r/Xammerstrading

Image 1 — Một sự thặc mà có thể bạn đéo biết: Mua chứng chỉ quỹ của quỹ mở được quản lý bởi bọn chuyên gia vẫn có thể lỗ sấp mặt loz 10% đến 20% một năm
Image 2 — Một sự thặc mà có thể bạn đéo biết: Mua chứng chỉ quỹ của quỹ mở được quản lý bởi bọn chuyên gia vẫn có thể lỗ sấp mặt loz 10% đến 20% một năm
Image 3 — Một sự thặc mà có thể bạn đéo biết: Mua chứng chỉ quỹ của quỹ mở được quản lý bởi bọn chuyên gia vẫn có thể lỗ sấp mặt loz 10% đến 20% một năm

Một sự thặc mà có thể bạn đéo biết: Mua chứng chỉ quỹ của quỹ mở được quản lý bởi bọn chuyên gia vẫn có thể lỗ sấp mặt loz 10% đến 20% một năm

Có một hiểu lầm khá tai hại về chứng chỉ quỹ mà tôi thấy khá nhiều người mắc phải: “Tao đéo biết chơi chứng khoán nên thôi mua mẹ quỹ cho AN TOÀN.”
Có cl nhé!

Mua quỹ cho NHÀN thì được, còn mua quỹ cổ phiếu cho an toàn thì khoan đã. Vì tiền của quỹ cuối cùng vẫn đang nằm trong cổ phiếu. Thị trường ăn một cú đạp thì ông tự mua cổ phiếu đỏ tài khoản, ông mua quỹ cũng đỏ cmn nốt. Chuyên gia quản lý quỹ đéo có skill dựng khiên phép bảo vệ NAV mỗi lần VN-Index giảm 50 - 70 điểm đâu.

Lấy luôn một ví dụ thật cho dễ nói. MAGEF là quỹ mở cổ phiếu của Mirae Asset. Theo bộ số liệu tôi đang sử dụng tại ngày 14/08/2026, hiệu suất 6 tháng của quỹ khoảng -11,9%. Nghĩa là nếu nhìn đơn giản theo mức biến động đó, 100 triệu tương ứng còn khoảng 88,1 triệu. Bay gần 12 triệu. Đủ mua con điện thoại tầm trung, đi một chuyến du lịch hoặc đóng mấy tháng tiền học cho con. Thay vào đó anh em nhận được một bài học về hai chữ “biến động” với học phí 12 củ.

Cay

Cái cay hơn là trong cùng bảng số liệu đó, VN-Index 6 tháng chỉ khoảng -5,21%. Tức là giai đoạn này MAGEF không những lỗ mà còn thua chỉ số khá rõ. Đây chính xác là lúc nhiều người sẽ hỏi: “Ủa alo? Tao đưa tiền cho chuyên gia, trả phí cho mấy ổng quản lý, xong mấy ổng đánh còn thua thị trường thì tao mua quỹ làm cái đéo gì?”
Câu hỏi hoàn toàn hợp lý. Nếu tôi bán hàng kiểu dễ nhất thì tới đây tôi sẽ lờ mẹ con số -11,9% đi, kéo chart 3 năm ra chỉ vào đoạn +42% rồi bắt đầu kể câu chuyện đầu tư dài hạn. Nhưng làm vậy thì rõ ràng là hơi mất dạy.
Anh em định bỏ tiền thật vào một sản phẩm tài chính thì nên biết cả hai mặt: nó từng kiếm được bao nhiêu và có những lúc nó đấm vào tài khoản mình đau thế nào.

Vấn đề là chúng ta thường kỳ vọng hơi sai về mấy ông quản lý quỹ. Nhiều người nghĩ chuyên gia phải là phiên bản nâng cấp của nhà đầu tư cá nhân: thị trường lên thì kiếm nhiều hơn, thị trường sắp xuống thì biết trước để bán, cầm tiền chờ đúng đáy rồi mua lại. Nghe hợp lý vãi lôz nhể? Chỉ có một vấn đề nhỏ là đéo ai biết chính xác đỉnh đáy ở đâu. Nếu biết thì mấy ông quản lý quỹ chắc cũng đéo cần đi làm mô.

Quỹ cổ phiếu được lập ra để đầu tư phần lớn tài sản vào cổ phiếu theo chiến lược của nó. Khi thị trường giảm, danh mục hoàn toàn có thể giảm theo, thậm chí có những giai đoạn giảm mạnh hơn thị trường nếu nhóm cổ phiếu quỹ đang nắm bị bán mạnh hơn phần còn lại.
Cho nên có một câu phải đóng đinh vào đầu: quản lý chuyên nghiệp không có nghĩa là không lỗ. Nó chỉ có nghĩa quyết định đầu tư được giao cho một đội ngũ có quy trình nghiên cứu và quản trị danh mục, thay vì tối 11 giờ anh em nằm trên giường thấy một tml tictocker bảo “mai dòng chứng bùng nổ” rồi sáng hôm sau đem 200 triệu vào đập vào all in cmn dòng chứng cho nó máu.

Có một chuyện khá buồn cười là khả năng chịu lỗ của chúng ta trên lý thuyết và ngoài đời thường là hai con người hoàn toàn khác nhau.
Lúc chưa bỏ tiền thì: “Em xác định đầu tư dài hạn 5–10 năm anh ạ, em chịu được biến động.”
Âm 3% vẫn bình tĩnh.
Âm 7% bắt đầu hỏi “anh thấy thị trường sao?”.
Âm 10% hỏi “quỹ có vấn đề gì không anh?”.
Âm 15% thì “anh nói thật đi, có tin gì em chưa biết không?”.
Tới âm 20% là “em đầu tư dài hạn nhưng chắc em bán trước rồi dài hạn tính sau.” Trên 20% thì tiếng ĐM bắt đầu xuất hiện....

