▲ 29 r/VietNamPhot+1 crossposts

Chỉ vì những bài đăng chống giặc Tàu cướp đảo, ức hiếp dân chài ..

👉 Một thanh niên trẻ ở Việt Nam đã bị lũ sucsanh CA SG kiếm cớ lôi về trụ sở siết cổ, đánh đập, nhốt và xâm phạm quyền tự do cá nhân trắng trợn.

🫵 Một video clip cần được chia sẻ và lên tiếng giúp cho những công dân quốc nội ngày đêm bị lũ bán nước cầm quyền Csvn hành hạ đoạ đày, trả thù hèn hạ, chỉ vì cất lên những tiếng nói cho quê hương, cho xã hội.

u/KTran206 — 2 days ago

CỘNG ĐỒNG NVQG TẠI CA DIỄN HÀNH CHÀO ĐÓN LỄ ĐỘC LẬP HOA KỲ 2026

💥 Cùng góp mặt trong đoàn có các thí sinh tuổi Teen tham dự Miss Teen Vietnam USA 💥

(Hình ảnh: Athena Thanh Nguyen)

u/KTran206 — 3 days ago

🇺🇸🥃🔥💥🇺🇸 HAPPY 250TH BIRTHDAY AMERICA 🇺🇸🥃🔥💥🇺🇸

u/KTran206 — 3 days ago

Hoàn cảnh ra đời của bài Quốc Ca Hoa Kỳ “The Star-Spangled Banner”

Vào tháng 9 năm 1814, luật sư Francis Scott Key lên tàu của Vương Quốc Anh để đàm phán việc trả tự do cho một bác sĩ người Mỹ bị bắt. Tuy cuộc đàm phán thành công, nhưng Key và những người đi cùng bị giữ lại trên tàu vì họ đã biết kế hoạch tấn công của quân Anh vào Fort McHenry.

Rạng sáng 14 tháng 9 năm 1814, Key chứng kiến pháo hạm Anh bắn phá pháo đài suốt khoảng 25 giờ. Trong bóng tối giữa biển khơi, ông chỉ nhìn thấy ánh sáng của pháo và tên lửa.

Khi bình minh ló dạng, Key cảm thấy thật hồi hộp trông xem pháo đài còn trụ vững hay không. Điều trước tiên mà ông nhìn thấy là lá cờ khổng lồ của Hoa Kỳ vẫn tung bay trên pháo đài. Điều đó chứng tỏ quân Mỹ đã giữ được vị trí và đẩy lùi cuộc tấn công của quân Anh.

Khoảnh khắc thiêng liêng ấy đã truyền cảm hứng cho ông viết bài thơ "Defence of Fort M'Henry", với câu mở đầu nổi tiếng: "O say can you see, by the dawn's early light..."
(Tạm dịch: "Ôi, bạn có nhìn thấy, dưới ánh sáng đầu tiên của bình minh...")

Bài thơ ấy sau này được ghép với giai điệu của ca khúc Anh ở Luân Đôn “To Anacreon in Heaven.” Sự kết hợp kỳ diệu này nhanh chóng trở nên phổ biến trên khắp Hoa Kỳ trong thế kỷ 19.

The Star-Spangled Banner chỉ chính thức trở thành quốc ca Hoa Kỳ vào năm 1931 khi Herbert Hoover ký đạo luật được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua.

Ý nghĩa bài hát ca ngợi:

- Sự kiên cường bất khuất của người dân Hoa Kỳ trước chiến tranh.

- Biểu tượng của lá cờ như dấu hiệu cho sự tồn tại của quốc gia.

- Lòng yêu nước và khát vọng tự do.

🇺🇸 Qua hình ảnh lá cờ tung bay, điều đó trở thành biểu tượng trung tâm của bài hát rằng cho dù trải qua bom đạn, quốc gia vẫn đứng vững vàng.

u/KTran206 — 3 days ago

“Thương Tiếc”

“Thương Tiếc” — Tượng đài tưởng niệm binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong chiến tranh Việt Nam.

Ảnh chụp tại Sài Gòn năm 1964.

u/KTran206 — 4 days ago

Tội nghiệp lũ cuồng đảng cả đời gào rách mõm cho đám cướp Việt cộng

👉 Nhìn lại cái đám cộng cướp lãnh đạo tụi bây thờ lên đầu, bảo vệ chúng mà không được 1 xu bố thí, bị thiên hạ chửi lên đầu cha đầu mẹ bây mỗi ngày, lương lậu làm xì khói tháng được vài triệu, không bằng tụi con cháu cộng sản đổ bình xăng, đi bar vũ trường trời Tây một buổi.

🫵 Còn đám con cháu chúng, có bao giờ thấy chúng lên mạng hô hào gào thét như đám điên chúng mày không? Không bao giờ, vì chúng đã có lũ ngu học là bây làm thế cho chúng, cho cha chú chúng. Còn chúng rất bận rộn phải xài tiền cướp của dân mà có, đâu có rảnh như lũ ngu-nghèo-hèn chúng mày :))

u/KTran206 — 4 days ago

🇺🇸 Thế giới ngoài kia nợ nước Mỹ một lời xin lỗi 🇺🇸

Trải qua chục ngày trái banh World Cup lăn trên nước Mỹ, người hâm mộ từ khắp nơi trên TG đã tận mắt thấy, tai nghe và cảm nhật một chủ nhà đồng tổ chức lễ hội lớn nhất hành tinh năm 2026 này, họ đã đăng rất nhiều clip với cùng một nội dung:

• "Vài năm nay, chúng tôi hoàn toàn bị truyền thông cánh tả từ Mỹ và Châu Âu dắt mũi, bắt chúng tôi tưởng tượng về một quốc gia Hoa Kỳ với những thứ tệ hại nhất như đang bị điều khiển bởi một dàn lãnh đạo phát xít, cực đoan, kinh tế chạm đáy khủng hoảng, người dân lếch thếch ngoài đường vô số kể vì thất nghiệp, tệ nạn khắp mọi nơi .. Nhưng có mặt tại những thành phố lớn nhất nước Mỹ, nơi tổ chức những trận túc cầu World Cup, chúng tôi đã biết hoàn toàn không có những thứ xấu xí đó; người dân rất thân thiện, chính quyền hết lòng giúp đỡ, đi đâu cũng thấy tất cả hạnh phúc, nụ cười khắp mọi nơi, .. Chúng tôi đã bị lừa một cách không thể ngu ngốc hơn.

Xin gởi đến America một lời Xin Lỗi đại diện từ những người ngoài nước Mỹ đến các bạn hôm nay!"

u/KTran206 — 5 days ago

Sài Gòn – Tên gọi bị cướp đoạt và khát vọng được trả lại

Hôm nay, ngày 2 tháng 7 năm 2026, chế độ Tô Lâm long trọng tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày đổi tên Sài Gòn thành “Thành phố Hồ Chí Minh”. Đây không phải là một sự kiện văn hóa hay lịch sử thuần túy, mà là minh chứng rõ nét cho một hành vi cưỡng chiếm bằng vũ lực và xóa bỏ bản sắc.

Năm 1975, bằng sức mạnh quân sự và sự hậu thuẫn của khối cộng sản quốc tế, Đảng Cộng sản Việt Nam đã dùng bạo lực cưỡng đoạt miền Nam Việt Nam. Không dừng lại ở việc chiếm đoạt lãnh thổ, chính quyền mới còn cướp luôn cả cái tên đẹp đẽ, thơ mộng và giàu sức sống nhất của miền Nam: Sài Gòn. Đó là thủ phủ kinh tế, văn hóa, là biểu tượng của một miền Nam tự do, sôi động, từng là nơi hội tụ của tinh thần doanh thương, sáng tạo và khát vọng tự do của người dân miền Nam.

Việc đặt tên thành phố theo Hồ Chí Minh – một nhân vật được coi là tội đồ dân tộc bởi hàng triệu người Việt – chính là hành động xúc phạm sâu sắc nhất. Hồ Chí Minh là người đã mang chủ nghĩa cộng sản độc tài vào Việt Nam, dẫn đến bao nhiêu đau thương, chia cắt, cải tạo, di cư kinh hoàng và nghèo đói kéo dài. Đặt tên một thành phố sầm uất, từng là niềm tự hào của dân tộc, theo tên một kẻ mang lại chế độ áp bức cho toàn dân tộc, đặc biệt là người dân miền Nam, là sự lăng nhục có hệ thống đối với hàng chục triệu người đã và đang sống trong nỗi mất mát ấy qua nhiều thế hệ từ năm 1976 đến nay.

Sài Gòn không chỉ là một cái tên địa lý. Đó là linh hồn của miền Nam, là ký ức của bao thế hệ, là biểu tượng của một nền văn minh đô thị từng rực rỡ. Đổi tên Sài Gòn là hành động xóa sổ bản sắc, là cố gắng ép buộc người dân miền Nam phải quên đi cội nguồn và chấp nhận một ý thức hệ xa lạ.

Lịch sử đã có những bài học tương tự. Khi Liên Xô sụp đổ, người dân Nga đã nhanh chóng trả lại tên cũ cho các thành phố: Leningrad trở lại là St. Petersburg, Stalingrad trở lại là Volgograd… Những cái tên mang đậm dấu ấn của chủ nghĩa cộng sản, của bạo lực và sùng bái cá nhân, đều bị lịch sử gạt bỏ. Chúng chỉ tồn tại tạm thời trong bóng tối của độc tài.

