Image 1 — Sau khi dư luận đã xuôi xuôi, Đảng đỹ bắt đầu thả dlv ra cắn
Image 2 — Sau khi dư luận đã xuôi xuôi, Đảng đỹ bắt đầu thả dlv ra cắn
Image 3 — Sau khi dư luận đã xuôi xuôi, Đảng đỹ bắt đầu thả dlv ra cắn
Image 4 — Sau khi dư luận đã xuôi xuôi, Đảng đỹ bắt đầu thả dlv ra cắn
Image 5 — Sau khi dư luận đã xuôi xuôi, Đảng đỹ bắt đầu thả dlv ra cắn

Sau khi dư luận đã xuôi xuôi, Đảng đỹ bắt đầu thả dlv ra cắn

Đã phân hoá ra 2 luồng dư luận rõ rệt.
1/ GenZ bị dắt mũi. Người nhà nạn nhân đã muốn im mà tụi mày ko tha
2/ Cảm thấy vẫn có khuất tất, giải thích chưa hợp lý và thất vọng (bị gắn mác kích động/thế lực thù địch dẫn dắt/ngu)

Theo kế hoạch truyền thông tao nghĩ đảng đỹ chỉ cần làm loãng dư luận, 1 tay thì report đe doạ xoá bài tránh gây hoang mang 1 bên thả bò ra "dạy" genZ làm người.

u/Chiensidietcong — 1 day ago

Tụi mày có nghĩ Việt cộng chờ hốt cú chót rồi đổi tiền ko?

Sau NSC là liều dopamine cực mạnh từ đá banh , 2/9. Trong lúc dân lên đồng thì làm 1 cú trở tay ko kịp?

u/Chiensidietcong — 2 days ago

Vỡ mộng và Phản động

Vỡ mộng là trạng thái nhận ra thực tế khác xa so với mình từng suy nghĩ

Phản động là nhóm người có lập trường khác với chánh quyền hiện tại (riêng tại VN)

Vỡ mộng ko đồng nghĩa với phản động. Nhưng vỡ mộng rất dễ tới phản động. Tại sao? Vì khi vỡ mộng, chúng ta bắt đầu biết hỏi TẠI SAO

Mày thấy VN phụ thuộc FDI quá nặng, mày biết cần phát triển khoa học công nghệ nội địa. Mày thấy giá đất cao chót vót, mày biết phải siết lại thị trường bất động sản. Mày thấy giáo dục có vấn đề, mày hiểu cần cải cách. Đây là giai đoạn vỡ mộng - mày mới nhìn thấy phần nổi của tảng băng.

Rồi mày tự hỏi: dân đen như tao còn thấy được vấn đề, chẳng lẽ lãnh đạo không thấy? Chắc chắn là thấy.

Mày bắt đầu tìm hiểu chánh trị nhờ internet/AI. Rồi mindset bắt đầu thay đổi, mày ko còn hài lòng ở mức nhận ra. Mày bắt đầu hỏi "Tại sao họ nhận ra mà họ ko làm?".

Lãnh đạo trong hệ thống này ko tồn tại nhờ làm hài lòng toàn dân mà nhờ giữ được một nhóm đủ mạnh để giữ ghế cho mình. Muốn sửa giá đất, siết tín dụng, cải tổ giáo dục theo hướng cạnh tranh thật sự thì kiểu gì cũng đụng nhóm thân hữu. Hay đốt lò cũng là 1 kiểu thanh trừng phe phái mà thôi.

Đây là lúc, hạt mầm phản động trong mày được gieo. Mày đau đớn nhận ra, lợi ích của nhà cầm quyền chưa bao giờ đồng nhất với lợi ích của cả đất nước.

Và rồi, ngày hôm đó VN có thêm 1 thằng phản động!

reddit.com
u/Chiensidietcong — 3 days ago

Cái hay của vụ Nguyễn Sỹ Cương

Cái hay của vụ Nguyễn Sỹ Cương là nó nâng mức chi phí kiểm soát xã hội của Việt cộng. Nhiều thằng đòi genZ phải tỉnh ngộ nhận ra vấn đề hệ thống rồi đoàn kết ra đường cách mạng. Đó là fantasy vì tâm lý con người ko hoạt động như vậy.

Cái gì cũng phải bắt đầu từ nhỏ tới lớn. Bây giờ là đoàn kết đòi lại minh bạch, thì lần sau sẽ có những sức ép cụ thể khác. Cái quan trọng là đã có tiền lệ tạo quyền yêu cầu, có thể phối hợp với nhau, và sức ép tập thể có thể buộc quyền lực phải phản ứng.

Cái Việt cộng mất trong vụ này là mất "niềm tin mặc định" của lứa genZ. Thay vì luôn tin Đảng và nhà nước là chân lý thì sau vụ này bắt đầu tụi nó sẽ bớt mù quáng hơn. Nói chung là rạn nứt niềm tin với nhóm lợi ích.

Tại sao tao lại thấy lứa genZ có hy vọng hơn?

Lứa 8x 9x cũng nhiều thằng nhận ra vấn đề nhưng chọn im lặng làm ăn. Còn genZ, lần đầu tiên có 1 thế hệ sống trong thời đại thông tin đa chiều, vừa bị cắt miếng bánh tương lai. Nói thằng hợp đồng xã hội thì bọn genZ bị thiệt thòi ... sắp tới là thất nghiệp - lạm phát - khó mua nhà và chênh lệch giai cấp ngày càng rõ. Không khẳng định genZ sẽ làm nên kỳ tích, nhưng những điều kiện mang tính cấu trúc đã hình thành

reddit.com
u/Chiensidietcong — 4 days ago

Bó hoa và Nguyễn Sỹ Cương. Tại sao phải đưa công an ra chặn?

Sau khi vụ tai nạn xảy ra, người dân bắt đầu đặt hoa tại cái cây hiện trường. Rất nhanh sau đó, công an dọn hoa, đuổi người. Nhìn thoáng qua, vài bó hoa thì có gì nguy hiểm mà phải làm lố tới vậy?

Vì cộng sản rất nhạy với "nguy hiểm", nực cười chính cái cách nó cướp chánh quyền giờ đây thành cái nó sợ nhứt. Rõ ràng, tụi nó không sợ thông tin, thông tin đã có trên RFA, trên mạng xã hội, không thể xóa hết được. Tụi nó sợ những bó hoa cho mọi người thấy rằng nhiều người khác cũng đang phẫn nộ.

Bó hoa vì thế không chỉ là tưởng niệm. Nó là tín hiệu cho những người đang im lặng biết rằng họ không cô độc. Mạng xã hội cũng vậy: chặn bài không nhất thiết làm người ta hết biết, mà làm họ khó biết có bao nhiêu người khác cũng đang biết và cũng đang bất mãn.

Vậy tháo cái phanh này ntn

Rất khó. Vì xứ này nói trắng ra kiểm soát gần như mọi thứ để có thể thay đổi rồi. Mà nếu có thì cũng ko ai lên nói công cộng cho tụi an ninh nằm vùng biết. Cho nên có lẽ thứ thực tế hơn mà chúng ta có thể làm là đừng bỏ mặc những người đang ở giữa giai đoạn vỡ mộng.

Tao tin chắc sau đợt này nhiều đứa bắt đầu bị mất niềm tin vô luật pháp xứ này. Nó ko phải "bò đỏ" hay "anti" ngay mà là bộ phận đang hoang mang, bị vỡ mộng mà chưa có 1 khung tư duy nhận thức mới. Lúc này, những bài viết có thể cung cấp khung tư duy cho tụi nó rất cần thiết.

Đừng chửi chế độ, đừng cố nhét 1 quan điểm của mình vô đầu người khác thường ko hiệu quả bằng cách cho nó tự nghiệm lý ra. Tao chỉ mong từ nay tới đó, anh em chịu khó viết nhiều hơn. Không phải để tuyên truyền cho một phe. Mà để những đứa đang hoang mang có thêm công cụ suy nghĩ. Để làm gì? Để ít nhứt ngày đó tới, chúng ta sẽ bớt 1 kẻ thù!

u/Chiensidietcong — 6 days ago
▲ 43 r/VietNamNation+1 crossposts

Bài cũ nói lại: Điều kiện để thay đổi chế độ

Một chế độ không thay đổi chỉ vì người dân đã đủ bất mãn. Một chế độ có thể chịu bất mãn rất lớn mà vẫn tồn tại. Nó cũng có thể cải cách rất nhiều mà không thay đổi người cầm quyền.

Bởi vì cải cách và thay đổi chế độ là hai bài toán khác nhau.