Chứng khoán có một khả năng rất thần kỳ: biến một người tuyên bố đầu tư 10 năm thành nhà đầu tư T+ chỉ bằng vài cây nến đỏ.
Cho nên trước khi hỏi một quỹ có thể kiếm cho mình bao nhiêu, tôi nghĩ nên hỏi câu khác: nếu 100 triệu của tôi còn 85–90 triệu trong vài tháng, tôi có chịu nổi không? Không phải chịu nổi trên Excel, mà là mở app thật, thấy tiền thật của mình đang âm thật mà tối vẫn ngủ ngon được.
Nếu câu trả lời là “đéo chịu nổi” thì đừng bỏ quá nhiều tiền vào quỹ cổ phiếu hay chính tay mua cổ phiếu chỉ vì thấy chart lợi nhuận dài hạn đẹp. Có thể khẩu vị rủi ro của anh em không phù hợp, hoặc đơn giản số tiền bỏ vào đang quá lớn so với khả năng chịu biến động của mình.

Nhưng ngược lại, một quỹ đang âm 10–15% cũng không tự động có nghĩa nó là quỹ tệ. Muốn kết luận còn phải nhìn xem nó lỗ vì cả thị trường xấu, vì danh mục có vấn đề hay vì chiến lược đang gặp một giai đoạn bất lợi. So với chỉ số và các quỹ cùng loại thế nào? Và quan trọng nhất là kéo khung thời gian dài hơn thì câu chuyện có thay đổi không?

Quay lại với con ml MAGEF. 6 tháng khoảng -11,9%, nhìn riêng con số này thì xấu, khỏi vòng vo. Nhưng cũng trong bộ dữ liệu ngày 14/08/2026 đó, kéo ra 3 năm thì MAGEF khoảng +42,14%, trong khi VN-Index khoảng +40,11%. (Số liệu mới nhất hôm nay khác nhé, vì quỹ không cập nhật hằng ngày mà theo định kỳ)

Một quỹ, hai khung thời gian. Nhìn 6 tháng thì muốn chửi quản lý quỹ. Nhìn 3 năm lại thấy câu chuyện hoàn toàn khác.
Vậy con số nào đúng? Cả hai đều đúng. Đây mới là cái khó của đầu tư: cùng một tài sản, người nhìn 6 tháng thấy một câu chuyện, người nhìn 3 năm lại thấy một câu chuyện khác.
Nhưng cũng đừng thấy +42% trong 3 năm rồi nghĩ: “À vậy mua bây giờ, ba năm nữa tao cũng +42%.” Đéo có đâu mấy ba ơi. Lợi nhuận quá khứ không phải giấy bảo hành cho tương lai. Thị trường mà dễ kiểu lấy chart cũ nhân lên là ra tiền thì mấy thằng giỏi Excel đã giàu hơn Warren Buffett cmn hết rồi.

Nên với tôi, bài học quan trọng nhất từ con số -11,9% không phải “MAGEF tốt” hay “MAGEF tệ”, mà là trước khi mua bất kỳ quỹ cổ phiếu nào anh em phải chấp nhận một sự thật hơi mất lòng: mua quỹ vẫn có thể lỗ sml.

Quỹ không loại bỏ rủi ro thị trường. Nó chỉ thay đổi người chịu trách nhiệm lựa chọn và quản lý danh mục. Còn người chịu cảm giác đau khi NAV giảm? Vẫn là chúng ta thôi.

Và từ đây mới có câu thú vị hơn: một quỹ đang âm gần 12% trong 6 tháng nhưng lại tăng hơn 42% trong 3 năm thì rốt cuộc nên nhìn nó thế nào? Nếu chỉ nhìn 6 tháng thì có vẻ nên né, còn chỉ nhìn 3 năm thì lại có vẻ khá ngon.
Bài sau tôi sẽ bóc đúng câu này. Và trả lời luôn câu chắc nhiều ông đang nghĩ trong đầu: “MAGEF đang âm gần 12% trong 6 tháng thì tại sao tao lại bắt đầu để ý nó ngay lúc này?”

Tâm huyết cả đấy! Upvote nhiệt tình lên bml, để tôi còn tinh thần mà bóc tách các phương thức đầu tư phù hợp cho các ông thẩm.

u/Dat_MAS — 2 hours ago

"Tao đưa tiền cho bọn quỹ rồi tụi nó lấy tiền tao đi làm cl gì???"

Ở bài trước tôi có nói nếu anh em muốn tiền nhàn rỗi được đầu tư nhưng đi làm về đã mệt bỏ mẹ, không muốn tối nào cũng mở báo cáo tài chính ra đọc thêm 200 trang thì quỹ đầu tư là một lựa chọn đáng để tìm hiểu.
Nhưng sẽ có ông hỏi: “Khoan. Thế tao đưa tiền cho quỹ rồi tụi nó cầm tiền tao đi đâu?”
Câu hỏi này cực kỳ hợp lý. Tiền mình làm bục mặt mới có, chuyển vài chục hay vài trăm triệu, vài tỏi cho một cái gọi là “quỹ”, xong trên app hiện NAV, CCQ, phí quản lý… mà đéo hiểu bên trong xảy ra chuyện gì thì khác gì đưa tiền cho vợ giữ rồi tự an ủi rằng về lý thuyết nó vẫn là tiền của mình.

Quỹ mở thực ra khá đơn giản.
Cứ tưởng tượng trong công ty có 100 người muốn đầu tư chứng khoán. Một ông kế toán có 20 triệu nhưng tối phải đón con. Một ông kỹ sư có 50 triệu nhưng nhìn báo cáo tài chính được ba trang là buồn ngủ. Bà trưởng phòng có 200 triệu nhưng cả ngày họp muốn trầm con mẹ nó cảm, tối chỉ muốn coi phim, lướt video ngắn chứ đéo muốn phân tích biên lợi nhuận Hòa Phát hay Vinamilk.
Thay vì 100 người tự cầm tiền đi chọn cổ phiếu, tất cả góp tiền vào một quỹ. Quỹ gom số tiền đó lại rồi đội ngũ quản lý đem đi đầu tư theo chiến lược đã công bố trước.

