Vẻ đẹp không hề chủ quan

Vẻ đẹp không hề chủ quan

1

2

Mười một phân tích tổng hợp (meta-analysis) cho thấy vẻ đẹp không phải là tương đối hay hoàn toàn chủ quan. Những người đánh giá có sự tương đồng về việc ai là người hấp dẫn, với hệ số tương quan lên tới 0,9 trong cùng một nền văn hóa và 0,94 giữa các nền văn hóa, nghĩa là mọi người chia sẻ hơn 80% phương sai trong các đánh giá của họ và phần lớn xếp hạng cùng những khuôn mặt là hấp dẫn hoặc kém hấp dẫn.

Những đứa trẻ có ngoại hình ưa nhìn được đánh giá tích cực hơn đáng kể về trí thông minh, hành vi và kỹ năng xã hội so với những đứa trẻ kém hấp dẫn, với kích thước hiệu ứng lớn vượt quá 1,1. Điều này có nghĩa là khoảng 75% trẻ đẹp được xếp trên mức trung bình, trong khi chỉ khoảng 25% trẻ kém hấp dẫn đạt được điều đó. Chúng cũng nhận được sự đối xử tốt hơn và nhiều tương tác tích cực hơn, ngay cả từ những người đã quen biết chúng, và về sau có xu hướng đạt được những kết quả thực tế tốt hơn trong cuộc sống.

Trong khi các quan điểm chính trị hiện đại thường cho rằng người béo cũng đẹp, mọi cơ thể đều hấp dẫn như nhau, hoặc các tiêu chuẩn về cái đẹp chỉ là những phát minh "xã hội" mang tính áp bức, thì dữ liệu lại cho thấy những khuôn mẫu nhất quán, xuất hiện sớm và mang tính xuyên văn hóa, trong đó sức hấp dẫn ngoại hình tạo ra những lợi thế mang tính tích luỹ ngay từ thời thơ ấu. Câu chuyện rằng “mọi thứ đều chủ quan và ngoại hình không quan trọng” không đứng vững trước các bằng chứng này.

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 3 days ago
▲ 8 r/BanLuanVaChiaSe+2 crossposts

Phụ nữ vươn mình, đàn ông thu mình

Phụ nữ ngày càng vượt lên, nắm nhiều tài nguyên, vị trí quan trọng trong xã hội hơn. Điều này chắc chắn sẽ làm thay đổi cấu trúc của xã hội. Và trong tương lai, tầng lớp tinh anh của xã hội chiếm phần đông sẽ là phụ nữ.

Điều này cũng sẽ đặt ra thắc mắc là phần lớn đàn ông sẽ như thế nào? Sẽ không có thắc mắc gì về nhóm đàn ông nhỏ đứng đầu, họ sẽ luôn thành công, thống trị các lĩnh vực. Tuy nhiên, đa số đàn ông còn lại, những người không thuộc nhóm tinh anh, chắc chắn sẽ ngày càng bị đẩy ra rìa.

Trong một xã hội mà thu nhập, địa vị và cơ hội được phân bổ ngày càng dựa trên năng lực nhận thức, kỹ năng xã hội và sự kiên trì (những lĩnh vực phụ nữ đang thể hiện lợi thế rõ rệt ở nhiều quốc gia phát triển), phần lớn đàn ông có thể đối mặt với tình trạng thu nhập đình trệ, việc làm ít ổn định hơn, và khó khăn trong việc tìm kiếm đối tác hôn nhân. Một lượng lớn đàn ông ở tầng lớp trung lưu và dưới trung lưu bị “bỏ lại phía sau” về mặt sinh học và xã hội.

Dự đoán của tôi:

  • Tỷ lệ nam giới không kết hôn, không có con tăng cao, dẫn đến cô lập xã hội, sức khỏe tâm thần suy giảm nghiêm trọng, và thậm chí là nguy cơ bất ổn xã hội (xả súng hàng loạt, tội phạm bạo lực, tự tử). Song song với đó là sự bùng nổ của các phong trào hikikomori, NEET, “nằm thẳng” (lying flat) và rút lui hoàn toàn khỏi thực tế.

Như trong lịch sử, một xã hội dư thừa nhiều đàn ông trẻ tuổi không có triển vọng hôn nhân và địa vị luôn là “ngòi nổ” bất ổn. Từ thời La Mã, Trung Quốc cổ đại, cho đến các xã hội Hồi giáo đa thê hiện đại, tình trạng “surplus males” thường dẫn đến bạo lực, cướp bóc, tham gia quân đội, hoặc nổi loạn. Đa thê càng làm vấn đề trầm trọng hơn vì nó tập trung tài nguyên sinh sản vào tay một thiểu số đàn ông, khiến số còn lại trở thành “dư thừa”.

