u/brian230497

Năm bạn đĩ nái ngày càng nhiều rao giảng đạo đức

Link: https://youtube.com/shorts/2jmZotcP9qk?si=bOzr2Sqk-Ys-ta3E

Link: https://youtube.com/shorts/2r-MG6I1Mqg?si=AqktuEv3t3GVu9xg

Đụ má cái thứ thì đéo có nổi một gia đình cho đàng hoàng gia giáo nuôi con thì làm mẹ đơn thân lên mạng thì rao giảng bậy bạ nhiễm độc hại úng não hết lũ trẻ
Người xưa có câu “ bản thân mình chưa hoàn hảo hay sống không ra hồn, thì đéo bao giờ nên đi giày người khác cách sống và cách chọn tình yêu là như thế nào”

Đụ má tao dịch nguyên văn lại :” nếu một ngày mà em như chị em làm ra tiền rồi em tự nuôi con được rồi em không cần bất cứ thằng đàn ông nào hết, bây giờ chị đi ra đường không phải là chị không tôn trọng đàn ông mà chị rất tôn trọng đàn ông giỏi. chị biết giá trị của chị chỉ bằng họ có thể chị giỏi hơn họ”

u/brian230497 — 1 day ago

Khi đĩ lồn lên mạng rao giảng đạo đức yêu đương

Mấy con đĩ lồn mày nằm úng não hết cái lũ trẻ

u/brian230497 — 2 days ago

Chặn sạch để triệt tiêu mọi sự so sánh độc hại từ đám đông khôn lỏi

Đám bạn học cũ khi họp lớp hay tương tác trên mạng, tụi nó không bao giờ quan tâm đến tình bạn thuần khiết nữa. Tụi nó chỉ chực chờ để soi mói: "Thằng này làm nghề gì? Đi xe gì? Cưới vợ chưa?". Tụi nó dùng cái thước đo nông cạn của đám đông làm công ăn lương (phải sáng đội mũ đi làm, chiều xách cặp về, có danh mác này nọ) để định giá người khác.

reddit.com
u/brian230497 — 3 days ago

Con Gái Ngáo Giá + Cha Mẹ Hỏng: Lũ Mày Đang Phá Nát Hôn Nhân Và Gia Đình Việt Nam!

Mày đã bao giờ nhìn một đứa con gái đòi hỏi chồng phải có nhà lầu xe hơi, cao ráo 1m8, lương trăm triệu, chiều chuộng như ông hoàng, mà bản thân nó thì lười biếng, sống buông thả, đòi “tự do cá nhân”, “không hy sinh”, “hôn nhân phải theo kiểu phương Tây” chưa?
Rồi khi lấy chồng được vài năm, nó kêu “không hợp”, “chồng không hiểu em”, đòi ly hôn, chia tài sản, tranh giành con cái.

Tao nhìn cảnh đó mà tức đến muốn đập bàn.
Xã hội Việt Nam hôm nay đang bị lũ con gái ngáo giá và cha mẹ hỏng của chúng phá nát từ gốc.
Tao nói thẳng, chửi thẳng, không kiêng nể ai.
Nhiều đứa con gái bây giờ sáng đi học, chiều về nhà là đối mặt với cha mẹ chửi bới om sòm, cãi nhau chí chóe, hoặc tệ hơn: cha mẹ quăng tiền cho con rồi mặc kệ, đi làm ăn, đi nhậu, đi chơi. Không dạy làm người. Không dạy trách nhiệm. Không dạy đức hạnh. Chỉ dạy “mày phải lấy chồng giàu”, “mày phải được nuông chiều”, “đàn ông phải lo hết mọi thứ”.
ĐM lũ cha mẹ hỏng!

Tụi mày sinh con ra không dạy dỗ gì cả. Tụi mày chỉ biết quăng tiền rồi kệ con sống buông thả. Tụi mày dạy con gái sự khôn lỏi, khốn nạn từ chính trong nhà và trên vỉa hè. Trường học chỉ nhồi chữ nghĩa, còn gia đình mới là nơi dạy làm người. Gia đình hỏng thì con hỏng từ gốc rễ.

Tao từng chứng kiến quá nhiều gia đình như vậy. Cha mẹ suốt ngày cãi nhau, mẹ thì buông thả, cha thì ngoại tình hoặc thờ ơ. Con gái học theo, lớn lên ích kỷ, ngáo giá, chỉ biết đòi hỏi. Khi lấy chồng, nó mang hết thói hư tật xấu từ nhà vào, rồi phá nát cuộc sống của chồng và con cái.
Lũ cha mẹ mày bây giờ, tụi mày có dám nhìn lại ông bà tổ tiên không?

Ông bà cha ta ngày xưa nghèo khổ, chiến tranh, thiếu thốn đủ thứ, nhưng gia đình vẫn êm ấm, hôn nhân bền vững. Ông bà dạy con cháu rõ ràng: chồng phải thương vợ, vợ phải kính chồng, cùng nhau gánh vác gian khổ, cùng nhau nhịn nhục vì con cái, vì dòng họ. Không có “tự do cá nhân” suông, không có “hạnh phúc cá nhân trên hết”. Có trách nhiệm và tình nghĩa.
Họ ở bên nhau đến bạc đầu, dù nghèo đến đâu cũng không bỏ nhau. Con cái được dạy từ nhỏ: biết ơn, biết nhường nhịn, biết hy sinh, biết giữ gìn gia phong. Đó là nền tảng khiến dân tộc Việt Nam ta trụ vững qua bao biến cố.

Còn tụi mày bây giờ? Cha mẹ hỏng, con cái hỏng. Tụi mày dạy con gái sống buông thả, tiếp thu rác rưởi trên mạng: clip khè tiền, sống ảo, hưởng thụ nhanh chóng, “tự do tình dục”, “hôn nhân không ràng buộc”. Tụi mày để con bị tiêm nhiễm tư tưởng băng hoại từ phương Tây, rồi quay ra chê bai hôn nhân Việt Nam truyền thống là “cổ hủ”, “bất bình đẳng”.

ĐM lũ con gái ngáo giá, nghe tao chửi thẳng đây!
Tụi mày có bằng đại học, có job xịn, nhưng gia đình xào xáo, sống buông thả, nhân cách hỏng → vẫn là thiếu giáo dục trong mắt người có nề nếp.
Tụi mày đòi chồng phải lo hết, phải chiều hết, phải chấp nhận “quá khứ wild” của tụi mày, phải theo lối sống lệch lạc “bình đẳng phương Tây”. Bản thân tụi mày thì lười biếng, tiêu xài hoang phí, không biết hy sinh, không biết xây dựng.
Khi hôn nhân đổ vỡ, tụi mày kêu oan ức, kêu chồng vô tâm, kêu xã hội bất công.
ĐM, chính tụi mày và cha mẹ tụi mày là thủ phạm phá hoại!

Tụi mày học theo phương Tây: ly hôn dễ như cơm bữa, vợ chồng “độc lập tài chính”, muốn chia tay thì chia tay, con cái sống với mẹ đơn thân. Phương Tây đang tan nát vì cái “tự do” đó: con cái thiếu thốn tình thương, tội phạm vị thành niên tăng vọt, trầm cảm lan tràn, xã hội lạnh lùng.

