Em không biết cách ứng xử
Em là người không biết cách ứng xử và cũng không được dạy hay có môi trường tốt để quan sát mà bắt chước theo.
Em trông ngáo hơn bạn bè đồng trang lứa rất nhiều. Nói đúng là như người trên núi xuống. Từ bé đến lớn chỉ loanh quanh luỹ tre làng. Cũng dặn mình va chạm nhiều lên nhưng nội tâm yếu mà cố gồng lên trông cứ lom dom thế nào ấy.
Bố mẹ em không phải là người biết giáo dục con cái. Lúc nhỏ em làm sai chuyện lặt vặt gì là y như rằng mẹ chửi, không giải thích sai như nào chỉ đơn giản là thấy con mình ngu và chửi đặc biệt là thích chửi trước đám đông để thể hiện mình là người nghiêm khắc giáo dục con cái. Nên em dần im lặng, sợ tiếp xúc với người khác sợ nói sai thì lại bị chửi nhục như hồi bé. Bố thì hay cả nể, mang hết lợi ích cá nhân và gia đình ra để giúp người khác chỉ mong họ thấy mình là người tốt và cao thượng ( sĩ kiểu đe’o gì mà bố em còn lấy 1 góc đất của nhà mình CHO hàng xóm trong khi đất thì bé như mắt muỗi làm nhà thì k đủ đất mẹ em chửi nhưng cho rồi đe’o lấy lại được)
Em bây giờ không biết cách ứng xử y như bố mẹ mình, nhiều tình huống bình thường hằng ngày thôi em cũng thấy khó xử lý, không biết nói gì từ chối kiểu gì, cứ ngồi im đơ đơ ra để nghĩ nhưng chả nghĩ ra cái gì để trả lời, cứ ngồi câm như vậy nên người khác thấy khó chịu, em cũng hiểu. Có ít dịp được tiếp xúc với mấy người tài nhìn người ta mới biết mình thọt cỡ nào.
Em mất nhiều mối quan hệ chất lượng do cái tính xấu này. Sợ cứ như này thì không khấm khá lên nổi,
cũng khó để tiếp xúc với người giỏi để học hỏi vì em không bằng họ