Thế nhưng điều đáng kinh ngạc ở thời hiện đại lại là sự vắng mặt tương đối của bạo lực quy mô lớn. Mỹ hiện có khoảng 7 triệu đàn ông trong độ tuổi lao động không đi làm, không tìm việc, cũng không học hành (dữ liệu trước COVID và vẫn duy trì xu hướng). Theo logic lịch sử, con số này lẽ ra phải dẫn đến hỗn loạn xã hội rõ rệt. Tuy nhiên, thay vì nổi dậy hay bạo loạn đường phố, đa số họ lại chọn cách rút lui: chơi game, xem phim khiêu dâm, dùng ma túy/thuốc an thần, lướt mạng xã hội, và sống trong thế giới ảo.

Sự “thuần hóa” này thể hiện qua một số dấu hiệu:

  • Tỷ lệ tội phạm bạo lực tổng thể giảm so với những năm 80-90 (dù một số dạng tội phạm mới xuất hiện).
  • Phong trào “manosphere” (Andrew Tate, Fresh & Fit, v.v.) và sự ủng hộ mạnh mẽ dành cho Trump trong nhóm đàn ông trẻ, đặc biệt là những người cảm thấy bị văn hóa hiện đại khinh miệt, chính là hình thức phản kháng phi bạo lực hoặc bán-bạo lực.
  • Testosterone trung bình của nam giới phương Tây đã giảm đáng kể qua các thế hệ, kết hợp với môi trường estrogenic (nhựa, hormone trong nước, thiếu vận động, béo phì).

Cơ chế hiện đại khiến đàn ông “không còn đàn ông” nữa:

Xã hội hiện đại đã tạo ra một hệ thống, cơ chế cực kỳ hiệu quả để trung hòa năng lượng nam tính dư thừa:

  1. Giải trí ảo dồi dào: Game, porn, mạng xã hội thay thế cho chinh phục thực tế và tình dục.
  2. Phúc lợi và thuốc men: Thuốc chống trầm cảm, opioid, cần sa giúp xoa dịu sự thất vọng.
  3. Giám sát và kiểm soát: Camera, pháp luật nghiêm ngặt, văn hóa “cancel” khiến bạo lực truyền thống trở nên quá rủi ro.
  4. Giáo dục và văn hóa: Hệ thống trường học ưu tiên sự ngoan ngoãn, kiên trì, nghe lời,... đều là những đức tính mà phụ nữ hơn đàn ông.
  5. Kinh tế: Công việc dịch vụ, văn phòng ưu tiên kỹ năng mà phụ nữ thường nhỉnh hơn; lao động chân tay và sản xuất giảm mạnh.

Kết quả là thay vì trở thành những chiến binh nổi loạn như lịch sử, nhiều đàn ông hiện đại chọn cách tự thiến bản thân về mặt tinh thần sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ít tham vọng, ít nguy hiểm, nhưng cũng ít đóng góp.

Câu hỏi lớn nhất vẫn còn đó: Liệu mô hình này có bền vững lâu dài? Hay chỉ là giai đoạn tạm thời trước khi tích tụ mâu thuẫn dẫn đến điểm bùng nổ? Một xã hội mà một bộ phận lớn nam giới bị loại khỏi vòng sinh sản và cạnh tranh có thể duy trì động lực sáng tạo, bảo vệ và mở rộng không? Hay chúng ta đang chứng kiến sự suy thoái thầm lặng của một nửa dân số?

Đây là một thí nghiệm xã hội chưa từng có trong lịch sử loài người. Và chúng ta đang sống trong đó.

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 4 days ago

Cuộc chuyển giao quyền lực ngầm đang diễn ra

https://www.npr.org/2026/04/10/nx-s1-5773327/women-men-jobs-health-care-manufacturing

"In the mid-1970s, women held about 40% of jobs in the U.S, not including farm work or self-employment. By the early 2000s, women's share of jobs had grown to just under half. It's hovered around there since, crossing the 50% threshold just a few times, including during the Great Recession, just before COVID, and now.

That parity masks the significant gains women have made in the labor market recently. Of the 369,000 jobs the Labor Department says were created since the start of Trump's second term, nearly all — 348,000 of them — went to women, with only 21,000 going to men. That's nearly 17 times as many jobs filled by women as by men."

u/Time_Coconut_5642 — 4 days ago
▲ 5 r/BanLuanVaChiaSe+1 crossposts

Thổ tả compilation #1

1

hẳn là người châu Âu từng rất khác biệt, thậm chí bất thường, vì gây ra nhiều bạo lực tình dục, bóc lột phụ nữ hơn.

Còn các xã hội khác thì không có tình trạng như thế.

Thông tin này được nhắc đến trong bộ Cambridge History of Violence do Nhà xuất bản Đại học Cambridge xuất bản.

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 4 days ago

Suy nghĩ mâu thuẫn của bọn lười suy nghĩ

thiếu hiểu biết và lười suy nghĩ là một căn bệnh nguy hiểm nhất. Nó ăn mòn não bộ, khiến con người nuốt những ý tưởng sáo rỗng, thiếu logic, đầy mâu thuẫn và cực kỳ nhất thời.

Tao lại nhớ mấy ông mấy bà cứ khăng khăng rằng: tư nhân hóa ngành điện thì điện sẽ “rẻ đi”, tư nhân hóa sách giáo khoa thì sách cũng sẽ “rẻ đi”. Kém thông minh đến mức chưa từng thấy.

