
debate với một kẻ khờ
đang ăn nên viết vội, tôi sẽ viết vắn tắt. Mà cơ bản thì xưa nay tôi thường viết kiểu tắt này là chính.
Bạn Ngày Dày này xưa nay vốn không thích gì bake, tôi cũng biết. Nhưng mà có vẻ Ngày Dày đang bị tụi bắc kỳ dân chủ nó chuốc thuốc.
Đó là lý do vì sao trước đây tôi có lên bài phản ánh về mấy nhóm ví dụ như Nói Hay Chết. Về cơ bản, những nhóm này hoàn toàn là tư tưởng bắc kỳ bị mắc kẹt ngàn năm. Châm ngôn chính là người việt thương người việt.
Và vì nhiễm cái này, từ một đứa muốn làm mạnh một cái gì đó, hôm nay, thằng Ngày Dày đã biến thoái, nhu nhược.
Quay về ý chính, tôi hỏi Ngày Dày như sau:
Ngày đánh sập chế độ là ngày gì? Có phải là đùng 1 cái, chế độ tự nguyện thoái lui và nhường vị trí lại phong trào không?
Trả lời xong câu 1, vậy mày sẽ phải giết bao nhiêu con chó của đảng, những kẻ còn đảng còn mình? Đảng sẽ xua bao nhiêu quân ra để đàn áp và giết mày. Không chỉ là giết mày, một khi mày đã chọn con đường đó, hãy nhìn gia đình cụ Kình, đảng sẽ giết luôn vợ con, ae cha mẹ mày. Hoặc ít nhất là tù cả nhà mày. Hãy nhìn những năm "cải tạo" sau 75, bao nhiêu gia đình bị áp bức tới chết?
Mày học cái thói đạo đức giả đó từ đâu vậy Ngày Dày? Có phải mày vẫn lân la đọc bài tụi vnn đó không?
Nếu mày không thể giết kẻ hãm hại trực tiếp người dân, thì dân nào theo mày? Có phải ai cũng là nạn nhân của giới chóp bu đâu. Nhiều gia đình là nạn nhân của chỉ mỗi 1 thằng công an quèn. Đôi khi họ không màng Tô Lâm làm gì, oán hận của họ chỉ ở mỗi thằng công an kia thôi. Mày có chặt đầu Tô Lâm treo trước nhà họ, thì họ vẫn sẽ coi mày như một Tô Lâm khác mà thôi.
Nói thẳng, mất lòng cũng chịu.
It is what it is!
Mày chấp nhận và làm, hoặc mày chỉ là đứa suy nghĩ như con nít, như ông cụ non.
Tao nói bao nhiêu lần rồi, bớt nghe bắc kỳ nó ru đi. Lũ ngu.