Stress liệu có thay đồi người ta một cách chóng mặt?

Stress liệu có thay đồi người ta một cách chóng mặt?

Cảnh báo nhiều chữ

Mình là giống đực, người yêu mình, tên X là giống cái. Chúng mình chưa kết hôn và không có con.

Tụn mình sinh sống ở Sài Gòn và quen nhau được gần 1 năm thì mình đi ra Hà Nội 3 tháng để thăm họ hàng và học nghề luôn. (Mình có hỏi ý kiến thì X ủng hộ mình ở lại học nghề).

2 Tháng trước ngày mình về, X có trúng tuyển một công việc (thử việc) mới, đây là công việc yêu cầu chất xám nặng, theo chia sẻ của X với mình thì công việc này nặng hơn những gì X kham nổi, lúc nào X cũng nói với mình là sợ bị loại. Trước đó, X đã từng bị rớt thử việc ở một công ty khác cùng ngành

3 Tuần trước ngày mình về, X đột nhiên ngày càng lạnh lùng, và từ 2 tuần trước ngày mình về thì X bơ tin nhắn của mình luôn 3 ngày không seen, seen 3 ngày không rep, đây là lúc X mới đi du lịch với công ty nên mình sinh nghi, và cảm thấy ghen.* Từng tấm hình X đăng lên story đều nở nụ cười rất tươi, X có nhiều thời gian để thay đổi avatar, đăng story lúc nhúc nhưng thậm chí còn chả seen tin nhắn mình

Mình có bắt call video với mình để nói chuyện thì X nói rằng là do công việc rất mệt mỏi, về nhà còn phải làm tiếp, không có thời gian cho bản thân nên muốn “cắt” thời gian dành cho mình, X còn hỏi mình có muốn chia tay không, X nói rằng mình không có đủ sự đồng cảm với X trong khi X có nhu cầu tâm lý nhất định, X nói rằng tốn rất nhiều năng lượng để giao tiếp với những người ở chốn công sở đầy thị phi rất mệt nên chẳng còn sức cho mình nữa.. Mình có nói là sẽ cho X 1 tuần không nhắn tin để X bình tâm lại

1 Tuần trước ngày mình về, mình hẹn X đi chơi cuối tuần nhưng X từ chối vì lý do đi chơi với gia đình. Mình rất nghi ngờ nên có tìm cách xin Facebook anh trai X hòng để xem X nói thật hay đi chơi với thằng nào* (X nói thật, đi với gia đình)

Rồi khi mình đã về Sài Gòn, mình thấy X xóa tên mình khỏi tiểu sử (bio) của Facebook nhưng vẫn để trạng thái hẹn hò nên mình rất lo, mình có đi mua cho X một bó hoa rồi ngồi đợi ở nhà X đến nửa đêm X vẫn không về, hôm sau mình lại mua một bó hoa hướng dương khác và đến thật sớm thì may gặp được mẹ X mời vào nhà (mình đã từng ra mắt gia đình X). Mình ngồi đợi X với bó hoa trên tay thì X nhắn tin cho mình đuổi mình về (do mẹ X nói), mình đành để bó hoa lại rồi về. Mấy tiếng sau thì X về tới nhà, nhắn tin cho mình đòi chia tay, X nói rằng “X sợ mình làm một pha giống Phúc Long năm 2024, vừa đi vừa khóc”, rồi còn nói rằng “không muốn trải qua cảm giác như vậy nữa”, “em thấy anh mua bó hoa đắt tiền như vậy thì anh sống thế nào?” (bó hoa có 500 bạc, mình đương lúc rủng rỉnh). “anh có muốn yêu một người làm anh đau như vậy không?” “anh ở gần em sẽ bị tiêu cực theo đó”,....

X nói rằng những việc mình làm (được đánh dấu *) trên kia là dấu hiệu của một thằng điên tình nên không muốn yêu đương với mình nữa. Mình ngồi cầm bàn phím thuyết phục cả nửa tiếng thì X mới dịu lại, bảo rằng muốn tạm dừng nhắn tin một thời gian. Đến cả bó hoa này cũng được up story, thằng oắt con rep thì X còn đăng cả cuộc hội thoại lên story luôn, còn mình thì dĩ nhiên, một cái bơ.

(Nội dung story như sau, X:: “Am I really someone’s sunflower?”

Thằng oắt con đáp:

- Ít khi nói chuyện với chị nhưng em đã thấy chị chính là một sunflower rồi, chứ không cần “someone’s” đâu ạ

10 ngày sau mình có nhắn tin hỏi X có muốn gặp không thì chỉ là một cái seen không rep, lời mình hỏi thăm khi thấy X phải vào viện truyền nước cũng bị ngó lơ.

---------[HẾT]---------

Câu chuyện đến đấy thôi, mình cũng không có hỏi xin mọi người làm thế nào để chữa cuộc tình này nữa vì mình cảm thấy cũng mệt rồi, mình hết năng lượng rồi nên muốn bỏ đi. Mình chỉ muốn hỏi rằng thật sự stress có thể thay đổi một con người trong thời gian ngắn vậy hả?