Đúng là ở Mỹ, ở những nước dân chủ thực sự, có cơ chế kiểm soát, cạnh tranh lành mạnh và pháp quyền nghiêm minh, thì tư nhân hóa đôi khi mang lại hiệu quả.

Nhưng Việt Nam thì khác. Đây là xã hội độc tài, tư bản thân hữu. Quan to lập “sân sau”, ông trùm tư bản ngồi chung mâm với chính quyền, đút lót, chia chác là chuyện cơm bữa. Cạnh tranh thật sự ở đây là thứ xa xỉ.

Tư nhân hóa ở cái môi trường này thì khác gì mỡ để miệng mèo? Các cốp to sẽ tìm cách để khai thác luôn. Các cốp to sẽ lập công ty, thông đồng với để duy trì độc quyền, tăng giá, cắt xén chất lượng, rồi cùng nhau vơ vét. Lợi nhuận không chảy về người dân, mà chảy vào túi một nhóm tư bản đỏ và quan chức có “sân sau”. Điện thì vẫn đắt, sách giáo khoa thì vẫn đắt, chỉ khác là giờ có thêm tầng tham nhũng mới tinh vi hơn.

Bọn lười suy nghĩ này là vô cùng nguy hiểm. Các cốp to đẩy chính sách chưa bao giờ dễ hơn.

Cái vấn đề chính và gốc ở Việt Nam luôn là không có thể chế minh bạch, không có dân chủ giám sát. Cái nền móng không có mà đã nói đến trang trí ngôi nhà. Tư nhân chỉ có lợi khi đã có những thứ trên kia.

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 6 days ago

Khi chủ nghĩa bảo thủ trở thành chủ nghĩa cộng sản

Sự trỗi dậy của chủ nghĩa xã hội không thể tách rời khỏi việc phe bảo thủ không còn đưa ra được một nền tảng lý luận vững chắc để bảo vệ chủ nghĩa tư bản.

Khoảng 15 năm trước, phe bảo thủ còn viện dẫn những người như Thomas Sowell hay Milton Friedman, giải thích vì sao các chính sách của chính quyền Obama tạo ra “rủi ro đạo đức” (moral hazard), v.v.

Nhưng ngày nay, điều đó gần như biến mất. Thay vào đó là các "postliberals" và những người như Vance, lại mượn chính lập luận của phe cánh tả để chỉ trích chủ nghĩa tư bản và cho rằng nó đã thất bại. Trump thì theo hướng bảo hộ thương mại (mercantilism), thậm chí còn can thiệp vào doanh nghiệp nhiều hơn cả Obama từng làm.

Vậy là phe bảo thủ ngừng bảo vệ chủ nghĩa tư bản, rồi lại ngạc nhiên khi chủ nghĩa xã hội lên ngôi. Tuyên truyền về việc “bảo vệ việc làm khỏi cạnh tranh nước ngoài”, như thể là phương châm làm việc của thị trường tự do.

Phe cánh tả, vốn nhìn ra mâu thuẫn này rõ hơn, nhận thấy điều đó không nhất quán. Chủ nghĩa dân tộc kinh tế (nativism) thực chất chỉ là một phiên bản kém chặt chẽ và thiếu nhất quán về mặt lý luận của chủ nghĩa xã hội.

Phe cánh tả chỉ cần giữ nguyên các giả định đó nhưng bỏ đi yếu tố dân tộc chủ nghĩa, và kết quả là họ đi thẳng đến chủ nghĩa xã hội nhưng cánh hữu lại tỏ ra khó chịu với điều đó.

- Richard Hanania

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 6 days ago

đề xuất kế hoạch thu phí tại eo biển Hormuz.

https://archive.ph/4bXW9#selection-5989.0-6037.122

Sau cuộc chiến giữa Mỹ và Iran, Oman được cho là đã đề xuất kế hoạch thu phí tại eo biển Hormuz.

Theo đề xuất này, Iran và Oman sẽ thu phí đối với các tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz, theo lời một quan chức Iran và bốn nhà ngoại giao nắm rõ vấn đề.

Iran và Oman – một đồng minh của Mỹ – đang tiến hành các kế hoạch thu phí đối với các tàu quá cảnh qua eo biển Hormuz, bất chấp những phản đối công khai từ phía Mỹ, theo thông tin từ một quan chức Iran và bốn nhà ngoại giao có liên quan.

Nếu được thực hiện, kế hoạch này sẽ đánh dấu một sự thay đổi lớn so với tình trạng trước chiến tranh tại tuyến đường thủy chiến lược này, đồng thời cho thấy quyết định tấn công Iran vào ngày 28/2 của Mỹ và Israel đã làm thay đổi Trung Đông theo những cách sâu rộng và khó lường.