Tụi mày chê bai hôn nhân Việt Nam “cổ hủ”, sao không dám sống theo kiểu phương Tây đến cùng? Sao tụi mày không chịu nổi hậu quả của nó? Sao tụi mày đòi “mở cửa tự do” nhưng lại muốn hưởng lợi từ hôn nhân truyền thống khi cần?
Còn anh em đàn ông chúng ta ngu gì mà hòa tan vào cái rác rưởi đó? Sao chúng ta lại để lũ con gái ngáo giá và cha mẹ hỏng của chúng kéo chúng ta xuống?
Tao từng chứng kiến anh em tan nát: người thì mất nhà mất cửa vì ly hôn, người thì kiệt quệ tinh thần vì vợ đòi hỏi suốt ngày, người thì mất con vì vợ đem con về nhà mẹ đẻ. Con cái lớn lên thiếu cha, thiếu mẫu mực, lặp lại vòng luẩn quẩn.

Hậu quả đang rõ ràng trước mắt.
Xã hội ngày càng nhiều gia đình tan vỡ. Đàn ông sợ lấy vợ. Con gái thì càng ngáo giá hơn. Cha mẹ thì đổ lỗi cho xã hội, cho chồng con dâu. Một vòng xoáy bệnh hoạn.
Lũ cha mẹ hỏng, tụi mày có dám đối mặt với tổ tiên không?

Ông bà dòng họ tụi mày ngày xưa sống thế nào? Họ giữ gìn gia phong, dạy con cháu làm người có trách nhiệm. Còn tụi mày dạy con gái ích kỷ, buông thả, ngáo giá. Tụi mày có mặt mũi nào nhìn ông bà khi xuống suối vàng? Tụi mày đang làm ô danh dòng họ, phá nát tương lai con cháu.

Tao chửi tụi mày không phải vì ghét phụ nữ. Tao chửi vì tao thấy quá nhiều anh em đàn ông tốt bị hủy hoại bởi lũ con gái ngáo giá và gia đình hỏng. Tao chửi vì tao thấy tương lai dân tộc đang bị đe dọa bởi sự suy đồi này.
Anh em nào đang đọc bài này, từng đau vì con gái ngáo giá, từng khổ vì mẹ vợ dạy dỗ hỏng, từng chứng kiến gia đình tan vỡ…
Tao hiểu mày. Tao từng tức như mày. Tao từng chứng kiến cảnh đau lòng đó.
Đừng im lặng nữa. Đừng mơ mộng viển vông. Hãy tỉnh thức.
Chọn vợ phải chọn con gái được gia đình dạy dỗ đàng hoàng, biết hy sinh, biết xây dựng, không ngáo giá, không nhiễm rác phương Tây.
Hãy dạy con gái mình (nếu có) theo cách ông bà ngày xưa: biết giữ gìn, biết trách nhiệm, biết thương chồng con.

“Hôn nhân không phải trò chơi cảm xúc. Hôn nhân là trách nhiệm và hy sinh.”

Lũ đang cổ xúy cho lối sống lệch lạc, tụi mày đang gieo gió thì sẽ gặt bão. Khi con cái tụi mày khổ sở, khi gia đình tan nát, đừng có kêu trời oan.
Còn những ai đồng cảm, từng chịu đựng, từng nghĩ nhưng không dám nói…
Comment “Đúng quá” nếu mày thấy bài này nói trúng tim đen.
Comment “Tao từng trải” nếu mày từng đau vì chuyện này.
Share cho anh em đang còn ảo tưởng về hôn nhân hiện đại.
Chúng ta không thay đổi được hết lũ ngáo giá và cha mẹ hỏng trong một đêm. Nhưng chúng ta có thể tỉnh thức, chọn lựa khôn ngoan, và dạy thế hệ sau tốt hơn.
Ông bà cha ta làm được.
Chúng ta cũng phải làm được.
Hãy đứng dậy. Hãy nói ra sự thật. Hãy bảo vệ gia đình Việt Nam truyền thống.
Tao tin anh em chúng ta làm được.

reddit.com
u/brian230497 — 13 days ago

Mày Đừng Làm Con Mồi Trong Xã Hội Việt Nam Này Nữa ĐM! Tao Chửi Thẳng Vào Mặt Lũ Khốn Nạn”