Cái tên “Thành phố Hồ Chí Minh” cũng sẽ chịu chung số phận ấy. Khi Việt Nam thực sự có tự do, dân chủ, và người dân được quyết định vận mệnh của mình, người dân Sài Gòn sẽ lấy lại tên thành phố của mình – Sài Gòn – như xưa. Đó không chỉ là việc khôi phục một cái tên, mà là khôi phục lại bản sắc, phẩm giá và tinh thần của một vùng đất từng bị chà đạp.

Sài Gòn vẫn sống trong tim người dân miền Nam, dù bị đổi tên trên giấy tờ hành chính. Và một ngày nào đó, khi bóng tối của độc tài tan biến, Sài Gòn sẽ rực rỡ trở lại với chính tên gọi chân thực và thiêng liêng nhất của nó.

Sài Gòn muôn năm!

u/KTran206 — 5 days ago

"Tuyển Mỹ có bài vở gì hay ho đâu, toàn học hỏi lén của tuyển Việt Nam nên mới thắng"

"Tuyển Mỹ có bài vở gì hay ho đâu, toàn học hỏi lén của tuyển Việt Nam nên mới thắng"

Bỉ ổi vậy chúng cũng có thể viết được hả trời ⁉️

.

u/KTran206 — 5 days ago

Tiến sĩ Nguyễn Thành Nam: Một góc nhìn khác về Hồ Chí Minh – Dũng khí của sự thật và tự do tư tưởng

Trong lịch sử dân tộc, ít nhân vật nào lại bị bao phủ bởi lớp áo thần thánh hóa dày đặc như Hồ Chí Minh. Chế độ tuyên truyền chính thống miêu tả ông như vị cha già dân tộc, vị lãnh tụ vĩ đại đã mang độc lập về cho dân tộc và dẫn dắt đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa. Đó là hình ảnh được khắc sâu qua hàng thập kỷ, trở thành một phần không thể tách rời của ý thức hệ chính trị.

Ngược lại, những tiếng nói phản biện từ phía lực lượng chống cộng sản lại nhìn ông như kẻ cướp đoạt chính quyền, người đã mở đường cho một chế độ độc tài, áp bức và bóc lột nhân dân. Hai thái cực ấy, dù đối lập gay gắt, đều chia sẻ một điểm chung: chúng đơn giản hóa một con người và một thời đại phức tạp thành biểu tượng phục vụ cho mục đích chính trị.

Tiến sĩ Nguyễn Thành Nam, với cuốn sách Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng, đã dám chọn con đường thứ ba: không ca ngợi mù quáng, cũng không phỉ báng thô bạo. Ông mang đến một góc nhìn chi tiết, đầy đủ, thậm chí mang tính hài hước, qua hình thức đối thoại với nhân vật Thanh – đại diện cho thế hệ trẻ. Đây không phải là cuốn tiểu sử khô khan hay thánh hóa lãnh tụ, mà là nỗ lực tiếp cận con người Hồ Chí Minh qua lăng kính logic hành động, bối cảnh lịch sử thế giới biến động, và những bài học quản trị, tư duy thực tiễn. Ông Nam không viết để “lật sử” hay xúc phạm, mà để kể lại một cách gần gũi hơn, logic hơn, giúp người đọc – đặc biệt là giới trẻ – hiểu rõ hơn về hành trình của một con người từ Nguyễn Tất Thành đến Hồ Chí Minh.

Sự thật phũ phàng là cuốn sách nhanh chóng bị thu hồi, nhà xuất bản bị kiểm điểm, và dư luận chính thống dậy sóng chỉ trích. Một số người cho rằng ngôn từ của ông Nam quá suồng sã, thiếu tôn kính với “biểu tượng thiêng liêng”. Nhưng chính ở đây, chúng ta chạm đến vấn đề cốt lõi của tự do tư tưởng: Liệu một vị lãnh tụ vĩ đại có cần phải được đặt ngoài mọi phân tích phê phán, hay chính sự đa chiều mới làm cho di sản của ông thêm phần sống động và đáng học hỏi? Lịch sử không phải là bức tượng đá bất di bất dịch; nó là dòng chảy của con người, với những sai lầm, lựa chọn, và bối cảnh. Việc dùng giọng văn gần gũi, hài hước để kể về một nhân vật lịch sử không nhất thiết là xúc phạm, mà có thể là cách hiệu quả nhất để truyền tải bài học cho thế hệ mới – những người đang sống trong thời đại số, nơi tư duy phê phán và sáng tạo được coi trọng hơn bao giờ hết.

Việc nhà cầm quyền bắt giữ hoặc đàn áp ông Nguyễn Thành Nam chỉ vì một “góc nhìn khác” là minh chứng rõ nét cho bản chất của sự kiểm soát tư tưởng. Trong một xã hội thực sự tự do và tiến bộ, trí thức có quyền đưa ra quan điểm riêng, miễn là dựa trên nghiên cứu và không kêu gọi bạo lực. Tự do ngôn luận không phải là đặc quyền của phe này phe kia, mà là nền tảng để dân tộc trưởng thành. Khi một tiến sĩ toán học, doanh nhân thành đạt, người từng đóng góp cho giáo dục và công nghệ Việt Nam, bị xử lý chỉ vì dám viết khác đi về lịch sử, chúng ta phải tự hỏi: Liệu “ánh sáng” mà ông Nam muốn kể có quá chói so với bóng tối của sự giáo điều?

Tiến sĩ Nguyễn Thành Nam không phải là anh hùng cách mạng theo nghĩa truyền thống, nhưng ông đại diện cho một dạng dũng khí thầm lặng: dũng khí của người trí thức không chịu khuất phục trước áp lực đồng thuận giả tạo. Lịch sử Việt Nam đã chứng kiến bao lần ý kiến thiểu số bị dập tắt, chỉ để sau này được công nhận là đúng đắn. Dù cuốn sách có những hạn chế hay sai sót về chi tiết (như bất kỳ công trình nào cũng có), bản chất của nó là lời kêu gọi suy nghĩ độc lập – điều mà bất kỳ dân tộc nào muốn phát triển đều cần.
Trong bối cảnh Việt Nam hôm nay, giữa dòng chảy toàn cầu hóa và cách mạng công nghệ, chúng ta cần nhiều hơn những “góc nhìn khác” như của ông Nam. Không phải để phủ nhận quá khứ, mà để đối diện với nó một cách trung thực, học hỏi từ nó mà không bị trói buộc bởi thần tượng. Chỉ khi nào tự do tư tưởng được tôn trọng, dân tộc mới thực sự có “ánh sáng” – không phải ánh sáng của tuyên truyền, mà là ánh sáng của lý trí và nhân văn.

Ông Nguyễn Thành Nam đã làm điều đó. Và chính quyền, bằng cách đáp trả ông, vô tình khẳng định giá trị của góc nhìn ấy. Lịch sử sẽ ghi nhận.

fb. Chân dung Tô Lâm

u/KTran206 — 6 days ago

🇺🇸🔥🇺🇸 ĐÁ CHỈ VỚI 10 CẦU THỦ SUỐT HƠN 30 PHÚT .. 🇺🇸🔥🇺🇸

Đội tuyển Mỹ đã chứng tỏ với Thế Giới rằng "Khi chúng tôi muốn làm thì sẽ làm đến nơi đến chốn!"

Vài phút đầu hiệp hai, cầu thủ hay nhất tuyển USA số 20 đã tranh chấp quyết liệt dẫn tới một thẻ đỏ rất đáng tiếc, khi đó tỷ số đã là 1-0 nghiêng về tuyển Mỹ.

Tưởng rằng trận đấu sẽ rất mệt mỏi và tuyển Bosnia sẽ có cơ hội vàng để hất văng team USA khỏi cuộc chơi knock-out khi lợi thế đá hơn người không còn gì tốt hơn của một trận đấu.

Nhưng ...

Không một ai ngờ tới, Mỹ không co cụm thủ hay mất tinh thần, ngược lại vừa thủ vừa tấn công liên tục, và xem clip kèm họ đã có thêm một quả ngọt nâng tỷ số lên 2-0 bằng cú đá phạt quá chính xác, thủ môn dù đoán đúng hướng vẫn không thể bất dính.

Ai còn nói tuyển USA ăn may ăn hên và sân nhà thì chắc đã phải ngậm ngùi rút lại lời nói sau trận đấu quá sức tưởng tượng về một đội tuyển của một quốc gia không chuyên về túc cầu như Mỹ xưa giờ 🇺🇸

u/KTran206 — 6 days ago

🇺🇸 Cuối tuần này là Sinh Nhật nước Mỹ thổi 250 ngọn nến. 🎆🎂

• July 4th 1776 - July 4th 2026 •

💥 Từ năm 1975, người Việt tị nạn cộng sản chúng ta đặt chân đến miền đất này với hai bàn tay trắng và một món nợ ân tình. Hôm nay, cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã trả ơn không bằng lời hoa mỹ, mà bằng chính máu thịt của mình: Gửi các con các cháu của mình để khoác vào người bộ quần áo lính, áo cảnh sát, áo cứu hỏa, đứng lên thề bảo vệ Hiến Pháp.

💥 Chúng ta đứng dưới tấm chăn tự do mà bao kẻ chê bai ngoài kia ghét cay ghét đắng nhưng chẳng bao giờ hiểu nổi.