Quỹ cổ phiếu thì phần lớn tiền đi vào cổ phiếu. Quỹ trái phiếu thì chủ yếu vào trái phiếu. Quỹ cân bằng thì chia ra nhiều loại tài sản. Chứ không phải sáng thứ hai ông quản lý quỹ vừa bị vợ chửi, tâm trạng bất ổn nên quyết định: “Địt mẹ cuộc đời, hôm nay all-in chứng khoán.” Rồi chiều thứ năm lại thấy bank ngon nên sút hết chứng nhảy qua bank.

Một hiểu nhầm khác là nhiều người tưởng mình đưa 100 triệu cho quỹ thì có một ông chuyên gia nhận đúng 100 triệu đó, mở tài khoản riêng tên “tiền của anh Tèo” rồi ngồi lựa cổ phiếu cho anh Tèo.

Đéo phải thế!

Tiền của anh em được gộp chung vào tài sản của quỹ. Đổi lại, anh em sở hữu chứng chỉ quỹ.
Hiểu đơn giản giống như một cái bánh pizza được chia thành rất nhiều miếng. Anh em bỏ tiền vào thì sở hữu một số miếng của cái bánh. Cái bánh to lên thì phần của mình to lên, cái bánh teo lại thì phần mình cũng teo theo. Đéo có chuyện cả cái bánh cháy đen mà riêng miếng của mình vẫn phô mai kéo sợi.

Giả sử NAV/CCQ, tức giá trị tài sản ròng trên mỗi chứng chỉ quỹ, đang là 20.000 đồng. Anh em bỏ 10 triệu thì lấy ví dụ đơn giản sẽ tương đương khoảng 500 chứng chỉ quỹ, chưa tính phí và quy định giao dịch cụ thể.
Sau đó NAV lên 22.000 thì số chứng chỉ đó trị giá khoảng 11 triệu. NAV xuống 18.000 thì còn khoảng 9 triệu.
Một triệu biến đâu mất?

Không có thằng quản lý quỹ nào lấy đi nhậu. Đơn giản là tài sản bên trong giảm giá.
Đây là thứ phải đóng đinh vào đầu: quỹ cổ phiếu đéo phải sổ tiết kiệm phiên bản nhìn sang hơn.
Bỏ 100 triệu vào quỹ cổ phiếu thì một năm sau có thể thành 115 triệu, cũng có thể còn 85 triệu. Nếu ai giới thiệu với anh em kiểu “lợi nhuận 15–20% một năm, gần như không có rủi ro” thì đừng hỏi mua thế nào nữa. Hỏi cửa nào gần nhất rồi đi mẹ về cho nhanh. Trừ tiền gửi tiết kiệm ra thì bất kỳ bọn loz nào dám cam kết lợi nhuận đều là bọn lừa đảo.

Nhưng lúc này lại có câu hỏi:
“Cuối cùng quỹ cũng lấy tiền tao mua cổ phiếu, cổ phiếu giảm tao cũng lỗ. Thế tao tự mua mẹ cho rồi, trả phí cho quỹ làm cái loz gì?”
Đây mới là câu đáng tiền.

Anh em không trả phí để mấy ông quản lý biến chứng khoán thành gửi tiết kiệm. Anh em trả tiền để người khác làm một đống việc thay mình: đọc báo cáo tài chính, phân tích doanh nghiệp, định giá, lựa chọn cổ phiếu, phân bổ tỷ trọng, theo dõi rủi ro và điều chỉnh danh mục.
Trong lúc đó anh em vẫn có thể sáng đi làm, chiều bị sếp dí KPI, tối tắm cho con rồi 11 giờ nằm coi toptop mà không cần chợt nhớ:
“Địt mẹ, hình như mai HPG ra báo cáo tài chính.”
Đó mới là thứ quỹ bán cho anh em.
Không phải phép thuật. Mà là thời gian và công sức quản lý tài sản.

Nhưng cũng đừng thần thánh hóa bọn chuyên gia. Có bằng cấp, có dữ liệu Bloomberg, có đội phân tích, mặc sơ mi ngồi nhìn sáu cái màn hình thì vẫn có thể chọn sai cổ phiếu, đánh giá sai chu kỳ và thua VN-Index như thường.
Có những giai đoạn nhìn chỉ số chạy còn quỹ mình bò như ông nội đi thể dục buổi sáng. Lúc đó tự đầu tư thua thì còn tự chửi mình ngu, đưa tiền cho chuyên gia mà vẫn thua thì có thêm một người để chửi:
“Ủa rồi tao trả phí cho mấy tml này làm cái đéo gì?”

Và đúng, quỹ có phí. Đéo ai sáng đọc báo cáo, chiều gặp doanh nghiệp, tối xây mô hình định giá rồi cuối tháng nhắn anh em: “Không có gì đâu em làm vì đam mê.”
Tùy quỹ sẽ có cơ cấu phí và chi phí khác nhau. Trước khi mua nên dành vài phút đọc biểu phí. Chúng ta có khả năng rất kỳ lạ là đặt Grab 70 nghìn cũng ngồi săn mã giảm giá 15 phút, nhưng bỏ 100 triệu vào sản phẩm tài chính thì chỉ cần thấy chart xanh đẹp đẹp, hiệu suất ok là bấm mua.

Còn chuyện “lỡ công ty quản lý quỹ cầm tiền chạy mất thì sao?” thì tài sản quỹ không vận hành theo kiểu anh em chuyển thẳng tiền vào tài khoản ông giám đốc. Quỹ có cơ chế lưu ký, giám sát bởi ngân hàng được chỉ định và tài sản được tách biệt theo quy định. Công ty quản lý quỹ đưa ra quyết định đầu tư chứ không phải thích rút tiền quỹ mua biệt thự cho bồ là rút.

