đang thiếu và bỏ qua gần như mọi thứ khác. Ví dụ: người thiếu tiền chỉ nghĩ đến khoản nợ hoặc bữa ăn sắp tới, ít khả năng suy nghĩ dài hạn về giáo dục con cái, sức khỏe, hay tích lũy.
  • Bandwidth tax (thuế băng thông nhận thức) Khan hiếm “đánh thuế” lên năng lực nhận thức và khả năng kiểm soát điều hành (executive control). Nó làm giảm tạm thời:
  1. Khả năng suy luận logic
  2. Trí nhớ làm việc
  3. Kiểm soát xung động
  4. Khả năng lập kế hoạch dài hạn

Những đứa trẻ thiếu ăn, thiếu mặc, mong muốn của chúng đơn giản chỉ là một bữa no nê. Huống chi đây nên là tuổi ăn, tuổi học và không lo nghĩ. Với chúng "có ăn, có mặc là đủ" và sống cho đến ngày mai.

Giáo dục

Từ gia đình: Cha mẹ chúng cũng bận rộn kiếm sống, ít nhận được tình thương. Với gia đình đông anh chị em, lại càng ít hơn nữa. Phải gánh vác trách nhiệm từ sớm, áp lực khiến đứa trẻ phải trưởng thành sớm. Vì vậy những đứa trẻ trưởng thành sớm hơn thường được đánh giá cao hơn trong gia đình và xã hội, có thể hiểu trò chơi "ai trưởng thành hơn" bắt nguồn từ đâu. Sống vì gia đình, không có cơ hội được sống cho chính mình, chúng khao khát một ngày nào đó được sống cho bản thân nhưng khi ấy đã quá muộn. Chỉ đành nhờ con cái thực hiện ước mơ còn dang dở của mình.

Từ xã hội: Tư tưởng nho giáo đã cắm sâu vào gốc rễ. Con cái phải vâng lời cha mẹ, phải làm tròn đạo hiếu, không có quyền quyết định số phận mình, dù cho người con gái bị gả cho người đàn ông cô ấy không yêu hay người con trai bị đày đi xa xứ. Con gái đến tuổi lấy chồng, con trai đến tuổi làm công.

Từ trường học: vì dân vì nước, vì hàng xóm láng giềng. Từ lâu, chủ nghĩa tập thể đã tồn tại từ rất sớm tại châu á, trái với châu âu là chủ nghĩa cá nhân. Phải luôn ưu tiên lợi ích của tập thể trên cá nhân, tạo nên một cái tôi-cộng đồng. Cần sự công nhận từ cộng đồng, khao khát sự ngưỡng mộ từ tập thể, cần phải giữ thể diện.

  • Mối liên hệ với tính ái kỷ: Quan điểm phổ biến trước đây cho rằng ái kỷ (đặc biệt dạng grandiosity – tự cao, cần được ngưỡng mộ, thiếu đồng cảm) gắn chặt với chủ nghĩa cá nhân. Tuy nhiên, nghiên cứu gần đây thách thức giả định này. Một nghiên cứu quy mô lớn của Fatfouta và cộng sự (2021) trên năm khu vực thế giới cho thấy người từ nền văn hóa tập thể hơn (châu Á và châu Phi) báo cáo mức cao hơn ở một số khía cạnh của ái kỷ (Leadership/Authority và Grandiose Exhibitionism) so với người từ nền văn hóa cá nhân chủ nghĩa (Mỹ, châu Âu, Úc/Châu Đại Dương). Q
  • Ái kỷ không biến mất trong môi trường tập thể, mà thường biểu hiện khác đi:
  1. Ái kỷ cộng đồng (Communal narcissism) Tự cao và cần được ngưỡng mộ thông qua vai trò “người tốt của tập thể” – tin mình là người hy sinh, giúp đỡ, đạo đức nhất vì nhóm.
  2. Ái kỷ gắn thứ bậc & thể diện Bảo vệ địa vị, đòi hỏi tôn trọng tuyệt đối, dễ nổi giận khi “mất mặt”; hành vi kiểm soát thường được biện minh bằng “vì tập thể” hoặc “vì truyền thống”.
  3. Ái kỷ che giấu (Vulnerable/Covert) Bề ngoài áp lực phải khiêm tốn, nhưng bên trong nhạy cảm, dễ tổn thương, vừa tự ti vừa cảm thấy mình đặc biệt nhưng bị hiểu lầm; gắn với áp lực phải hòa hợp.
  4. Ái kỷ tập thể (Collective narcissism) Phóng đại sự vĩ đại của nhóm mình (gia đình, dân tộc, tổ chức), dễ bị xúc phạm khi nhóm bị chỉ trích và sẵn sàng bảo vệ nhóm bằng mọi giá.

