

A.I của Meta là thứ gì đó rất khó nói
Riết chả buồn nói. Chả làm gì nó cũng gõ


Riết chả buồn nói. Chả làm gì nó cũng gõ
Em có vô thang máy thì cái TV quảng cáo nó hiện cô này, xong 1 lát sau về lại như cũ. Vậy đây có nghĩa là gì thế mọi người (em ở chung cư)
Chuyện là hôm nay em làm 1 việc cũng chả đáng nói lắm. Kiểu lúc em đang dắt xe máy vô nhà thì bà có kêu em, lúc đó em THỰC SỰ em không để ý. Phải cỡ 1 2 giây sau em mới để ý kêu ơi. Thì vô nhà ông và bà đã la mắng em rồi. Sẽ chẳng có gì đáng nói hết nếu như tự dưng ông bà bảo sẽ tuyệt tình, cạch em ra khỏi nhà ngoại. Rồi ông bà bảo em là 1 thứ phản chủ, bảo em khinh thường ông bà nên mới không chịu dạ khi bà kêu. Bà em bảo bà em kêu 1 cái là phải dạ liền, nhưng làm sao em có thể làm khi lúc đó em đang tập trung em dắt cái xe máy vào được. Rồi ông bà bảo từ giờ trở đi, hè hay Tết gì cũng đừng có về cái nhà ngoại này. Em nghe xong em suy sụp rồi, sau đó ông bà bảo tao cần gì mày, tao cũng có cháu nội ngoại trai gái không thiếu, cạch mặt mày tao còn nhiều đứa cháu khác,.... Lúc đó em liền khoanh tay em xin lỗi ông bà thì ông bà bảo ông bà nuôi em từ bé đến bây giờ học đại học rồi, em chẳng có cái tình thương máu mủ gì hết. Đó là những gì em muốn đăng thôi, vậy giờ em phải làm sao...
Well, em bị nợ 1 được 1 thời gian rồi. Và em sắp thi lại, nếu em thi lại mà không được thì có thể em phải học lại môn đó. Em chỉ là em sợ em không có tiền để chi trả (1 tín chỉ 900k, 2 tín chỉ 1tr8) với bị nhiều người bên ngoài nói này nói kia, mọi người có ai ở đây từng phải học lại môn bị nợ trên đại học chưa ạ và nó thế nào ấy ? Mọi người thấy điểm em thấy này còn cứu được không ạ
Chỉ là, mấy nay em chăm thằng em của em ( con của cha dượng và mẹ ruột em, nó lên 3 ) em thì hơi khó tính nên nó làm gì trái ý thì em hay mắng. Thì kiểu.... Bà em mấy ngày trước nói chuyện với em mà em suy nghĩ mấy nay. Đoại loại kiểu:"nó được sinh ra để cuộc đời mày bớt sống cô đơn đấy. Nên mày phải cưng nó, nuôi nó phụ mẹ mày đến lúc nó lớn lên nó đi làm, rồi sau này mày già yếu thì nó sẽ chăm lo cho mày, cả đời mày có trách nhiệm nuôi nó đến lúc nó trưởng thành". Em kiểu em chịu luôn, đúng là nhiều lúc em hay càu nhàu than vãn mỗi lần nó đi nặng lung tung trong nhà làm em phải đi dọn dẹp, rồi mỗi lần em than vãn thì bà ngoại em lại nói:" nó là máu mủ của mày chứ có phải thằng dưng ngoài đường đâu mà mày than thế", " mày là cái thằng phản phúc, em mày mà mày không yêu thương, cái thứ mà chỉ nghĩ cho bản thân mày thì mày đừng mơ sống trong cái nhà tao, sau này mày về nhà nội mày thì mày cứ việc đi theo đừng ngó đến nhà tao..." làm em cảm thấy khá buồn và em suy sụp tinh thần. Em biết em bây giờ vẫn còn chưa chăm em tốt, em vẫn còn nhiều cái không tốt về em nhưng tại sao, tại sao cuộc đời em phải dựa vào nó ? Em đúng là thằng phản phúc trong nhà em à ?
Kiểu, mấy nay em lên ở với ông bà. Thì tiện em chăm thằng em của em ( con của mẹ ruột với cha dượng ). Ù ôi, em nói nó đuối thật sự. Thằng này nó quậy, nó phá, nó đánh chị nó lên 6 ( con của dì - chị mẹ em ) lúc em không để ý, thằng này thì ông bà bảo nó có cái tật bắt nạt con gái kể cả trên trường mẫu giáo. Thằng này nó hở cái là nó phá nhà phá cửa làm ông bà em bắt em phải đền tiền sửa đồ đạc cho nó. Em thấy lạ sao không bắt ba mẹ nó thì ông bà bảo em là máu mủ của nó thì phải có trách nhiệm. Haizza, trông có 1 tuần đuối phết mọi người ạ. Mọi người có phương pháp trông trẻ con không ạ
Em nghĩ nếu em quyết định sang ở với bố. Em sẽ về thăm mẹ vào dịp rảnh.