Trước chiến tranh, eo biển Hormuz là tuyến hàng hải quốc tế nằm giữa Iran và Oman, nơi các tàu thuyền được tự do đi lại, vận chuyển dầu mỏ và khí đốt từ Vịnh Ba Tư ra phần còn lại của thế giới. Trong thời gian xung đột, Iran đã gần như phong tỏa tuyến đường này – một điểm nghẽn quan trọng của thương mại toàn cầu – khiến giá năng lượng tăng vọt.

Kể từ đó, các quan chức Iran nhiều lần tuyên bố ý định “kiếm tiền” từ eo biển này.

Gần đây, Oman đã gửi một đề xuất chính thức tới Mỹ và các đồng minh phương Tây, trong đó nêu kế hoạch yêu cầu các công ty vận tải biển phải trả phí dịch vụ khi đi qua eo biển, theo nguồn tin từ phía Iran và một nhà ngoại giao trong khu vực.

Một người am hiểu lập trường của Mỹ xác nhận rằng các nhà đàm phán Mỹ đã nhận được đề xuất từ Oman và cho biết họ có những quan ngại cần thảo luận thêm với phía Oman. Tất cả các quan chức và nhà ngoại giao được trích dẫn trong bài đều yêu cầu giấu tên do tính nhạy cảm của vấn đề ngoại giao.

Tương lai của eo biển Hormuz vẫn là một vấn đề trọng tâm trong các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran nhằm đạt được một thỏa thuận hòa bình lâu dài.

Theo một nhà ngoại giao trong khu vực, đề xuất của Oman phần nào được xây dựng dựa trên mô hình tại eo biển Malacca và Singapore – một tuyến đường thủy ở châu Á, nơi một quỹ tư nhân thu các khoản đóng góp tự nguyện để đảm bảo an toàn hàng hải.

Nhà ngoại giao này cho biết, mọi khoản phí tại eo biển Hormuz sẽ mang tính tự nguyện. Tuy nhiên, phía quan chức Iran lại khẳng định rằng các khoản thanh toán này sẽ là bắt buộc.

Hôm thứ Hai, Thứ trưởng Ngoại giao Iran Kazem Gharibabadi cho biết ưu tiên của Tehran là đạt được thỏa thuận với Oman. Tuy nhiên, nếu Oman không sẵn sàng thiết lập một khuôn khổ chung để quản lý tuyến đường thủy này, Iran sẽ tự triển khai kế hoạch của mình, theo phát biểu được truyền hình nhà nước Iran đưa tin.

Oman – một vương quốc nằm ở phía đông nam bán đảo Ả Rập – từ lâu đã xây dựng hình ảnh trung lập, đóng vai trò trung gian giữa Mỹ và Iran. Tuy nhiên, nước này đang phải đối mặt với thế cân bằng ngày càng khó khăn khi cuộc chiến làm gia tăng căng thẳng trong khu vực.

Sau khi xuất hiện thông tin vào tháng 5 rằng Oman đã thảo luận về việc hợp tác với Iran để thu phí dịch vụ tại eo biển, Tổng thống Trump đã đe dọa sẽ ném bom Oman nếu nước này không “hành xử giống như những nước khác”.

Gần đây nhất, vào tuần trước, ông Trump đã gọi ý tưởng thu phí hoặc lệ phí đối với việc đi qua eo biển là “không thể chấp nhận được”.

Hiện vẫn chưa rõ liệu chính quyền Trump có chấp nhận các khoản phí dịch vụ mang tính tự nguyện hay không.

Một thỏa thuận khung về hòa bình được Mỹ và Iran ký kết trong tháng này – nhằm chấm dứt chiến tranh – đã đề cập đến eo biển Hormuz, đảm bảo “việc đi lại an toàn của các tàu thương mại mà không bị thu phí”, nhưng chỉ trong thời hạn 60 ngày, trong khi các cuộc đàm phán chi tiết tiếp tục diễn ra.

Thỏa thuận cũng quy định rằng Iran và Oman cần bắt đầu một “đối thoại” về tương lai của tuyến vận tải biển này sau thời hạn đó.

Một nguồn tin am hiểu lập trường của Mỹ cho biết đội ngũ đàm phán của Washington coi trọng quan hệ đối tác với Oman và tin tưởng rằng hai bên có thể giải quyết những khác biệt liên quan đến đề xuất của Oman ở cấp độ kỹ thuật.

Cuộc tranh cãi về tương lai của eo biển Hormuz cho thấy những thách thức mà các quan chức Oman đang phải đối mặt, khi đất nước và vùng biển của họ bị cuốn vào một cuộc xung đột mà họ từng nỗ lực tránh né.

Theo bà Anna Jacobs, một chuyên gia nghiên cứu tại New York, những gì xảy ra tại eo biển này là “vấn đề an ninh quốc gia cấp bách” đối với Oman.

Bà cho biết thêm: “Họ đang nhìn nhận cuộc xung đột và an ninh khu vực theo hướng dài hạn, đồng thời tập trung vào việc giữ Iran tiếp tục tham gia đàm phán.”

Ba nhà ngoại giao châu Âu cho biết, ban đầu các quan chức Oman mô tả nỗ lực này như một phương án dự phòng nhằm đảm bảo dòng chảy thương mại hàng hải nếu xung đột tiếp diễn.