Điều này là dễ hiểu khi phải sống vì người khác mà không phải cho bản thân mình, khao khát vì bản thân sẽ bị kìm nén và phóng đại khi thời điểm cho phép, mong muốn và áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác (thường là với những người yếu thế hơn là con cái). Dần dần có xu hướng ái kỷ mạnh mẽ. Điều này tạo nên một vòng lặp thế hệ với những bi thương.

Sự cộng hưởng

Tâm lý khan hiếm khiến cho việc suy nghĩ logic và dài hạn giảm, khiến cho việc nhồi nhét những tư tưởng độc hại trở nên dễ dàng hơn đặc biệt là với những đứa trẻ. Càng khiến cho những tư tưởng khác đến từ tuyên truyền của đảng cầm quyền càng dễ thao túng. Giáo dục đạo đức-tư tưởng chính trị rất nặng, "làm người xã hội chủ nghĩa":

Cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư.

Chịu thương chịu khó, tự lực cánh sinh.

Lao động là vinh quang.

Không ngại gian khổ, không ỷ lại.

Tập thể trên cá nhân.

Nhân vật điển hình là người nghèo khó nhưng nghị lực, người công nhân, nông dân chịu cực, chiến sĩ hy sinh. Thành công được kể theo công thức: “nhờ ý chí + chịu khó + trung thành với lý tưởng”. Giáo dục tư tưởng, các giá trị nho giáo được tận dụng thành phẩm chất của người công dân tốt.

Tư duy định mệnh (Fatalistic thinking)

Ngày mai tôi phải sống như nào ? Đói nghèo, bệnh tật, cái chết và chiến tranh ? Những thứ đó tôi có thể đoán ra được sao ? Cuộc đời thật vô thường.

Khi phải đối mặt với đau khổ và bất công quá nhiều, nhìn nhận nó như điều được sắp đặt dễ dàng chấp nhận hơn về mặt tâm lý. "ông bà, cha mẹ, anh chị đi rồi sao ? Có lẽ đó là cái số". Bình thản trước cái đau, hay là vì quá đau ?

Tin rằng mọi thứ đã được sắp đặt. Không còn khả năng lập kế hoạch dài hạn. Vì vậy khi có con cái, không có khả năng lập kế hoạch dài hạn cho con, và khi sự kiện ập đến, chỉ có thể tiếp tục cho rằng là tại số "mình đã dạy con rồi, còn lại là tại số". Nhưng sự lay động của tâm trí, tại nơi sâu của tâm hồn biết rằng đó là lỗi của mình vì không chuẩn bị kỹ, việc thừa nhận nó mang cảm giác tội lỗi. Để tránh tổn thương, lựa chọn trốn tránh trách nhiệm, lựa chọn tránh đối diện với sự thật tàn khốc này. "Tôi đã để nó phải khổ".