Em đã gửi cccd, ảnh mặt, quay video nhưng nó vẫn vậy ạ
Welp, em có đôi lời muốn tâm sự về 3 bậc thang này. Từ hồi em lên Bảo Lộc ở với ông bà ngoại lúc lớp 4 đến giờ. Mỗi lần em gặp chuyện buồn, ngồi nghỉ mệt, hoặc chỉ muốn khóc. Em lại ra những bậc thang này ngồi xuống, những lúc ngồi xuống. Em cảm thấy tâm trạng mình tốt hơn. Và điều đó luôn diễn ra từ đó đến lúc em học xong lớp 12 và học đại học. Mỗi lần em về quên, em lại ngồi xuống đó rồi suy nghĩ về nhiều thứ đã trải qua. Thế còn mọi người thì sao ?
Em sẽ tóm tắt nhanh nhất có thể. Chuyện là bà ngoại em muốn em sau này sẽ cưới cháu của bạn bà em. Welp, em không đồng ý thì bà em cứ liên tục khen bạn kia thế này thế kia, bảo bạn đó học sinh giỏi, có tài năng khiếu các thứ và nhà giàu, và em với bạn đó chơi thân với nhau lúc còn nhỏ, em cứ liên tục từ chối thì bà chửi em và em rất buồn về điều đó. Bố mẹ em thì kiểu:" ồi, m già cái đầu rồi. M yêu ai là quyền của m. t cũng không cản vì đó là quyền của m, m sống hạnh phúc với tốt là được, miễn đừng làm xấu mặt t và trái pháp luật là được" nhưng bà em thì liên tục muốn em phải cưới cái bạn đó về để 2 bà có thể thành thông gia, và sau này em và bạn đó sẽ lập gia đình đàng hoàng, có bố mẹ bạn đó và nhà em hỗ trợ,.... Chứ không là sẽ giống bố mẹ em bây giờ, không nghe lời ông bà nên mới phải li dị. Nhưng sâu trong em, em vẫn không thể chấp nhập được vấn đề này. Em thực sự muốn sau này em yêu ai, lập gia đình với ai là quyền của em. Nên là dù có là bạn thời thơ ấu, em vẫn không muốn cưới bạn đó. Em cũng là con người, em muốn tự do. Em biết vấn đề này em sẽ bị mọi người đọc xong mắng em cũng được ạ, em giờ đang cảm thấy lạc lõng quá ạ. Mọi người có cách không ạ
x2 mát mẻ🐧x2 ốm🐧
(Đăng vui vẻ thôi)
Em có quen thằng này trên discord, thì kiểu nó lên cơn chửi em. Nếu nó chửi bình thường thì chẳng đáng nói, nhưng nó rủa bố mẹ em và cả nhà em phải chết. Nó định dùng người giấy để rủa nhà em, vậy thực sự là có thể rủa người khác chết bằng người giấy à mọi người ? Em hơi lo. Trên zalo lúc 1 giờ chiều nó nhắn em kiểm tra bố mẹ còn thở không, em vẫn thấy bình thường.
Welp, em biết vấn đề này kiểu gì cũng sẽ bị phản ứng kịch liệt. Chỉ là, hồi bố mẹ em li dị. Em có ở với mẹ 1 thời gian, sau đó lên ở với ông bà. Ông ngoại em từng nói 1 câu khiến em cứng người :" t sẽ dạy dỗ m như 1 người cha", câu nói này lúc bấy giờ làm em thực sự rất cáu vì lúc đó bố mẹ li dị chưa lâu. Kiểu, bố em là 1 người bố cũng không đến tồi tệ gì, chỉ hơi lập dị. Quay trở lại với câu nói trên, em lúc đó rất cáu vì thà ông bảo ông dạy em như ông và cháu thì còn được, đằng này lại như 1 người cha. Em thực sự rất ghét việc này, vì mỗi người trong gia đình chỉ có vai trò như nhau, ông dạy cháu thì ông với cháu, bà dạy cháu thì cho ra bà với cháu. Sau này, mẹ em có kết hôn lại với 1 ông, ông này ban đầu tốt tính. Nhưng lúc sau nhiều lúc làm những việc em không thể nào chấp nhận được như tự ý check điện thoại máy tính của em, hoặc tự ý vô phòng em lúc em đang học để giảng thao thao về mấy cái đạo lý trên đời. Bà em thì lúc đầu bảo ông này vì thương em còn hơn cha ruột nên mới phải làm thế. Em cũng không đồng ý được chuyện này, bởi mấy cái đó là rất nhạy cảm của em. Suy cho cùng, chẳng ai có thể thay thế được bố ruột của em. Mọi người thấy sao về việc này ạ...? Hay em đã quá ích kỷ nên nhìn thấy vấn đề này cực đoan quá ?
Chào mọi người, em muốn giải bày 1 chút về chuyện này. Em là sinh viên năm nhất, năm nay em ở với dì được 1 thời gian rồi. Chuyện là dì em muốn sang năm 2 em hãy ở với mẹ. Nhưng em thực sự không muốn ở vì em thường xuyên bị mẹ đánh đập, chửi mắng vì những điều nhỏ nhặt, và em rất khó nói chuyện với mẹ, chưa kể ở đó có ông cha dượng thường xuyên thuyết giảng đạo lý cho em. Và khi em nói với dì về việc em muốn tiếp tục ở với dì, dì không đồng ý vì con lớn của dì giờ vào trường chuyên cấp 3 nên rất bận và con nhỏ thì vào lớp 2. Thậm chí dì còn bảo nếu em không ở với mẹ, em là 1 thằng bất hiếu. Em ở với mẹ vẫn được, nhưng em không thể chịu đựng được mỗi lần mẹ thấy em là mẹ sẽ đánh, sẽ mắng. Em thực sự không biết bây giờ nên làm thế nào, nếu ở với bố thì nhà ngoại em sẽ cạch mặt em... Em không biết giờ làm sao nữa, mọi người có cách giúp em với ạ
Nếu bị bắt quả tang bởi phụ huynh khi đang chơi game, mọi người sẽ làm gì. Mình mới bị bắt và ngày mai sẽ khó xử lắm....
"Mẹ có đánh chết mình thì mình cũng phải chấp nhận"
Đó là câu nói mà bà ngoại tôi đã nói với tôi cách đây khá lâu. Tôi nhớ lúc đó tôi đang bị mẹ đánh vì việc nhà thôi, hình như tôi quên làm việc nhà, nó không đáng để nhắc đến trong chủ đề này. Như bao đứa trẻ khác, sau khi bị mẹ đánh xong thì tôi chỉ bực bội rồi ra chỗ khác ngồi. Bà tôi thấy thế cho tôi thêm vài bạt tát vô mặt tôi là giảng cho tôi nghe về việc tôi sai. Cho đến khi bà tôi chốt hạ bằng câu đó, và tới bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được cái câu nói này. Vậy cuộc đời của mỗi người thì mẹ có quyền tước đi mạng sống của mình sao ?
Chuyện là em mượn tiền của em họ em xong thì nó gọi điện cho em. Rồi em bị người nhà nghe thấy. Ban đầu em cứ bị gặng hỏi vì sao mượn tiền nó, kiểu em mượn nó có vấn đề riêng tư ấy, nên em không muốn nói....Rồi em ban đầu cứ chối quanh co lòng vòng các thứ, rồi người nhà em bực quá nên đã mở lịch sử ngân hàng của em. Thì thấy em đã chi tiêu vô những thứ vô bổ như mua mô hình các thứ, và rồi em bị blame rằng nhà mình nghèo các thứ mà lại đi chơi mấy cái vô bổ. Rồi người nhà em họ ghét em, rồi báo cho ông bà ngoại em. Ông bà thì lại cứ nói về việc nhà em nuôi em đàng hoàng chả thiếu thốn cái gì mà lại đi mượn tiền. Sau đó, chuyện đến bố em, bố em thì kiểu cứ bảo em là thôi bố chẳng cáu đâu, bố bỏ qua. Còn mẹ em thì giận em lắm,........ Em biết em đã sai, em đã chi tiêu vô những thứ vô bổ suốt mấy tháng qua, nhưng nhà ngoại em vẫn ghét em. Nên họ đặt ra từ đây đến tháng 7 nếu em có sự thay đổi như trưởng thành hơn, không nói dối chối quanh co nữa thì sẽ xem lại,..... Chị họ em vốn coi em như người bạn cũng đổi sang xưng m-t, sau đó bảo em nên kết thúc cuộc đời mình cho đỡ nhục mặt gia đình,.... Rồi block em trên zalo. Em nghĩ em không còn gì để mất nữa rồi. Mọi người có gì giúp hay comment giúp em làm sao để em tốt hơn ạ, mọi người la mắng em cũng được ạ
Ừm, em bị thế này á. Có ai giúp em được thì nhắn tin riêng nha, nếu có trả tiền em mong làm vài trăm