Cải cách là khi những người đang nắm quyền thay đổi một phần luật chơi để giữ được hệ thống.

Thay đổi chế độ là khi chính cấu trúc quyền lực không còn duy trì được luật chơi cũ và một chủ thể khác giành quyền quyết định luật chơi.

Cải cách là cách chế độ tự cứu mình; thay đổi chế độ xảy ra khi khả năng tự cứu đó thất bại.

1. Khi nào một chế độ chịu cải cách?

Muốn hiểu điều này, đừng bắt đầu từ câu hỏi “người dân bất mãn đến đâu”. Hãy hỏi: những người đang hưởng lợi từ hệ thống có bắt đầu thấy việc giữ nguyên hệ thống nguy hiểm hơn việc sửa nó chưa?

Đây là lúc tầng lớp trung lưu trở nên quan trọng. Nhưng trung lưu đông không có nghĩa là trung lưu có sức ép cải cách.

Một người kiếm sống nhờ chức vụ, giấy phép, dự án, doanh nghiệp thân hữu hay quan hệ bảo trợ có thể rất giàu nhưng vẫn phụ thuộc vào hệ thống. Khi gặp vấn đề, lựa chọn tự nhiên của họ là tìm một người có quyền giải quyết, chứ không phải đòi thay đổi luật chơi.

Ngược lại, người có tài sản, doanh nghiệp, nghề nghiệp và sinh kế phụ thuộc vào hợp đồng, quyền sở hữu và pháp luật có một lợi ích rất khác: họ cần luật phải đáng tin hơn quan hệ.

Đó mới là loại trung lưu có khả năng tạo áp lực cải cách.

Nhưng ngay cả họ cũng chưa đủ. Muốn biến bất mãn thành sức ép, họ phải có khả năng phối hợp. Một xã hội trong đó ai cũng bức xúc nhưng mỗi người chỉ tự lo cho mình sẽ tạo ra rất nhiều tiếng than nhưng rất ít quyền lực.

Đó là lý do ba thứ quan trọng hơn quy mô trung lưu:
độc lập lợi ích, khả năng phối hợp và một vấn đề đủ cụ thể để cùng hành động.

Khi ba thứ này xuất hiện, áp lực bắt đầu trở nên hữu hình.

Nhưng chế độ vẫn còn một lựa chọn: Nó có thể nhượng bộ.

Sửa một luật. Mở một thị trường. Cho phép một nhóm lợi ích có thêm không gian. Thay một chính sách thất bại. Đổi nhân sự. Nới một số quy định.

Nếu những nhượng bộ đó đủ để giảm áp lực mà không đụng tới cấu trúc quyền lực cốt lõi, chế độ đã cải cách để tồn tại.

Vì thế, cải cách không phải dấu hiệu chắc chắn của sự suy yếu. Nhiều khi nó là dấu hiệu cho thấy hệ thống vẫn còn đủ năng lực để tự điều chỉnh.

2. Vì sao cùng một khủng hoảng, có nơi cải cách, có nơi lại co cụm?

Bên ngoài có thể tạo áp lực rất mạnh: mất thị trường, cấm vận, thuế quan, thất bại ngoại giao, khủng hoảng tài chính hoặc buộc phải lựa chọn giữa những đối tác chiến lược.

Nhưng ngoại lực không tự động tạo cải cách. Có hai khả năng.

Nếu cú sốc khiến các nhóm trong nước cùng nhìn thấy một kẻ thù chung và lợi ích của họ vẫn gắn chặt với hệ thống hiện tại, phản ứng có thể là co cụm. Chính quyền đổ lỗi cho bên ngoài, xã hội tập hợp quanh chính quyền và bộ máy kiểm soát được siết chặt hơn.

Nhưng nếu cú sốc đánh vào các nhóm khác nhau theo những cách khác nhau, nó có thể làm elite phân hóa.

Doanh nghiệp phụ thuộc xuất khẩu muốn mở cửa. Nhóm sống nhờ bảo hộ muốn đóng cửa. Người hưởng lợi từ chính sách cũ muốn giữ nguyên. Những nhóm đang mất thị trường bắt đầu muốn thay đổi.

Lúc này khủng hoảng không chỉ làm hệ thống yếu đi. Nó thay đổi chính lợi ích của những người bên trong hệ thống.

Ngoại lực chỉ trở thành động lực cải cách khi nó làm thay đổi cán cân lợi ích bên trong đủ mạnh để tạo ra những người có lợi ích trong việc sửa luật.

3. Nhưng elite có thấy hệ thống sai cũng chưa chắc chịu sửa

Đây là bài toán phối hợp.

Một quan chức có thể biết chính sách đang thất bại. Một doanh nghiệp thân hữu có thể biết cơ chế hiện tại đang làm nền kinh tế méo mó. Một nhóm trong chính quyền có thể muốn thay đổi.

Nhưng nếu người đầu tiên phá hàng ngũ sẽ bị trừng phạt còn những người khác không có khả năng bảo vệ họ, tất cả đều có thể chọn im lặng.

Elite phải có khả năng phối hợp và mặc cả với nhau về một trật tự mới.

Và còn một vấn đề lớn hơn: với một chế độ độc tài, mất quyền không chỉ có nghĩa là mất lợi nhuận. Nó có thể có nghĩa là mất tài sản, mất chức vụ, mất đặc quyền, mất miễn trừ, thậm chí đối mặt với truy tố.

Do đó, một nhóm cầm quyền có thể tiếp tục bảo vệ một hệ thống đang gây thiệt hại kinh tế cho chính họ, bởi cái họ sợ không phải là GDP giảm vài phần trăm.

Họ sợ mất quyền.

Đây là lý do một chế độ có thể biết rất rõ mình đang có vấn đề nhưng vẫn không cải cách.

4. Khi nào cải cách trở thành nguy hiểm đối với chính chế độ?

Đây mới là ranh giới quan trọng nhất. Ban đầu, cải cách giúp chế độ sống lâu hơn.

Nhưng có một điểm mà những cải cách cần thiết để giải quyết khủng hoảng bắt đầu đụng vào chính những thứ giữ chế độ tồn tại.

Mở cửa kinh tế có thể tạo ra những nhóm lợi ích độc lập.

Minh bạch hơn có thể làm lộ những quan hệ mà hệ thống cần giữ trong vùng tối.

Pháp quyền mạnh hơn có thể khiến những người trước đây đứng trên luật phải chịu luật.

Mở không gian tổ chức có thể tạo ra những mạng lưới mà chính quyền không còn kiểm soát hoàn toàn.

Đến đây xuất hiện một nghịch lý:

Muốn cứu hệ thống phải cải cách, nhưng cải cách đủ sâu lại có thể làm suy yếu hệ thống.

Vì vậy, chế độ bắt đầu đứng trước hai lựa chọn đều có giá.

Cải cách quá ít → vấn đề tiếp tục tích tụ.

Cải cách quá sâu → mất dần những cơ chế bảo vệ quyền lực.

Đây là lý do nhiều chế độ chọn phương án thứ ba: thích nghi kỹ thuật mà không thay đổi cấu trúc chính trị.

Sửa chính sách nhưng giữ nguyên quyền lực. Đổi nhân sự nhưng giữ nguyên cơ chế. Mở một phần nhưng khóa phần còn lại. Nhượng bộ đủ để giảm áp lực nhưng không đủ để tạo ra một trung tâm quyền lực độc lập. Đây thường là kết quả dễ xảy ra hơn cả cải cách toàn diện hay sụp đổ.

5. Vậy khi nào mới chuyển từ cải cách sang thay đổi chế độ?

Không phải khi người dân bất mãn đạt một con số nào đó. Mà khi cơ chế tự sửa của hệ thống bắt đầu hỏng.

Có ba thứ cần nhìn.

Thứ nhất, chế độ không còn giải quyết được khủng hoảng bằng những nhượng bộ mà vẫn giữ được cấu trúc quyền lực.

Thứ hai, elite không còn thống nhất về cách duy trì hệ thống và đã xuất hiện những nhóm có khả năng phối hợp để tranh giành quyền quyết định.

Thứ ba, bộ máy cưỡng chế không còn chắc chắn rằng việc bảo vệ nguyên trạng là lựa chọn tốt nhất cho chính họ.

Điểm thứ ba đặc biệt quan trọng.

Không thể coi “nhà nước” là một nhóm duy nhất. Quân đội, công an và các lực lượng an ninh có lợi ích, nhận thức rủi ro và mạng lưới riêng.