Ví dụ MAGEF của Mirae Asset cũng là một quỹ mở cổ phiếu. Tôi lấy MAGEF làm ví dụ vì đây là sản phẩm tôi có điều kiện tìm hiểu và làm việc trực tiếp, chứ chưa nói nó ngon nhất hay cứ mua xong đóng app 10 năm sau mở lên thấy mình đang đứng cạnh chiếc Porsche.

Nếu đọc tới đây anh em chỉ nhớ một chuyện thì nhớ cái này:
Mua quỹ không phải đưa tiền cho chuyên gia để họ đảm bảo mình có lời. Mình đang thuê một đội ngũ quản lý danh mục thay mình. Họ nghiên cứu, lựa chọn, phân bổ và theo dõi các khoản đầu tư. Đổi lại mình trả phí.
Còn rủi ro thị trường? Vẫn là mình chịu.

Vậy nếu đã có cả một đội chuyên nghiệp quản lý mà quỹ vẫn có thể lỗ thì nó có thể lỗ tới đâu?
5% chắc nhiều người còn cười. 10% bắt đầu mở app hơi nhiều. 15% bắt đầu nghi ngờ trình độ chuyên gia. 20% thì chắc lên Reddit lập thread: “Có nên cắt lỗ chứng chỉ quỹ không anh em?”

Bài sau tôi sẽ lấy luôn trường hợp thật: Những quỹ to nhất, lâu đời nhất cũng có giai đoạn âm nặng, lỗ sấp mặt lờ.
Không né số âm, cũng không lấy mỗi đoạn chart đẹp nhất ra khoe. Vì nếu một thằng tư vấn chỉ cho anh em xem quỹ từng kiếm được bao nhiêu mà đéo nói có lúc nó đập vào mặt mình đau thế nào, thì nó đang bán hàng chứ chưa chắc đang giúp anh em hiểu mình mua cái gì.

u/Dat_MAS — 7 hours ago

Tại sao tôi không khuyên, không khuyến khích người mới (F0) tự chọn, tự đánh cổ phiếu??

Làm chứng khoán nhiều năm tôi gặp không biết bao nhiêu anh em mới vào thị trường và câu đầu tiên gần như lúc nào cũng là: “Có mã nào ngon không anh?” Càng làm lâu tôi càng thấy đây là câu hỏi sai mẹ nó ngay từ đầu.

Không phải cổ phiếu không kiếm được tiền. Nếu anh em biết phân tích doanh nghiệp, định giá, quản trị danh mục và có kỷ luật thì tự đầu tư cổ phiếu quá hợp lý.
Vấn đề là mình lấy đéo đâu ra nhiều thời gian thế. Ban ngày đi làm 8–10 tiếng, họp hành, dí KPI, nghe sếp càm ràm; tối về còn vợ chồng, con cái, cơm nước, nằm xuống lướt điện thoại tí đã mẹ nó 12 giờ đêm.
Trong khi muốn hiểu một doanh nghiệp cho tử tế thì phải biết nó kiếm tiền kiểu gì, lợi nhuận từ đâu ra, nợ nần dòng tiền thế nào, ngành đang ở đoạn nào của chu kỳ, giá hiện tại đắt hay rẻ. Mua xong cũng đéo phải bấm nút xong rồi phó mặc cho ông trời, vẫn phải theo dõi xem cái luận điểm khiến mình mua nó còn đúng hay không.

Nhưng thực tế tôi thấy quá nhiều người quăng vài chục, vài trăm triệu hoặc vài tỏi vào một mã nhanh hơn lúc bỏ 200 nghìn mua cái áo. Đọc ba bài trên mạng, xem một cái video, vào mấy rum vip thấy vài ông hô “con này sắp chạy, con kia sóng nớn” là xuống tiền.
Hỏi doanh nghiệp làm gì thì ú ớ, nhưng target (giá mục tiêu) bao nhiêu lại thuộc vanh vách. Và rồi cái vòng đời nhà đầu tư quen thuộc bắt đầu: tăng 10% thì “địt mẹ biết thế bố all-in”, giảm 10% thì chạy khắp nơi hỏi “anh em còn cầm không?”, giảm 20% thì thôi xong — một nhà đầu tư giá trị dài hạn, đồng hành cũng doanh nghiệp vừa được thị trường khai sinh. Ban đầu định cầm hai tuần, nhìn lại tài khoản đã cầm mẹ nó hai năm.

Tôi nói vậy không phải để chọc ghẹo hay chế giễu ai, vì cái trò này thằng nào tham gia đủ lâu cũng ít nhiều dính. Thị trường là nơi cảm xúc của mình bị đem ra vắt như cái giẻ: lúc xanh thì tưởng mình Warren Buffett, lúc đỏ ba phiên liên tục lại bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa cuộc đời.
Nên trước khi mở tài khoản rồi hỏi mã đầu tiên, tôi nghĩ có một câu đáng hỏi hơn nhiều: Tôi có thực sự muốn dành thời gian để trở thành một nhà đầu tư cổ phiếu không?
Nếu câu trả lời là có thì quá tốt. Học đọc báo cáo tài chính, học định giá, học quản trị vốn, bắt đầu bằng số tiền nhỏ rồi từ từ xây phương pháp riêng. Đừng nghe ba ông trên mạng hô hào rồi đem tiền mình ra làm học phí cho thị trường.
Nhưng nếu câu trả lời là “Tôi chỉ muốn tiền nhàn rỗi được đầu tư dài hạn, chứ tối nào cũng ngồi đọc báo cáo tài chính thì thôi, đi làm về đã đủ mệt bỏ mẹ rồi”, thì tự chọn từng mã chưa chắc đã hợp với anh em.