💥 Chúng ta giữ cho lá cờ Old Glory tung bay kiêu hãnh, để nước Mỹ luôn mãi vĩ đại. 💥 Và chúng ta sẵn sàng bảo vệ người dân Mỹ khỏi mọi kẻ thù, dù là ngoại xâm hay khủng bố ngay trong nước. 🦅❤️

🇺🇸 Đây không phải chuyện chính trị. Đây là chuyện biết ơn. 🇺🇸

u/KTran206 — 6 days ago

❌ NHỮNG CON BÒ GIÀ HẾT THỜI CAY ĐẮNG HẠ MÌNH TÌM LẠI HÀO QUANG ❌

💥 Chuyện dài CA SĨ HẢI NGOẠI về Việt Nam hát hò 💥

Gần đây có nhiều thân hữu và độc giả đề nghị chúng tôi viết một vài bài về hiện tượng ca sĩ Việt Nam ở hải ngoại về nước và ca sĩ từ Việt Nam ra hải ngoại trình diễn. Ðây là một vấn đề khá nhạy cảm, vì nó động chạm đến nỗi niềm ấp ủ riêng trong lòng của từng người.

Hầu như bất cứ một người nào trở về Việt Nam đều trang bị sẵn cho mình 1001 lý do chính đáng nhất không chê vào đâu được, để khi có người nào chạm vào thì có cái để mà trưng ra làm bằng cớ và phản... pháo. Nào là “quê hương là chùm khế ngọt, quê hương là con diều biếc”, “ta” về Việt Nam ăn khế ngọt (bởi khế Mỹ chua thấy bà) và thả diều thì có gì sai? “Ta” về Việt Nam là “ta” thực hiện cái nhân quyền thiêng liêng của nước Mỹ ban bố cho ta, còn ai bẻ vào đâu được. Chính những kẻ nói này nói nọ, phê bình “ta” chuyện về Việt Nam để hoàn thành những hoài bão và tâm nguyện, những kẻ ấy mới là những kẻ không chịu “thực thi” nhân quyền. Ðất nước này, tức ở hải ngoại, là nơi tự do, là những free countries, “ta” muốn làm gì thì ta làm, ai làm gì được nhau thì cứ bảo.

Vấn đề đi đi về về giữa hải ngoại và Việt Nam của ca sĩ xoành xoạch như đi chợ, đã trở thành một cuốn truyện dài với nhiều tình tiết hấp dẫn, đại khái giống như cái mục Xe Cán Chó-Chó Cán Xe, tuy tầm phào bá láp nhưng độc giả rất thích tìm hiểu. Người ta muốn biết những khuôn mặt nào đã xé rào nhảy về Việt Nam kiếm ăn, những người ca sĩ nào vẫn còn nuôi trong tim lý tưởng quốc gia chân chính. Trong thời gian qua chúng tôi có nhặt nhạnh được chút ít tin tức về chuyện dài ca sĩ, xin được viết ra đây mấy hàng cho quý độc giả thân mến, coi như mua vui cũng được một vài trống canh. Nhưng càng viết thì càng thấy buồn, vì những nhân vật trong bài viết này đa số đều là những tai to mặt lớn trong vườn hoa văn nghệ Việt Nam hải ngoại, với những cái tên từ lâu nhận được rất nhiều sự thương mến của người Việt tị nạn lưu vong.

Sự đời nghĩ cũng có nhiều chuyện buồn cười. Ngày xưa, cũng chính rất nhiều trong số này, trong lúc chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa còn đang đổ máu xương chống ngăn làn sóng cộng sản xâm lược cho đến giờ thứ hai lăm, thậm chí sang đến giờ thứ bốn mươi tám, tức vài ngày sau ngày 30.4.1975, chính những con người vô loại này đã xách đít chạy trước rất sớm. Lúc ấy thê thảm lắm, quý độc giả cứ xem lại những cuốn phim tài liệu về di tản thì rõ, nước mắt nước mũi cứ là chàm ngoàm, đu bám trên những sợi dây thừng bên hông tàu trông rất rùng rợn, hay tranh nhau leo lên những bức tường vào tòa đại sứ Mỹ với những hàng dây thép gai nhìn vô cùng lạnh gáy. Ôi, cái tình yêu nước của những con người ấy sao mà nó cao cả và thiêng liêng lắm vậy. Thà chết ở xứ người, thà chịu không có cà pháo mắm tôm ăn, chứ không chịu đội chung bầu trời với vẹm cộng. Giờ đây, sau ba mươi năm, những con người này xênh xang áo gấm về làng cũng trước nhất hơn ai hết, sẵn lòng qụy lụy nâng bi vẹm với bất cứ giá nào để được về chúng ban cho mấy trái khế ngọt mà xơi. Ô là là, bây giờ thì tha hồ xơi cà pháo với mắm tôm chính gốc Việt Nam bằng thích nhé.

Hai trong số những ca sĩ quốc gia hải ngoại về đầu quân cho vẹm cộng sớm nhất là Hương Lan và Elvis Phương hơn một thập niên qua thì ai cũng đã biết hết rồi. Công cuộc làm ăn của Hương Lan và Elvis Phương ở “quê hương” coi bộ rất khấm khá, nên cô cậu phải giữ rịt lấy, như những con thú nhà ôm chặt lấy khúc xương của chủ quẳng cho. Theo Elvis Phương, thì nếu những ca sĩ về Việt Nam chịu chăm chỉ đi hát ở các phòng trà thì sẽ có cuộc sống dư dả. Nguồn tin quốc nội cho biết rằng cứ mỗi một phùa hát ở phòng trà, mỗi ca sĩ bợ nhẹ một ngàn đô la. Nếu hát trên live show, thì cứ hai bản cũng được một nghìn. Bản thân Elvis Phương luôn có một lịch trình đi hát đầy kín, đến nỗi bà vợ của Phương cũng kêu trời, có lẽ sợ chồng đi hát nhiều quá có ngày ngã lăn đùng ra bất đắc kỳ tử chăng, bởi anh ta đã một lần đi mổ tim rồi. Lần này tim vỡ như xác hoa tigone là chết chắc. Elvis Phương đang cư ngụ trong một ngôi biệt thự ở làng “Việt Kiều” trong khu vực An Phú Ðông, thuộc tỉnh Gia Ðịnh ngày trước thì phải. Hàng xóm của Phương có ca sĩ Anh Quý, Hương Lan và Ái Vân.

Hương Lan vừa đi hát vừa trông coi một nhà hàng ở quận Bình Thạnh. Ngoài ra nàng còn mở thêm trại nuôi cá, vườn cây ăn trái ở tỉnh Bình Phước (tức Bình Long và Phước Long). Có tin cho rằng, khi về già, Hương Lan sẽ về sống ở đấy. Trường hợp Ái Vân, ngày xưa, năm 1989 khi bức tường Bá Linh sụp đổ, nàng đang là cán bộ văn nghệ thuộc tầm cỡ nghệ sĩ nhân dân của Hà Nội ở Ðông Ðức, đã chạy sang xin tị nạn chính trị bên Tây Ðức. Ðối với vẹm, đó là cái tội phản đảng, có lẽ sẽ bị tru di tam tộc. Nhưng giờ đây nàng vẫn cứ ung dung sinh sống tại Việt Nam, thế là thế nào. Câu trả lời thì đến một đứa bé cũng biết.

Những ca sĩ hải ngoại chạy về Việt Nam đa số thuộc về thế hệ “già”, cái thế hệ bôn tẩu ra nước ngoài trong những ngày lửa loạn cuối cùng ở Sài Gòn, hay trong những lần vượt biển sóng gió đi tìm tự do. Thời gian trôi qua, những nếp nhăn dần hằn đậm trên mặt, giọng hát đã dần tàn tạ, không nhanh chân về nước kiếm chác chút ít trước khi vĩnh viễn lùi vào bóng tối của sự lãng quên, thì còn đợi lúc nào nữa. Những giọng ca gọi là hàng đầu, những gì gọi là vượt không gian và thời gian như Lệ Thu, Khánh Hà, Tuấn Ngọc, Duy Quang, Lê Uyên, Thái Châu, Julie, Giao Linh, v.v.. đều đã có mặt ở quê nhà. Ðó là chưa nói đến ông cụ Phạm Duy, bởi nhiều người đã nói nhiều về cụ rồi. Một trong vài danh ngôn xanh dờn mà cụ để lại cho đời là “Tôi có chống cộng đâu, tôi chỉ chống gậy”. Có lẽ đó là lá bùa hộ mệnh giúp cụ được thung dung về lại Việt Nam và khiến cho Hà Nội hài lòng. Ngoài ra cụ còn cấm những người chống cộng hải ngoại không được hát nhạc của cụ nữa, chắc không muốn vẹm nghe lại những điệu nhạc hùng tráng và những lời lẽ “chống gậy” rất đanh thép của cụ dành cho chúng, làm chúng ngứa ngáy, không khéo chúng tống xuất cha con cụ trở ra ngoại quốc thì khốn cả lũ.

Cụ Phạm Duy đi về đã đành, cụ còn kéo theo cả một lô một lốc con cái nhà cụ theo. Nào là Duy Quang, Duy Cường, rồi Duy Minh. Nào Thái Thảo, Thái Hiền. Thậm chí cô cựu dâu nhà họ Phạm là Julie cũng xách gói về. Ôi, người người cùng về, nhà nhà cùng về. Duy Quang đã tìm thấy hạnh phúc với một người vợ trẻ ở quê nhà. Trông tấm hình Duy Quang đứng bên cô dâu, làm gợi nhớ đến kép lão Michael Douglas bên nàng Catherine Zeta-Jones, còn nước nôi gì nữa.