Một xã hội có thể xuống đường rất đông nhưng chế độ vẫn đứng nếu bộ máy cưỡng chế thống nhất. Nhưng sự thống nhất đó không chỉ đến từ trung thành. Nó còn phụ thuộc vào một câu hỏi rất thực tế: nếu hệ thống cũ mất quyền, chuyện gì xảy ra với chính những người đang bảo vệ nó?

Một sĩ quan không chỉ tính xem chế độ hiện tại còn mạnh hay yếu. Họ còn phải tính xem phe thay thế có đủ khả năng thắng không, mình có được bảo đảm an toàn không, gia đình và tài sản có được bảo vệ không, và liệu mình có bị trả thù sau khi đổi phe hay không.

Nếu đứng về phía chế độ cũ vẫn là lựa chọn an toàn nhất, bộ máy cưỡng chế có động cơ tiếp tục bảo vệ nó. Nếu tương lai của họ dưới một trật tự mới trở nên đáng tin hơn tương lai dưới trật tự cũ, sự trung thành bắt đầu lung lay.

Vì vậy, bộ máy cưỡng chế cũng có một bài toán giống elite: họ chỉ dám rời khỏi hệ thống khi tin rằng có một lối thoát đủ an toàn và phe mới đủ khả năng bảo vệ thỏa thuận đó.

Khi đó câu hỏi không còn là:

“Chế độ sẽ cải cách gì?”

Mà trở thành:

“Ai sẽ có quyền quyết định sau cuộc khủng hoảng này?”

Đó mới là thời điểm vấn đề chuyển từ cải cách sang thay đổi chế độ.

6. Vì sao bất mãn có thể kéo dài hàng chục năm mà chẳng có gì xảy ra?

Bởi vì bất mãn tự nó không có tổ chức. Người này bất mãn vì giá nhà. Người kia vì thuế. Người khác vì đất đai. Người khác nữa vì cơ hội nghề nghiệp.

Nếu tất cả chỉ tồn tại như những nỗi bực riêng lẻ, chúng không tạo thành một lực lượng chính trị.

Và khi chi phí hành động tập thể cao, người có năng lực thường có một lựa chọn dễ hơn: thoát.

Di cư. Chuyển vốn. Cho con đi học nước ngoài. Làm việc trong khu vực tư nhân nhưng tránh chính trị. Tối ưu cuộc sống cá nhân.

Hệ thống nhờ vậy mất đi một phần áp lực trước khi áp lực đó kết tinh thành tổ chức.

Đây là một trong những cơ chế ổn định mạnh nhất của một chế độ: không cần thuyết phục tất cả mọi người. Chỉ cần khiến những người có khả năng phối hợp không phối hợp được với nhau.

Nhưng thoát không phải lúc nào cũng là van xả một chiều.
Người rời đi có thể trở thành nguồn lực bên ngoài: gửi tiền, chuyển vốn, xây mạng lưới, truyền thông, vận động quốc tế hoặc hỗ trợ những người ở lại. Ngược lại, việc quá nhiều người có kỹ năng rời đi cũng có thể tạo ra tình trạng khan hiếm nhân lực, khiến những người còn lại có sức mặc cả lớn hơn.

Vì vậy, thoát đi có hai mặt. Ở vòng hiện tại, người có năng lực chọn di cư, rút khỏi chính trị hoặc đưa tài sản ra ngoài sẽ làm lực lượng cải cách trong nước mỏng đi: người ở lại ít hơn, tổ chức khó hơn, áp lực lên hệ thống giảm xuống. Nhưng ở vòng sau, chính những người đã rời đi có thể trở thành một nguồn lực mới. Họ có tiền, kỹ năng, mạng lưới quốc tế và ít chịu ràng buộc trực tiếp bởi hệ thống trong nước; họ có thể tài trợ cho các tổ chức, đưa thông tin ra bên ngoài, vận động chính phủ nước khác hoặc tạo áp lực kinh tế và ngoại giao. Một người rời khỏi hệ thống hôm nay có thể là một lực lượng gây sức ép lên hệ thống từ bên ngoài ngày mai. Tóm lại, exit vừa là van xả, vừa có thể là quá trình tích tụ áp lực ở một nơi khác.

7. Vì vậy, không có một “ngưỡng bất mãn” đơn giản

Cái quyết định không phải là xã hội đang bức xúc 30%, 50% hay 80%. Cái quyết định là bất mãn đang được chuyển hóa thành cái gì.

Nếu nó chuyển thành tiêu dùng, di cư và né tránh → hệ thống xả áp.

Nếu nó chuyển thành than phiền nhưng không có tổ chức → hệ thống hấp thụ.

Nếu nó chuyển thành những nhóm lợi ích có khả năng mặc cả → hệ thống chịu áp lực cải cách.

Nếu nó làm elite chia rẽ nhưng không tạo được trung tâm quyền lực mới → hệ thống bước vào khủng hoảng kéo dài.

Nếu elite chia rẽ, xã hội có khả năng phối hợp và bộ máy cưỡng chế không còn thống nhất → lúc đó mới xuất hiện điều kiện cho thay đổi chế độ.

Vì thế, cải cách và thay đổi chế độ không nằm trên cùng một đường thẳng.

Cải cách là một nhánh: Áp lực tăng → chế độ còn khả năng tự sửa → nhượng bộ có kiểm soát → hệ thống tiếp tục tồn tại.

Thay đổi chế độ là một nhánh khác: Áp lực tăng → khả năng tự sửa suy giảm → elite mất phối hợp → bộ máy cưỡng chế dao động → tranh chấp quyền lực.

Và giữa hai nhánh đó còn có một trạng thái rất phổ biến: Áp lực tăng → chế độ không cải cách căn bản → thích nghi, đàn áp, phân phối lại lợi ích → tiếp tục tồn tại.

Đây mới là lý do một chế độ có thể vừa trì trệ vừa rất bền. Nó không cần giải quyết triệt để mọi vấn đề. Nó chỉ cần giải quyết đủ để không mất quyền.

Cuối cùng, câu hỏi quan trọng nhất không phải là “người dân đã đủ bất mãn chưa?”

Mà là ba câu hỏi khác:

Xã hội có biến bất mãn thành sức ép có tổ chức được không?

Những người bên trong hệ thống có còn tin rằng họ có thể sống tốt hơn bằng cách giữ nguyên luật chơi không?

Và khi khủng hoảng xảy ra, bộ máy đang giữ hệ thống đứng vững còn thống nhất không?

Nếu cả ba cùng thay đổi, lúc đó mới không còn là câu chuyện về cải cách nữa. Nó trở thành câu chuyện về ai sẽ viết lại luật chơi tiếp theo.

u/Chiensidietcong — 9 days ago
▲ 30 r/VietNamNation+1 crossposts

Chởi xứ này mạt vận nhưng nhiều con bò nghĩ phản động nói quá

Nghĩ coi! Nếu cho tụi mày chọn, tụi mày mong gì khi là 1 người dân bình thường. Tao sẽ đưa ra 2 mệnh đề nhị nguyên. 1 cái sheet và sheetter:

- Đất nước phát triển nhưng độc tài chánh trị
- Đất nước ko giàu nhưng được mở miệng nói

Phản động chởi vì VN hiện tại: Vừa nghèo vừa bịt miệng

Não trạng của dân xứ này chấp nhận ổn định - tao ngầm mặc định là chịu độc tài nhưng kéo đất nước đi lên như Lý Quang Diệu. Xứ Mẽo dân chủ nó ko phù hợp với bọn Á Đông, phần đông bất mãn nhưng chỉ ao ước cái giàu có chớ nhiều thằng vẫn mong muốn ổn định. Nên nói nhân quyền với tụi nó xa vời, vì nỗi đau thật sự của tụi nó LÀ TIỀN, LÀ KHỔ!

Cái kiểu Việt Nam đang phát triển từng ngày chỉ dụ được mấy con bò ngây thơ. Chớ thằng nào tư duy cũng biết, muốn chen chân vô chuỗi công nghiệp điều đầu tiên là đáp ứng được an ninh năng lượng. Giờ làm cc gì ko xài điện, rồi coi xứ này đối xử ntn với nút thắt này? Phản động chởi vì phản động thấy nó nói mà nó ko làm. Người cộng sản nói dối lem lẻm, nói xạo chớ làm thì ncc.

Rồi đất. Nghĩ đất giá cao rồi bọn trẻ nằm thẳng ko đẻ nó chỉ là 1 góc của bức tranh. Chính đất đai quá cao là thứ giết chết nền kinh tế. VN đặc thù sát biên Tàu cộng, mà hàng Tàu thì rẻ nó dễ dàng ép chớt hàng nội địa. Còn trong nước, điện với đất như quần què thì cạnh tranh với ai. Đó! Mấy cái đó mới là cái cơ bản chớ đừng nói sâu xa trung tâm tài chính hay bán dẫn cao xa.