Mày đã bao giờ ngồi một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, tắt đèn, chỉ còn tiếng quạt kêu vù vù và ánh sáng xanh lè từ màn hình điện thoại, mà nước mắt chảy dài không kìm được chưa?
Không phải vì thất tình.
Không phải vì nghèo đói.
Mày khóc vì tức.
Tức đến run người. Tức vì mày cố gắng sống hiền lành, hướng nội, chăm chỉ học hành, nhưng cứ bị lũ khốn nạn ngoài kia đè đầu cưỡi cổ, lợi dụng, chơi xấu đến mức tan nát.
Đúng không anh em? Tao biết rõ cảm giác đó.
Tao từng là mày. Tao từng ngồi trong chính hoàn cảnh ấy. Khóc một mình. Cắn răng nuốt nước mắt. Tự hỏi sao đời này lại bất công đến mức này.
Tao từng chuyển khoản cho thằng bạn cùng lớp “hoàn cảnh khó khăn”, tin lời kể lể, kết quả bị block mọi nền tảng.
Tao từng mua đồ trên mạng, tin review 5 sao, mở gói hàng ra chỉ muốn đập phá.
Tao từng im lặng trả tiền cả đám khi đi ăn chơi, bị đẩy việc thừa ở công ty, bị người yêu cũ lợi dụng tình cảm rồi bỏ rơi khi mọi thứ đổ vỡ.
Tao từng giúp đỡ hết lần này đến lần khác, cuối cùng bị chính chúng nó cười sau lưng: “Ngu quá, dễ bị chơi quá”.
Và hàng triệu người Việt Nam như mày đang chịu đựng y chang. Hàng ngày. Hàng giờ.
Bây giờ, tao chửi thẳng vào mặt lũ khốn nạn kia:
ĐM tụi mày!
Tụi mày là lũ hèn nhát nhất Việt Nam này. Chẳng mạnh mẽ gì, chẳng tài giỏi gì, chẳng có nhân cách gì, chỉ giỏi ngửi mùi con mồi. Thấy ai hiền lành, hướng nội, ốm yếu, khuyết tật, không rành đời, không biết mặc cả, không dám nói không là tụi mày nhào vô như ruồi. Lợi dụng, chơi xấu, lừa lọc, đè đầu cưỡi cổ không thương tiếc.
Tụi mày cười đắc chí khi bắt nạt người yếu.
Tụi mày vênh váo khi lợi dụng lòng tốt của người khác.
Tụi mày là đồ đểu cáng, hèn hạ!
Trong xã hội Việt Nam này, giáo dục dạy tụi mày thuộc lòng, thi cử, lấy bằng cấp, nhưng không dạy làm người. Không dạy đạo đức. Không dạy phải biết tôn trọng người khác. Kết quả là ra đời chỉ biết khôn vặt, chạy chọt, lợi dụng. Hệ thống giáo dục nặng lý thuyết, thiếu kỹ năng sống, tạo ra cả một lũ biết chữ nhưng vô lương tâm.
Tụi mày thấy người hướng nội thì cô lập, thấy người ốm yếu thì bắt nạt, thấy người không rành mua bán thì lừa, thấy người tốt thì lợi dụng tình cảm, tiền bạc, công sức.
ĐM tụi mày hết lần này đến lần khác!
Tao chửi tụi mày vì tao từng là nạn nhân. Tao chửi tụi mày vì hàng ngày vẫn thấy những câu chuyện tương tự xảy ra khắp nơi: từ phòng trọ Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng đến những vùng quê. Từ công sở, trường học đến mạng xã hội.
Tụi mày không chỉ là cá nhân. Tụi mày là sản phẩm của một xã hội low trust – lòng tin thấp, áp lực mưu sinh cao, cạnh tranh khốc liệt, và giáo dục thất bại trong việc dạy con người.
Nhưng tao không chấp nhận.
Với những anh em đang đọc bài này, những người từng bị chơi, từng khóc một mình, từng mất mát vì quá tốt…
Mày không sinh ra để làm con mồi trong chính đất nước này.
Đừng tiếp tục im lặng. Đừng mơ xã hội sẽ tự công bằng. Nó sẽ không. Nó chỉ thưởng cho kẻ biết cách sống sót và bảo vệ bản thân.
Hãy mạnh lên. Ngay bây giờ.
Tập tạ đi. Dù mày gầy guộc, dù phòng trọ chật hẹp, dù công việc bận rộn. Hãy để cơ thể mày cứng cáp, vai mày rộng hơn, ánh mắt mày sắc bén hơn. Để lũ khốn khi nhìn vào biết ngay: thằng này không dễ cắn.
Học cách sống thực tế. Học mặc cả khi mua đồ. Học check hàng trước khi trả tiền. Học đọc hợp đồng. Học nhận ra red flag: hứa hẹn quá ngọt, kể chuyện khốn khổ quá đà, đòi tiền gấp. Học nói “Không” dứt khoát, không cần giải thích dài dòng.
Tao không bảo mày trở thành lũ khốn như chúng. Tao ghét chúng. Tao chỉ bảo mày không còn ngu ngốc và dễ bị chơi nữa.
Giữ trái tim tử tế – điều đó làm mày khác biệt với lũ đểu. Nhưng phải bọc thép thật dày bên ngoài. Vì ở cái xã hội Việt Nam khắc nghiệt này, người không có thép sẽ bị đời bẻ gãy tan nát.
Tao từng khóc vì bị lợi dụng.
Tao từng cô đơn đến mức không muốn tin ai.
Tao từng mất hết niềm tin vào con người.
Tao từng áp lực đến mức muốn buông xuôi.
Nhưng tao đã thay đổi. Tao vẫn giữ được lòng tốt, chỉ là không còn non nớt ngu ngốc nữa. Và cuộc sống của tao giờ khá hơn rất nhiều.
Mày cũng làm được.
Hãy tưởng tượng: một ngày nào đó, mày đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định, không ai dám lợi dụng mày nữa. Mày vẫn tốt, nhưng mày mạnh. Mày vẫn tử tế, nhưng mày không còn là con mồi.
“Đừng khinh người tốt. Chỉ là họ chưa quyết định trở thành ác mà thôi.”
Câu này, mày nhớ kỹ.
Lũ khốn đang cười hôm nay… chúng sẽ khóc ngày mai khi chạm phải những người từng bị chơi và đã thức tỉnh. Chúng sẽ run khi gặp những người hiền lành nhưng đã bọc thép.
Còn mày?
Hôm nay mày có quyền chọn:
Tiếp tục làm con mồi và khóc một mình trong phòng trọ,
Hay đứng dậy, mạnh lên, và sống một cuộc đời mà không ai dám động vào.
Mày không cô đơn đâu anh em.
Có rất nhiều người Việt Nam như mày đang đọc những dòng này. Họ cũng từng im lặng chịu đựng. Họ cũng từng đau. Họ cũng từng tức. Và giờ họ đang thức tỉnh.
Giờ là lúc chúng ta lên tiếng.
Comment “ĐÚNG QUÁ ĐM” nếu mày từng bị chơi nặng.
Comment “TAO SẼ MẠNH LÊN” nếu mày quyết thay đổi từ hôm nay.
Share bài này cho những người mày biết đang thầm chịu đựng, đang khóc một mình, đang mệt mỏi với xã hội này.
Chúng ta không thay đổi được cả xã hội Việt Nam trong một đêm. Giáo dục, văn hóa, hệ thống… thay đổi rất chậm. Nhưng chúng ta có thể thay đổi chính mình. Và khi đủ nhiều người như chúng ta mạnh lên, cứng rắn lên, tỉnh thức lên… lũ khốn sẽ phải biết sợ. Xã hội này sẽ phải nhìn lại.
Từ hôm nay, mày không còn là nạn nhân.
Mày là người đã thức tỉnh.
Hãy đứng dậy anh em.
Hãy mạnh mẽ.
Hãy bảo vệ bản thân và những người mày thương.
Tao tin mày làm được.
Tao ở đây, cùng mày.
Cố lên.

reddit.com
u/brian230497 — 13 days ago

“Mày Đừng Làm Con Mồi Trong Xã Hội Việt Nam Này Nữa ĐM! Tao Chửi Thẳng Vào Mặt Lũ Khốn Nạn”

