I tried drawing Eren, Attack titan and Levi😚

Try turning on "Color Inversion" on your phone for that photo of Levi and see what happens!😚

u/Forward-Pattern2591 — 6 days ago

Who loves BigBang like me?

I started collecting their merchandise after G-Dragon released the song "Power”. Not early, but not too late either.💋

u/Forward-Pattern2591 — 6 days ago

Chiếc Đồng Hồ Vạn Niên

Chiếc đồng hồ vạn niên ấy cứ mỗi lần mất điện lại tự ý đổi giờ. Ban đầu, tôi chẳng bận tâm, chỉ nghĩ đó là một lỗi kỹ thuật tầm thường. Nhưng càng về sau, tôi bắt đầu nhận ra những lần thay đổi ấy chưa từng xảy ra một cách ngẫu nhiên.
Dường như, mỗi con số hiện lên đều mang theo một ý nghĩa nào đó - lạnh lẽo, âm thầm và đáng sợ hơn tôi tưởng.

Nhà tôi có một chiếc đồng hồ vạn niên cũ kỹ. Nó đã treo ở đó hơn chục năm, có lẽ còn xuất hiện trước cả khi tôi ra đời. Nửa bên trái là hình Phật Thích Ca, xung quanh từng có những bóng đèn nhỏ như vầng hào quang, nhưng giờ đã tắt lịm từ lâu, không rõ hỏng từ khi nào.

Bên phải là phần hiển thị thời gian và lịch, vừa âm lịch vừa dương lịch, những con số vