Người nhà sống như
Thấy khổ mẹ em và thương mẹ quá mn.
Mẹ e là kiểu người phụ nữ lúc ở với ông bà ngoại đã khổ rồi, lấy chồng sinh con xong khổ từ đó đến già. Chỉ lời mỗi đứa con mà có đứa hiếu thảo, đứa bất hiếu.
Mẹ e bị bệnh tim. Sau phẫu thuật thì uống thuốc duy trì sự sống. Bệnh mẹ e tránh làm việc nặng. Chị em bả ở nhà sống như công chúa tiểu thư, ko đi làm kiếm tiền ko phụ giúp mẹ công việc nhà đỡ đần mẹ, mình mẹ em làm hết, làm khổ mẹ e thêm, có e phụ mẹ, còn e trai e chỉ có chi tiền ra chứ ko quan tâm mẹ lắm. Thà bả cụt tay cụt chân ngu khờ đi. Đằng này bả sống ranh mãnh tâm địa bả xấu cư xử tệ với mn nên e ghét. Vì thương mẹ nên e căm ghét bả hơn. Nhà thì ba e sống im im mặc kệ mẹ con e. Mẹ e thì hiền nên bà chị trèo lên đầu lên cổ mẹ. Mẹ e cũng nói bả đi làm nhưng nói bả ko nghe kiểu điều bả muốn sống kiểu trốn tránh ở nhà ko đi làm chục năm. Ai động vào là bả xù gai chửi càn. Thi thoảng bả chọc tức e để e chửi.
Bả sống mưu mô đối phó, gây sự chửi phủ đầu cạch mặt e với e e để ko giao tiếp ko có trách nhiệm ko quan tâm gì ai để ko ai đụng vào bả. Bả sống ko có ý thức trách nhiệm gì. E tức quá mn. Giờ nhà ko ai nói bả. Chứ kiểu như bả là phải bị chửi te tua rồi, bắt đi làm kiếm tiền đóng góp sinh hoạt điện nước tết nhất rồi chứ ko phải cứ sống nhởn nhơ ỷ lại đùn đẩy vào người khác trong nhà chi tiền lo hết đâu. Rồi phải đi chợ làm việc nhà phụ mẹ chứ sống cái kiểu ích kỉ khốn nạn!