Một hệ thống pháp lý rõ ràng là thế nào, trong bối cảnh luật bản quyền ở VN với luật bản quyền ở Mỹ, Nhật và nền kinh tế của các tác phẩm phái sinh tự phát?
Tôi sẽ viết ra thứ tôi hiểu, để sau đó hỏi thứ tôi không hiểu:
Theo tôi hiểu, nền kinh tế dựa trên các tác phẩm phái sinh tự phát, ví dụ như bán fan art, bán doujin, bán ảnh cosplay, etc về bản chất đều phạm pháp. Người thực sự sở hữu bản quyền tác phẩm có thể hôm trước chia sẻ fanart bạn vẽ do một bên thứ 3 đặt commission, hôm sau ép bạn gỡ nó xuống hoặc kiện bạn ra tòa, và họ sẽ thắng kiện.
Như vậy thì luật bản quyền ở đây rõ ràng ở cấp luật, nhưng lại có vẻ không rõ ràng ở mức áp dụng: Khi bạn vẽ fanart để bán, bạn đang phạm pháp (rõ ràng) nhưng bạn không thể chắc chắn riêng cái người sở hữu bản quyền của tác phẩm đó có kiện bạn không (không rõ ràng).
Và quan trọng là ai cũng hiểu điều đó, bao gồm chính những người làm fanart, doujin, cosplay, etc nhưng hầu hết vẫn làm mà không phải lo lắng. Đây là một phép đánh giá risk and reward.
Tôi thấy sự tồn tại của nền kinh tế này DỄ HIỂU.
Nhưng vì thế mà tôi không hiểu phản ứng của hầu hết mọi người với việc siết chặt quản lý luật bản quyền gần đây ở VN.
Hầu hết mọi người, khi nói về việc siết chặt quản lý luật bản quyền gần đây ở VN, đều nói rằng họ lo lắng vì luật không rõ ràng. Đây lại là một phép đánh giá risk and reward khác.
Vậy câu hỏi trọng điểm của tôi là: tại sao có sự khác biệt trong 2 phép đánh giá risk and reward này?