Mặc dù các quốc gia châu Âu không hài lòng với ý tưởng thu phí, hiện họ đang tập trung đảm bảo rằng nếu triển khai thì cũng phải tuân thủ luật pháp quốc tế. Các khoản phí tự nguyện có thể đáp ứng yêu cầu này.

“Hãy gọi đó là tự nguyện nếu bạn muốn – trước chiến tranh, eo biển Hormuz hoàn toàn mở, còn bây giờ thì không,” ông H.A. Hellyer, một chuyên gia tại Viện Nghiên cứu Dịch vụ Thống nhất Hoàng gia ở London, nhận định. “Đây không phải là điều Oman mong muốn. Tất cả rắc rối này là cái giá mà Washington phải trả cho việc khởi đầu một cuộc chiến thiếu cân nhắc.”

Chính quyền Trump đã bảo vệ quyết định tham chiến của mình, trong bối cảnh Iran đã có thể kiểm soát eo biển trong nhiều tháng, qua đó tìm ra một cách hiệu quả để gây gián đoạn nền kinh tế toàn cầu và gây sức ép lên ông Trump. Hành động của Iran đã đẩy giá dầu thô vượt mức 100 USD/thùng và làm tăng giá nhiên liệu đối với người tiêu dùng Mỹ.

Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio cho biết trong một cuộc họp báo tại Bahrain vào tuần trước rằng Washington sẽ phản đối bất kỳ kịch bản nào mà việc sử dụng eo biển Hormuz bị “thương mại hóa”, bất kể được gọi là “phí, lệ phí hay đóng góp tự nguyện”.

“Chúng ta cần đưa eo biển trở lại trạng thái như trước khi xảy ra xung đột,” ông nói.

Tuy nhiên, các nhà phân tích cho rằng năng lực mới của Iran trong việc làm gián đoạn giao thông qua tuyến đường thủy này là một đòn bẩy quan trọng mà họ không thể dễ dàng từ bỏ.

Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi cũng khẳng định trên truyền hình nhà nước trong tháng này rằng eo biển Hormuz sẽ không quay lại trạng thái trước chiến tranh, khi việc đi lại là miễn phí.

Mehdi Mohammadi, cố vấn cấp cao của Tướng Mohammad Bagher Ghalibaf – trưởng đoàn đàm phán của Iran với Mỹ – viết trên mạng xã hội rằng thuật ngữ không quan trọng đối với Iran, “dù bạn gọi đó là phí cầu đường, phí dịch vụ an ninh hay phí lưu thông hàng hải”.

“Không có dịch vụ nào trên thế giới là miễn phí,” ông nói.

Tuần trước, Oman và Tổ chức Hàng hải Quốc tế đã chỉ định một tuyến đường an toàn chỉ đi qua vùng biển lãnh hải của Oman.

Iran đã đáp trả bằng cách tấn công một tàu chở hàng trong eo biển. Sau đó, Tổ chức Hàng hải Quốc tế – một cơ quan của Liên Hợp Quốc – đã tạm dừng nỗ lực sơ tán hàng trăm con tàu bị mắc kẹt trong khu vực.

Diễn biến căng thẳng này đe dọa làm chệch hướng quá trình phục hồi còn non yếu của hoạt động vận tải biển trong khu vực.

Theo phát biểu được truyền hình nhà nước Iran đưa tin hôm thứ Hai, ông Gharibabadi cho biết Iran và Oman sẽ bắt đầu các cuộc đàm phán trong tuần tới để thảo luận về các phương án đối với eo biển, bao gồm việc thu phí các tàu đi qua và điều chỉnh các tuyến hàng hải hiện có.

Về phía Oman, các tuyên bố công khai vẫn khá mơ hồ. Ngoại trưởng nước này, Badr al-Busaidi, đã bác bỏ ý tưởng thu phí chỉ để đi qua eo biển, cho rằng điều đó là bất hợp pháp. Tuy nhiên, ông phân biệt giữa “phí quá cảnh” và phí cho các dịch vụ do các quốc gia ven eo biển cung cấp.

Trong một cuộc phỏng vấn hôm Chủ nhật với đài phát thanh tiếng Ả Rập Monte Carlo Doualiya, ông al-Busaidi cho biết việc đảm bảo an toàn, giữ môi trường nước không ô nhiễm và xử lý các sự cố hàng hải định kỳ “chắc chắn tốn kém”.

“Tất cả những gì chúng tôi nói là có lẽ có thể học hỏi từ một số mô hình hiện có, trên cơ sở tự nguyện, giữa các quốc gia liên quan,” ông nói thêm.

Ông cũng nhắc đến tiền lệ tại eo biển Malacca và Singapore, nơi một quỹ tư nhân của Nhật Bản quản lý các khoản đóng góp tự nguyện từ chính phủ, doanh nghiệp và các hiệp hội ngành nhằm đảm bảo an toàn hàng hải.