Đây cũng là một trong những lý do quỹ đầu tư tồn tại. Thay vì mỗi người tự mò báo cáo, tự chọn cổ phiếu, tự xây danh mục rồi sáng 9 giờ mở bảng điện lên tim đập theo từng cây nến, anh em góp vốn vào quỹ, còn việc lựa chọn, theo dõi và điều chỉnh danh mục giao cho một đội ngũ chuyên nghiệp làm. Nói nôm na là mình vẫn muốn tiền đi làm, nhưng không nhất thiết ngày nào mình cũng phải đi làm thêm nghề quản lý quỹ sau giờ hành chính.

Nhưng khoan, mua chứng chỉ quỹ của quỹ đầu tư đéo hề có nghĩa là auto có lời. Quỹ cổ phiếu vẫn có thể âm 10%, 20%, thậm chí hơn khi thị trường xấu. Có đội ngũ quản lý chuyên nghiệp cũng không có nghĩa mấy ông ấy được phát quả cầu pha lê để biết mai thị trường tăng hay giảm. Quỹ vẫn lỗ, vẫn có lúc thua chỉ số, vẫn có những giai đoạn nhìn hiệu suất xong anh em sẽ tự hỏi: “Ủa rồi tao trả phí cho mấy tml này làm cái đéo gì vậy?”

Và chính câu đó mới là chỗ đáng bàn.
Nếu quỹ vẫn có thể lỗ thì bỏ tiền vào quỹ làm gì? Tự mua một rổ cổ phiếu hay ETF có khi còn ngon hơn không? Quỹ chủ động thực sự đem lại cái gì và có xứng với khoản phí mình phải trả không?
Bài sau tôi sẽ bóc kỹ đúng phần này: quỹ mở thực chất vận hành như thế nào, tiền anh em bỏ vào đi đâu, ai giữ tiền, ai đem tiền đi đầu tư và rốt cuộc mình đang trả phí cho cái gì.

u/Dat_MAS — 23 hours ago

Top 5 quỹ cổ phiếu có hiệu suất tốt nhất thị trường 3 năm trở lại

u/Dat_MAS — 1 day ago

Hiệu suất 18 quỹ mở bên tôi đang phân phối. Từ đầu năm tới giờ dù là tay to cũng đi bụi thôi. Anh em nhỏ lẻ đừng quá đau nòng nhé.

u/Dat_MAS — 2 days ago

Lâu quá không gặp anh em. Hổm rài xài 5G bị bọn loz nhà mạng chặn vào reddit miết.

u/Dat_MAS — 3 days ago
▲ 12 r/Xammerstrading+4 crossposts

Lên án cái thói "rửng mỡ" lôi nhau ra tòa: Cấm tiệt đi cho êm ấm cửa nhà!

🙄🙄🙄.....thời buổi bây giờ, nói ra thì bực mình, chướng tai gai mắt không chịu được! Chẳng hiểu ăn phải bùa mê thuốc lú gì, mà thanh niên nam nữ nay coi cái việc cưới xin, bỏ nhau nó nhẹ tựa lông hồng. Cứ như mua mớ rau ngoài chợ, nay thích thì rước về nhà mổ bò ăn khao rình rang, cưới hỏi ùm xoè lễ lạt đầy đủ rước đón xe bông, mai không ưng cái bụng lại vứt toẹt ra đấy, kéo nhau ra tòa ly hôn. Đứt gánh giữa đường mà mặt cứ nhơn nhơn, coi như thế là văn minh, là hiện đại! ....Xin thưa, văn minh cái nỗi con cặc gì! Đấy là cái thói ích kỷ, rửng mỡ, phá nát cả cái nền nếp gia phong tự ngàn đời nay.

1. Bát đũa còn có lúc xô, nứt mắt ra đã đòi "đường ai nấy đi" Các cụ ngày xưa dặn rồi, "Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn". Ở với nhau cả đời, ai chẳng có lúc bát đũa xô lệch, ai chẳng có lúc cơm không lành canh không ngọt. Cái hồi các cụ, có đói khổ, có mâu thuẫn cũng cắn răng mà chịu, đóng cửa bảo nhau, gọt giũa cái tính nết đi mà sống cho vuông tròn cái đạo vợ chồng. Ấy thế mà bọn trẻ bây giờ hở tí là nhảy đổng lên:

a. Chồng đi nhậu về trễ một bữa? Ly hôn!

b. Vợ cằn nhằn chuyện tiền nong? Ly hôn!

c. Không hợp quan điểm sống"? Ly hôn!...

Cái mớ lý thuyết suông ấy rốt cuộc cũng chỉ là bình phong cho cái thói cả thèm chóng chán, không chịu được khổ, không biết hạ cái tôi cá nhân xuống. Hôn nhân là cái dây tơ hồng trời buộc, là chuyện trọng đại cả đời người, chứ có phải cái áo cái quần đâu mà nay mặc mai thay? Cứ thấy khó khăn là tặc lưỡi bỏ cuộc, vứt bỏ đi cái trách nhiệm vun vén gia đình thì sống trên đời này làm được cái tích sự gì?

2. Tội vạ đâu, lũ trẻ gánh hết!

Cái bọn mở miệng ra là kêu gào "quyền tự do", "giải thoát cho nhau" ấy, chúng nó chỉ biết sướng cái thân chúng nó thôi. Còn lũ con thơ thì sao? ✓ "Con có cha mẹ như nhà có nóc" 🙂 Vợ chồng cãi cọ lôi nhau ra tòa thì rảnh nợ, nhưng cái nóc nhà dỡ đi rồi, lũ trẻ sống lay lắt ra sao? Đứa theo cha, đứa theo mẹ, đang yên đang lành tự nhiên thành những đứa trẻ bơ vơ, tan đàn xẻ nghé. Rồi mai này "mấy đời bánh đúc có xương", bố dượng, mẹ kế vào nhà, ai xót con mình bằng chính ruột thịt mình đẻ ra? Các anh các chị ly hôn là tự tay tước đi cái quyền được có một gia đình trọn vẹn của con cái. Sống thế là bạc ác, là tạo nghiệp! Trẻ con nó có tội tình gì mà bắt nó phải chịu cảnh chia lìa, bữa cơm tất niên ngó sang nhà người ta sum vầy, còn nhà mình thì nguội ngơ nguội ngắt?