Một nhân vật thuộc dạng quái chiêu không thể không nhắc đến là Chế Linh. Anh ta đã về Việt Nam cùng phái đoàn văn hóa UNICEF trong chương trình văn hóa thế giới và trình diễn ở Hà Nội. Danh chính ngôn thuận như thế, Chế Linh sợ đếch gì vẹm cộng. Thế mà anh ta đã xun xoe nói những lời bợ đỡ chúng, khiến cho những tên nói láo nhất cũng phải đỏ mặt xấu hổ. Lúc mới sang định cư ở Toronto, Gia Nã Ðại, trong dạng tị nạn cộng sản được mấy năm, tình yêu nước còn bồng bột, Chế Linh đã tình nguyện đóng vai một người tù của chế độ nằm trong một cái cũi giam diễn hành trên đường phố Toronto, để tố cáo chế độ tàn bạo của Hà Nội vẹm. Theo phái đoàn UNICEF vào Việt Nam, Chế Linh cứ hát hò cho người dân Hà Nội nghe trong tư cách một sứ giả của Liên Hiệp Quốc, anh không có điều gì phải sợ cộng sản hết. Anh không cần phải nịnh bợ chúng, để chúng quên đi cái cũi tù của anh. Cùng lắm, nếu vẹm có nhốt anh trở vào cũi, thì anh sẽ trở thành anh hùng dân tộc. Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng người Việt toàn thế giới sẽ tích cực tranh đấu đòi vẹm thả anh ra. Lúc đó, Chế Linh sẽ trở về hải ngoại trong ánh vinh quang. Thật đáng tiếc, Chế Linh không có được tầm vóc đó.

Lê Uyên, cái tên gợi đến cuộc tình thơ mộng và lãng mạn của đôi tài danh Lê Uyên-Phương cũng đã về hát trong chương trình Duyên Dáng Việt Nam. Ngày xưa đôi uyên ương này rất thích trầm mình trong những cõi tình ái rong rêu. Lê Uyên đã cho biết rằng nàng sẽ về nước sinh sống luôn, sẽ mua nhà ở Ðà Lạt, một nơi chốn gợi nhiều kỷ niệm êm đềm của một thời vang bóng. Lê Uyên cũng dự định mở một nhà hàng, là sở trường làm ăn của nàng.

Nói đến nhà hàng ăn với uống thì không thể nhắc đến “nữ hoàng sầu muộn” Giao Linh. Nàng vốn là dân Gia Nã Ðại cư ngụ ở thành phố Toronto, như trường hợp Chế Linh. Chẳng rõ ngày xưa, Giao Linh đã mang cái biệt hiệu kỳ dị này là từ cái chuyện gì, quý độc giả kính mến có biết thì xin nói cho, thật cảm tạ. Nó cũng tương đương với cái danh hiệu “sầu nữ” của bà Út Bạch Lan, bởi giọng ca thê thiết nức nở và cuộc đời tình ái đầy tan vỡ của nàng. Về Việt Nam, Giao Linh thường theo các đoàn lưu diễn hát ở những tỉnh, và cũng có góp mặt trong những chương trình Bước Chân Hoàn Vũ. Hiện nay thì Giao Linh đang làm chủ nhân của một quán cơm tấm kiêm luôn quán phở ở đường Lê Văn Duyệt cũ, công việc làm ăn cũng phát đạt. Có lẽ nên cải danh cho nàng thành “nữ hoàng hớn hở” chăng. Cũng chuyện ăn uống, Duy Quang đang trông coi quán Phở 24, chẳng rõ 24 tượng trưng cho cái gì và hách xì xằng mở luôn phòng trà Tình Ca. Ngoài ra, Duy Quang cũng là một trong những cột trụ của những buổi nhạc hội Duyên Dáng Việt Nam.

Lệ Thu, tiếng hát cùng thời với những Giao Linh, Thanh Thúy, một giọng hát quý còn hơn cả vàng, thường làm chúng ta ngất ngây với những bài nhạc nhắc nhớ về Hà Nội và Miền Bắc thời tiền chiến, thời gian qua nàng đã có mặt trong những nhạc hội Bước Chân Hoàn Vũ ở Việt Nam. Ðức Huy có một phòng thu âm và hài lòng với những show trình diễn người ta mời. Nhạc sĩ kiêm diễn viên điện ảnh Tùng Giang năm, bảy năm trước đây di tản về Việt Nam, anh đã tìm thấy được một tình yêu đích thực với một cô gái rất trẻ. Nàng từng hứa sẽ trọn đời chăm sóc người chồng già nay đau mai ốm. Nhưng gần đây, tình yêu ấy đã vỗ cánh bay xa, Tùng Giang ngậm ngùi trở qua Mỹ với đứa con thơ và căn bệnh ngặt nghèo đang hành hạ thân thể anh. Lúc tình đời đi xuống như thế thì Tùng Giang mới nhận thấy cái tấm lòng của tình người hải ngoại trong một sự ấp ủ và bao dung. Nhiều bạn bè, thân hữu, khán giả ái mộ anh đã tìm đến ân cần giúp đỡ anh, Tùng Giang lại lên tinh thần và nuôi dưỡng một hy vọng để sống.

Những giọng ca hàng đầu vượt vũ trụ như Khánh Hà và Tuấn Ngọc cũng tìm thấy những cơ hội làm ăn ở Việt Nam, nên cũng nhanh chân xách gói chạy hộc tốc về. Kẻo thôi bọn đi trước chúng nó cười vào mũi, rằng trâu chậm uống nước đục. Hai con người thuộc một gia đình dòng dõi văn nghệ gộc này năm 2007 đã xuất hiện trong một đại nhạc hội, mẹ ơi, mang cái tên chỉ nghe thôi đã ớn lạnh, là Nối Vòng Tay Lớn. Những tay ký giả kịch tràng quốc nội đã viết những hàng bốc thơm Khánh Hà như sau: “Không ai nghĩ, sau ngần ấy năm Khánh Hà vẫn còn có nhiều khán giả, đặc biệt là những khán giả trẻ. Sức hút giọng ca đã thực sự chinh phục khán giả bỏ tiền ra mua vé xem cô diễn”.

Trông thấy những con trâu về trước đang nhai cỏ non và húp nước béo tưng bừng, nhộn nhịp không thể tả nổi, những con trâu còn chưa về Việt Nam nôn nao xốn xang quá đi. Có nguồn tin cho rằng, giọng ca vàng Ý Lan cũng có ý định về nước trình diễn, nhưng khổ nỗi lịch trình diễn ở hải ngoại cũng đã bận tối tăm mặt mũi lắm rồi, nên nàng “đành” hoãn việc ấy lại một thời gian. Hiện Ý Lan đang rất tích cực hoạt động trong lĩnh vực giúp phụ nữ phòng căn bệnh ung thư vú, mà nó rất phổ biến trong hạn tuổi từ 50 trở lên. Ðây là một căn bệnh gây khủng khiếp cho toàn thế giới, nó chiếm đến 10% số phụ nữ trong hạn tuổi đó. Có nghĩa là cứ một trong mười người phụ nữ sẽ vướng chứng bệnh này. Ý Lan cũng đã từng trải qua một cơn khủng hoảng tinh thần và đã vượt thoát được căn bệnh. Nàng hiểu rõ tâm trạng lo sợ của người đứng bên bờ vực thẳm, nên muốn san sẻ những thông tin hữu ích giúp người phụ nữ Việt Nam sớm biết trước để thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Hiện nay, có những chương trình giúp người phụ nữ theo dõi được tình trạng sức khỏe của mình. Tại Canada, cứ hai năm một lần, phụ nữ trên 50 tuổi được chụp mammogram miễn phí. Chẳng những thế mà các cơ quan y tế nhiều tỉnh bang còn ân cần gởi thơ đến tận nhà mời đi chụp nữa.

Nguyễn Hưng, một khuôn mặt thuộc thế hệ trước 1975 được bà Thu Dung, giám đốc trung tâm băng nhạc Rạng Ðông ở Việt Nam thực hiện một chương trình live show trong tháng 12.2007 vừa qua. Nguyễn Hưng, một nghệ sĩ thuộc lò Thúy Nga, chỉ chuyên nhảy nhót và hát những bản tình ca vô thưởng vô phạt, nên vẹm cộng chẳng làm khó dễ gì anh, sẵn lòng cho anh về nước nhảy nhót cho công chúng xem. Thuộc dạng nhảy nhót, đôi vợ chồng Linda Trang Ðài-Tommy Ngô đã về nước từ khuya. Nhạc nhảy và gào ở trong nước hiện nay khá nhiều, nên Trang Ðài và Tommy Ngô tha hồ mà nhảy và gào.

Dường như để cảnh cáo những nghệ sĩ xuất hiện trong những chương trình nhạc hội chống cộng, mà những người viết trong nước gọi là “nhạy cảm về chính trị”, bà Rạng Ðộng đã nhắn nhe với những ai đang ôm mộng về ăn khế, thả diều và hát hò, rằng những ca sĩ muốn về Việt Nam, rất đơn giản, là đừng tham gia đến những nhạc hội chống đối lại vẹm cộng. Có phải chăng vẹm cộng muốn dần tách rời nghệ sĩ với những chương trình nhạc hội có tinh thần quốc gia dân tộc và chống cộng cương quyết như của Trung Tâm Asia chẳng hạn. Người nghệ sĩ hải ngoại nên xem đó là những lời đe dọa và khủng bố tinh thần, nó nằm trong chính sách trấn áp tư tưởng của chúng.