Mày đã bao giờ ngồi một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, tắt đèn, chỉ còn tiếng quạt kêu vù vù và ánh sáng xanh lè từ màn hình điện thoại, mà nước mắt chảy dài không kìm được chưa?
Không phải vì thất tình.
Không phải vì nghèo đói.
Mày khóc vì tức.
Tức đến run người. Tức vì mày cố gắng sống hiền lành, hướng nội, chăm chỉ học hành, nhưng cứ bị lũ khốn nạn ngoài kia đè đầu cưỡi cổ, lợi dụng, chơi xấu đến mức tan nát.
Đúng không anh em? Tao biết rõ cảm giác đó.
Tao từng là mày. Tao từng ngồi trong chính hoàn cảnh ấy. Khóc một mình. Cắn răng nuốt nước mắt. Tự hỏi sao đời này lại bất công đến mức này.
Tao từng chuyển khoản cho thằng bạn cùng lớp “hoàn cảnh khó khăn”, tin lời kể lể, kết quả bị block mọi nền tảng.
Tao từng mua đồ trên mạng, tin review 5 sao, mở gói hàng ra chỉ muốn đập phá.
Tao từng im lặng trả tiền cả đám khi đi ăn chơi, bị đẩy việc thừa ở công ty, bị người yêu cũ lợi dụng tình cảm rồi bỏ rơi khi mọi thứ đổ vỡ.
Tao từng giúp đỡ hết lần này đến lần khác, cuối cùng bị chính chúng nó cười sau lưng: “Ngu quá, dễ bị chơi quá”.
Và hàng triệu người Việt Nam như mày đang chịu đựng y chang. Hàng ngày. Hàng giờ.
Bây giờ, tao chửi thẳng vào mặt lũ khốn nạn kia:
ĐM tụi mày!
Tụi mày là lũ hèn nhát nhất Việt Nam này. Chẳng mạnh mẽ gì, chẳng tài giỏi gì, chẳng có nhân cách gì, chỉ giỏi ngửi mùi con mồi. Thấy ai hiền lành, hướng nội, ốm yếu, khuyết tật, không rành đời, không biết mặc cả, không dám nói không là tụi mày nhào vô như ruồi. Lợi dụng, chơi xấu, lừa lọc, đè đầu cưỡi cổ không thương tiếc.
Tụi mày cười đắc chí khi bắt nạt người yếu.
Tụi mày vênh váo khi lợi dụng lòng tốt của người khác.
Tụi mày là đồ đểu cáng, hèn hạ!
Trong xã hội Việt Nam này, giáo dục dạy tụi mày thuộc lòng, thi cử, lấy bằng cấp, nhưng không dạy làm người. Không dạy đạo đức. Không dạy phải biết tôn trọng người khác. Kết quả là ra đời chỉ biết khôn vặt, chạy chọt, lợi dụng. Hệ thống giáo dục nặng lý thuyết, thiếu kỹ năng sống, tạo ra cả một lũ biết chữ nhưng vô lương tâm.
Tụi mày thấy người hướng nội thì cô lập, thấy người ốm yếu thì bắt nạt, thấy người không rành mua bán thì lừa, thấy người tốt thì lợi dụng tình cảm, tiền bạc, công sức.
ĐM tụi mày hết lần này đến lần khác!
Tao chửi tụi mày vì tao từng là nạn nhân. Tao chửi tụi mày vì hàng ngày vẫn thấy những câu chuyện tương tự xảy ra khắp nơi: từ phòng trọ Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng đến những vùng quê. Từ công sở, trường học đến mạng xã hội.
Tụi mày không chỉ là cá nhân. Tụi mày là sản phẩm của một xã hội low trust – lòng tin thấp, áp lực mưu sinh cao, cạnh tranh khốc liệt, và giáo dục thất bại trong việc dạy con người.
Nhưng tao không chấp nhận.
Với những anh em đang đọc bài này, những người từng bị chơi, từng khóc một mình, từng mất mát vì quá tốt…
Mày không sinh ra để làm con mồi trong chính đất nước này.
Đừng tiếp tục im lặng. Đừng mơ xã hội sẽ tự công bằng. Nó sẽ không. Nó chỉ thưởng cho kẻ biết cách sống sót và bảo vệ bản thân.
Hãy mạnh lên. Ngay bây giờ.
Tập tạ đi. Dù mày gầy guộc, dù phòng trọ chật hẹp, dù công việc bận rộn. Hãy để cơ thể mày cứng cáp, vai mày rộng hơn, ánh mắt mày sắc bén hơn. Để lũ khốn khi nhìn vào biết ngay: thằng này không dễ cắn.
Học cách sống thực tế. Học mặc cả khi mua đồ. Học check hàng trước khi trả tiền. Học đọc hợp đồng. Học nhận ra red flag: hứa hẹn quá ngọt, kể chuyện khốn khổ quá đà, đòi tiền gấp. Học nói “Không” dứt khoát, không cần giải thích dài dòng.
Tao không bảo mày trở thành lũ khốn như chúng. Tao ghét chúng. Tao chỉ bảo mày không còn ngu ngốc và dễ bị chơi nữa.
Giữ trái tim tử tế – điều đó làm mày khác biệt với lũ đểu. Nhưng phải bọc thép thật dày bên ngoài. Vì ở cái xã hội Việt Nam khắc nghiệt này, người không có thép sẽ bị đời bẻ gãy tan nát.
Tao từng khóc vì bị lợi dụng.
Tao từng cô đơn đến mức không muốn tin ai.
Tao từng mất hết niềm tin vào con người.
Tao từng áp lực đến mức muốn buông xuôi.
Nhưng tao đã thay đổi. Tao vẫn giữ được lòng tốt, chỉ là không còn non nớt ngu ngốc nữa. Và cuộc sống của tao giờ khá hơn rất nhiều.
Mày cũng làm được.
Hãy tưởng tượng: một ngày nào đó, mày đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định, không ai dám lợi dụng mày nữa. Mày vẫn tốt, nhưng mày mạnh. Mày vẫn tử tế, nhưng mày không còn là con mồi.
“Đừng khinh người tốt. Chỉ là họ chưa quyết định trở thành ác mà thôi.”
Câu này, mày nhớ kỹ.
Lũ khốn đang cười hôm nay… chúng sẽ khóc ngày mai khi chạm phải những người từng bị chơi và đã thức tỉnh. Chúng sẽ run khi gặp những người hiền lành nhưng đã bọc thép.
Còn mày?
Hôm nay mày có quyền chọn:
Tiếp tục làm con mồi và khóc một mình trong phòng trọ,
Hay đứng dậy, mạnh lên, và sống một cuộc đời mà không ai dám động vào.
Mày không cô đơn đâu anh em.
Có rất nhiều người Việt Nam như mày đang đọc những dòng này. Họ cũng từng im lặng chịu đựng. Họ cũng từng đau. Họ cũng từng tức. Và giờ họ đang thức tỉnh.
Giờ là lúc chúng ta lên tiếng.
Comment “ĐÚNG QUÁ ĐM” nếu mày từng bị chơi nặng.
Comment “TAO SẼ MẠNH LÊN” nếu mày quyết thay đổi từ hôm nay.
Share bài này cho những người mày biết đang thầm chịu đựng, đang khóc một mình, đang mệt mỏi với xã hội này.
Chúng ta không thay đổi được cả xã hội Việt Nam trong một đêm. Giáo dục, văn hóa, hệ thống… thay đổi rất chậm. Nhưng chúng ta có thể thay đổi chính mình. Và khi đủ nhiều người như chúng ta mạnh lên, cứng rắn lên, tỉnh thức lên… lũ khốn sẽ phải biết sợ. Xã hội này sẽ phải nhìn lại.
Từ hôm nay, mày không còn là nạn nhân.
Mày là người đã thức tỉnh.
Hãy đứng dậy anh em.
Hãy mạnh mẽ.
Hãy bảo vệ bản thân và những người mày thương.
Tao tin mày làm được.
Tao ở đây, cùng mày.
Cố lên.

reddit.com
u/brian230497 — 13 days ago

LỜI MỞ ĐẦU: TIẾNG THÉT GIỮA CÕI HƯ VÔ

Trong bộ phim Black Panther, có một phân cảnh lay động đến tận cùng xương tủy của người xem. Đó là khi T’Challa đối diện với cha mình và các vị tổ tiên trong cõi linh hồn. Anh không quỳ gối phục tùng. Anh thét lên: "Các người đã sai! Tất cả các người đều đã sai!". Đó là khoảnh khắc một vị vua nhận ra rằng sự an toàn của vương quốc mình được xây dựng trên sự đau khổ của đồng loại và sự ích kỷ của tiền nhân.
Hôm nay, nhìn vào thực trạng thế giới, câu nói đó không còn là lời thoại trong phim. Nó là tiếng lòng của những người còn chút trăn trở cuối cùng trước một xã hội đang mục nát từ bên trong. Chúng ta đang sống trong một "đống rác" của sự đạo đức giả, nơi cái lệch lạc được tôn vinh là văn minh, và sự im lặng được coi là đức tính.