3. Phải ra Luật Cấm Ly Hôn: Đã trói là không cho gỡ!

Thế nên, ngẫm đi ngẫm lại, tôi thấy cái ý tưởng ra Luật Cấm Ly Hôn là quá đúng, quá chí lý! Phải cấm! Cấm tuyệt đối!

a. Pháp luật phải nghiêm: Đã đặt bút ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn thì coi như chốt cửa, vứt chìa khóa xuống sông! Cho hết đường lui thì tự khắc phải biết đường mà nhìn mặt nhau mà sống.

b. Hết cái thói vô trách nhiệm: Biết là không thể bỏ nhau được nữa, thì lúc cáu giận cũng phải nín nhịn, bớt cái miệng lại, bớt cái tính đồng bóng đi. Phải biết sửa chữa chứ không phải hỏng là vứt sọt rác. Cứ phải làm mạnh tay như thế xã hội nó mới yên bình, nhà nào nhà nấy mới chịu tu thân tề gia. Vợ chồng đóng cửa lại, sứt mẻ đâu thì vá ở đấy. Chứ cứ thả cửa cho ly hôn dễ dãi như bây giờ, thì chẳng mấy chốc mà cái xã hội này toàn người bơ vơ, gia đình nát tươm hết cả! Sống là phải có trước có sau, có tình có nghĩa. Đã gọi nhau một tiếng vợ chồng, thì sống làm người một nhà, chết làm ma một mồ, đừng có hở ra là đòi "ly với chả hôn học theo bọn Tầy Lông ăn bơ sữa rửng mỡ hỗn loạn mất trật tự 🙂"!

reddit.com
u/Important1896 — 8 days ago
▲ 16 r/Xammerstrading+2 crossposts

Mơ để luyện sinh tồn hay Não đang "Xả Rác": Tiến hóa có thực sự cần giấc mơ?

Đêm qua tao vừa giật mình tỉnh dậy sau một giấc mơ kỳ quặc, rồi nằm trằn trọc tự hỏi: Rốt cuộc cái trò "mơ" này có tác dụng sinh học thực sự nào không, hay chỉ là bộ não lúc ngủ đang "chạy rà" rồi xả rác tín hiệu điện tử lung tung? Chúng mày để ý mà xem, con người chúng ta có cái tật cực kỳ buồn cười: cứ thấy cái gì tồn tại là lập tức gán cho nó một "mục đích". Ta làm tình bây giờ đa số là vì sướng chứ có mấy ai vừa quan hệ vừa nghĩ đến việc duy trì nòi giống đâu, nhưng rõ ràng cơ chế đó vẫn được tiến hóa giữ lại. Vậy giấc mơ thì sao? Nó là một tính năng thích nghi (adaptation) được tự nhiên chọn lọc để củng cố ký ức và luyện tập phản xạ sinh tồn, hay nó chỉ là một phụ phẩm sinh học ngẫu nhiên (spandrel) kiểu như cái máy vi tính khi chạy công suất cao thì tỏa ra nhiệt, và cái "nhiệt" thừa thãi đó chính là giấc mơ?

- Mổ xẻ dưới góc độ khoa học thực chứng, cái tư duy "mọi thứ sinh ra đều phải có mục đích" thực chất là một cái bẫy tâm lý mục đích luận (teleology) mà não bộ tự giăng ra. Mày hỏi tại sao loài người có 5 ngón tay chứ không phải 6 hay 4? Thuyết tiến hóa và di truyền học quần thể đã chứng minh: chưa chắc 5 ngón đã là con số "tối ưu nhất", mà đơn giản là dòng họ đốt ngón của tổ tiên chúng ta từ thời kỳ chuyển tiếp từ nước lên bờ may mắn sống sót qua các đợt tuyệt chủng, rồi di truyền cái bộ khung đó xuống. Đó là sự ngẫu nhiên lịch sử (historical contingency) kết hợp với trôi dạt gen (genetic drift), chứ chẳng có đấng sáng tạo hay quy luật siêu hình nào ngồi tính toán bảo "5 ngón mới là chuẩn bài". Tương tự như sắc tố da, ban đầu nó chỉ là phản ứng sinh hóa thích nghi của melanin trước cường độ tia UV theo từng tọa độ địa lý, nhưng cái ego của con người lại luôn thêu dệt nên đủ thứ triết lý và phân biệt quanh nó.

- Nói riêng về giấc mơ, giới thần kinh học thực chứng hiện vẫn đang chia làm hai phe cãi nhau chí mạng. Một phe bảo mơ là cơ chế "mô phỏng mối đe dọa" (Threat Simulation Theory) giúp tổ tiên tập luyện chạy trốn thú dữ hay đối phó nguy hiểm trong tâm trí mà không tốn calo hay mất máu; phe còn lại như lý thuyết Kích hoạt - Tổng hợp (Activation-Synthesis Theory) thì khẳng định não trung gian chỉ đang bắn ra các xung điện ngẫu nhiên trong giai đoạn ngủ REM, và vỏ não trước (cái phần chuyên làm logic) vì quá thèm khrat trật tự nên đã tự xâu chuỗi đống rác tín hiệu đó thành một câu chuyện. Tức là bản thân giấc mơ vốn dĩ KHÔNG CÓ ý nghĩa, nhưng cái bộ não nghiện tìm mẫu hình (patternicity) của mày đã cưỡng ép gán nghĩa cho nó ngay khi mày vừa mở mắt.

