Trở về Việt Nam sau nhiều năm cố gắng ở lại Mỹ
Mình qua Mỹ từ hồi còn là thiếu niên, lúc đó chỉ có đúng một mục tiêu là cố gắng học hành, làm việc thật tốt để sau này có thể ở lại Mỹ. Trước giờ mình luôn nghĩ cứ cố gắng thì sẽ được đền đáp, và suốt một thời gian dài cuộc đời mình đúng là như vậy. Mình có học bổng học cấp 3 rồi đại học, điểm gần như toàn A, thuộc nhóm đầu của ngành, đi thực tập nhiều lần và cố gắng xây dựng các mối quan hệ. Trong khi nhiều bạn bè quan tâm lương bao nhiêu, công ty nào tốt thì thứ mình quan tâm nhất chỉ là hai chữ: bảo lãnh visa. Gần như mọi quyết định từ chọn ngành, thực tập cho tới công việc mình đều tính toán sao cho cơ hội được ở lại Mỹ cao nhất. Hội chợ việc làm nào mình cũng đi, người quen nào có thể hỏi mình cũng hỏi, phỏng vấn thì luyện không biết bao nhiêu lần, đơn xin việc gửi đi hàng trăm cái.
Rồi cuối cùng mình cũng nghĩ là mình đã làm được. Mình có công việc tốt, có bạn bè thân, có người yêu là người Mỹ, cuộc sống dần ổn định và lần đầu tiên mình thật sự cảm thấy Mỹ là nhà của mình. Nhưng chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn, mọi thứ sụp đổ hết. Công ty cắt giảm nhân sự và mình mất việc, kéo theo luôn chuyện bảo lãnh visa. Mình điên cuồng tìm việc khác, nhờ tất cả những mối quan hệ mình có, nhưng rất nhiều công ty vừa nghe tới chuyện mình cần bảo lãnh là từ chối. Cuối cùng thời gian được phép ở lại của mình cũng hết. Mình thử đủ mọi cách nhưng vẫn không tìm được con đường nào khác. Mình phải gom cả cuộc sống mấy năm trời vào hai cái vali rồi bay về Việt Nam. Công việc, người yêu, bạn bè, cuộc sống và cái tương lai mình tưởng đã nằm trong tay gần như biến mất cùng một lúc.
Về Việt Nam hồi năm ngoái xong mình rơi vào trầm cảm rất nặng. Ngày nào mình cũng tự dằn vặt: Mình đã làm sai ở đâu? Giá như lúc đó mình làm khác đi thì sao? Giá như mình cố thêm một chút nữa thì liệu mọi chuyện có thay đổi không?" Mình càng đau hơn khi nhìn những người bạn Việt Nam từng học cùng mình vẫn đang sống và làm việc ở Mỹ. Có người may mắn trúng visa, có người gặp đúng công ty chịu bảo lãnh, có người mọi thứ cứ thế thuận lợi mà ở lại được. Mình biết họ cũng đã cố gắng và mình không hề muốn họ thất bại, nhưng mình vẫn không ngăn được bản thân nghĩ: "Tại sao họ được mà mình lại không? Mình đã cố gắng đến như vậy rồi, rốt cuộc mình còn thiếu cái gì?"
Mình suy nghĩ đến mức mất ngủ, sức khỏe tinh thần lẫn thể chất đều xuống dốc. Dần dần mình bắt đầu oán chính bản thân mình, oán cuộc đời, oán luôn cái niềm tin ngày xưa rằng chỉ cần cố gắng đủ nhiều thì cuộc đời sẽ công bằng với mình. Mình tự cô lập, bỏ bê bản thân, rồi tìm đến rượu chỉ để đầu óc được im đi vài tiếng. Đau nhất là mình đã dành gần như cả tuổi trẻ để cố bằng mọi giá không phải quay về Việt Nam. Đúng lúc mình nghĩ mình đã thành công, có công việc, có người yêu, có bạn bè, có một nơi mình gọi là nhà, thì tất cả biến mất và mình lại trở về đúng nơi mình đã cố gắng bao nhiêu năm để rời khỏi. Cảm giác như mình đã làm tất cả những gì người ta bảo mình phải làm, hy sinh cả tuổi trẻ cho một giấc mơ, để rồi cuối cùng vẫn phải nhìn nó tan thành tro bụi