Cá Đỏ Và Cá Vàng
Trong một góc vườn cây rậm rạp, có một cái ao nhỏ là nơi sinh sống của đàn cá vàng và đàn cá đỏ. Cuộc sống ở ao diễn ra êm đềm cho đến khi ông chủ có một thói quen kỳ quái: ngày nào lão cũng ra bờ ao, chổng mông ị một cục cứt to xuống nước.
Vừa thấy bóng phân rơi, đàn cá đỏ đã hung hãn lao vào giành giật, đớp lấy đớp để như thể đó là cao lương mỹ vị. Thấy vậy, một chú cá vàng tốt bụng bơi lại khuyên ngăn:
– Kìa bạn cá đỏ, đó là chất thải hôi thối, ăn vào bệnh tật đấy, đừng ăn nữa!
Con cá đỏ đầu đàn mồm đầy phân, trợn mắt lên chửi bới:
– Cái địt cá nhà mày! Không ăn thì cút! Mày biết cái con cá gì mà nói? Thứ phân thượng hạng thế này không đớp thì đúng là ngu như cái con cá!
Cá vàng thở dài, lẳng lặng bơi ra góc ao ăn rong rêu. Biết không thể thay đổi được đồng loại, cá vàng ngày ngày chăm chỉ luyện tập, nhảy cao lên khỏi mặt nước để rèn luyện cơ bắp và vây đuôi. Trong khi đó, đám cá đỏ ăn cứt no nê thì ngoi lên mặt nước, nhìn chim chóc trên trời và chuột chạy trên bờ. Chúng tự hào khoe khoang:
– Này lũ chim chuột kia! Nhìn xem, cái ao của tụi tao là đỉnh nhất thế gian, và phân của ông chủ tao cũng là thứ ngon ngọt nhất vũ trụ!
Năm tháng trôi qua, một mùa mưa lớn tìm đến. Dù nước mưa không đủ làm tràn bờ ao, nhưng cá vàng nhận thấy cơ hội đã đến. Nó hô hào cả đàn:
– Mọi người ơi! Bao năm qua tôi luyện nhảy là để chờ ngày này. Đây là mùa mưa cuối cùng rồi, từ nay trở đi mọi thứ sẽ khô hạn hơn nhiều. Nước đang lên, chúng ta hãy dùng hết sức nhảy qua bờ để tìm đường sang cái hồ lớn ngoài kia. Ở đó rộng rãi và sạch sẽ hơn nhiều!
- Hãy đi ngay trước khi quá trễ!
Lũ cá đỏ nghe thấy liền cười hô hố, sau đó còn dọa con cá vàng nếu còn tiếp tục gây hoang mang trong đàn cá sẽ bị ăn thịt! Ngay cả một số con cá vàng khác vì lười biếng, yếu ớt cũng tặc lưỡi từ chối. Cuối cùng, chỉ có một nhóm nhỏ khoảng 20 con quyết tâm đi theo cá vàng đầu đàn. Cuộc vượt ao diễn ra vô cùng khốc liệt. Đường đi đầy bùn đất, khô cạn và hiểm nguy. Kết cục, trong số 20 con ra đi, có tới 18 con bỏ mạng dọc đường, chỉ còn đúng 2 con sống sót đặt vây được đến hồ nước lớn.
Ở cái ao cũ, lũ cá đỏ béo mầm hả hê lắm. Chúng cười nhạo sự hy sinh của những kẻ ra đi, cho là đám cá đó làm gì có nước mà uống, và tiếp tục tận hưởng những cục cứt mỗi ngày của ông chủ.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Một buổi sáng, ông chủ lại ra bờ ao chuẩn bị ị. Lũ cá đỏ há mồm chờ sẵn, tranh nhau ngoác miệng ra đớp. Thế nhưng, phân chưa thấy đâu thì một chiếc lưới lớn đã ập xuống. Ông chủ vớt một mẻ lớn mang đi. Lũ cá đỏ kinh ngạc, run rẩy bám vào lưới. Sau này chúng mới biết, ông chủ làm ăn vỡ nợ, phải bắt bớt cá mang ra chợ bán kiếm tiền ăn qua ngày.
Từ dạo đó, kinh tế sa sút, ông chủ không còn được ăn ngon. Xưa lão ị ra cứt cục tròn trịa, nay lão đổ bệnh, ăn uống kém nên bị ỉa chảy. Mỗi lần lão đi vệ sinh, cứt bắn ra loe loét, tan tành làm đục ngầu cả hồ, chẳng còn cục nào để mà đớp.
Đói khát và hoảng loạn, lũ cá đỏ bắt đầu hóa điên. Để có cái nhét vào mồm, chúng quay sang cắn xé lẫn nhau. Đầu tiên, những con cá đỏ lớn đổ tội cho đám cá đỏ nhỏ là "đồ cá vàng ăn bám" rồi lao vào thịt sạch đám nhỏ. Sau đó, khi không còn gì ăn, những con cá đỏ lớn tự tàn sát, ăn thịt lẫn nhau.
Bi kịch chưa dừng lại ở đó. Ông chủ vì túng quẫn liền đem máy bơm ra hút nước ao để tưới cho vườn cây sắp héo. Rất nhiều cá đỏ bị hút chặt vào ống bơm, chết banh xác. Nước trong ao ngày càng cạn kiệt, trơ đáy bùn, cây cỏ quanh hồ thì ngày càng xơ xác héo mòn.
Cuối cùng, khu vườn bị dính quy hoạch, đất đai bị san phẳng. Trong cái vũng nước bùn bé xíu xiu còn sót lại, chỉ có 5 con cá đỏ to nhất, hung dữ nhất là còn sống. Thế nhưng, sau bao nhiêu năm chỉ biết ăn đất và ăn cứt, màu đỏ kiêu hãnh ngày xưa đã biến mất hoàn toàn, thân thể chúng chuyển sang một màu xám xịt, hôi hám.
Mấy tay thợ trong đội thi công quy hoạch đi ngang qua thấy vũng nước cạn. Họ lội xuống, thò tay bắt gọn cả 5 con cá xám. Nhìn lũ cá xấu xí, một người bảo:
– Cá này chắc là cá tự nhiên dưới bùn thôi, đem nướng trui ăn nhậu luôn cho nóng!
Thế là, 5 con cá đỏ cuối cùng kết thúc cuộc đời trên bếp than hồng, thịt khét lẹt mùi phân bón.
Trong khi đó, ở cái hồ lớn xa xôi, hai chú cá vàng dũng cảm ngày ấy nay đã tìm được một thế giới hoàn toàn khác. Hồ nước mênh mông, trong vắt. Chúng gặp gỡ những người bạn cá mới, sống một cuộc đời tự do, sinh con đẻ cái đông đúc, nhuộm vàng cả một góc hồ. Nhiều năm sau, 2 con cá già ngửa bụng rồi chìm sâu xuống đáy hồ bình yên, kết thúc một vòng đời của cá.
Truyện ngẫu hứng nghĩ ra lúc cho cá ăn, giờ mới viết!