BỊ BLHD VÀ SỰ BAO CHE CỦA GVCN
Chào mọi người, em hiện tại đang là học sinh lớp 9, chuẩn bị thi tuyển sinh lên lớp 10 và ngày mai là lễ bế giảng của em. Em viết bài này vì đang mang trong mình một nỗi uất ức quá lớn về đạo đức của một người làm nhà giáo, và em không muốn cứ thế im lặng rời đi.
Câu chuyện là từ năm lớp 8 đến tận bây giờ, em liên tục bị một bạn nam trong lớp bạo lực tinh thần (trêu chọc, chế giễu, bôi nhọ). Mẹ em đã nhiều lần làm việc với giáo viên chủ nhiệm (GVCN) và bạn nam đó. Lần nào bạn ấy cũng hứa hẹn sẽ không tái phạm, nhưng chỉ được khoảng 1 tháng là mọi chuyện lại lặp lại như một vòng lặp ác tính. Dù mẹ em đã từng ghi âm lại lời hứa của bạn ấy, nhưng thái độ của bạn vẫn rất thách thức.
Đỉnh điểm là vào tháng 3 vừa rồi, bạn ấy tiếp tục tái diễn . Em đã suy sụp, mệt mỏi và phải nghỉ học. Lần này, mẹ em quyết định làm căng, soạn một lá đơn kiến nghị về hành vi bạo lực học đường để nộp thẳng lên Ban Giám hiệu nhà trường.
Khi biết mẹ em không cho em đi học và chuẩn bị nộp đơn, cô GVCN đã lập tức gọi điện cho mẹ em. Thay vì đứng ra bảo vệ học sinh bị bắt nạt, cô lại ra sức ngăn cản mẹ em nộp đơn. Cô liên tục khẳng định rằng trong mắt cô, bạn nam kia là "học sinh ngoan", "học sinh bình thường" và không đồng ý cho phụ huynh làm lớn chuyện.
Sau đó, mẹ em có lên trường gặp mặt trực tiếp bạn nam đó cùng với một nhân chứng là bạn của em. Mẹ em đã mắng bạn nam kia rất nhiều, nhưng cuối cùng, mẹ lại quyết định KHÔNG nộp lá đơn kiến nghị lên nhà trường nữa với lý do "chừa cho nó một con đường sống".
Về nhà,mẹ e mới thắc mắc vì sao cô em lại bảo vệ nó thế , em mới nói rằng bạn nam ấy có học thêm cô em. Từ đó mẹ em mới vỡ lẽ ra sự bảo vệ thái quá của cô
Em không biết như vậy có phải bao che không,vì cô cũng đã biết bạn nam này đã chọc em rất nhiều lần,nhưng mà lại chọn tin tưởng và bảo vệ bạn
Ngày mai đã là ngày bế giảng cuối cùng ở trường. Em đang rất phân vân không biết có nên nộp một bức thư nặc danh hoặc tâm sự trực tiếp với Ban Giám hiệu về sự bao che thối nát này không. Em không muốn những người đã làm tổn thương mình cứ thế sống thảnh thơi mà không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào.
Cảm ơn mọi người đã lắng nghe câu chuyện của em. Em rất mong nhận được lời khuyên từ những anh chị đi trước.