Thiện nguyện là vì thiện nguyện hay vì bản thân?
Chào mng, em hiện đang là sinh viên năm 2 tại Hà Nôị. Em đang có 1 vấn đề rất trăn trở và cảm giác như suy nghĩ của mình không giống như hành động mình đang làm.
Chuyện là em có lập 1 dự án thiện nguyện nhỏ từ lớp 11 cùng các bạn trong trường cấp 3 và em là chủ nhiệm. Mục tiêu của chúng em là tổ chức các chương trình thiện nguyện tại các trung tâm khuyết tật, nuôi dưỡng trẻ mồ côi, lớp học tình thương. Nguồn kinh phí lấy từ 3 nguồn chính:
+ Từ nhà tài trợ 80-90%: Nói nhà tài trợ cho chuyên nghiệp chứ thực ra là từ 1 chị là giám đốc 1 công ty. Chị này đã hỗ trợ tài chính cho chúng em từ lớp 11 tới giờ
+ Từ đóng quỹ: Nguồn này khá khiêm tốn, vì thành viên toàn các bạn học sinh, sinh viên.
+ Nguồn thứ 3: Gây quỹ: chúng em có bán đồ, kêu gọi, nhưng mà thực ra lan tỏa là chính chứ gần như ít có.
- Kinh phí thì thực ra ko nhiều lắm, mỗi lần tổ chức khoảng 5, 6 triệu.
Vấn đề của em hiện tại là:
Em cảm thấy sau mỗi lần hoạt động thì em hay chia sẻ cái hoạt động đó, nói sao nhỉ, nó giống như là muốn khoe với mọi người là mình thế này, thế kia, làm thiện nguyện... kiểu vậy và nó chiếm phần nhiều trong suy nghĩ của em, Vậy có phải chăng, việc em làm chỉ là muốn mọi người biết tới, muốn được khen ngợi, muốn có trải nghiệm cho bản thân. Còn phần làm thiện nguyện là vì thiện nguyện tất nhiên là cũng có.
Em suy nghĩ như vậy vì nguồn kinh phí thực chất tới từ người khác, chứ tiền từ bản thân chả đáng bao nhiêu cả. Nhất là trong thời điểm hiện tại, vấn đề thiện nguyện này khá nhạy cảm.
Mọi người nghĩ sao về suy nghĩ trên của em.