Nói chung. Việt Nam ko cộng sản chưa chắc giàu có. Nhưng với VN cộng sản, cả nước xuống hố là điều chắc chắn 👍

***

🐮: Tụi mày phải chứng minh VN cộng sản là nguyên nhân xuống hố chớ nhiều nước đa đảng cũng nghèo chết mẹ

😏: VN ko phải nghèo vì độc đảng, mà nghèo vì độc đảng KIỂU VN. Lý Quang Diệu chủ động trấn áp tham nhũng trong chính nội bộ đảng mình bằng CPIB độc lập. VN thì Đảng chống tham nhũng = Đảng tự điều tra Đảng

VNCS ko cần lá phiếu. Tụi nó chỉ cần: (1) Giữ tăng trưởng để dân im và (2) nội bộ đoàn kết. Nếu (1) và (2) xung đột, (2) thắng thì chắc chắn Đảng sống. Còn (1) win thì cũng đủ cho dân im. Đất đai quốc hữu hóa + độc quyền điện là công cụ duy nhất giải quyết được cả hai cùng lúc: ai được duyệt chuyển đổi mục đích sử dụng đất = ai trong mạng lưới. Và nguồn thu từ đất (bán, cho thuê, chuyển đổi đất) trở thành một nguồn tài chính lớn thay cho việc tăng thuế trực tiếp. Nên xét về mục tiêu, có cc tụi nó giải quyết đất cho tụi mày vì nó là "lỗi cấu trúc" của hệ thống độc đảng.

u/Chiensidietcong — 13 days ago
▲ 94 r/VietNamNation+1 crossposts

Phù Hiệu, Huy Hiệu, Huy Chương Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

Thiệt sự bỏ qua lập trường chánh trị mà chỉ nhìn bằng con mắt yêu cái đẹp. Tao vẫn thấy huy hiệu VNCH làm rất thẩm mỹ và sáng tạo. Nó đẹp từ màu sắc, tỷ lệ và kết hợp văn hoá đại chúng (cảm nhận của tao là folk art quân sự)

Theo tao được biết trong giới sưu tầm quốc tế và đấu giá, quân hiệu VNCH rất được quan tâm, đặc biệt là Nhảy dù, Thuỷ quân lục chiến, Không quân và Biệt Động quân. So sánh với quân hiệu CSVN tự nhiên thấy rõ 1 anh sành điệu và 1 thằng bần cố nông.

Đây là hình ảnh tao sưu tầm được. Chia sẻ với anh em những tư liệu quý giá nầy

Phù Hiệu, Huy Hiệu, Huy Chương Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa by Michael Do

Link chi tiết: http://batkhuat.net/Document/PatchesMilitary.pdf

u/Chiensidietcong — 14 days ago

Vì sao ông Thiệu ra đi?

Sau này nghe lời kể của ông Hoàng Đức Nhã thì đại sứ Mỹ, có cả đại sứ Pháp thuyết phục ông Thiệu từ chức. Lúc đầu ông Thiệu không nghe. Khi họ nói lực lượng Việt Nam Cộng Hòa không đủ sức chống với cộng sản vì Việt Nam Cộng Hòa đã bị cắt viện trợ trong khi phía cộng sản được Liên Xô viện trợ rất hùng hậu. Ông Thiệu trả lời họ là tới đâu thì tới, nghĩa là ông tiếp tục chiến đấu.

Về sau ông đại sứ Mỹ gặp riêng ông Thiệu với tư cách cá nhân trình bày tương quan lực lượng giữa hai bên. Cuối cùng ông Thiệu từ chức và ra đi . Những người này thuyết phục ông Thiệu từ chức để làm gì? Họ muốn có giải pháp chính phủ nhiều thành phần như trong Hiệp Định Ba Lê.

Diễn giải chính xác là việc ông Thiệu từ chức có thể tạo điều kiện thuận lợi hơn về tâm lý trong cuộc thương lượng Hiệp định Ba Lê.

Sau khi ông Thiệu từ chức thì theo hiến pháp Việt Nam Cộng Hòa, phó tổng thống sẽ lên làm tổng thống. Ông Trần Văn Hương lúc đó là phó tổng thống đã lên làm tổng thống. Ông Trần Văn Hương yêu cầu ông Thiệu ra đi vì nếu ông Thiệu còn ở trong nước thì phe Mặt Trận nói đây vẫn là chính phủ của ông Thiệu mà dù không có ông Thiệu. Rồi ông Hương ký giấy cho ông Thiệu đi Đài Loan để phúng điếu Tưởng Giới Thạch.

Ông Dương Văn Minh đề nghị ông Trần Văn Hương nhường chức tổng thống cho ông ta rồi sau đó ở cương vị tổng thống ông Minh đầu hàng. Ông Minh nghĩ là cộng sản tôn trọng Hiệp Định Ba Lê thì sẽ chấp thuận giải pháp chính phủ nhiều thành phần. Nghĩa là Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn tồn tại với bầu cử đa đảng, trong đó Mặt Trận Giải Phóng cũng tham gia bầu cử.

Nhưng cộng sản không tôn trọng Hiệp Định Ba Lê nữa. Trước đây cộng sản chịu ký Hiệp Định Ba Lê với miền Nam có chính phủ nhiều thành phần vì lúc đó Việt Nam Cộng Hòa còn quân đội đầy đủ, vẫn còn viện trợ, cộng sản thấy đánh không nổi nêu chịu giải pháp chính phủ nhiều thành phần để sau này thừa cơ mà tiêu diệt phe quốc gia sau. Nhưng khi cộng sản thấy Việt Nam Cộng Hòa đã bị cắt viện trợ rồi thì cộng sản thấy không cần tôn trọng Hiệp Định Ba Lê nữa. Cộng sản dẹp ông Dương Văn Minh và phá nát chế độ Việt Nam Cộng Hòa, bắt các cấp chỉ huy đi học tập để giam lại cho miền Nam không còn ai chỉ huy.

Với cộng sản thì hoặc là nhà ngươi làm tay sai cho ta hoặc là chết.

Ông Dương Văn Minh có lẽ nghĩ là có thể hợp tác với cộng sản nên trước 1975, ông Minh nhận mình là Thành Phần Thứ Ba. Thành Phần Thứ Ba là không theo cộng sản, không theo Mỹ, đứng giữa. Những người này cho là vì Mỹ can thiệp vào Việt Nam nên có chiến tranh . Nếu Mỹ rút đi thì người Việt Nam sẽ hợp tác với nhau xây dựng đất nước. Nhưng cộng sản chỉ muốn độc quyền cai trị chứ không muốn hợp tác với ai hết. Những người nhận là Thành Phần Thứ Ba đã không hiểu cộng sản, kém kiến thức về cộng sản, không biết là cộng sản muốn độc quyền cai trị để cùng với cộng sản Nga, Trung Quốc mà chiến thắng trên toàn thế giới, được toàn thể nhân loại đến thế giới đại đồng.

Có lẽ vì ông Dương Văn Minh nghĩ rằng có thể hợp tác với cộng sản nên ông Dương Văn Minh không được chế độ Ngô Đình Diệm tin dùng. Ông Dương Văn Minh lật chế độ Ngô Đình Diệm vì nghĩ rằng vì Ngô Đình Diệm chống cộng nên có chiến tranh giữa hai miền. Ông Dương Văn Minh lật chế độ Ngô Đình Diệm rồi nhận mình là Thành Phần Thứ Ba. Ông Minh muốn hợp tác với cộng sản nhưng cộng sản không hợp tác với ông Minh và những người thuộc Thành Phần Thứ Ba. Cuối cùng cộng sản cho ông Dương Văn Minh đi qua Pháp, rồi sau đó ông Minh qua Mỹ sống.
 