Một phần lớn trong mình nghĩ X nói thật, nhưng một phần khác mình lại nghĩ đến liệu X có:

  1. Làm gì đó có lỗi với mình nên không dám gặp mặt

  2. Yêu người khác/chán mình

Trước đó, X là người vui vẻ, hoạt bát, dễ thương, có chút ngốc nghếch nhưng IQ thì không thấp (khoảng 110), X còn thiếu nhiều kỹ năng sống dù lớn hơn mình 1 tuổi và khá nhút nhát. Điều đó có thể giải thích sao X lại lên cơn hoảng loạn khi mình qua nhà.

Mình cảm thấy rất khó chịu khi công sức mình kiên nhẫn, các nỗi đau mà mình phải chịu không mang lại kết quả gì, mình giờ chỉ còn cách từ bỏ người mình từng muốn cưới làm vợ để tìm bình yên cho bản thân. Hy vọng mọi người cho mình chút an ủi.

Cám ơn đã lắng nghe, chúc bạn một ngày tốt lành.

u/faminh2 — 9 hours ago

Nếu có kiếp sau, xin được làm người Bắc Kỳ

Cảm giác cuộc đời như vua vậy

u/faminh2 — 15 hours ago

Tự hào Việt Nam

Thật sự tự hào khi có rất nhiều wibu Việt Nam (lực lượng đông đảo và nổi tiếng đần độn về chính trị) hiểu được thế nào là nên hay không tự hào

u/faminh2 — 20 days ago

Việt Nam văn minh hơn Nhật Bản

Chỉ có Nhật Bản mới có thể biến cả việc đi bão thành một bài học về ý thức cộng đồng.

​

Sau trận hòa 2-2 đầy cảm xúc trước Hà Lan, hàng nghìn CĐV Nhật Bản đã đổ ra giao lộ Shibuya, địa điểm nổi tiếng nhất Tokyo mỗi khi đất nước có sự kiện lớn. Không khí ăn mừng bùng nổ, tiếng hò reo vang khắp quảng trường, nhưng tất cả chỉ kéo dài đúng 40 giây.

​

Lý do rất đơn giản: đèn dành cho người đi bộ vẫn đang màu xanh.

​

Khi đèn chuyển đỏ, đám đông lập tức giải tán, trở lại vỉa hè và kiên nhẫn chờ lượt tiếp theo. Không chen lấn. Không chặn đường. Không có bất kỳ hành vi nào làm ảnh hưởng đến giao thông hay những người xung quanh.

​

Điều đáng nói là Nhật Bản khi ấy vừa giành lại một điểm theo cách không tưởng trước Hà Lan sau khi bị dẫn trước. Đó là kiểu trận đấu đủ khiến bất kỳ quốc gia nào phát cuồng vì cảm xúc. Nhưng ngay trong khoảnh khắc hưng phấn nhất, người Nhật vẫn nhớ rằng niềm vui của mình không nên trở thành sự phiền toái của người khác.

​

Có lẽ đó mới là lý do vì sao cả thế giới luôn dành cho Nhật Bản một sự tôn trọng đặc biệt.

​

Nguồn: Dư luận viên Anh Quân

u/faminh2 — 20 days ago
▲ 40 r/shitvietnamsays+2 crossposts

Nguyễn San xem sếch ở cty Nhật bằng máy đồng nghiệp

"Ở chỗ làm tôi có một 'Nguyễn san' là người Việt Nam. Hôm nay vì có việc nên tôi đi làm từ buổi chiều, vừa đến nơi thì thấy ổng đang bị trưởng phòng mắng té tát. Tôi nghĩ chắc anh bạn này lại gây ra chuyện gì đó nên cũng chỉ đứng nhìn thôi.

Nhưng hơn một tiếng đồng hồ trôi qua mà ổng vẫn bị mắng, tôi bắt đầu thấy tội nghiệp nên lên tiếng với trưởng phòng: 'Ai cũng có lúc mắc lỗi mà, cũng khó tránh khỏi'

Thế là trưởng phòng quay sang nói: 'Thằng này dùng máy tính của mày để xem ⚡️đấy'

Nghe xong tôi muốn xỉu tại chỗ, đừng có giỡn vậy chứ.

(...)

Trước khi đi ngủ, tôi cứ nhớ lại rồi bật cười mãi không dừng được. Về chuyện máy tính, ở chỗ làm tôi thì để phòng trường hợp chủ nhân vắng mặt mà có việc cần xử lý, mọi người đều viết mật khẩu lên giấy nhớ rồi dán trên bàn làm việc để ai cũng có thể mở được.

Anh bạn Nguyễn ở công ty tôi thì không ít phen khiến mọi người đau đầu. Có lần trời nổi sấm, cậu ấy sợ quá nên tự ý về nhà. Có lần lại nhón cơm hộp của tôi rồi vừa ăn vừa tấm tắc 'umaiii~~~ Mọi người ơi, cái này ngon lắm, mọi người ăn đi!', sau đó còn chia phần cơm của tôi cho các nhân viên người Việt khác. Chưa hết, cậu ấy còn muốn mọi người ngắm ảnh con mình nên tự ý đặt ảnh lên bàn làm việc của tất cả nhân viên ở đây. Dù nhiều phen dở khóc dở cười như vậy nhưng nhờ có Nguyễn mà không khí nơi làm việc lúc nào cũng vui vẻ và hòa thuận www

Còn về chuyện xem ⚡️, cuối cùng chúng tôi đã hòa giải sau khi tôi búng trán cậu ấy ba cái rồi 😅

Nguồn: TAIHEN

facebook.com
u/faminh2 — 29 days ago