u/Front_Activity9014

​

Thời cấp 1 thì t cũng như bao đứa trẻ con khác, vẫn có bạn bè và thậm chí còn chủ động đi tìm người chơi cùng, đi và bắt ốc tắm suối , chơi đồ hàng, búp bê các thứ , chỉ là t khá nhát người lạ.

lên đến cấp 2 thì t phải ở kí túc xá vì trường quá xa, ở trong một môi trường bạn bè thì chia bè chia phái cô lập nói xấu, toxic , nhiều lắm t không tiện kể, chỉ là quãng thời gian cấp 2 trong đầu t nó rất khủng khiếp đối với t , ngày nào cũng phải e dè như một con 🐕mà vẫn bị soi mói châm chọc, từ đó về sau t càng ngày càng ít nói và lầm lì , lúc đó t rất rất sợ phải đến trường nhưng không dám nghỉ một ngày nào.

.sang cấp 3 thì đã khá hơn, mọi người ở đây văn minh và rất nhiệt tình, , lúc đó đang trong kì nghỉ hè, t đã có phòng riêng, nhưng vì ngủ cùng em gái nhỏ nên t không dám dóng cửa vì bố mẹ nói như vậy sẽ khiến em thấy rất bí bách và ngột ngạt.

T nhớ là vào 26/7/2024 khoảng 3 giờ sáng t đang chơi game thì nghe Tiếng mở cửa phòng bố mẹ và tiếng bước chân , t nhanh tay tắt đt đi và trùm kín chăn vì không muốn bị người lớn bắt quả tang thức khuya chơi game.

T nghe thấy Tiếng bước chân đi thẳng vào phòng t , lúc đấy t chưa biết là bố hay mẹ đâu, t chỉ nghĩ là chắc vào phòng xem màn mủng đã nhét kín chưa, xem có muỗi bên trong đốt em gái t không, kiểu cái đấy đã thành thói quen từ lâu rồi ấy, bố mẹ t nửa đêm dậy đi vệ sinh thường sẽ sang phòng em trai và phòng t để kiểm tra màn.

T đang nhắm chặt mắt trong chăn giả vờ ngủ thì nghe thấy tiếng màn bị kéo ra, xong thân dưới t bị vén chăn ra làm t rất hoang mang, tự nhiên người đó ra ngoài rồi lại quay lại hình như là lấy điện thoại rồi bật flash dọi vào đùi t (t đắp chăn mỏng nên có thể nhìn xuyên qua chăn thấy ánh flash điện thoại)

Người đó cúi xuống ngửi từ bắp đùi lên tận đùi non của t , còn vén ống quần đùi ngắn của t rộng ra rồi soi đèn flash vào, xong cắm mặt vào ngửi 🦋 , cái lọn tóc ngắn chạm vào đùi non t mới ngờ ngợ ra là bố mình, t sợ đến tái mặt không nhịn được nữa t giả vờ giật chân một cái như bị muỗi đốt xong ngóc đầu lên nhìn xuống thì thấy đúng là bố t đang cầm điện thoại soi flash vào thân dưới t thật, bố t kiểu bị bắt quả tang thẹn quá hóa giận quát t " sao không đắp chăn cho em! Quạt to thế này nó ốm bây giờ! " Xong đi nhanh về phòng ngủ, t sợ lắm không chợp mắt được.

Được một lúc sau t nghe thấy tiếng mở cửa nhà bên ngoài rồi tiếng xe máy, xong tiếng rửa ốc t mới biết là mẹ t đi bắt ốc về, tại trước đó t không biết là mẹ đi bắt ốc từ khi nào.

T mới nghĩ chứ, thảo nào bố t dám làm như thế, hóa ra là mẹ không có ở nhà.

Từ đây về sau lúc nào ở trong phòng t cũng đóng kín cửa, rồi mở cửa sổ, mặc cho mẹ chửi là bị khùng. T cũng không còn nói chuyện với bố nữa, phải tầm vài tháng mới quay lại nói chuyện dù thấy rất sợ và kinh tởm.