Ông Dương Văn Minh và các bộ trưởng của ông ta ăn mặc đàng hoàng, ngồi đợi trong Dinh Độc Lập đón tiếp phía cộng sản rất là lịch sự vào ngày 30 tháng Tư năm 1975. Nhưng cộng sản thì coi như ông ta như kẻ thù và có thái độ rất thô lỗ. Khi ông Dương Văn Minh nói với những người cộng sản là "Chúng tôi đợi các ông đến để bàn giao" thì một người bộ đội nói với ông Minh là "Các anh thua rồi chẳng còn gì để bàn giao". Có người còn quát bắt ông Minh và nội các của ông ta phải quì xuống đầu hàng. Nhưng có người bên phía cộng sản can ngăn. Ông Dương Văn Minh đón tiếp phía cộng sản như những người anh em ngang hàng với mình có thể hợp tác với mình nhưng phía cộng sản coi ông Minh như là kẻ tội đồ. Ngay như ngày nay, cộng sản vẫn trưng bức hình ông Dương Văn Minh như là kẻ tội đồ bị bộ đội giải đi. Ông Dương Văn Minh là người nghĩ rằng có thể hòa hợp hòa giải với cộng sản. Nhưng cuối cùng cộng sản không hợp tác với ông và ông cũng phải đi ra nước ngoài sống.

Ông Dương Văn Minh nghĩ rằng hòa hợp hòa giải tức là hợp tác ngang hàng, nghĩa là ông ta cũng có tổ chức chính trị của mình và cùng hoạt động như đảng cộng sản. Nhưng cộng sản không chấp nhận tổ chức nào khác ngoài đảng của mình và hòa hợp hòa giải chỉ có nghĩa là đừng chống cộng, để cho cộng sản độc quyền làm chính trị.

u/Chiensidietcong — 15 days ago

Nói chung tầm này chỉ tin vàng

Theo thông tin mới nhứt, ngân hàng trung ương các nước đã gom đủ vàng và đang có xu hướng giao vàng vật chất về nước. Đến ngay Hàn Quốc đã 13 năm không mua vàng cũng đang mua và đòi rút vàng về. Đáng chú ý đây là lần đầu tiên sau 59 năm (kể từ 1967) BOK mua vàng ngay tại thị trường trong nước thay vì mua ở nước ngoài rồi gửi tại Ngân hàng Anh 👉 mục đích rút vàng bất cứ khi nào cần, đa dạng hóa phương án ứng phó khi có sốc kinh tế nội bộ hoặc bên ngoài.

Thấy rõ các tay to hiện tại đang phòng thủ và là hệ quả tiếp diễn của xu hướng phi đô la hoá. Cộng thêm tin đồn đổi tiền chắc sắp tới giá vàng sẽ tăng mạnh, anh em tranh thủ mua trước phòng thân 😅

u/Chiensidietcong — 16 days ago

Ghét Tô Lâm, nhưng tụi mày vẫn quý ông Trọng. Tại sao?

Tụi mày ghét Tô Lâm vì thấy ông ta lợi ích nhóm, làm ăn khó hơn hay nâng đỡ bè phái Hưng Yên. Rồi tụi mày quay sang nhớ ông Trọng, nhớ cái vẻ giản dị, nhớ cảm giác "Người cộng sản liêm chính vì dân vì nước". Nhưng tao nói thẳng: Tô Lâm không phải lỗi hệ thống. Ông ta là sản phẩm đúng chuẩn của nó

Ai cũng biết ông Trọng đi lên từ hệ lý luận Đảng thuần túy. Tô Lâm đi lên từ ghế Bộ trưởng Công an - người từng đứng đầu chính bộ máy điều tra, tình báo nội địa, trước khi ngồi vào ghế cao nhất.

Nghĩa là gì? Nghĩa là người vừa có quyền quyết định ai bị điều tra, vừa không có ai đủ sức giám sát ngược lại chính mình, giờ đang cầm luôn cả chiến dịch "đốt lò".Chỉ cần nhìn cấu trúc quyền lực đó thôi là đủ hiểu vì sao nhiều người, kể cả giới quan sát độc lập gọi đây là mức tập trung quyền lực chưa từng thấy kể từ thời Lê Duẩn.

Giả sử ông Trọng còn sống, vẫn ngồi đúng cái ghế quyền lực tập trung, không ai giám sát nổi, như bây giờ. Có gì đảm bảo tuyệt đối là quyền lực đó không bị lạm dụng theo một cách khác không? Không ai dám chắc câu trả lời là có.

Đó chính là chỗ toàn bộ niềm tin của tụi mày đang đặt sai chỗ. Tụi mày tin hệ thống này ổn, chỉ vì may mắn có đúng một người tử tế ngồi đúng ghế trong một khoảng thời gian. Nhưng một hệ thống mà sự tử tế của nó phụ thuộc vào may mắn có đúng người tốt ngồi ghế đó thì là một hệ thống mong manh, không phải một hệ thống đáng tin.

Vậy chờ Tô Lâm hết nhiệm kỳ có giải quyết được gì không?

Không.

Vì người kế nhiệm tiếp theo, dù là ai, sẽ thừa hưởng đúng cái ghế quyền lực không giới hạn, đúng cơ chế không ai giám sát nổi, đúng bộ máy tuyên truyền sẵn sàng mượn hình ảnh người tiền nhiệm để hợp pháp hóa mình. Không có gì trong cấu trúc hiện tại đảm bảo người tiếp theo sẽ "tốt hơn" Tô Lâm. Chờ hết nhiệm kỳ là đặt cược vào may rủi một lần nữa. Y hệt lần trước.

Tụi mày thử tự hỏi đi: Cái gì trong cấu trúc quyền lực này khiến việc một cá nhân trở nên tốt hay xấu lại quan trọng đến mức quyết định vận mệnh của tám mươi triệu người? Tại sao không có cơ chế nào đứng độc lập để giám sát người ngồi ghế đó, bất kể người đó tên gì?

Ghét một cá nhân thì dễ. Nhận ra vấn đề nằm ở chỗ không ai có thể kiểm soát nổi cái ghế đó, bất kể ai ngồi vào đó mới là bước đầu tiên để không phải chờ đợi may rủi một lần nữa.

u/Chiensidietcong — 18 days ago

Nhận xét từ người ngoài về căn tánh người VN qua lịch sử

Tóm tắt: Đặc điểm tính cách được ghi nhận xuyên suốt
Người Việt thích nghi nhanh, học nhanh nhưng hời hợt, dễ dãi, không tiếp nhận ở bề sâu văn hóa; thiếu kinh nghiệm quan hệ với thế giới bên ngoài, quen sống co lại. Phan Châu Trinh (dựa trên phản biện chính từ trải nghiệm với người Pháp) cho rằng người Việt có hai cặp đặc tính trái ngược: bài ngoại và ỷ ngoại, tự tôn và tự ti.

HỌC NHANH NHƯNG HỜI HỢT

Phạm Quỳnh đã đặt thành khái niệm: người Việt có “thiên tính đồng hoá” tức biết xem xét, bắt chước cái mới rất nhanh, nhưng không đi vào chỗ tinh túy.

Cơ chế ở đây là: hấp thu nhanh về hình thức (kỹ thuật, công cụ, phong cách) nhưng không hấp thu hệ giá trị hay khung tư duy đứng sau nó. Ví dụ cụ thể mà các học giả cùng thời hay dẫn: Việt Nam tiếp nhận rất nhanh chữ Quốc ngữ, báo chí, tiểu thuyết kiểu Pháp nhưng phần lớn dừng ở copy thể loại/hình thức chứ ít có đột phá về tư tưởng nền tảng đi kèm. Tản Đà cũng ám chỉ điều tương tự khi nói dân tộc Việt “vẫn trẻ con” dù đã bốn nghìn năm lịch sử - ý là thiếu tích lũy tư duy hệ thống qua thời gian, cứ tiếp xúc mới là phản ứng theo phản xạ chứ không xây dựng được truyền thống trí thức liên tục.

Bốn đặc tính của Phan Châu Trinh: bài ngoại/ỷ ngoại, tự tôn/tự ti

- Bài ngoại ↔ Ỷ ngoại: cùng lúc vừa bài xích/nghi kỵ cái ngoại lai, vừa dựa dẫm/thần tượng hóa nó khi cần. Chính bản thân Phan Châu Trinh là ví dụ sống: ông chủ trương “cậy Pháp” để cải cách (tự trị dựa vào chính quyền Pháp), nhưng đồng thời phân biệt rạch ròi dân Pháp chính quốc với thực dân Pháp tại thuộc địa, tức vừa tin cậy có chọn lọc, vừa cảnh giác.

- Tự tôn ↔ Tự ti: vừa tự hào thái quá (tinh thần “văn hiến chi bang”, nhìn các dân tộc khác là man di), vừa tự ti khi đối mặt thực lực yếu hơn phương Tây.

Ông cho rằng hai đặc tính có sẵn trong tâm trí mỗi người, “tùy thời mà bộc phát ra rồi trở nên cực đoan, lợi hại đều không thấy”: nghĩa là không phải trạng thái ổn định mà là dao động, và khi cực đoan hóa thì mất khả năng đánh giá đúng-sai/lợi-hại.