Arsenio Domínguez, Tổng thư ký Tổ chức Hàng hải Quốc tế – cơ quan điều phối vận tải biển toàn cầu – cho biết việc thu phí hoặc bất kỳ hệ thống nào cản trở nguyên tắc tự do hàng hải trên các tuyến đường quốc tế sẽ không phù hợp với luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, trong một cuộc phỏng vấn hôm thứ Hai, ông nói rằng một quỹ tự nguyện cho eo biển Hormuz có thể khả thi.

Ông cho biết đã trao đổi với các quan chức Oman về “việc quản lý eo biển”, bao gồm cả thảo luận về mô hình tại eo biển Malacca và Singapore.

“Đây là việc học hỏi từ một mô hình đã tồn tại và đang được kiểm nghiệm,” ông nhận xét.

Mục tiêu là tìm ra các giải pháp thực tế cho cuộc khủng hoảng do chiến tranh gây ra, ông nói, đồng thời cho biết sẽ thảo luận các phương án khác nhau với các quốc gia thành viên của tổ chức “để xem phương án nào khả thi”.

Đề xuất của Oman nhiều khả năng sẽ gây tranh cãi giữa các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh khác, vốn phụ thuộc vào eo biển Hormuz để xuất khẩu dầu mỏ và khí đốt.

Phát biểu tại một sự kiện do Hội đồng Quan hệ Đối ngoại châu Âu tổ chức trong tháng này, Ngoại trưởng Ả Rập Xê Út, Hoàng tử Faisal bin Farhan, cho rằng eo biển Hormuz “phải trở lại trạng thái như trước chiến tranh”.

“Tại sao chúng ta, sau một cuộc xung đột, lại phải chấp nhận một cơ chế hoàn toàn mới được áp đặt lên nó?” ông đặt câu hỏi.

u/Time_Coconut_5642 — 7 days ago

Sự thật để dưới, trung thành với đảng ở trên

"Những người làm báo không bao giờ được quên những giá trị cốt lõi của báo chí cách mạng, đó là lý tưởng, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng..." - Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn nhấn mạnh tại Lễ trao giải Báo chí Quốc gia lần thứ XX.

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 11 days ago
▲ 271 r/BanLuanVaChiaSe+1 crossposts

"Tôi đã chờ đợi và chuẩn bị cho điều này từ rất lâu", "cuộc đấu đã bắt đầu"

Những người cộng sản cuối cùng cũng đã bắt đầu hành động.

Tôi đã chờ đợi và chuẩn bị cho điều này từ rất lâu.

Làm một người cộng sản thì rất dễ. Chỉ cần nói: “Tôi sẽ cho quý vị mọi thứ.” Nhưng điều đó có nghĩa là lấy đi những gì người khác đã lao động để có được.

Trong suốt hàng ngàn năm qua, hệ tư tưởng đó chưa từng thành công một lần nào.

Cuộc đấu đã bắt đầu.

Hãy theo dõi.

Tổng thống DONALD J. TRUMP

u/EndCP4ever — 12 days ago

Tại sao Trung Quốc trở nên giàu có còn Ấn Độ thì không?

Đây là một câu hỏi mà tôi thường xuyên suy nghĩ.

Vào năm 1950, cũng như ngày nay, hai quốc gia đông dân nhất thế giới là Trung Quốc và Ấn Độ. Khi đó Trung Quốc lớn hơn đáng kể, chiếm 22% dân số thế giới so với 15% của Ấn Độ; nhưng thực ra hai nước ở vào những vị thế khá tương đồng. Cả hai đều là những quốc gia khổng lồ vừa hình thành nhà nước hiện đại của mình Ấn Độ là Cộng hòa Ấn Độ độc lập, còn Trung Quốc là Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong vòng ba năm trước đó. Cả hai đều nằm trong số những nơi nghèo nhất thế giới. Và cả hai đều sắp trải qua nhiều thập kỷ cố gắng, bằng những con đường rất khác nhau, để trở nên giàu có.

Đối với Trung Quốc, đó là một cơn ác mộng dài. Trung Quốc đã bị tàn phá bởi một cuộc nội chiến kéo dài và cuộc xâm lược tàn bạo của Nhật Bản trong các thập kỷ trước đó, khiến hàng chục triệu người thiệt mạng. Nội chiến kết thúc vào năm 1949 với chiến thắng của phe Cộng sản; nhưng những gì diễn ra sau đó cũng không kém phần thảm khốc. Lãnh đạo của họ, Mao Trạch Đông, ngay lập tức phát động các chiến dịch trả thù nhằm vào đủ loại “kẻ thù”, giết hại hơn một triệu người; sau đó là chiến dịch hiện đại hóa nông nghiệp thất bại Đại Nhảy Vọt gây ra nạn đói lớn nhất trong lịch sử, làm chết từ 30 đến 45 triệu người; và tiếp theo là thời kỳ cực đoan hóa ý thức hệ điên cuồng Cách mạng Văn hóa làm đình trệ đời sống quốc gia trong một thập kỷ và khiến thêm khoảng 1,6 triệu người thiệt mạng. Khi Mao qua đời vào năm 1976, Trung Quốc bị cô lập về quốc tế, kinh tế trì trệ và vẫn vô cùng nghèo đói.