Đến giữa năm lớp 12 t đột nhiên có vấn đề về dạ dày, ăn xong bữa tối quá 2 bát là sẽ bị nôn ra , xen lẫn cảm giác rất rất mệt mỏi kiểu đi học về là chỉ muốn nằm ngủ ấy, không muốn làm gì khác nữa cả , còn thỉnh thoảng không ăn, xong còn nghỉ học nhiều, t chỉ nghĩ là t lười t vô dụng , còn bố mẹ t hình như là không, bố mẹ t không nhịn được đưa đi bệnh viện khám, lúc đầu thì t chỉ nghĩ là đưa đi khám dạ dày thôi tại vì lúc ở nhà bố mẹ nói t đến cái dạ dày t chắc có vấn đề nên năn nỉ t dậy bố mẹ t đưa đi khám, vào đến bệnh viện thì t mới phát hiện là bệnh viện tâm thần chứ không phải bệnh viện đa khoa.

T lúc đấy cực kỳ hoang mang, sau thì khám não rồi làm trắc nghiệm, bác sĩ hỏi các thứ rồi chẩn đoán là t bị trầm cảm nặng , trầm cảm nặng không có dấu hiệu loạn thần,xong kê thuốc cho t về nhà uống , cầm trên tay tờ chẩn đoán t vẫn không biết là tại sao mình lại bị như vậy.

T thì không uống thuốc đâu , ban đầu là lười uống, đừng có mà nói đến chuyện uống thuốc, ăn t còn thấy khó khăn, còn về sau là t càng ngày càng bỏ ăn dài ngày nên là t không có sức dậy uống, phải thật sự rất rất đói cỡ 4 ngày t không nhịn được nữa mà dậy ăn, được hôm cố đi học thì bị thầy giáo nói thẳng mặt trước lớp là hạ hạnh kiểm t vì nghỉ không lí do.

Đợt 30/4 vừa rồi cô chú đến nhà chơi, ăn uống các thứ t vẫn không ra mà nằm ngủ mê man không ăn uống gì cả, xong bị cái chú kia chú nói là t bị tự kỷ, t ở trong phòng ngủ nghe thấy bố t còn hùa theo cơ , rõ ràng là biết t bị trầm cảm nặng nhưng lại chẳng giải thích lấy một câu, t rất rất khó hiểu , về sau thì mới biết là bố t thực sự nghĩ t bị tự kỷ, và việc t không dậy ăn và ra ngoài là vì t giận dỗi vì chưa được đi niềng răng ngay lập tức, t rất cạn lời, t đã nói là t không phải vì lí do đấy nên mới như thế nhưng người lớn trong nhà chẳng ai tin và cứ khăng khăng là vì lí do ấy, t đã bảo là vì cái bệnh đợt trước thì bố lại bảo là bác sĩ nói chưa bị ? T lại hỏi về cái tờ chẩn đoán và thuốc điều trị thì bố t lại nói là cái đấy là để phòng t bị trầm cảm thật chứ người trầm cảm nặng phải ở viện chứ đâu có được phát thuốc về nhà điều trị.

Kiểu bố t cứ mặc định là trầm cảm nặng là phải tự làm đau bản thân và phải ở lại bệnh viện điều trị mới phải là bị trầm cảm thật, trong khi đó t nhớ bác sĩ có gợi ý việc cho t ở lại bệnh viện điều trị cả về tâm lý nhưng bố mẹ t từ chối vì t đang ôn thi cuối cấp 3, nên bác sĩ mới kê thuốc cho về tự điều trị.

T không biết là do t sang chấn tâm lý sau vụ 2 năm trước hay là vì lí do nào nữa... Nhưng dù t có giải thích như thế nào thì người lớn vẫn cho là t tự kỷ

[ Vụ 2 năm trước t không có kể với ai cả , nhưng mà mọi người biết nhóm nào trên Reddit về mấy cái tâm lý mà có người Việt không?, t chỉ biết có nhóm này nhiều người Việt thôi , đăng ở đây t sợ bị xóa bài quá huhu]

[ Tui nói chuyện có hơi lộn xộn một chút.. cảm ơn vì đã đọc hết ạ ..! ]

reddit.com
u/Front_Activity9014 — 19 days ago