Cùng dòng tư tưởng phê phán này, ông còn có khái niệm nhị phân khác: “bất vọng ngoại, vọng ngoại giả ngu” , đại khái phê phán tâm lý vừa không (dám) hướng ngoại học hỏi thật sự, vừa giả vờ ngu để né tránh trách nhiệm đổi mới.

Đặc tính vùng miền (tổng hợp từ nhiều tác giả):
- Người Nam Bộ (theo Mai Thanh Thế): yêu nước, khí phách, hào hiệp, dân chủ, thực tế, năng động, sáng tạo, ứng biến, tự do, tự chủ, mạo hiểm, cởi mở, xả thân vì nghĩa, cần cù

- Người Bắc (theo tác giả Mỹ Bourne, sách Men, Stress, and Vietnam, 1970 về sau nhưng liên quan): luôn mong muốn vượt lên phía trước, giải thích vì sao người Bắc chiếm nhiều vị trí quan trọng trong chính quyền Sài Gòn

———————————————

Khung phân tích: tâm lý người An Nam hình thành từ hai yếu tố chủng tộc (ông cho là hỗn hợp Mã Lai + Hán) và môi trường (khí hậu, địa lý). Từ đó ông đưa loạt nhận định thẳng và khá tàn nhẫn:
- Dửng dưng, lãnh đạm, thiếu lòng vị tha: ông viết người An Nam gần như không có cảm giác ngượng ngùng, không đồng cảm với nỗi đau người khác. Từ đây suy ra ý chí trơ ỳ, chỉ biểu hiện theo hướng thụ động.

- Biếng nhác là trạng thái bình thường, năng động mới là bất thường nhưng ông cũng tự mâu thuẫn ở chỗ khác, nói không thể bảo họ lười hoàn toàn, chỉ là lao động “uể oải” khi không bị nhu cầu thúc bách hay không vì lợi riêng (dẫn chứng: cần 4 phu + 1 giám sát để làm việc 1 người châu Âu làm).

- Cờ bạc là cám dỗ không cưỡng lại được: ông ghi đây gần như bản chất tâm lý dân tộc chứ không chỉ là tệ nạn xã hội đơn thuần.

- Vẻ điềm tĩnh bên ngoài là giả: dưới cái vỏ ôn hòa, ông cảnh báo có thể đang ủ mối thù hận sâu, ý chí báo thù dai dẳng. Đặc tính “điềm tĩnh” này, theo ông trích dẫn P. Bouillevaux, thực ra là lãnh đạm chứ không phải bình thản thật.

- Bảo thủ, cộng đồng cao, kiên nhẫn: nhấn vai trò gia đình/tôn giáo như trụ cột ổn định xã hội.

👉 Điểm cần cảnh giác khi đọc: khung “chủng tộc quyết định tâm lý” là giả khoa học điển hình thời thực dân, dùng để biện minh quyền cai trị (“dòng giống này sẽ tiến triển dưới sự điều hành của chúng tôi”). Nhưng nhiều người đọc hiện đại (kể cả review Việt) vẫn công nhận một số quan sát thực địa của ông như cờ bạc, tâm lý an phận vẫn còn đúng phần nào tới giờ.

Góc nhìn hiện đại đáng chú ý: Vương Trí Nhàn (nhà phê bình văn học, người tập hợp lại toàn bộ tư liệu tự phê của các học giả đầu TK20 thành Người xưa cảnh tỉnh):

Ông đề xuất khái niệm riêng thay cho cách nói quen thuộc “người Việt duy tình” (khác Tây duy lý, Tàu duy ý chí) ông gọi thẳng là “một khối tự phát khổng lồ”. Theo ông:

- Cả sự kém duy lý (không vận dụng trí tuệ đến cùng) và kém duy ý chí (thiếu tham vọng bền) đều kìm hãm phát triển
- Kém lý trí → nông nổi, cạn nghĩ; kém ý chí → ngắn hơi, ăn xổi
- “Duy tình” mà nhiều người coi là tự hào, ông cho là đồng nghĩa với bột phát, tùy tiện, không dẫn tới quyết sách sáng suốt
- Ông không coi “duy tình” là niềm tự hào như Trần Ngọc Thêm, ngược lại, coi đó là thứ cần vượt qua


u/Chiensidietcong — 19 days ago

Tại sao VNCH lại chống cộng sản?

- CN Cộng sản chửi kinh tế tư nhân tư bản là áp bức bóc lột, nhiệm vụ của Vô Sản là tiêu diệt giai cấp Tư Sản.
- Cộng sản tịch thu nhà máy xí nghiệp ruộng đất của giai cấp tư sản. Biến tài sản tư thành tài sản công.
- Chữ CỘNG trong từ cộng sản chính là TỊCH THU XUNG CÔNG, nói trắng ra là ăn cướp.
- Nếu bạn sống trong xã hội tự do miền nam và có tài sản bị tịch thu thì bạn có chống Cộng ko???
- Sau khoảng 10 năm chống tư bản khiến kinh tế trì trệ khủng hoảng trầm trọng
- Năm 1986 chúng ta buộc phải cho phép cho phép kinh tế tư bản tư nhân hoạt động trở lại. Từ đó tình hình kinh tế phát triển tốt hơn.
- Mặc dù vẫn còn bị cấm vận nhưng kinh tế phát triển tốt hơn hẳn thời kỳ cấm tư bản trước đó.

VN giai đoạn 1975-1986 là nước CS
VN giai đoạn 1986-hiện tại là nước Tư Bản

u/Chiensidietcong — 20 days ago
▲ 10 r/NamQuoc

Suy nghĩ của tao về “Bàn tròn chính trị” và phong trào chống cộng ở Việt Nam.

Thấy anh em bàn chuyện Dũng Phi Hổ có thể là chống cộng dỏm, thậm chí lừa đảo. Đúng sai thì chưa biết, nhưng phản ứng quen thuộc tao thấy là: “Đó! Tao biết mà, tao thấy nhóm đó có vấn đề lâu rồi.”

Cái tao thấy rõ hơn là sự chia rẽ trong chính nội bộ chống cộng. Nào là chống cộng real hay dân chủ cuội, người hy sinh thật hay chỉ chống cộng để kiếm lợi. Trong khi ai cũng xem cộng sản là đối thủ, thì lại dành nhiều thời gian nghi kỵ lẫn nhau hơn là tập trung vào mục tiêu chung.

Riêng nhóm Bàn Tròn, ít nhất tao thấy họ giải thích được một số chiêu tuyên truyền của cộng sản. Năng lực hay mục đích lâu dài của họ thì chưa dám kết luận, nhưng nếu nội dung giúp người còn mù mờ nhận ra những điều “sai sai” thì vẫn có giá trị. Còn hơn việc cả ngày chỉ ngồi đoán ai chống cộng real, ai chống cộng cuội.

reddit.com
u/Chiensidietcong — 22 days ago

Pls giải ngố cho tao về 36-37-38

Cái này ko phải hỏi đểu mà thật sự thắc mắc: Tại sao 36-37-38 lại thành khu vực nhạy cảm ở xứ này?

Tao thật sự tò mò. Không có lửa thì làm sao có khói, tao từng tiếp xúc với 1 số người Thanh Hoá thì đúng là họ có tính cách khôn lỏi thật. Vấn đề tao muốn biết 3 vùng này có gì đặc biệt mà lại có tính cách này?

Nói nghèo cũng ko phải, giáo dục thì toàn quốc cũng như nhau. Tao thấy dân Thanh Hoá Nghệ An khu vực thành phố giàu ngang thủ đô chớ ko hề nghèo. Tao quan sát dân 3 tỉnh này liều mạng kiếm tiền hơn và sống rất cục bộ, rải rác khắp cả nước thành "hội đồng hương" và đùm bọc nhau nhưng sống rất kỳ với người tỉnh ngoài. Tao không muốn quy kết ADN vì tao thấy 1 số gđ gốc 3 tỉnh đó nhưng sanh ra trong Nam tính lại khác.

Tao đã hỏi AI nhưng nó trả lời rất chung chung. Mong anh em ngoài đó giải thích giùm!

reddit.com
u/Chiensidietcong — 23 days ago
▲ 38 r/NamQuoc+1 crossposts

Trừ việc kinh tế hay chính danh đi xuống, còn 1 lý do để tao nói đây là giai đoạn khó nhằn của VN trong 20 năm gần đây

Mấy chuyện như tăng trưởng chậm lại, tỷ lệ sinh giảm hay khủng hoảng niềm tin vào bộ máy đều đáng lo, nhưng theo tao chúng chưa đâm trúng điểm chí tử của hệ thống.

