Mình là nam, 25 tuổi. Mình lớn lên trong một gia đình bất ôn, bố mẹ ly hôn, bố mình cờ bạc nên ngay từ lúc sinh ra mình đã cõng một núi nợ trên đầu. Anh trai mình thì có thời gian nghiện ngập, chơi bời, báo nhà giờ cũng lang thang khắp nơi.
Mình không được học tử tế, nghỉ ngọc lớp 10 để đi làm thuê kiếm tiền trả nợ. 2 năm trước bố mình đổ bệnh vì hút thuốc lá nhiều, vừa rồi thì đột quỵ, mất khả năng lao động.
Hiện tại mình đang đi làm thuê, lương 10 triệu, ở phòng trọ ọp ẹp, bé tí. Mỗi tháng để dành đc 5 triệu thì 3 triệu trả nợ, 2 triệu tiền thuốc cho bố nếu không sẽ bị xã hội đánh giá là bất hiếu.
Nhiều khi hết tiền, chỉ dám ăn 1 bữa trưa thật no, bữa tối ăn mì tôm sống. Ăn sáng thì quá xa xỉ chứ chưa nói tới yêu.
Vừa rồi có một bạn nữ con nhà đại gia theo đuổi mình. Nhưng bạn ấy ko biết hoàn cảnh mình khổ tới mức nào, bạn ấy nghĩ mình keo kiệt, bủn xỉn nên nói lời ko hay. Mình cũng không muốn giải thích, chỉ cảm thấy mình thật sự rất là khổ. Mình đã rất cố gắng làm việc, để dành tích cóp trả nợ cho bố và anh, trả tiền thuốc men, hi sinh rất nhiều thứ và giờ thì chẳng có gì trong tay.
Nếu cứ tiếp tục đà này thì 40 năm nữa chưa chắc đủ tiền để yêu đương. Mình sai ở đâu chứ ? Mình sai vì đầu thai sai nhà ư ? Mình sai vì mình học dốt ? Mình có quyền lựa chọn hoàn cảnh đâu cơ chứ ? Mỗi ngày mình đều học thêm ngoại ngữ nhưng lúc nào cũng hết sạch tiền. Mình ko dám bỏ mặc bố vì sợ bị đánh giá bất hiếu. Nhưng mình kiệt sức vì phải đi sửa chữa sai lầm của ng khác rồi.
Liệu người nghèo trong xã hội này có quyền được yêu ?