HẠNH PHÚC NHỎ BÉ CỦA TUỔI 20
Trong những ngày vừa qua mình hay bị sốt, từng cơn ngập ngừng rất khó chịu. CN vừa qua mình có đi chơi, mình cũng rất ham chơi nữa. Mình đi bơi, chạy nhảy ngâm nước suốt mấy tiếng và mặc kệ trời mưa.Tối về mình bị đau nhức cả người , vừa ho vừa khó thở combo mệt đến mức phát khóc.( Khúc này gọi bạn thân, bạn mình cũng sợ mình ngủm )
Vì mình là một cô bé nổi loạn, xuống SG học một mình.Nên mỗi khi gặp vấn đề đều giấu bố mẹ , đến khi giải quyết được thì thôi.🤦🏻♀️
Đến ngày thứ hai, mình lết dậy không nổi bèn gọi cho bố mẹ hihi. Nghe tiếng mẹ nói với bố :
+ Mẹ : " Em bé bị sốt rồi kìa bố "
+ Bố : " Mua thuốc chưa con , ăn uống gì chưa, ra tiệm mua viên abc này nè để hạ sốt nha con "
Đến ngày thứ ba , bắt buộc phải đi học. Học cả chiều và đi bus nữa cũng khiến mình mệt rã người. Về phòng, đau đầu quá mình ngủ lịm luôn từ lúc về học. Giật mình tỉnh dậy thấy vài cuộc gọi nhỡ từ bố mẹ.Mình gọi lại, hỏi bố mẹ : " Dạ alo bố ! Bố ơi có chuyện gì không bố "
+ Bố : " Em bé uống thuốc chưa đó ? Nay đỡ hơn chưa con "
- Ỏ dị là cái tính nhõng nhẽo của mình trỗi dậy liền, hình tượng cô bé nổi loạn biến mất tiêu gòiii.
" Dạ tay con vẫn còn đauu vẫn còn nhức lắm bố hic hic ,con muốn về nhà :<< " ( nhõng nhẽo inggg )
+ Bố : " Mẹ đâu ra nói chuyện với em bé nè , nói chuyện với mẹ nhéee "
Cứ thế mình nhõng nhẽo với bố mẹ.Bằng thế lực nào đó , mình hết nhức đầu luôn.Ở xa nhà, điều hạnh phúc nhất chỉ là thế thôi hehe