Trong khi đó, trải nghiệm của Ấn Độ nhẹ nhàng hơn nhiều. Ấn Độ từng là thuộc địa của Anh và đã giành được độc lập mà không cần đấu tranh vũ trang. Các thể chế của Anh như Dịch vụ Dân sự Ấn Độ bộ máy hành chính thuộc địa, sau này được đổi tên thành Dịch vụ Hành chính Ấn Độ được duy trì trong nhà nước mới. Có một giai đoạn bạo lực dữ dội vào cuối những năm 1940 khi đất nước bị chia cắt thành Ấn Độ đa số theo Hindu và Pakistan đa số theo Hồi giáo; nhưng ngay cả điều đó cũng không thể so sánh với những gì Trung Quốc trải qua. Sau giai đoạn ấy, Ấn Độ có nhiều thập kỷ hòa bình, ổn định và dân chủ. Đất nước được lãnh đạo bởi Jawaharlal Nehru, một người theo chủ nghĩa thế tục có tư tưởng rộng mở, được giáo dục tại những trường hàng đầu của Anh, và điều hành đất nước dựa trên khoa học, lý trí và tiến bộ xã hội. Trong suốt thời kỳ hậu độc lập, Ấn Độ duy trì bầu cử tự do, hệ thống tư pháp độc lập và báo chí tự do. Nước này chưa từng trải qua điều gì giống như Đại Nhảy Vọt hay Cách mạng Văn hóa.

Tôi cho rằng nếu tôi sống vào năm 1950, có lẽ tôi sẽ nghĩ rõ ràng rằng Ấn Độ sẽ thành công còn Trung Quốc thì không. Tôi cũng sẽ đặt cược như vậy vào năm 1960, khi Trung Quốc đang khiến hàng chục triệu người chết đói trong khi vẫn xuất khẩu lương thực; và tôi sẽ tiếp tục nghĩ vậy vào năm 1970, trong thời kỳ điên loạn của Cách mạng Văn hóa. Và tôi cũng không phải là người duy nhất. Ngay cả đến năm 1985, các nhà kinh tế nổi tiếng vẫn viết trên New York Times rằng “hơn cả Trung Quốc hiện nay, Ấn Độ mới là một phép màu kinh tế đang chờ xảy ra.”

Nhưng họ đã sai.

Trong năm thập kỷ kể từ khi Mao qua đời, Trung Quốc đã tăng trưởng nhanh hơn nhiều so với người khổng lồ châu Á còn lại. Trung Quốc trở thành siêu cường sản xuất và là nền kinh tế tăng trưởng nhanh nhất trong 50 năm qua; GDP bình quân đầu người, từng ngang với Ấn Độ vào năm 1976, nay cao gấp khoảng 2,5 lần. Vì vậy, người dân Trung Quốc đã trở nên khá giả hơn nhiều so với người dân Ấn Độ. Năm 1987, thu nhập trung vị theo sức mua tương đương ở Trung Quốc là 1,88 USD/ngày, so với 2,94 USD/ngày ở Ấn Độ. Thu nhập trung vị của Trung Quốc vượt Ấn Độ vào đầu những năm 2000; và đến năm 2022, Trung Quốc đạt 13,36 USD so với 5,54 USD của Ấn Độ. Trong 35 năm từ 1987 đến 2022, thu nhập trung vị của Trung Quốc tăng 611%, trong khi Ấn Độ chỉ tăng 88%.

Vậy điều gì đã xảy ra? Tại sao Trung Quốc trở nên giàu có còn Ấn Độ thì không? Điều gì giải thích sự phân kỳ Trung–Ấn?

Câu trả lời phổ biến nhất là Ấn Độ cải cách muộn hơn. Cả hai nước đều vận hành nền kinh tế dưới sự kiểm soát chặt chẽ của nhà nước trong phần lớn thời kỳ sau năm 1950; nhưng trong khi Trung Quốc bắt đầu tự do hóa vào năm 1978 thì Ấn Độ phải đến năm 1991. Vì vậy, Trung Quốc có lợi thế đi trước 13 năm không có gì ngạc nhiên khi họ tăng trưởng nhiều hơn.

Nhưng điều đó không giải thích được vì sao Trung Quốc tiếp tục tăng trưởng nhanh hơn Ấn Độ. Từ năm 2000 đến 2022, rất lâu sau khi cả hai nền kinh tế đã mở cửa và khi Trung Quốc đã giàu hơn đáng kể tăng trưởng của Trung Quốc vẫn vượt trội. Vì vậy, ngay cả sau nhiều thập kỷ tự do hóa, Ấn Độ vẫn kém hơn. Thời điểm cải cách không thể giải thích sự khác biệt này.