Lên tầng siêu nhận thức (meta-cognition) để soi lại chính cái logic của tư duy, mày sẽ thấy câu hỏi "Tại sao?" (Why) lắm lúc ngớ ngẩn hơn câu hỏi "Vận hành thế nào?" (How). Khi mày đứng ở hiện tại nhìn về quá khứ, mày rất dễ bị rơi vào cái bẫy chiếu ngược: thấy cái gì đang có sẵn thì bảo nó "phải như thế". Nếu da con người vốn dĩ màu xanh lá cây, mày cũng sẽ lại ngồi quán trà đá rồi triết lý "Tại sao da tao lại màu xanh?". Đó chính là hiệu ứng vị nhân (anthropic principle) phiên bản sinh học.

- Chúng ta bị mắc kẹt trong cái ảo tưởng rằng vũ trụ hay tiến hóa được thiết kế riêng cho mình, trong khi tự nhiên vận hành bằng những thuật toán xác suất mù quáng, đột biến vô hướng và sự sàng lọc tàn nhẫn của môi trường.

- Thế nên, quay lại giấc mơ đêm qua của tao: Liệu thực tại chúng ta đang sống có khác gì một "giấc mơ REM" của tiến hóa nơi mọi đặc điểm sinh học chỉ là những lát cắt ngẫu nhiên trúng tuyển trong hàng triệu khả năng, còn con người thì vội vã nhét vào đó những tầng ý nghĩa siêu hình để bớt cảm thấy hoang mang trước sự hư vô của tự nhiên? Chúng mày nghiêng về phe nào: Giấc mơ và các bộ phận trên cơ thể là một "thiết kế có mục đích" tối ưu của chọn lọc tự nhiên, hay chỉ là những mảnh vụn ngẫu nhiên mà bộ não tự ảo tưởng ra để an ủi chính mình?

reddit.com
u/Important1896 — 10 days ago
▲ 40 r/Xammerstrading+6 crossposts

Sinh con ở Việt Nam dính Tự Kỷ: Y học nhân văn cứu rỗi hay cái bẫy "mút máu" phụ huynh?

Hello, anh chị em,..🙋🙂 ​Nay tao lại ​ngoi lên quăng một chủ đề cực kỳ cay đắng mà đéo mấy ai dám đối diện thẳng: Chuyện các cặp vợ chồng trẻ ở Việt Nam đẻ con ra bị Rối loạn phổ tự kỷ (ASD). ​Đọc mấy cuốn sách viết về đề tài này (kiểu Khi con cất tiếng nói hay Nắm tay con đi qua bão rùa) tao đéo khóc, nhưng tao thấy CAY. Cay vì miệng đời, cay vì sự bất lực của đồng tiền, và cay nhất là cái cảnh người ta đem nỗi đau của những đứa trẻ ra làm thương mại. Tao muốn đặt một câu hỏi thẳng vào mặt chúng mày: Ở cái xứ này, khi con dính tự kỷ, "Y học nhân văn" là ánh sáng thật sự hay chỉ là bánh vẽ xa xỉ cho nhà có tiền?

1. Nỗi đau xé lòng và cái miệng đời "mút máu"

Thử đặt chúng mày vào cảnh này: 25-30 tuổi, cày mặt ra đường trả tiền nợ nhà, nợ xe. Đẻ đứa con ra nâng như nâng trứng, mong nó khôn lớn. Đùng một cái, 2 tuổi nó đéo biết nói, đéo nhìn vào mắt bố mẹ, gọi đéo quay đầu. Bác sĩ cầm tờ giấy phán: Rối loạn phổ tự kỷ. Đó đéo phải là buồn, đó là SỤP ĐỔ....😭😭😭... ngay lúc vợ chồng mày ngã gục, cái xã hội quanh mày bắt đầu nhảy vào xé xác:

- ​Bố mẹ chồng/họ hàng chửi thẳng mặt người mẹ: "Tại mày suốt ngày cắm mặt vào điện thoại", "Tại mày đéo biết dạy con", "Tại nhà mày ăn ở thất đức dính nghiệp".

- ​Thằng chồng thì bất lực, cô đơn. Người mẹ thì trầm cảm, đêm nào cũng ôm con khóc ướt gối, tự hỏi sao bi kịch này lại rơi vào đầu mình?

2. Y học Nhân văn vs Bọn "Kinh doanh nỗi đau"

Lúc phụ huynh hoảng loạn nhất, sợ hãi nhất, cũng là lúc họ dễ bị dắt mũi nhất. Chúng mày nhìn lại cái thực trạng ở Việt Nam đi:

- ​Hàng loạt "trung tâm giáo dục đặc biệt" mọc lên như nấm, thần thánh hóa phương pháp, vỗ ngực "cam kết chữa khỏi 100% trong 6 tháng" để bòn rút từng đồng tiết kiệm cuối cùng. Mấy chục triệu một tháng chứ ít đéo đâu! Kết quả? Tiền mất, con thì mất luôn "thời gian vàng" can thiệp.

- ​Đó là lý do tao khẳng định: Nếu thiếu Y HỌC NHÂN VĂN, mọi sự can thiệp chỉ là sự lừa đảo trắng trợn! Y học nhân văn ở đây đéo phải thứ lý thuyết suông trên giấy, mà là cái TÂM và cái TẦM của người làm nghề:

- ​Bác sĩ chữa cho BỐ MẸ trước: Một bác sĩ có nhân văn không quăng cái án "Tự kỷ" vào mặt phụ huynh rồi đuổi về. Họ phải là người vực người cha, người mẹ dậy từ đáy vực thẫm. Vì bố mẹ mà gục ngã hay phát điên, thì đứa trẻ coi như vứt đi.

- ​Coi đứa trẻ là CON NGƯỜI, không phải BỘ MÁY HỎNG:.. ​ "​Tự ​kỷ đéo phải là căn bệnh để "chữa" hay "diệt tận gốc". Đứa trẻ đéo phải cái xe máy hỏng để thợ chọc ngoáy rồi đòi chạy như mới. Y học nhân văn dạy người ta tôn trọng sự khác biệt, giúp đứa trẻ tự lập, biết tự chăm sóc bản thân để sau này bố mẹ có chết đi, nó vẫn sống được như một con người.