Tao đọc lại cả quá trình từ Đổi Mới đến nay và nhận ra một điều:

Điểm mạnh lớn nhất của Việt Nam chưa bao giờ là sáng tạo. Điểm mạnh lớn nhất là chọn lọc và thích nghi.

Singapore mạnh vì họ có khả năng tự thiết kế thể chế.
Trung Quốc mạnh vì quy mô đủ lớn để thử nghiệm.
Mỹ mạnh vì họ tạo ra luật chơi.

Còn Việt Nam mạnh ở chỗ biết nhìn người khác, học cái chạy được, né cái thất bại. Hay nói đúng hơn, Việt Nam rất giỏi giảm chi phí của việc chọn sai.

Nhìn lại sẽ thấy điều đó khá rõ.

Đổi Mới không phải tự nhiên xuất hiện. Trước đó đã có những mô hình cải cách ở các nước xã hội chủ nghĩa khác, rồi trong nước cũng có những nơi “phá rào” trước khi trung ương hợp thức hóa. Sau này, khi Trung Quốc chứng minh có thể mở cửa kinh tế mà vẫn giữ được hệ thống chính trị, Việt Nam lại có thêm một bài mẫu để tham khảo.
Gia nhập WTO, thu hút FDI hay hội nhập quốc tế cũng đều diễn ra trong bối cảnh đã có người đi trước để nhìn, để học và để biết cái giá của từng lựa chọn.

Nhìn lại gần bốn mươi năm, chiến lược đó thật ra hoạt động rất hiệu quả. Nhưng chính nó cũng tạo ra một điểm yếu.

Nếu Việt Nam luôn có sẵn một bài làm để tham khảo, thì điều gì sẽ xảy ra khi những bài làm đó bắt đầu không còn rõ nữa?

Hai mươi năm trước, nếu phương Tây gặp vấn đề thì vẫn còn Đông Á để nhìn. Nếu Đông Á chững lại thì vẫn còn Trung Quốc tăng trưởng thần tốc. Luôn có một mô hình đủ thành công để học theo.

Bây giờ thì khác. Mỹ đang tranh luận lại gần như toàn bộ mô hình thương mại và công nghiệp của chính họ. Châu Âu loay hoay với tăng trưởng ì ạch. Trung Quốc tự vật lộn với bất động sản, nợ, công nghệ. Những thằng từng là chỗ dựa để Việt Nam tham khảo giờ đều đang phải tự làm lại bài toán của chính mình. Không còn ai đủ rảnh và đủ ổn để làm mẫu cho người khác nữa.

Nhưng nói vậy vẫn chưa đủ, vì Việt Nam từng trải qua những cú sốc bên ngoài trước đây rồi. Khủng hoảng tài chính châu Á 1997, khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008, cũng là lúc các mô hình tham chiếu lung lay. Vậy lần này khác gì?

Khác ở chỗ: những lần trước, dù mô hình tham chiếu chao đảo tạm thời, chu kỳ của nó vẫn đủ dài để Việt Nam đứng nhìn, chờ mọi thứ lắng rồi mới quyết định đi theo hướng nào. Từ lúc khủng hoảng 1997 nổ ra đến lúc thế giới định hình lại trật tự kinh tế khu vực là cả một thập kỷ. Việt Nam có đủ thời gian để vừa quan sát vừa điều chỉnh dần.

Lần này, cửa sổ đó đang ngắn lại trong khi tốc độ thay đổi lại nhanh lên. Công nghệ chuyển pha theo từng năm chứ không phải từng thập kỷ. Chính sách thương mại Mỹ có thể đảo chiều theo nhiệm kỳ, thậm chí theo từng đợt bầu cử giữa kỳ. Địa chính trị giữa các nước lớn xoay chuyển theo quý chứ không phải theo giai đoạn. Ba trục này trước đây thường lệch pha nhau, cái ổn định thì cái kia mới biến động, nên luôn có ít nhất một trục để bám. Bây giờ cả ba cùng biến động một lúc, không có gì đứng yên đủ lâu để làm điểm neo.

Đó là lý do áp lực lần này khác về bản chất, không chỉ về mức độ. Không phải Việt Nam gặp khủng hoảng lớn hơn, mà là cửa sổ để quan sát, học và điều chỉnh đang co lại đúng lúc tốc độ cần học lại tăng lên. Hai đường đó cắt nhau, và đó mới là thứ khiến giai đoạn này khó hơn thật sự.

Bốn mươi năm qua, bộ máy được huấn luyện để vận hành ổn định và giảm rủi ro khi ra quyết định, chứ không phải để mò mẫm cái chưa ai biết. Cán bộ học cách bám tiền lệ đã kiểm chứng, tránh làm người đầu tiên thử cái chưa ai thử. Trong một thế giới luôn có bài mẫu, đó là lựa chọn khôn ngoan. Nhưng khi bài mẫu không còn, chính cái phản xạ an toàn đó lại trở thành gánh nặng.

Éo le ở chỗ, đúng lúc hệ thống cần thử nghiệm nhiều hơn thì động lực chính trị lại đẩy theo hướng ngược lại. Chiến dịch chống tham nhũng khiến cán bộ địa phương ngày càng sợ sai. Sáp nhập tỉnh làm giảm số ghế lãnh đạo và cơ hội thăng tiến. Kết quả là cán bộ có xu hướng chờ chỉ đạo thay vì tự quyết, đúng lúc tự quyết là thứ cần nhất.

Tao nghĩ bọn cầm quyền cũng cảm nhận được chuyện này, nên mới liên tục nhắc “đổi mới sáng tạo”, “phát triển nội lực”, khoa học công nghệ. Nhưng đi hướng nào cũng phải trả giá.

Một là tiếp tục học từ người khác, nhưng lần này phải học ngay trong lúc họ cũng đang loay hoay tìm lời giải. Nhanh hơn, nhưng rủi ro copy sai cũng lớn hơn.

Hai là ghép nhiều mô hình lại với nhau, tài khóa kiểu Singapore, công nghiệp kiểu Hàn Quốc, quản trị công nghệ kiểu châu Âu. Cái giá là các mảnh ghép chưa chắc tương thích trong cùng một thể chế.

Ba là tự thử những thứ chưa ai có tiền lệ. Đây là hướng khó nhất, nhưng cũng là hướng duy nhất không phụ thuộc vào việc thế giới bao giờ mới ổn định trở lại.

Và đây mới là chỗ cắn mạnh nhất: cả ba hướng đều đòi hỏi đúng thứ mà cấu trúc hiện tại đang làm suy yếu, khả năng chịu rủi ro của người ra quyết định ở cấp thực thi. Hệ thống cần thử nghiệm nhiều hơn đúng vào lúc nó tạo ra ít không gian nhất cho việc thử nghiệm.

Mọi chiến lược đi sau đều có thời điểm vàng của nó. Nó chỉ phát huy hết tác dụng khi người đi trước còn đủ ổn định lâu để mình quan sát, học, rồi bắt kịp. Khi người đi trước cũng bắt đầu chao đảo, lợi thế của kẻ đi sau tự nhiên teo lại.

Cái khó của Việt Nam hiện tại là cửa sổ để tìm lời giải đang ngắn lại nhanh hơn khả năng học của bất kỳ bộ máy nào.