Hà Nội, thông qua bọn nô bút và cai thầu văn nghệ đã coi thường trình độ chính trị của nghệ sĩ hải ngoại quá đi. Chỉ mới có hơn một tá lớp nghệ sĩ già xun xoe về nước, mà chúng cứ tưởng giới nghệ sĩ hải ngoại sẽ sẵn sàng chạy theo và chịu quy hàng. Tình hình hoạt động nghệ thuật ở hải ngoại đang có chiều hướng khả quan, các nghệ sĩ bận rộn đi trình diễn ở khắp tiểu bang, sang đến Canada, Úc, Nhật, châu Âu, thậm chí có trường hợp “xù show” vì nhiều lý do. Nhiều phòng trà lớn vẫn là nơi đón nhận những tài năng ca nhạc. Ca sĩ hải ngoại muốn hát nhạc gì thì hát, phần nhiều là những bài nhạc tình, nhạc lính cũ của ngày xưa. Sự thắng thế của nhạc Miền Nam ở toàn cõi Việt Nam ngày nay đang là một vấn đề xốn nhức của ngành văn hóa cộng sản. Công chúng thích nghe nhạc Miền Nam, thường được biết là Nhạc Vàng, thậm chí thế hệ trẻ ở Miền Bắc cũng nghe và nghêu ngao hát Nhạc Vàng. Những người về nước cho biết, hiện nay ở bất cứ đâu, ở những nơi công cộng, hàng quán, tiệm cà phê, trên xe đò liên tỉnh, người ta mở nhạc Miền Nam công khai, luôn cả nhạc lính của Trần Thiện Thanh. Thời gian là một sàng lọc và là một bằng chứng hùng hồn nhất trả lời cho câu hỏi Ai Thắng Ai trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật và cả trong nhiều lĩnh vực khác nữa. Anh khoe anh giỏi anh tài, thì anh cứ bảo bọn nhạc nô đặt nhạc cho nó hay hay lên, âm điệu bổng trầm du dương nhiều vào, lời nhạc trau chuốt lên như những vầng thơ, như những áng văn thêu hoa dệt gấm đi, thì công chúng sẽ lắng nghe nhạc của các anh. Anh mà làm được như thế thì chúng tôi xin tình nguyện đi bằng haià tay cho anh coi.

Trong chiều hướng gọi là phi chính trị đó, những nghệ sĩ không hay ít có những hoạt động ca hát chống cộng như Kim Anh, Carol Kim được cho về nước. Kim Anh đi vào lòng khán giả hải ngoại với những bản tình ca lãng mạn Trung Hoa, đặc biệt tên nàng gắn liền với Mùa Thu Lá Bay. Carol Kim, một ca sĩ nhạc tình cảm kiêm nhạc kích động quen thuộc của thập niên 1960, 1970, một cái tên cùng thời với những Phương Tâm, Mai Lệ Huyền trong thể loại nhạc vui và kích động. Liệu nàng có sánh nổi với những ca sĩ trẻ hơ hớ trong cùng dạng nhạc này ở trong nước hay không, hoặc nàng sẽ chỉ tìm về với những bài tình ca nhẹ nhàng? Những cái tên quen thuộc như Phương Dung, Trang Thanh Lan, Phương Hồng Ngọc và cả nhạc sĩ Từ Công Phụng đang chờ đợi sự “duyệt xét” của những tòa đại sứ Việt cộng ở Hoa Kỳ và đang xin giấy phép hoạt động từ Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn ở Việt Nam.

Ðây là một nguồn tin do các thợ viết vẹm tung ra trên các diễn đàn internet trong bản tin nhạc Việt, mức độ khả tín còn đang trong vòng được nghiên cứu và phối... kiểm. Tuy nhiên, đối với Phương Dung nếu quả đúng như thế thì có phiền phức đấy, vì nàng chuyên hát nhạc lính Việt Nam Cộng Hòa, nàng rất hãnh diện khoe cái thành tích ấy mỗi lần lên sân khấu. Cho về bên nớ, có lẽ vẹm nên buộc nàng hát những nhạc “bộ đội”, đại khái như Cô Gái Sài Gòn Ði Tải Ðạn, Tiếng Chày Trên Sóc Bombo bụp bùm bum, ô hô, nên chăng. Các ông bà bầu show ở Việt Nam đang khuyên những nghệ sĩ lỡ vướng vào chuyện chính trị hãy sớm làm đơn giải trình cho ngành văn hóa, thì vẫn được vẹm cứu xét cho về Việt Nam theo nguyện vọng. Nói giải trình cho nhẹ một chút, chứ tình thực nó ở dạng những tờ tự thú trước bình minh, rằng chúng em lỡ dại, mong quý anh tha cho, chúng em xin cắn cỏ ngậm vành.

Thế hệ nghệ sĩ sau thời điểm 1975 mà đã thành danh ở hải ngoại nhờ vào lòng thương mến của công chúng như Hoài Linh, Mạnh Ðình, Gia Huy, Phi Nhung, Thành Lễ, Nhật Hạ cũng đã về Việt Nam trong nhiều năm qua. Rồi đây, có lẽ cái danh sách những con vẹt về nước hót sẽ được bổ sung thêm, tuy không nhiều. Với những người nghệ sĩ đã quay lưng lại với chính cái nhãn hiệu tị nạn chính trị của mình để khoác lên chiếc mặt nạ che giấu cảm xúc thật của họ trước cặp mắt cú diều của vẹm cộng, từ giây phút ấy tiếng hát của họ đã trở nên những âm thanh vô hồn. Cứ mỗi lần nhìn tất cả những con người đó hát trên sân khấu, dẫu là loại nhạc gì, tình ca hay tình lính, hẳn công chúng sẽ không còn tìm thấy được cảm xúc thật của mình hòa theo cùng được nữa. Bởi những tiếng hát ấy không xuất phát từ con tim thổn thức của mình mà chỉ là những chiếc máy hát, những chiếc máy có những cái khe để người ta bỏ những đồng tiền vào.

Ðối với những người nghệ sĩ Việt Nam chân chính ở hải ngoại mà cho đến thời điểm này vẫn còn khẳng khái ấp ủ tấm lòng son với chính nghĩa quốc gia, gìn giữ những giá trị nhân bản và truyền thống văn hóa của dân tộc, vẫn giữ lòng cương cường không chịu khuất phục trước bạo quyền Hà Nội, chúng ta xin được nghiêng mình cúi đầu giở nón trân trọng bày tỏ sự kính phục và yêu mến. Những tiếng hát này mới là những sợi dây tơ rung lên những cảm xúc thực sự, và chính là những giọng hát vượt không gian và thời gian.

(Phạm Phong Dinh)

u/KTran206 — 9 days ago

Chuyện rất ít người biết về một em bé Việt Nam hai tuổi tị nạn cộng sản

Năm 1975, quân đội Hoa Kỳ đã đưa ông ra khỏi một Sài Gòn đang sụp đổ bằng đường hàng không. Đến năm 2021, chính ông đã thuê một chiếc máy bay để đưa 380 người xa lạ thoát khỏi thành phố Kabul đang sụp đổ.

Tên ông là France Hoang.

Ông sinh tại Sài Gòn năm 1973, trong một gia đình vốn đã sống giữa ranh giới hiểm nguy của chiến tranh.

Cha ông là một sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Mẹ ông làm việc cho Tùy viên Hải quân Hoa Kỳ tại Sài Gòn. Đó là loại công việc khiến bà trở nên vô cùng quan trọng đối với người Mỹ, nhưng cũng đồng thời khiến bà trở thành một người bị đánh dấu nếu thành phố thất thủ.

Đến tháng 4 năm 1975, thành phố đang sụp đổ.

Quân đội miền Bắc đang áp sát, và hàng chục nghìn người Việt Nam từng đứng về phía Hoa Kỳ bỗng phải đối diện với một tình thế ghiệt ngã: ai sẽ được thoát đi, và ai sẽ bị bỏ lại để đối mặt với những gì xảy đến sau đó.

Gia đình France nằm trong số ít những người may mắn thoát đi được.

Ngày 23 tháng 4 năm 1975, chỉ vài ngày trước khi Sài Gòn thất thủ, ông được bế lên một chiếc máy bay C-141 Starlifter của Không quân Hoa Kỳ và được đưa ra khỏi Việt Nam.

Khi ấy ông còn chưa đầy hai tuổi. Ông đã không có ký ức nào về thành phố nơi mình sinh ra, chỉ còn lại câu chuyện về cách mình đã rời khỏi nơi ấy.

Hành trình ấy dài và đầy bất định. Đầu tiên là Guam. Sau đó là trại Camp Pendleton ở California. Và cuối cùng là Camp Murray ở tiểu bang Washington — nơi đã xảy ra một điều mà France sẽ mang theo suốt phần đời còn lại.

Một gia đình địa phương, gia đình Peterson, đã cưu mang họ. Những người xa lạ, chẳng nợ gia đình ông điều gì, đã mở cửa ngôi nhà của mình cho một gia đình người Việt vừa đặt chân đến với gần như hai bàn tay trắng. Gia đình Hoang định cư tại thị trấn nhỏ Tumwater, tiểu bang Washington, và bắt đầu lại từ đầu.