3. Cái giá của Hôn nhân: Ly hôn hay cùng nhau biến thành "Chiến binh"?

- ​Mớ áp lực tiền bạc + mâu thuẫn nuôi dạy con như một cơn lốc xoáy đánh tan nát vô số gia đình trẻ. Thằng đàn ông hèn thì bỏ đi kiếm hũ gạo khác, người mẹ ở lại ôm đứa con tật nguyện chật vật giữa đời. Nhưng những nhà trụ lại được, họ đập nát hết mấy cái kỳ vọng hảo huyền kiểu "sau này con làm bác sĩ, ông nọ bà kia". Họ học cách rơi nước mắt vì những thứ cực kỳ nhỏ bé: Hôm nay con biết quay lại nhìn bố, biết tự đeo đôi dép, biết cất tiếng gọi "Mẹ" dù ngọng nghịu... Chúng mày nghĩ sao?...​nuôi một đứa trẻ bình thường ở xứ này đã như đi vào sinh lộ, nuôi một đứa trẻ tự kỷ thì nó là kiếp nạn.

- ​Chúng mày nghĩ ở Việt Nam hiện tại, các gia đình trẻ có thực sự cận kề được với Y học nhân văn, hay đa số đang phải "tự bơi" và làm mồi cho các trung tâm trục lợi?

- ​Nếu rơi vào cảnh này, chúng mày chọn kiên nhẫn đồng hành cùng con cả đời, hay sẽ đầu hàng trước áp lực đồng tiền và miệng đời?

reddit.com
u/Important1896 — 11 days ago
▲ 16 r/Xammerstrading+5 crossposts

"Lang Băm" thời hiện đại, nhan sắc giả tạo và thị trường không khói!

  1. ​Dạo quanh Facebook, Tíc Tốc, insta, thread, tao đã xoá bỏ mấy ứng dụng rác này, do thấy quá nhiều lang băm ngập tràn mạng xã hội, mời gọi bơm vú, đập mũi, mài răng,tao không thể hiểu nổi sau này ra sao khi làm mấy cái phẫu thuật đéo cần thiết tốn cả mớ tiền rồi nhìn như lũ "Vượn Người khen nhau đẹp", hình hài, da thịt cha sinh mẹ đẻ trao cho vốn là cái căn bản, cái gốc rễ làm nên cái duyên, cái nét độc bản của mỗi con người. Cổ nhân có câu “thân thể phát phụ, phụ mẫu thọ chi”, trân trọng cái tự nhiên cũng chính là tự trọng lấy chính mình. Thế nhưng ở cái thời buổi nhố nhăng này, lắm kẻ lại chẳng biết quý lấy cái đẹp trời ban, tự chê bai đường nét của bản thân rồi đem thân thể đi xẻ, gọt, bơm, độn. Họ chối bỏ diện mạo độc nhất để chạy theo cái chuẩn mực tráo trở, tự biến mình thành những con búp bê nhựa vô hồn đúc cùng một khuôn. Đâu biết rằng, cái đẹp thật sự nằm ở thần thái, ở nếp sống và cái nét duyên ngầm, chứ chẳng bao giờ nằm ở mấy miếng silicon trơn lợt hay cái cằm nhọn hoắc như lưỡi cày. Nhìn phát khiếp 😭

  2. ​Chính cái tâm lý mê muội sắc đẹp ảo tưởng ấy đã dọn đường cho lũ "lang băm" phẫu thuật thẩm mỹ và đám "răng tặc" lộng hành khắp cõi. Chúng tự xưng là "bàn tay số 1 các kiểu", "phù thủy nhan sắc", giăng bẫy khắp mạng xã hội bằng những lời mật ngọt để dụ dỗ giới trẻ nhẹ dạ. Thực chất, đó chỉ là đám buôn thịt bán da, thiếu học thức, kể cả có bằng cấp và hoàn toàn mất hết y đức. Lắm em gái mười tám đôi mươi u mê theo trào lưu bị​ đè ra cắt xẻ, mài đục, để rồi nhận về kết đắng: răng bọc sứ bị viêm tủy lung lay, mặt biến dạng biến chứng, biến lợn lành thành lợn què. Tiền mất tật mang, hủy hoại cả tương lai lẫn sức khỏe chỉ vì nhẹ dạ tin vào những cơ sở chui lừa đảo. Đám "lang băm" và "răng tặc" ấy đang vắt kiệt sức sống và diện mạo của cả một thế hệ thanh xuân chỉ vì lòng tham không đáy.

  3. ​Đau đớn và xót xa hơn, cái guồng quay "mua sắc bán hương" này lại đang vô tình tiếp tay, cổ xúy cho thị trường phò đĩ, lầu xanh biến tướng. Khi giá trị một con người bị kéo tụt xuống chỉ còn đo đếm bằng độ cao của sống mũi, độ nở của vòng ngực hay chiếc cằm V-line, thì tâm lý "dùng nhan sắc đổi lấy tiền tài" bắt đầu lên ngôi. Người ta ngộ nhận rằng cứ có cái vỏ nhân tạo là có quyền sống bám, sống dựa, rồi nhắm mắt đưa chân vào chốn bùn lầy trụy lạc. Cái đẹp nhái nham nhở trở thành công cụ hành nghề, đẩy bao lớp trẻ sa ngã vào con đường bán thân nuôi miệng, làm hư hỏng lối sống, phá nát thuần phong mỹ tục và đánh mất hoàn toàn giá trị thực sự của nhân phẩm. Đã đến lúc giới trẻ phải tỉnh giấc khỏi cơn mê nhân tạo. Đừng đem thân thể thiêng liêng cha mẹ trao cho làm mồi cho dao kéo lang băm, và đừng tự biến mình thành món hàng hóa nhạt nhòa trong cái chợ nhan sắc phù phiếm. Vài lời viết tản văn về cái chợ nhan sắc nhân tạo thời nay

u/Important1896 — 14 days ago