Điều tương tự cũng đúng với chính sách nói chung. Có nhiều điểm trong chính sách kinh tế của Ấn Độ kém hiệu quả và méo mó, nhưng Trung Quốc cũng thế và phần lớn mọi quốc gia. Tôi không nghĩ rằng khác biệt chính sách giải thích được vì sao Ấn Độ luôn kém hơn Trung Quốc ngay cả ở mức thu nhập thấp hơn nhiều.

Tôi cũng không cho rằng “văn hóa Trung Quốc” hay “văn hóa Ấn Độ” là câu trả lời. Rõ ràng hai nước có văn hóa khác nhau và điều đó ảnh hưởng đến hành vi; nhưng nó không giải thích được vì sao Trung Quốc bắt đầu vượt Ấn Độ vào thời điểm đó. Đầu thế kỷ 20, trước Mao hay độc lập của Ấn Độ, Ấn Độ giàu hơn Trung Quốc, và công nhân dệt ở hai nước có năng suất tương tự. Bất kỳ lợi thế văn hóa nào của Trung Quốc cũng không tồn tại vào thời điểm đó.

Vì vậy, tôi muốn đưa ra cách giải thích của riêng mình. Thời điểm phân kỳ, theo tôi, không phải là năm 1978 hay 1991, mà là khoảng năm 1950.

Phát triển công nghiệp nhanh đòi hỏi vốn nhân lực: những người lao động đủ biết chữ để được đào tạo, đủ khỏe mạnh để làm việc, đủ kỷ luật để đi làm đúng giờ, và không bị ràng buộc quá nhiều bởi lối sống truyền thống để có thể bán sức lao động cho bất kỳ ai trả giá cao nhất. Các xã hội nông nghiệp truyền thống hầu như không tạo ra những con người như vậy: đa số nông dân ở cả Trung Quốc và Ấn Độ năm 1950 đều mù chữ, sức khỏe kém và bị ràng buộc bởi nhiều yếu tố. Để con người trở thành lao động hiệu quả trong nền kinh tế hiện đại, tất cả những điều đó phải được loại bỏ. Các quốc gia châu Âu phát triển đã dành nhiều thế kỷ để làm điều này. Và từ 1950 đến 1980, Trung Quốc đã thành công thường bằng các biện pháp tàn bạo trong việc tái tạo quá trình đó: trong vài thập kỷ, nhà nước Trung Quốc đã hiện đại hóa xã hội bằng bạo lực. Đến năm 1980, khi mở cửa kinh tế, Trung Quốc là một xã hội hiện đại về mặt xã hội dù vẫn rất nghèo. Họ đã có vốn nhân lực để công nghiệp hóa nhanh chóng.

Nhưng Ấn Độ thì không trải qua sự chuyển đổi đó. Trật tự xã hội truyền thống của họ gần như được giữ nguyên sau độc lập và nhà nước Ấn Độ không thể phát triển vốn nhân lực như Trung Quốc đã làm. Khi Ấn Độ mở cửa vào năm 1991, người dân chưa sẵn sàng cho nền kinh tế công nghiệp hiện đại như người Trung Quốc. Trung Quốc đầu tư vào con người Ấn Độ thì không.

Vậy Trung Quốc đã làm điều đó như thế nào? Và tại sao Ấn Độ không thể làm được như vậy?

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 18 days ago

Tử vong tại trụ sở công an xã

Chiều nay 8/6/2026, phát hiện một nghi phạm chết trong trụ sở Công an xã An Hữu tỉnh Đồng Tháp.

Theo thông tin ban đầu, trưa ngày 3/6 Công an xã An Hữu mời anh H. đến trụ sở làm việc vi nghi H. trộm cắp. Tại trụ sở công an, trong thời gian chờ làm việc, H. được bố trí ngồi tại một phòng làm việc riêng cùng với một đối tượng nghi vấn khác.

Khoảng 14h hôm nay, khi cán bộ Công an xã An Hữu mở cửa phòng để làm việc thì phát hiện H. đã chết trong tư thế treo cổ tự tử.

https://preview.redd.it/gsxgmersnn6h1.png?width=2160&format=png&auto=webp&s=7e8d9fca6c7bb010716194d5b5f7bd8fbb1e6d85

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 27 days ago

Dữ liệu về người Việt ở Mỹ lại càng khiến t nản lòng

có lẽ người ta đã đúng khi nói về nội lực của một dân tộc.

Dân tộc VN không có nội lực. Điều này thể hiện trong nước lẫn ngoài nước.

Mặc dù bên Mỹ nhưng thu nhập phần lớn cũng vẫn thấp hơn trung bình. Chỉ cao hơn bọn Mỹ La Tinh và Da Đen và bọn trong khu vực Đông Nam Á (vẫn thua indo).

Còn so với bọn da trắng, Nam Á và Đông Á thì thua xa.

Rõ ràng so với một nền kinh tế mở, tự do như Mỹ thì dễ thấy những con người mang di sản Việt Nam đang đứng ở đâu.

Ở Việt Nam thì ngoài bọn các quan chức tham nhũng và doanh nghiệp phân lô bán nền thì cũng chẳng có gì hết.

Dân tộc này mạt vận

reddit.com
u/Time_Coconut_5642 — 1 month ago