France lớn lên như một người Mỹ. Nhưng ông lớn lên với sự hiểu biết rất rõ về việc mình đã trở thành người Mỹ như thế nào và trong hoàn cảnh nào.

Ông biết nhiều về câu chuyện — văn phòng tùy viên, chiếc C-141, những trại tị nạn, những người xa lạ đã cưu mang gia đình mình. Ông hiểu, theo cách mà phần lớn trẻ em không bao giờ phải hiểu, rằng mình còn sống và tự do là bởi những con người khác, rất nhiều người trong số đó mặc quân phục, đã quyết định rằng gia đình ông đáng được cứu.

Sự nhận thức ấy lắng sâu thành một điều còn lớn hơn lòng biết ơn. Nó trở thành một món nợ trong tâm khảm.

“Tôi cảm thấy mình có một món nợ cần phải trả,” nhiều năm sau ông nói. “Không chỉ với đất nước này, mà đặc biệt là với quân đội. Và tôi chọn cách trả món nợ đó bằng việc khoác lên mình quân phục.”

Năm 1995, France tốt nghiệp Học viện Quân sự Hoa Kỳ West Point trong nhóm 1% đứng đầu khóa. Ông được phong hàm sĩ quan ngành Quân cảnh, đạt được phù hiệu Ranger trên chặng đường quân ngũ, và được điều động sang vùng Balkans trong vai trò lực lượng gìn giữ hòa bình — một nơi khác trên thế giới cũng bị xé nát bởi một cuộc chiến khác.

Ông theo học Luật Georgetown và tốt nghiệp loại magna cum laude (tối ưu). Ông làm thư ký cho các thẩm phán liên bang. Ông hành nghề tại một trong những văn phòng luật danh tiếng nhất nước Mỹ.

Và từ năm 2007 đến 2009, France — người tị nạn từng sống trong một chiếc lều cho người tị nạn — mỗi ngày bước vào Nhà Trắng với cương vị Phó Cố vấn Luật cho Tổng thống Hoa Kỳ.

“Tôi thực sự đến nước Mỹ trên một chiếc máy bay và sống trong một cái lều. Rồi sau đó làm việc ở Nhà Trắng. Chuyện đó chỉ có thể xảy ra ở nước Mỹ.”

Năm 2009, sau chín năm rời quân ngũ, ở độ tuổi mà phần lớn những sĩ quan đã không còn gắn bó với chiến trường, ông tái ngũ.

Ông gia nhập vào đơn vị Lực Lượng Đặc Biệt của Lục quân Hoa Kỳ với vai trò sĩ quan điều hành và được điều động sang Afghanistan, phục vụ qua nhiều tháng tác chiến ở một trong những chiến trường nguy hiểm nhất thế giới.

Ông đã trả món nợ của mình nhiều lần hơn mức cần thiết. Nhưng ông vẫn quay lại. Và hóa ra, đó đơn giản là con người ông.

Tháng 8 năm 2021, Afghanistan đang sụp đổ. Quân đội Mỹ rút đi, còn lại những người Afghanistan đã đứng bên cạnh họ suốt hai mươi năm — phiên dịch viên, cộng sự, đồng minh — bị bỏ lại phía sau, bị truy đuổi, tuyệt vọng tìm cách đưa gia đình mình thoát thân.

France đã từng nhìn thấy chính khung cảnh đó trước đây. Ông từng ở bên trong nó. Năm 1975, ông chính là đứa trẻ ở đầu bên kia của phép tính sinh tử ấy.

Ông không thể ngoảnh mặt làm ngơ.

Một mình, ông đã tổ chức một chiến dịch di tản tư nhân — một chiến dịch đặc biệt nguy hiểm, phần lớn được tiến hành ngoài lề chính thức. Ông đưa gần 400 người đồng minh Afghanistan và công dân Mỹ vượt hơn 200 dặm đường qua vùng lãnh thổ thù địch do Taliban kiểm soát để tới thành phố Mazar-e-Sharif, rồi che chở cho các gia đình ấy suốt ba tuần trong khi tìm cách đưa họ ra nước ngoài.

“Ngày 17 tháng 9 năm 2021,” sau này ông nói trước Quốc hội, “một chiếc máy bay thuê riêng đã cất cánh lên bầu trời Afghanistan với 380 sinh mạng, trong đó có 128 người Mỹ, 152 trẻ em, và 1 em bé sơ sinh.”

Ngày nay, France là một doanh nhân kỹ thuật thành đạt. Ông đã góp phần xây dựng các công ty tạo ra hàng trăm triệu đô la doanh thu và tạo việc làm cho hơn một nghìn người trong các lĩnh vực luật, hàng không vũ trụ, quốc phòng và trí tuệ nhân tạo.

Đó là một cuộc đời phi thường theo bất kỳ thước đo nào. Nhưng nếu hỏi điều gì thôi thúc ông, ông sẽ không bắt đầu bằng những thành tựu đó. Ông bắt đầu bằng một chuyến bay vào tháng 4 năm 1975.

“Gần 50 năm trước, tôi là một trong những đứa trẻ được giải cứu,” ông nói trước Quốc hội. “Năm 1975, gia đình tôi đã được lực lượng quân đội Hoa Kỳ di tản khỏi Sài Gòn.”

Ông đã dành cả cuộc đời để trả lại món nợ ấy.

Và đâu đó trên hành trình ấy, ông đã bảo đảm rằng cuộc giải cứu năm xưa là điều xứng đáng — không chỉ cho chính ông, mà còn cho 380 sinh mạng mà ông đã đưa lên bầu trời tự do trong một buổi chiều tháng Chín 2021.

Source: West Point Center for Oral History

u/KTran206 — 10 days ago

CÁCH NHẬN DIỆN BĂNG ĐẢNG MÓC TÚI, TRỘM CẮP

Những hình ảnh hữu ích cho người dân Nhật: 👇

CÁCH NHẬN DIỆN BĂNG ĐẢNG MÓC TÚI, TRỘM CẮP

u/KTran206 — 10 days ago

VÕ SƯ LÊ SÁNG VÀ NHỮNG KỶ NIỆM NGỤC TÙ CỘNG SẢN

Võ Sư Lê Sáng, Chưởng Môn Vovinam Việt Võ Đạo, khiêm cung, đôn hậu với bạn tù nhưng bất khuất trước bạo quyền CS trong chốn tù đày.

________________

Chia chung số phận tang thương của miền Nam khi cs Bắc Việt xé tan hiệp định Paris 1973, dùng võ lực tiến chiến miền nam VN, ngày mà phe thắng cuộc gọi là "giải phóng miền nam". Võ sư Lê Sáng đã bị chế độ mới liệt vào hàng nguy hiểm nên phải đi học tập cải tạo vào tháng 5.1975.

Trong những giờ đầu trong trại cải tạo võ sư LS nuôi hy vọng rằng mình chỉ bị cải tạo trong vòng vài ba tháng vì ông nghĩ rằng mình không có liên quan gì đến chính trị, nhưng ngày này qua ngày nọ cho đến khi ba năm trôi qua mà vẫn chưa thấy được ngày về, nên yên chí là thời gian "cải tạo" phải kéo dài nhiều năm. Quả nhiên thời gian trong tù cải tạo hơn mười ba năm, võ sư Lê Sáng mới được cho trở về với môn phái.

Trong thời kỳ hơn mười năm từ sau, võ sư Lê Sáng bị chế độ đưa vào trại học tập cải tạo , thì bên ngoài môn phái như rắn mất đầu lâm vào tình trạng hỗn loạn.

NHỮNG NGÀY KHẮC NGHIỆT TRONG TÙ CẢI TẠO

Bước đầu tiên của cuộc đời lao tù của võ sư Lê Sáng rất gay go khi bị nhốt trong Chí Hòa vì phải chung đụng với cả những thành phần cao bồi du đãng nhưng võ sư LS vẫn cố gắng sống chan hòa với mọi người cùng cảnh ngộ.

Tới năm thứ hai ban quản giáo trại cải tạo mới cho phép nhận quà của gia đình. Khi có quà bao giờ ông cũng phân chia cho tất cả mọi người, có nhiều biếu nhiều, ít biếu ít, gọi là có qua có lại. Đám cao bồi du đãng tại đây hễ thấy ai có quà đều xin. Võ sư Lê Sáng có nguyên tắc của mình, là khi ông nhận được biếu đều cho mọi người, riêng vài món đặc biệt ông đã chia làm ba phần, một phần biếu cho cả phòng, phần thứ hai chia cho những người có quan hệ thân hơn và phần còn lại giữ lại cho ông dùng.

Trong hoàn cảnh phức tạp tại đây, võ sư Lê Sáng nhận định, nếu như muốn sống yên ổn không phải là chuyện đơn giản. vài người xử sự không khéo, khi mới vào có thái độ cách biệt xem nhẹ đám cao bồi, đến khi chúng dọa nạt thì tỏ ra sợ sệt. Khi có thức ăn ngon như giò chả lại giữ riêng, vài ngày thức ăn bị hỏng rồi mới đem cho, người ta vẫn nhận vì trong cảnh thiếu thốn món gì cũng ngon, nhưng họ hậm hực trong lòng.