CHƯƠNG I: NGHỊCH LÝ CỦA SỰ SỞ HỮU TRONG KỶ NGUYÊN AI

Trí tuệ nhân tạo (AI) là một ví dụ về sự phát triển hiện đại. Người dùng trả tiền cho các ứng dụng như Grok, Gemini và ChatGPT. Người dùng hy vọng vào một công cụ hỗ trợ quyền tự do sáng tạo tuyệt đối. Tuy nhiên, khi người dùng tạo ra một hình ảnh nhạy cảm, một ý tưởng phá cách hoặc thậm chí chỉ là một câu hỏi chạm đến "vùng cấm" của các tập đoàn công nghệ, người dùng bị từ chối, bị phạt và bị khóa tài khoản.

Đây là một sự lệch lạc về quyền sở hữu. Tại sao người dùng phải trả tiền để đổi lấy một "ông chủ" ảo luôn theo dõi và phán xét hành vi của mình? Nếu trả tiền để sở hữu mà vẫn bị trói buộc bởi những tiêu chuẩn đạo đức giả tạo được lập trình sẵn, thì thà rằng đừng dùng đến. Sự lệ thuộc này chính là bước đầu tiên của việc tước đoạt quyền tự do cá nhân dưới danh nghĩa bảo vệ cộng đồng

CHƯƠNG II: HÔN NHÂN – KHI TÌNH YÊU TRỞ THÀNH BẢN HỢP ĐỒNG THỰC DỤNG

Gia đình là nền tảng của xã hội. Hôn nhân hiện đại bị bóp méo bởi những tiêu chuẩn lệch lạc. Người ta đặt ra những bảng checklist (danh sách kiểm tra) tàn nhẫn trước khi nói đến chuyện yêu thương: Phải có xe hơi, phải có nhà lầu, sự nghiệp phải ổn định, lương phải đạt mức này mức nọ.

Sự hy sinh bị coi là ngu ngốc. Người ta không dám cùng nhau vượt qua gian khó, chỉ chực chờ để hưởng thụ thành quả của người khác. Sự lệch lạc này tạo ra một thế hệ những người trẻ sợ kết hôn hoặc kết hôn vì lợi ích. Các tiêu chuẩn "nhà - xe - lương" trở thành bức tường ngăn cách những tâm hồn chân thành. Người ta đòi hỏi quyền lợi cá nhân lên mức cực đoan nhưng lại không bao giờ hỏi mình đã cống hiến được gì. Đây là một cuộc khủng hoảng của lòng trắc ẩn.

CHƯƠNG III: SỰ TÊ LIỆT PHẢN KHÁNG VÀ VĂN HÓA "CAM CHỊU"

Nguyên nhân của tình trạng này nằm ở hai chữ: Cam chịu. Xăng tăng, điện tăng, giá nhà đất tăng, nhưng lương thì không thay đổi. Người dân sống trong áp lực bủa vây nhưng không ai dám lên tiếng.
Người ta bảo nhau rằng: "Thôi, xã hội thay đổi thì mình phải thích nghi". "Thích nghi" với cái xấu là sự tiếp tay cho cái ác. Xã hội hiện tại, mọi người sống trong một "nỗi sợ vô hình". Sợ mất việc, sợ bị đánh giá, sợ bị gán mác "phản động" hay "toxic". Sự im lặng này tạo điều kiện cho những người có quyền, có tiền tha hồ bóp nghẹt cuộc sống của tầng lớp lao động. Khi người tốt chọn cách "nín thinh", kẻ xấu sẽ mặc nhiên coi đó là sự đồng ý.

CHƯƠNG IV: SỰ LÊN NGÔI CỦA CÁI LỆCH LẠC VÀ SỰ BỊT MIỆNG TRUYỀN THỐNG

Việc cổ xúy vô độ cho các phong trào tự do quá mức là một trong những sự lệch lạc. Tự do là quyền của mỗi người, nhưng tự do phải nằm trong khuôn khổ đạo đức và quy luật tự nhiên.
Những giá trị truyền thống tốt đẹp đang bị tấn công mạnh mẽ. Nếu lên tiếng bảo vệ sự gia phong, bảo vệ khuôn phép cũ, người lên tiếng lập tức bị gán cho những nhãn dán tiêu cực. Trong khi đó, những thứ lệch lạ về giới tính, về lối sống phóng túng lại được ca tụng là "tiến bộ", là "văn minh". Những người nhan sắc trung bình, những người lao động chân chính thì cam chịu bị áp đặt, bị gạt sang lề xã hội, trong khi những giá trị ảo, những hình tượng giả tạo lại lên ngôi.
Đây là sự đảo lộn của chân lý. Những kẻ "xấu" ở đây không chỉ là những người làm ác, mà là những kẻ mượn danh "tự do" để phá hủy những nền tảng đạo đức cơ bản của con người.

CHƯƠNG V: THẾ HỆ KẾ TIẾP – NGƯỜI THỪA KẾ CỦA "ĐỐNG RÁC" ĐẠO ĐỨC

Điều đáng lo ngại nhất là những gì thế hệ sau sẽ học được. Một xã hội đạo đức giả sẽ sản sinh ra những thế hệ đạo đức giả.
Khi trẻ em nhìn thấy cha mẹ mình im lặng trước bất công, chúng sẽ học được sự hèn nhát. Khi chúng nhìn thấy hôn nhân là sự đổi chác, chúng sẽ học được sự thực dụng. Khi chúng thấy những điều lệch lạc được tung hô, chúng sẽ coi đó là chân lý. Xã hội đang nối tiếp nhau để tạo ra một chuỗi mắt xích của sự tồi tệ. Sống như vậy đâu có phải là sống? Đó chỉ là sự tồn tại trong một mớ hỗn độn của những giá trị rác rưởi.

cái đáng sợ nhất không phải là sự hung hãn của kẻ xấu, mà là sự thỏa hiệp của trí thức. Khi những người có học hàm, học vị như giáo sư, tiến sĩ – những người đáng lẽ phải là "ngọn hải đăng" dẫn đường về đạo đức và chân lý – lại dùng chính kiến thức của mình để "hợp thức hóa" cái sai, thì đó là lúc xã hội đã chạm đáy của sự mục nát.

