Trải nghiệm từ xấu trai thành đẹp trai hơn
https://www.reddit.com/r/vozforums/comments/1ofg98u/em_25m_v%C3%A0_ch%C6%B0a_bao_gi%E1%BB%9D_c%C3%B3_b%E1%BB%93/
Đây là tóm tắt hoàn cảnh của tui
1 năm nay t tập tạ, lên cân, skin care, đổi tóc và kiếng, và rồi thực sự đẹp trai lên. Ban đầu t đã nghĩ cuộc sống mình sẽ thay đổi hoàn toàn, nhưng ko, và đây là trải nghiệm cá nhân:
Có thấy tự tin hơn. Nhưng cái tự tin này nó ko bền mà rất phụ thuộc vào việc ng t có khen mình ko, ng t khen thì mình vui, thấy an toàn, còn ví dụ ko chê mà kiểu lướt qua ko quan tâm thì thấy bất an nghi vấn bản thân liền.
Gái, trai, bê đê khen nhiều hơn (trai thì kiểu ng t nhìn mình lúc mình nhìn chỗ khác thôi chứ hiếm khi khen thẳng, gái thì ng quen thân thì nói trực tiếp còn ng ko thân lắm thì sẽ nói vs bạn nó, bê đê thì bạo nhất hay qua rờ rờ). Độ tuổi ng khen hơn 18 và dưới 50. Còn trên 50 thì chỉ có 1 ông trung niên khen râu đẹp.
Công việc không quá khác biệt ngoại trừ việc đồng nghiệp bộ phận khác chủ động bắt chuyện hơn
Mấy cái trên là bên ngoài thôi. Còn bên trong thì tôi nhận ra là... đẹp trai không giúp tôi hạnh phúc hơn. Tôi chỉ vui và hãnh diện được vài tuần đầu, nhưng sau đó, cảm giác cân bằng lại, lời khen không giúp t vui được nữa. Những vấn đề nội tâm nó bắt đầu trồi lên lại. Đẹp trai ko giúp t có dc công việc mình yêu thích, t vẫn phải trụ lại 1 cv t ko quá yêu vì tiền, vẫn phải cố gắng học và rèn luyện như 1 ng xấu trai, vẫn cảm thấy giá trị mình phụ thuộc vào ngoại hình quá nhìu. Đẹp trai ko giúp t thực sự bình an, t vẫn rất tự ti, lâu ko ai khen là tự nghi vấn bản thân xấu liền. Đẹp trai cũng ko giúp t có dc tình yêu. Ừ thì đúng là có ng ng t crush mình vì ngoại hình, nhưng mà chẳng phải trc đó khi xấu mình cũng có hay sao, chỉ khác là xưa xấu thì ng t yêu mình vì mình dẻo mỏ, giờ đẹp thì ng t yêu mình vì đẹp và dẻo mỏ, vậy thôi. Vấn đề là những ng yêu mình thì mình ko yêu, vì ko đúng ý mình, nghĩa là t vẫn phải học cách mở lời, vượt qua nỗi sợ bị từ chối, tổn thương, ko khác gì 1 ng đàn ông xấu trai hơn mình cả.
Sau khi nhận ra được việc ngoại hình ko giúp t hạnh phúc hơn như t đã nghĩ thì t thấy trống trải lạ thường. Não cũng bắt đầu có những suy nghĩ tiêu cực, và t biết là mình cũng ko còn tỉnh táo mấy
" Có khi mình ko đủ đẹp, hay là đi phẫu thuật thẩm mĩ"?
"Ủa sao ng t ko quan tâm mình vậy ta? Hay là do mình ko đẹp như mình tưởng"?
"Mình có nên rủ cô ấy đi chơi ko? Nhưng mà thôi chắc ng t ko thích mình đâu, dù họ có nói vs bạn họ là thấy mình đẹp trai quá nhưng mà mình lại lùn, chưa có sự nghiệp, còn ng t thì ...., nên thôi, chắc ng t nói vậy vs bạn họ chơi thôi, ko nên chủ động"
P/s: Nói chung ae nào nghĩ vấn đề của mình là nhan sắc và đẹp trai sẽ giúp giải quyết hết thì có thể nên cân nhắc nằm vắt tay lên trán hỏi bản thân xem có thật vậy không.
Cảm ơn đã đọc hết