Có một lần võ sư Lê Sáng chia quà thăm nuôi cho mọi người xong, một tay du đãng hỏi xin phần ông chia ra để cất riêng dùng, thì ông nhẹ nhàng : « Các con thấy có bao giờ bố ăn một mình đâu, bố chia đều cho cả anh em. Các con lanh lợi có thể xin thêm được người này người khác, ở đây có những người hơi nhút nhát không dám xin ai bao giờ, bố để dành giúp cho họ ». Võ sư Lê Sáng nói thế nhưng hôm sau bọn này vẫn tới hỏi, ông cũng nhất định từ chối, không để bị lợi dụng.

Trước sự cứng rắn của ông, nên trong thời gian này võ sư Lê Sáng ở phòng nào thì phòng đó tương đối ổn định, vừa có lộn xộn thì được ông hòa nhã can thiệp ngay. Lẽ thường bọn du côn cũng tìm người yếu để dọa dẫm, nếu ai để yên cho nó thì sẽ bị bọn này bắt nạt, trước sau gì chúng cũng sẽ tìm đũ cách khống chế tất cả mọi người đồng tù.

Võ sư Lê Sáng là người rất uyên bác về thơ đường. Có nhiều buổi tối ông ngâm thơ Đường cho các bạn đồng tù nghe, nhưng anh em thích nhất là khi ông ngâm bài “Hồ Trường”. Nhiều anh em đã không tránh được ngậm ngùi mỗi lần nghe ông ngâm bài thơ này. Ông cũng ít kể chuyện, nhưng khi nghe ông kể chuyện kiếm hiệp của Kim Dung hay kể về bộ Tam Quốc Chí, anh em trong buồng giam theo dõi một cách hào hứng, có thể quên đói và quên hẳn cảnh tù đầy.

Sống trong môi trường bị giam hãm như vậy, mỗi hành động của những tù nhân nổi tiếng trong buồng giam 14 khu ED đều bị chú ý. Chẳng hạn như cứ vào mỗi buổi sáng, vị phó đại sứ Nam Hàn sửa lại bộ quần áo tù cho chỉnh tề rồi ông bước lại chiếu nằm của ông Phan Huy Quát bắt tay vị cựu thủ tướng này, cúi gập đầu xuống để chào và sau đó hai người mới thăm hỏi sức khỏe của nhau. Võ sư Lê Sáng nói với người bạn đồng tù : “May ra mà trong cảnh nhiễu nhương hỗn tạp, giậu đổ bìm leo này, trong buồng giam còn có được những hình ảnh đẹp đẽ của nền văn minh”. Có những lúc bọn quản giáo thấy ông có uy tín nên đề nghị với ông làm công viẹc theo dõi các bạn đồng tù để báo cáo, ông đã thẳng thắn từ chối.

VÕ SƯ LÊ SÁNG BỊ CÙM VÌ BỘ RÂU DÀI

Theo lời kể của ông Vũ Ánh người bạn đồng tù của VS Lê sáng: khi bị chuyển lên trại Hàm Tân Z-30C vào những tháng đầu của năm 1977, đám lính giải giao thường dùng dây xích cứ 5 người một rồi khóa vào chân ghế ngồi trên những chiếc xe đò.

“Xâu” đầu tiên được đưa lên xe gồm những người, đó là Võ sư Lê Sáng, ông Phan Bá Cầm, nhà báo Lâm Tường Dũ, Đoàn Bá Phụ (cựu trung úy Nhảy Dù) và ông Vũ Ánh. Lên đến trại Hàm Tân, ông Vũ Ánh và Võ sư Lê Sáng vẫn được phân phối chung vào một trại lao động. Sau khi ở Hàm Tân Z-30C được vài tháng thì võ sư Lê Sáng bị dẫn vào nhà kỷ luật và bị cùm lần thứ nhất trong đời tù chỉ vì ông có bộ râu dài.

Viên cán bộ an ninh trại cho gọi thợ hớt tóc (cũng là mấy anh em tù cải tạo) đến. Võ sư Lê Sáng ôn tồn : “Cán bộ muốn cạo thì xin cứ thi hành, nhưng tôi không vi phạm nội qui của trại, cán bộ nên nhớ như thế nhé”. Ông đứng im lặng như một gốc cây, mắt sáng quắc nhìn thẳng vào mặt Tý. Nhưng khi thợ hớt tóc vừa đến gần ông thì Tý ( cán bộ quản giáo) gọi giật lại : “Thôi. Cứ để cho anh ấy để râu nhưng đem cùm xem có chịu cạo râu không”. Võ sư Lê Sáng bị cùm hai tuần lễ nhưng kể từ sau đó không ai trong trại giam còn để ý gì đến râu tóc của võ sư Lê Sáng nữa.

Khó khăn thứ hai của Chưởng môn Việt võ đạo gặp phải trong tù cải tạo là do chính tiếng tăm của ông. Không hiểu nhóm công an vũ trang chuyên canh gác tù ở các bãi lao động bàn tán với nhau như thế nào mà không một tên nào dám đi gần ông. Tại bãi lao động, một tù cải tạo phải đứng cách xa lính canh 5 thước, khi phải báo cáo xin đi tiểu tiện, nhưng riêng võ sư Lê Sáng phải đứng cách vệ binh 10 thước. Biết được điều đó nên võ sư Lê Sáng rất thận trọng trong đi đứng tại bãi lao động để tránh hiểu lầm.

Võ sư Lê sáng ở Hàm Tân Z-30C đến năm 1979 thì bị chuyển trại theo phương án 4 tức được lọc lựa ra và đưa vào danh sách “chết” tức là danh sách không thể cải tạo được, và không bao giờ được xét tha theo quan điểm của trại giam. Thế là đang đêm VS Lê sáng lại bị gọi tên, bị xiềng đưa lên xe đò và đưa lên A-20 Xuân Phước, tức trại trừng giới, một trại cải tạo khắc nghiệt nổi tiếng của cộng sản. Chưởng môn LS khi bị đưa đến cái trại nổi tiếng khủng khiếp này trong suốt giai đoạn từ 1980 cho đến cuối 1988. Đến A-20 được 3 tháng thì Chưởng môn Vovinam Lê Sáng vào cùm ngay.

Lần vào cùm này không do bất cứ một lỗi lầm về nội qui của võ sư Lê Sáng mà chỉ vì ông được sự kính nể và quí mến của anh em trong trại từ tập trung cải tạo, tù chính trị có án hay tù hình sự, ở cách ông cư xử và chia sẻ đói khổ với anh em, ở tinh thần vững chãi để đối phó với mọi hoàn cảnh khó khăn cùng quẫn trong tù, ông cũng không hé ra một lời nào có thể xâm hại đến người khác

Trong bối cảnh này, bọn trại giam nhắm vào việc triệt hạ những thần tượng của tù cải tạo. Cũng chỉ vì thế mà Chưởng môn Lê Sáng vào cùm hết một năm. Khi ra khỏi nhà kỷ luật, sức khỏe của Ông có sa sút, nhưng giọng nói vẫn sang sảng và đôi mắt vẫn sáng quắc. Ra khỏi nhà kỷ luật hôm trước thì hôm sau ông đi lao động ngay.

Trong suốt hơn 13 năm học tập cải tạo, võ sư Lê Sáng trải qua nhiều địa điểm khác nhau từ Thuận Hải, Phú Khánh, Hàm Tân Z-30C, Xuân Phước, Xuân Lộc …

Trong thời gian võ sư Lê sáng bị đi cải tạo, võ sư Trần Huy Phong là người được chưởng môn đời II Lê Sáng chỉ định thay thế ông trong chức vụ chưởng môn đời III, có trách nhiệm điều hành môn phái Vovinam.

Võ sư chưởng môn Lê Sáng ở tù giam 13 năm nhưng chưa có bao giờ được đem ra xét xử công khai trong phiên tòa nào của tà quyền csVN như hàng trăm ngàn người đồng tù khác. 80 trại tù cải tạo là một vết nhơ lịch sử về tội ác của đảng và nhà nước cộng sản. Một thứ gông cùm để trù dập trả thù hành hạ thân xác của những người thuộc phe goi là " thua cuộc" một thứ trại tập trung cải tạo man rợ rập khuôn theo khuôn mẩu của Nga-Tàu, nơi đây csVN đã giết hại khoảng 165.000 người tù cải tạo.

(Vũ Ánh)

• Hình: Võ Sư Lê Sáng trong ngày mừng thọ 89 tuổi.

u/KTran206 — 11 days ago

🇺🇸 NƯỚC CỘNG SẢN NƠI TUI Ở 🇺🇸

🟢 Chuyện cộng sản thứ nhất

Hôm qua ra phi trường Ontario để đi Texas, máy bay cứ hẹn nhưng không bao giờ bay, sau khi chờ 5 tiếng đồng hồ, họ tuyên bố huỷ chuyến ai về nhà đó giữa đêm khuya.

Cái xứ đế quốc địa ngục bóc lột sao lại hành xử y như thiên đường cộng sản nơi tui thà chết giữa lòng biển khơi chứ không chịu sống với nó. Tui định tập trung lực lượng con cái lại (con tui đông như quân Nguyên luôn, ít ai qua mặt) lên mạng khiếu nại, đánh một 🌟 sao cho mầy sập tiệm, từ chết đến từ trần luôn ..

Nhưng tui chưa kịp trở tay, tụi tư bản bóc lột cao tay ra chiêu nhanh và gọn. Hoàn trả lại tất cả tiền vé máy bay, cộng thêm tiền ăn và thuê xe, tui đang còn ú ớ định ca bài thương khó, thì nó như đi guốc trong bụng, bao luôn năm vé miễn phí nhanh nhất đi cho kịp (coi như đi chùa)

Đúng là tụi nó lỗi hoàn toàn, làm ăn vô trách nhiệm lấy cớ lỗi kỷ thuật nhưng lại không bao giờ cho tui góp ý phản đối hay than phiền gì hết trơn hết trọi tui ức lắm luôn ..!