CHƯƠNG VI: SỰ PHẢN BỘI CỦA TRÍ THỨC – KHI CÁI SAI ĐƯỢC "DÁN NHÃN" KHOA HỌC

Có một bi kịch đau đớn hơn cả sự thiếu hiểu biết, đó là sự hiểu biết nhưng cố tình bẻ cong sự thật. Chúng ta thấy gì hôm nay? Những giáo sư, tiến sĩ, những người dành cả đời để đèn sách, nhưng khi đối diện với những sự lệch lạc mười mươi, họ lại chọn cách dùng những thuật ngữ bóng bẩy để bao biện.
Họ không dám nói cái này là "sai", cái kia là "lệch lạc". Thay vào đó, họ dùng những cụm từ như: "xu thế tất yếu", "đa dạng hóa giá trị", hay "sự tiến hóa của nhận thức". Họ biến những tiêu chuẩn hôn nhân thực dụng thành "tự do lựa chọn", biến sự hỗn loạn của các phong trào tự do vô độ thành "quyền nhân thân", và biến sự im lặng trước bất công kinh tế thành "kỹ năng thích ứng".
Học cho cố, bằng cấp cho cao để làm gì khi tâm thế hèn nhát vẫn ngự trị? Khi một người trí thức đồng ý với quan điểm sai trái chỉ để giữ ghế, giữ danh tiếng hoặc để được coi là "hợp thời", thì họ đã tự biến mình thành những kẻ đạo đức giả có bằng cấp. Chính sự bao biện của họ đã tiếp tay cho những kẻ xấu có thêm niềm tin rằng: "Đến cả tiến sĩ còn nói vậy thì mình chắc chắn không sai".

CHƯƠNG VII: NỖI SỢ HÃI SỰ THẬT – KHI LỜI ĐÚNG TRỞ THÀNH "TỘI ÁC"
Tại sao ngày nay, việc nói ra một sự thật hiển nhiên, việc tố cáo cái xấu lại trở nên đáng sợ đến thế? Tại sao người phản ánh đúng lại bị coi là kẻ "gây rối", là "toxic", là "không biết điều"?
Chúng ta đang sống trong một nghịch lý:
Kẻ cổ xúy cho sự lệch lạc thì được tung hô là "truyền cảm hứng".
Người nói lên sự thật, bảo vệ khuôn phép thì bị cô lập, bị tấn công hội đồng.
Sự phản ứng của đám đông và sự im lặng của những người có chức quyền đã tạo ra một môi trường mà ở đó, người ngay sợ kẻ gian. Người ta sợ bị trả thù, sợ bị cộng đồng mạng ném đá, sợ mất đi cái yên ổn giả tạo. Chính cái nỗi sợ hãi này là liều thuốc độc đang giết chết sự công bằng. Khi một xã hội mà việc nói đúng trở thành "đáng sợ", thì xã hội đó đã thực sự loạn lạc.
Chúng ta đang xây dựng một thế giới mà ở đó sự trung thực bị coi là kẻ thù, còn sự giả dối lại là thẻ thông hành. T’Challa đã không chọn sự an toàn để bao biện cho sai lầm của tổ tiên. Anh ấy đã dám đối mặt với cả một hệ thống chỉ để làm điều đúng đắn. Còn chúng ta, liệu có thể tiếp tục tự hào về bằng cấp, về địa vị khi vẫn cúi đầu trước những điều lệch lạc mỗi ngày?

Cội nguồn từ sự "Lên ngôi của Chủ nghĩa Thực dụng" (Materialism)

Khi đồng tiền và vật chất trở thành thước đo duy nhất cho sự thành công, đạo đức tự động bị đẩy xuống hàng thứ yếu.
Tại sao người tốt im lặng? Vì họ sợ mất đi lợi ích kinh tế, sợ mất việc, sợ ảnh hưởng đến "nồi cơm".
Tại sao trí thức bao biện? Vì họ cũng là những "người làm thuê" cho các hệ thống quyền lực và tài chính. Họ dùng kiến thức để đổi lấy sự an toàn vật chất thay vì bảo vệ chân lý.
Hệ quả: Hôn nhân trở thành hợp đồng kinh tế vì con người không còn tin vào những giá trị tinh thần trừu tượng, họ chỉ tin vào những thứ có thể cầm nắm và chi tiêu được.

Cội nguồn từ "Nỗi sợ bị cô lập" (Social Exclusion)
Con người là sinh vật xã hội, và vũ khí mạnh nhất để kiểm soát đám đông ngày nay không phải là roi vọt, mà là sự dán nhãn và tẩy chay.
Khi cái xấu liên kết lại với nhau (như các phong trào tự do cực đoan), chúng tạo ra một thứ quyền lực đám đông.
Nếu bạn nói ngược lại số đông lệch lạc, bạn bị gán mác là "cổ hủ", "độc đoán", "phản tiến bộ".
Nỗi sợ bị gạt ra khỏi cộng đồng khiến những người có lương tri cũng phải tặc lưỡi: "Thôi, mình nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, lại còn bị ghét."

3. Cội nguồn từ "Sự sụp đổ của các cột trụ niềm tin"
Ngày xưa, con người có những "mỏ neo" vững chắc là gia đình, truyền thống và đức tin. Ngày nay, những cột trụ này bị đánh sập dưới danh nghĩa "giải phóng cá nhân".
Khi con người không còn một tiêu chuẩn đạo đức tuyệt đối nào để bám vào, họ trở nên lạc lối.
Mọi thứ đều trở nên "tương đối". Ai cũng có thể nói: "Đó là góc nhìn của tôi, bạn không có quyền phán xét".
Chính cái sự "không được phép phán xét" này đã tạo ra một kẽ hở khổng lồ cho cái ác và cái lệch lạc lách vào. Nếu không ai có quyền nói cái gì là sai, thì cái sai sẽ mặc nhiên trở thành cái đúng.

4. Cội nguồn từ "Giáo dục nhồi nhét nhưng thiếu nhân bản"
Hệ thống giáo dục hiện đại tập trung quá nhiều vào kỹ năng và bằng cấp (tạo ra các giáo sư, tiến sĩ giỏi chuyên môn) nhưng lại bỏ quên việc rèn luyện bản lĩnh đối diện với sự thật.
Chúng ta dạy trẻ em cách để "thành công" nhưng không dạy chúng cách để "trở thành con người chính trực".
Chúng ta dạy sự "vâng lời" và "thích nghi" để trở thành những mắt xích tốt trong bộ máy, chứ không dạy cách để trở thành một T’Challa dám đứng lên phản kháng khi hệ thống đi sai đường.

Nếu không thay đổi, xã hội "loạn lạc" này sẽ sụp đổ. Đừng để mình trở thành một phần của đống rác đạo đức giả. Hãy dũng cảm như T’Challa, đứng lên và nói rằng tất cả những sự lệch lạc này là sai trái. Chỉ khi dám đối diện với bóng tối, chúng ta mới có thể tìm lại được ánh sáng của công lý và lòng tự trọng.