Một trong những biểu hiện của tư duy định mệnh và hư vô là "tôi không còn lựa chọn nào khác", "chỉ còn cách đó"

Thời kỳ đổi mới

Đổi Mới (1986) là bước ngoặt thể chế: chuyển từ kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang cơ chế thị trường định hướng XHCN. Đất đai, nhà cửa, buôn bán tư nhân dần có giá trị thị trường, nhiều người tại thời điểm này chịu khó mà khá lên nhanh. Nhưng không hề biết rằng là nhờ sự chuyển đổi mà cho lại rằng là nhờ chăm chỉ. Vì không quy kết chính xác, khiến suy nghĩ "chăm chỉ là được" lại càng chắc chắn hơn. Bởi tại thời điểm đó, phần đông mọi người vẫn luôn làm việc vất vả, giáo dục dạy như thế, xã hội dạy như thế, cha mẹ dạy như thế nên có lẽ là như thế.. Nhưng các trường hợp khác (chăm chỉ nhưng không đạt kết quả tốt) bị loại bỏ, bởi thiên kiến sống sót "có thể đổ là tại số".

Kết

Ngày nay các tư tưởng đó phần nào còn tiếp tục được lưu và kẹt lại. Nhưng chính thế hệ cũ cũng phần nào dần nhận ra. Là thế hệ tiếp nối, tiếp nhận tri thức hơn, ta có thể hiểu và kết nối hơn. Nỗi đau được truyền cho chúng ta, nhưng nó sẽ dừng tại đây. Đó là lý do vì sao thế hệ chúng ta được gọi là thế hệ chữa lành.

Nếu bạn có cha mẹ như thế, hẳn bạn đã chịu tổn thương rất nhiều. Họ cũng như ta và ta cũng như họ. Càng lớn ta càng thấy mình là một đứa trẻ và họ cũng thế. Mong rằng bạn có thể hiểu họ hơn, và giúp họ hiểu họ hơn qua những dòng chữ này.

With love

u/VirtualLight5800 — 19 days ago

9 tháng

Sau 9 tháng quay trở lại, mình nhận ra mình hẳn đã bỏ lỡ nhiều điều, cũng như bỏ quên cộng đồng này. Và mọi người hẳn ngạc nhiên vì sao giờ mới xuất hiện hoặc nhóm đột ngột hiện lên.

Gặp nhiều rắc rối, cũng như học hỏi, nhìn nhận bản thân. Cảm thấy chưa đủ tốt, chưa hài lòng khi mong chờ rằng cộng đồng phải tốt đẹp, xịn sò như mình mong đợi. Đến khi nhận ra, là chính mình đây chưa đủ tố chất. Vì vậy mình đã đi tìm kiếm câu trả lời.

Từ khi nào một tài khoản ẩn danh với một cái tên ngẫu nhiên lại trở thành một danh phận với cái tôi bên trong ? Mọi người vừa biết, vừa không biết mình là ai ? Hay mình chỉ là vô danh ?

Và cuối cùng là bỏ lỡ nhiều người bạn cùng mình xây dựng. Còn hơn cả việc chia sẻ kiến thức hay tranh biện, là niềm vui cùng những người bạn này.

u/WindRevolutionary202 , u/Top-Scarcity-6124 (giờ là u/Dramatic-Spinach-136) , u/fillapdesehules , u/D_Making_Sense , u/Spirited-Creme-2960 , u/Yatabot và các thành viên khác nữa. (Chắc dead gần hết rồi gọi xem có triệu hồi được không).

Mình sẽ cố gắng xây dựng cộng đồng này lần nữa và lần này không bỏ nó lại. Sẽ rất vui nếu một lần nữa được mọi người đón nhận, cùng mình xây dựng cộng đồng nhỏ này.

reddit.com
u/VirtualLight5800 — 27 days ago

Cuối ngày bình yên

Sao tôi luôn trăn trở ? Ánh vầng quang của đồng hoang vu, mặt trăng sẽ vỡ tan trong tiếng thét âm u với hàng cây bao phủ.

Với một chút miên man, khi làn gió từ ngọn đồi xuống, cũng là lúc tôi thấy bình an.

reddit.com
u/VirtualLight5800 — 28 days ago