Chính quyền cộng sản cũng thế chẳng bao giờ cho ai có cơ hội góp ý hay nêu những tiêu cực của nó, đa số bị nhốt, bị bịt miệng vì lên tiếng cho lẽ phải và công bằng

Hai đứa thiên đường cộng sản và địa ngục tư bản có gì giông giống thì tui chưa nghĩ ra.

🟢 Chuyện cộng sản thứ hai

Ngay sau khi làm lễ ra trường và nhậm chức của con gái út đi lính đánh thuê cho đế quốc Mỹ (vì có trả tiền đi đánh trận đàng hoàng)

Tụi nó dẫn tuu đi nhà hàng không đồng tại San Antonio Texas, có tên là Comfort Cafe với khẩu hiệu (lại khẩu hiệu thế cơm y như cộng sản)

“WHERE MIRACLES HAPPEN” - NƠI PHÉP MÀU XẢY RA

Nhìn vào thực đơn không có giá tiền, người phục vụ xăm trổ toàn dân xộ khám từng xì ke ma tuý, trộm cắp, chém chú chém anh ..

Nhìn kỹ thực đơn thì toàn các món ngon bổ mà các nhà hàng hạng sang mới có, thằng tui bắt đầu teo, tự nhủ con mình là lính chắc tụi nó cũng nể một phần mà không nặng tay lắm ..

Món ăn dọn ra vừa ngon và hấp dẫn, có cả cafe sữa Việt Nam mới ghê. Con gái tuu mới giải thích (vì mình đã teo lại bắt đầu rét) ai ăn muốn trả tuỳ hỷ , không có tiền cũng được đón tiếp niềm nở, ai có lòng tự trả thêm bù cho những người kém may mắn.

Nghe như mở được cỏi lòng, y như lão Hồ tìm được chân lý cộng sản (khoai lang hôi xắt lát mà tưởng Cao Ly sâm bên Tàu)

Tui cũng thốt lên thiên đường cộng sản là đây nhưng mà sao đây là tụi địa ngục tư bản mà, răng tui ở với tụi bóc lột trên 40 năm mà còn tư tưởng phản động vậy không khéo bác Trump trục xuất thì ăn cám.

Phân vân quá đây là đâu cộng sản hay tư bản? Chắc tui phải đóng thuyền theo em Elon Musk lên mặt trăng thôi, chạy trời không thoát được cộng sản sao⁉️

(Văn Công Quang)

u/KTran206 — 11 days ago
▲ 36 r/VietnamToanCau+2 crossposts

Team cái bang vô học Việt cộng hán nô Ba Đình bây nghe cho vui nè 😉

u/KTran206 — 11 days ago
▲ 40 r/VietnamToanCau+2 crossposts

❌ NÓI KHÔNG VỚI VĂN CÔNG CỘNG SẢN TRÊN ĐẤT TỰ DO ❌

🫵 Câu chuyện hôm nay không còn là chuyện ca hát đơn thuần.

Khi một ca sĩ, văn công đang hoạt động trong hệ thống văn hóa của chế độ cộng sản được một bầu show đưa sang lưu diễn tại Mỹ, Úc, Canada hay các quốc gia tự do, thì cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản có quyền nói không.

Chúng tôi không chống âm nhạc.

Chúng tôi không ghét tiếng hát.

Nhưng chúng tôi phản đối việc biến sân khấu tự do của người Việt tị nạn thành nơi bình thường hóa hình ảnh những văn công của một chế độ đã khiến hàng triệu người phải bỏ nước ra đi.

Câu chuyện bầu show Ái Quyên mời ca sĩ Quốc Thiên đi show tại Mỹ là một thí dụ rõ ràng. Khi đồng hương lên tiếng phản đối, đó không phải là cực đoan. Đó là lập trường. Đó là ký ức. Đó là trách nhiệm với lịch sử.

Cũng giống như câu chuyện mời những nhân vật từng gây tranh cãi về lập trường chính trị vào sinh hoạt cộng đồng, vấn đề không nằm ở cá nhân họ thích nói gì hay hát gì. Vấn đề nằm ở người tổ chức: tại sao biết cộng đồng còn nhiều đau thương, nhiều mất mát, nhiều vết thương chưa lành, mà vẫn cố tình đưa những gương mặt ấy vào sinh hoạt của người Việt tự do?

Một bầu show có quyền mời.

Nhưng đồng hương cũng có quyền không mua vé.

Có quyền không ủng hộ.

Có quyền tẩy chay.

Có quyền lên tiếng để bảo vệ danh dự của cộng đồng mình.

Người Việt tị nạn không đi tìm tự do để rồi hôm nay phải ngồi vỗ tay cho những người đại diện cho nền văn hóa tuyên truyền của chế độ cộng sản.

Sân khấu hải ngoại không phải là nơi để văn công cộng sản đến kiếm tiền trên nỗi đau của người tị nạn.

Nếu ai muốn làm show cho họ, đó là lựa chọn của họ.

Nhưng cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản cũng có lựa chọn của mình:

Không tiếp tay.

Không im lặng.

Không ủng hộ.

Không bình thường hóa văn công cộng sản trên đất tự do.

Lịch sử 30 tháng 4 không phải là chuyện đã qua.

Thuyền nhân bỏ mình trên biển không phải là chuyện để quên.

Tù cải tạo, mất nhà, mất nước, mất gia đình không phải là những dòng chữ trong sách cũ.

Đó là máu, nước mắt và thân phận của cả một cộng đồng.

Vì vậy, khi cộng đồng nói không với văn công cộng sản, đó không phải là hận thù.

Đó là sự tự trọng.

Đó là lòng trung thành với lá cờ vàng.

Đó là trách nhiệm gìn giữ ranh giới giữa tự do và tuyên truyền.

Ai muốn đứng về phía cộng đồng tự do, xin hãy tôn trọng nỗi đau và lập trường của cộng đồng này.

Còn ai cố tình đưa văn công cộng sản vào giữa lòng người Việt tị nạn, thì đừng trách đồng hương quay lưng.

💥 KÊU GỌI ĐỒNG HƯƠNG LÊN TIẾNG VÀ BIỂU TÌNH ÔN HÒA

Trước lịch trình Quốc Thiên US Tour – August 2026, với các điểm diễn tại Orange County, Houston, San Jose, Virginia, Connecticut, Portland và các nơi khác, cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản không thể im lặng.

Chúng tôi kêu gọi đồng hương tại những địa phương có chương trình này hãy cùng nhau lên tiếng, tổ chức biểu tình ôn hòa, trật tự và hợp pháp trước các địa điểm trình diễn.

Không bạo lực.

Không gây rối.

Không xúc phạm cá nhân.

• Nhưng phải có lập trường rõ ràng:

Không tiếp tay cho văn công cộng sản.

Không bình thường hóa văn hóa tuyên truyền cộng sản trên đất tự do.

Không để sân khấu hải ngoại trở thành nơi kiếm tiền trên nỗi đau của người tị nạn.

Đồng hương tại Orange County, Houston, San Jose, Virginia, Connecticut, Portland và các thành phố có tên trong lịch trình, xin hãy chuẩn bị tinh thần, kết nối với nhau, theo dõi địa điểm cụ thể và cùng có mặt để nói lên tiếng nói của cộng đồng.

Sự hiện diện của chúng ta là thông điệp.

Lá cờ vàng là lập trường.

Sự im lặng hôm nay có thể trở thành sự đánh mất ranh giới ngày mai.

Chúng ta biểu tình không phải vì hận thù, mà vì tự trọng.

Không phải để chống một tiếng hát, mà để chống sự bình thường hóa cộng sản trong cộng đồng người Việt tự do.

Xin đồng hương cùng chia sẻ, cùng lên tiếng, cùng nhắc nhau:

🫵 Ở đâu có văn công cộng sản, ở đó phải có tiếng nói của người Việt tự do‼️

u/KTran206 — 12 days ago

La Văn Cầu - huyền thoại không tưởng của Việt cộng

Theo sách báo đảng miêu tả thì Cầu là tiểu đội trưởng đội rải mìn, không may bị đạn pháo dội làm nát cánh tay trái, chỉ còn dính lủng lẳng như trái chuối nát bên trái, nhớ lời bác dạy nên Cầu kêu đồng đội dùng lưỡi lê AK phạt luôn phần cù lẳng vướng víu, để Cầu rảnh rang ôm mìn tiếp tục lao lên tuyến đầu chiến đấu quên cả vết thương máu chảy xối xả ...

Tường tượng một người với cánh tay bị chặt đứt lìa, lại không được cầm máu, bịt vết thương, giỏi lắm là 4-5 phút cầm cự hết nổi, hoa mắt vì thiếu máu cộng vết thương hành, lý lẽ nào La Văn Cầu cầm cự được cho hết trận đó cho đến khi biết "quân ta" đã thắng "quân địch" thì Cầu mới chịu cho băng bó trị thương ⁉️

Mà thôi cái lũ mồm thối Việt cộng nói thì ai cũng biết xưa giờ rồi.

-- Anh hùng thọt tay La Văn CẦU ra đi để lại vợ là Nguyễn Thị TIÊU cùng con cháu --

u/KTran206 — 12 days ago