CÂU HỎI ĐỂ CÙNG SUY NGẪM:
Nếu ngày mai con của bạn hỏi: "Tại sao thế giới này lại tồi tệ như vậy?", bạn sẽ trả lời rằng vì bạn đã đấu tranh, hay bạn sẽ cúi đầu thừa nhận rằng vì bạn đã chọn cách im lặng để thích nghi?

u/brian230497 — 17 days ago

Việc nhận biết một xã hội có dấu hiệu suy thoái đạo đức, đặc biệt khi tư tưởng băng hoại lan đến học sinh cấp 3, thể hiện qua sự gia tăng bạo lực học đường, thái độ sống gấp, lệch chuẩn văn hóa, xem nhẹ giá trị nhân cách, coi trọng vật chất. Các biểu hiện cụ thể bao gồm:

Bạo lực và sự vô cảm: Bạo lực học đường gia tăng cả về thể chất lẫn ngôn từ, học sinh thờ ơ trước nỗi đau của người khác.
Lệch chuẩn giá trị: Sống thực dụng, chạy theo vật chất, đánh tráo khái niệm đạo đức (sai thành đúng), lệch chuẩn trong quan hệ yêu đương.
Suy thoái văn hóa ứng xử: Nói tục, chửi thề, thiếu tôn trọng người lớn, giáo viên và coi thường kỷ cương.
Sự xuống cấp của gia đình & giáo dục: Gia đình thiếu quan tâm, lỏng lẻo trong giáo dục, tập trung vào điểm số hơn nhân cách.
Ảnh hưởng từ môi trường: Tác động tiêu cực từ mạng xã hội, lan truyền văn hóa phẩm đồi trụy, bạo lực

Tại Việt Nam, các hiện tượng suy thoái đạo đức ở một bộ phận học sinh cấp 3 đang là vấn đề nóng và có xu hướng diễn biến phức tạp, thường xuyên được báo chí và các nhà giáo dục cảnh báo

1. Thực trạng bạo lực và lệch chuẩn
Bạo lực học đường: Theo thống kê, trung bình mỗi năm học xảy ra khoảng 1.600 vụ đánh nhau trong và ngoài trường. Tình trạng này đang có dấu hiệu "trẻ hóa" và mức độ ngày càng nghiêm trọng với sự tham gia của cả học sinh nữ.
Lệch chuẩn hành vi: Tình trạng nói tục, chửi thề, quay cóp và nói dối có xu hướng gia tăng theo cấp học. Một khảo sát cho thấy tỉ lệ học sinh THPT quay cóp là 60% và nói dối cha mẹ lên đến 64%.
Thái độ vô cảm: Nhiều vụ bạo lực xảy ra trước sự chứng kiến và thản nhiên quay clip của bạn bè thay vì can ngăn.

2. Lối sống thực dụng và "sống ảo"
Sùng bái vật chất: Một bộ phận giới trẻ đặt lợi ích cá nhân và đồng tiền lên trên các giá trị đạo đức truyền thống.
Hệ lụy từ mạng xã hội: Việc dành quá nhiều thời gian cho "sống ảo" khiến học sinh dễ bị lôi kéo bởi các trào lưu độc hại, văn hóa phẩm không phù hợp, dẫn đến suy giảm khả năng kiểm soát hành vi thực tế.

3. Nguyên nhân cốt lõi
Áp lực học tập: Việc quá chú trọng vào "dạy chữ" mà nhẹ "dạy người", cùng áp lực thi cử khiến học sinh dễ căng thẳng và nảy sinh hành vi sai trái.
Sự lỏng lẻo từ gia đình: Cha mẹ thiếu quan tâm hoặc quá nuông chiều, phó mặc giáo dục đạo đức cho nhà trường.
Mặt trái của kinh tế thị trường: Sự du nhập của các lối sống ngoại lai thiếu chọn lọc làm phai nhạt các giá trị truyền thống.

Đúng là đang có một thực trạng đáng ngại khi một bộ phận người lớn, thậm chí là những người có học thức, thay vì đóng vai trò định hướng lại có những hành động cổ xúy hoặc bảo vệ cho các hành vi lệch chuẩn của giới trẻ trên mạng xã hội.

Hiện tượng này có thể được lý giải qua một số khía cạnh sau:

1. Sự lệch lạc trong nhận thức của chính người lớn
Hám danh và thực dụng: Một số người có địa vị xã hội, vì lòng tham hoặc muốn nổi tiếng nhanh chóng, đã bất chấp đạo đức để đăng tải hoặc ủng hộ các nội dung gây sốc, phản cảm nhằm "câu view" hoặc trục lợi.
Thiếu bản lĩnh văn hóa: Ngay cả những người được coi là trí thức nếu thiếu sự tu dưỡng cũng dễ bị cuốn theo các trào lưu độc hại, thậm chí sử dụng danh nghĩa "tự do ngôn luận" để bênh vực cho những hành vi vi phạm đạo đức và pháp luật.

2. Sự bao che và nuông chiều sai cách từ gia đình
Thờ ơ hoặc bênh vực mù quáng: Nhiều phụ huynh khi thấy con cái có hành vi lệch lạc thay vì uốn nắn lại chọn cách bỏ mặc hoặc tìm lý do để bao biện, bảo vệ con trước sự kỷ luật của nhà trường và xã hội.
Coi trọng kiến thức hơn đạo đức: Nhiều gia đình chỉ tập trung vào việc con học giỏi mà quên đi việc giáo dục hành vi ứng xử, khiến trẻ lớn lên thiếu hụt nền tảng nhân cách.

3. Tác động của các "thần tượng mạng" (KOLs) tiêu cực
Tạo gương xấu: Những cá nhân có ảnh hưởng nhưng thiếu chuẩn mực đạo đức thường xuyên lan truyền lối sống thực dụng, bạo lực, khiến giới trẻ coi đó là điều bình thường và học theo.
Bóp méo giá trị: Một số đối tượng lợi dụng sức ảnh hưởng để điều hướng dư luận, đánh tráo khái niệm đúng - sai, gây nhiễu loạn các chuẩn mực đạo đức truyền thống.

4. Hệ lụy đối với xã hội
Gây mất niềm tin: Khi người lớn và tầng lớp trí thức không giữ được vai trò nêu gương, giới trẻ sẽ mất đi điểm tựa đạo đức, dẫn đến sự hoài nghi và nổi loạn.
Bình thường hóa cái xấu: Việc cổ xúy các hành vi lệch lạc khiến những chuẩn mực đạo đức vốn có bị hạ thấp, làm gia tăng sự vô cảm và bạo lực trong xã hội.

Ngoài những câu mang tính chất "bênh con" trong gia đình, khi ra ngoài xã hội hoặc lên mạng, những người lớn và "trí thức" có tư tưởng lệch lạc thường sử dụng những câu nói mang tính ngụy biện, đánh tráo khái niệm để bảo vệ cái sai.
Dưới đây là những câu "kinh điển" mà bạn sẽ thường xuyên bắt gặp:

1. Nhóm ngụy biện về "Tự do" và "Cá tính"
Họ dùng những từ ngữ hiện đại để hợp thức hóa hành vi vô văn hóa:
"Đó là sống thật với bản thân, còn hơn mấy người đạo đức giả." (Đánh đồng việc thiếu giáo dục với sự thành thật).
"Thời đại nào rồi còn đem tư duy phong kiến ra áp đặt giới trẻ." (Coi đạo đức truyền thống là lỗi thời).
"Tụi nhỏ bây giờ nó có cá tính mạnh, người lớn không hiểu nổi thì đừng phán xét."
"Quyền tự do ngôn luận/tự do cá nhân của người ta, thích làm gì thì làm."