———

Bài phần 1 tao chỉ ra những sợ dây đang bị kéo căng của Việt cộng 👉 https://www.reddit.com/r/NamQuoc/s/ASNAMbh51K

u/Chiensidietcong — 25 days ago

1 nhận định tao đọc được về kinh tế VN hiện tại và thấy có lý

"T đoán thôi. VN mình nợ nước ngoài, bị doanh nghiệp nước ngoài kiện rất nhiều và đang gồng mình trả nợ. Mà trả nợ thì phải trả bằng dollar, vàng và đất. Giờ đang lấy vàng trong dân đi trả. Và thực hiện bán đèo Hải Vân. Thằng Vin chỉ là thằng môi giới đứng giữa để tìm người mua từ nước ngoài thôi"

Nợ tài chính quá cao, FDI về tăng thu nhập nhưng đồng nghĩa là nợ dài hạn tăng . Lấy cái tương lai nuôi cái hiện tại, chờ ngân hàng đổi tiền thì reset game, dân cày tiền nợ trả cho chính phủ. Các doanh nghiệp chỉ là công cụ để tối ưu hoá mục tiêu chính phủ, CP gửi gắm vào các tài phiệt thế hệ mới nhưng khó cứu bàn này"

Thêm 1 thông tin:
Thống đốc NHNN đang nộp đơn xin từ chức vì nhiệm vụ chính bây giờ là phải cứu bằng đc th Vin và hiện tại k ai dám đảm nhận vị trí đó mà

Share map cho anh em đang bóc phốt tập thể Vin vượn:
https://www.threads.com/@kamishiroruisaikyokirei/post/DbLm5P\_gVkp?xmt=AQG0LTRetVrQfC5V2KK\_hf5ApCWCJckUOfX6WaN6XrIoTaF2VVyoxiEmPOVPyU6oMqIrirLk

u/Chiensidietcong — 25 days ago
▲ 30 r/NamQuoc

Nhóm sử yêu thích của tao đã bị bịt miệng

Lmn cộng sản điểm G khắp người giờ nó nghe lịch sử éo phải tuyên truyền là tìm cách khử ngay. Chương tăm tối nhứt của dân tộc này

u/Chiensidietcong — 25 days ago
▲ 69 r/NamQuoc+2 crossposts

Chưa năm nào mà chế độ mong manh như năm nay

Tao không dám khẳng định Cộng sản sắp sụp nhưng chưa bao giờ tao thấy mọi thứ nó đều bị kéo căng như năm nay

1/ Chính danh bằng tăng trưởng đang yếu đi: Tăng trưởng GDP không còn là cái bùa ngon ăn. Giới trẻ dần dần sáng mắt ra, tụi nó cố gắng làm gì khi giá nhà giá đất trên trời. 1 đất nước tăng trưởng GDP cao ngất ngưỡng rồi có kéo đời sống nó đi lên không? Chưa kể cái giá của lạm phát quá rõ làm tụi nó phải cắt giảm chi tiêu. Tụi nó dần tỉnh ra cái tự hào chung để bắt đầu tự hỏi về "lợi ích cá nhân" thứ vốn hay bị bùa để lờ đi. Thằng nào chưa tỉnh thì ít nhứt cũng chọn đẻ ít đi để ko thừa kế cái nghèo, chỉ vậy thôi đã giúp suy yếu Việt cộng.

2/ Luật là gánh nặng thay vì trật tự: Cái tao thấy rõ nữa là chi phí để làm dân ở Việt Nam ngày càng mắc. Mở mắt ra là thấy thêm luật, thêm nghị định, thêm mức phạt. Dân kinh doanh thì chưa kịp quen luật cũ đã ra luật mới, thuế má đổi xoành xoạch. Làm ăn bây giờ không chỉ cần biết bán hàng mà còn phải học thuộc đủ thứ giấy tờ. Đâm ra xuất khẩu đã khó khăn mà trong nước cũng ko dám "đổi mới sáng tạo" cùng Tô đế bước vô kỷ nguyên vươn mình.

3/ Khả năng kiểm soát khủng hoảng truyền thông: Một điểm nữa cũng đáng nói là năm nay có quá nhiều bê bối bị khui ra ánh sáng. Không rõ là phe phái đánh nhau hay sao ví dụ như chuyên Tuyên Quang, vụ Vĩnh Long, công an tông dân thường hay vụ Đèo Hải Vân. Nhiều thứ cộng lại làm mấy đứa ít quan tâm tới chánh trị cũng thấy sai sai. Và đáng nói là nhiều đứa dần nhận ra "bot farm", "3 que" hay "scandal che scandal" là chiêu trò. Chứng tỏ khả năng xử lý khủng hoảng truyền thông của Việt cộng yếu hơn trước rất nhiều. Chắc là do dân khôn hơn mà nó thì không chịu nâng cấp bài vở.

4/ Tăng trưởng mong manh: Việt cộng đang dần lãnh hậu quả của việc ăn FDI quá lâu mà không chịu chuẩn bị cho bước tiếp theo. Hồi trước thì ngon, lợi dụng dân số vàng với tâm lý xây dựng đất nước sau chiến tranh nên có một khoảng thời gian quá êm để vay tiền, hút vốn rồi tham nhũng. Nhưng thế thời đã khác, áp lực quốc tế với sức ép sống còn buộc phải đào ra công nghệ lõi thì mới lòi ra Việt Nam phụ thuộc FDI quá mạnh. Thành ra cả nền kinh tế đang dùng một động cơ mà chính mình cũng không hoàn toàn kiểm soát để duy trì tăng trưởng và tạo chính danh.

5/ Cơ hội đu dây không còn: Mỹ với Trung đánh nhau thì ruồi muỗi chết. Việt Nam xưa giờ hưởng ké lợi ích của China+1, nhưng năm nay Mỹ không còn muốn cho đu dây nữa. Theo tao, cũng vì cái tật tham mà không chịu tận dụng thời gian để học thật, chỉ lo làm trạm trung gian cho hàng Trung Quốc nên giờ bị Mỹ để ý. Mà đã phụ thuộc FDI thì Mỹ siết thuế hay siết thương mại một cái là lãnh đủ trước tiên. Nghe nói Mỹ nó mới áp thuế 12.5% trước mắt ngành gỗ, tôm với may mặc xem như hết cửa tại Mỹ.

6/ Phương án dự phòng ko ngon ăn: TQ - Ý này tao sẽ khá thận trọng. Tình hình của TQ hiện tại tao đoán cũng không tốt đẹp gì, thấy rõ nhứt là dân nó còn phải chạy qua mấy nước lân cận để làm ăn vì trong nước cạnh tranh quá gắt. Nếu Mỹ áp thuế quá căng, VN bắt buộc phải cầu cứu anh 2 Tàu cộng. Điều tao thắc mắc là với tình trạng "khủng hoảng thừa" của TQ nó có chịu cứu VN hay không? Tao nghĩ vẫn cứu, nhưng kiểu vừa giúp vừa ghi sổ như cách nó đớp đảo lúc trước. Việt cộng không ngu nhưng sẽ hy sinh để vét lợi ích tới giây phút cuối cùng đẩy hậu quả tới thằng sau càng lâu càng tốt.

7/ Giảm sút dòng ngoại tệ: Chỗ tao thấy cũng nên nói là kiều hối. Suy thoái kinh tế toàn cầu cộng thêm chính sách siết nguồn tiền từ Mỹ khiến lượng tiền gửi về bị ảnh hưởng ko nhỏ. Kiều hối của VN so ra trên thế giới thuộc top đầu trong số nước nhận kiều hối nên tụi nó càng có động lực kích đẩy xklđ. Đương nhiên đây cũng chỉ dừng ở Mỹ, còn những nước khác thì chưa đo lường được nhưng với lối sống rừng rú ko tôn trọng nước khác sớm muộn gì cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.

8/ Xung đột lợi ích dân - nhà nước: Nếu mấy ý trên là áp lực từ bên ngoài thì trong nước cũng có một ngòi nổ riêng. Chưa có năm nào mà cộng sản công bằng tới vậy, giải phóng đồng đều từ Bắc tới Nam cho khỏi so bì tị nạnh. Đừng quên xưa giờ mâu thuẫn đều luôn bắt đầu từ đất, tao tin chắc nhiều thằng mất nhà sáng mắt sáng lòng.

9/ Quản trị bằng nỗi sợ không khiến người ta tin: Tô Lâm - Tao thực sự không hiểu do lão ngu hay quá tự tin. Tất cả chính sách của lão đều không cần che dấu mà như duy ý chí của lão. Hoặc cũng có thể là lão tự tin, vũ trang nắm chặt như vậy thì sợ mẹ gì nữa. Phận dân đen ngoài chửi thì làm được gì. Cũng tốt, tao thích 1 thằng phản diện rõ ràng như vậy hơn là nguỵ quân tử như Trọng lú. Cũng nhờ vậy mà dân đen bắt đầu nhận ra cái ghê của độc đảng - Lạm quyền và bắt đầu chịu tìm hiểu về tam quyền phân lập. Dân bây giờ ghét công an còn hơn phản động. 1 lần nữa tuyên dương đồng chí.

Nhìn chung, tao không nghĩ đây là một cú sốc rồi vài tháng sau đâu lại vào đó. Tao nghĩ đây là nhiều vấn đề tích tụ từ rất lâu, tới năm nay bắt đầu cùng lúc kéo căng. Có cái là áp lực từ bên ngoài, có cái là mâu thuẫn bên trong, có cái là hậu quả của những quyết định từ nhiều năm trước. Còn kết cục sẽ đi tới đâu thì tao không dám khẳng định. Nhưng nói năm 2026 là một trong những năm tao thấy hệ thống bị kéo căng nhất thì tao dám.

u/Chiensidietcong — 26 days ago