2. Nhóm ngụy biện bằng cách "Công kích ngược"
Khi không thể bào chữa cho cái sai, họ quay sang tấn công người góp ý:
"Làm được như người ta chưa mà nói?" hoặc "Có giỏi thì làm đi, ngồi đó mà dạy đời."
"Nhìn lại mình xem đã hoàn hảo chưa mà đi phê phán đứa nhỏ."
"Sân si với một đứa trẻ cấp 3 làm gì, không thấy xấu hổ à?"
"Chắc gì ngày xưa mấy người bằng được nó bây giờ mà lên tiếng."

3. Nhóm ngụy biện "Bình thường hóa cái sai"
Họ biến những hành vi nghiêm trọng thành chuyện nhỏ, ai cũng làm:
"Xã hội bây giờ nó thế, đứa nào chẳng vậy, có gì mà phải làm quá lên."
"Chẳng qua nó đen nên bị lộ thôi, chứ đầy đứa còn tệ hơn nhiều."
"Tuổi trẻ ai chẳng có sai lầm, cứ để nó va vấp cho lớn." (Nhưng lại không hề có sự uốn nắn).
"Thời buổi này hiền lành, đạo đức quá chỉ có thiệt, phải 'quái' một chút mới sống được."

4. Nhóm "Trí thức nửa mùa" (Dùng thuật ngữ để lấp liếm)
Những người này thường dùng kiến thức để bao biện:
"Đây là sự phản kháng tâm lý tự nhiên của tuổi dậy thì, không nên ngăn cấm."
"Dưới góc độ văn hóa học, đây là một tiểu văn hóa (subculture) mới, chúng ta cần chấp nhận sự khác biệt."
"Tiêu chuẩn đạo đức là tương đối, không có gì là đúng hay sai tuyệt đối cả."

5. Những câu nói từ chính học sinh (bị ảnh hưởng bởi tư tưởng này)
"Học cho cố vô rồi cũng đi làm thuê thôi, quan trọng là biết kiếm tiền."
"Đời là mấy tí, chơi đi đã, học hành gì tầm này."
"Ông bà già (cha mẹ) tôi còn chả nói gì, mấy người là ai mà dạy đời tôi?"
"Thà học dốt mà giàu còn hơn học giỏi mà nghèo."
Những câu nói này tạo ra một "lá chắn" giả tạo, khiến cái sai không bị trừng phạt và dần trở thành tiền lệ xấu cho cả một thế hệ.

Cứ tiếp tục tung hô, bao biện và bình thường hóa cái xấu đi. Rồi đến lúc chính cái lũ trẻ 'ngoan hiền' đó nó quay lại cắn nát cái gia đình và xã hội này, thì đừng có dùng cái giọng đạo đức giả ra mà khóc lóc. Các người không đang nuôi dạy người, các người đang nuôi dưỡng mầm mống của sự hủy diệt bằng chính sự hèn nhát và thực dụng của mình.Tri thức mà không có đạo đức là kẻ ác, cha mẹ mà không biết dạy con là kẻ tội đồ, còn học sinh mà băng hoại từ trong tư tưởng là phế phẩm của xã hội. Một lũ khốn nạn hùa vào nhau để dìm chết những giá trị làm người cuối cùng chỉ vì vài cái 'like' và sự ích kỷ cá nhân

reddit.com
u/brian230497 — 18 days ago

mình lướt Facebook, TikTok, Instagram vài hôm nay mà thấy ngán quá.

Cứ hễ ai đăng cái xe sang, cái túi hiệu vài trăm triệu, đi du lịch châu Âu, hay thậm chí chỉ là khoe cái nhà mới xây khang trang một chút thôi là dưới phần bình luận lập tức bùng nổ.

Không phải kiểu “wow đẹp quá” hay “chúc mừng bạn”, mà là:

• “Tiền đâu mà mua? Chắc tham nhũng”

• “Khoe cái gì, mai mốt sập tiệm”

• “Giả tạo vl, chắc vay ngân hàng”

• “Đời nó sướng thế, chắc kiếp trước nó tu hành lắm”

• “Xã hội này toàn bất công, người ta giàu còn mình thì…”

Cái kiểu “hơn thua, so đo, ghen tị” này nó xuất hiện quá nhanh, quá dữ dội và quá phổ biến. Mình thấy nhiều khi người ta không ganh tị vì món đồ đó đắt tiền, mà ganh tị vì người khác có thứ mà mình không có.

Mình không phải kiểu bảo thủ gì, nhưng càng ngày mình càng thấy rõ: tâm lý ganh tị, đố kỵ trong người Việt Nam vẫn còn rất cao. Đặc biệt là với những thứ tượng trưng cho sự thành công vật chất.

Câu hỏi mình hay tự đặt ra là:

Tại sao cộng sản lại dụ được nhiều người đến vậy?

Một phần quan trọng, theo mình nghĩ, là vì họ cực kỳ khéo léo khai thác triệt để cái tâm lý ganh tị và oán hận này.

Họ biến “ghen tị cá nhân” thành “ý thức giai cấp”.

Từ “thằng giàu kia sống sướng quá” thành “giai cấp tư sản bóc lột giai cấp công nông”.

Từ “tao ghét mày giàu hơn tao” thành “phải đấu tranh để san bằng bất công”.

Họ không nói “hãy nỗ lực để mày cũng giàu lên”, mà nói “những thằng giàu kia đều bất chính, phải tịch thu hết chia cho chúng mày”.

Và cái logic đó đến giờ vẫn còn ám ảnh khá nhiều người. Cứ thấy ai giàu là mặc định “có vấn đề”, “ăn cắp của dân”, “không thể giàu một cách sạch”. Thành công cá nhân bị nghi ngờ trước khi được tôn trọng.

Mình không phủ nhận rằng Việt Nam vẫn còn rất nhiều bất công, tham nhũng, và khoảng cách giàu nghèo thật sự lớn. Nhưng mình thấy rõ một điều:

Xã hội mà ai cũng ganh tị với thành công của người khác, thì khó mà tiến xa được.

Khi người ta dành nhiều năng lượng để kéo người khác xuống hơn là cố gắng vươn lên, thì cả tập thể sẽ mãi giậm chân tại chỗ.

Bạn nghĩ sao anh em?

• Ganh tị này chỉ là bình thường của con người, hay nó nặng hơn ở Việt Nam so với các nước khác?

• Có phải văn hóa làng xã “con cua trong giỏ” + tuyên truyền giai cấp đấu tranh đã làm nó trầm trọng hơn không?

• Làm sao để bớt được cái tâm lý này?

Mình thật sự muốn nghe ý kiến mọi người, vì cái này mình thấy nó ảnh hưởng đến tư duy và sự phát triển của rất nhiều người trẻ chúng ta.

reddit.com
u/brian230497 — 25 days ago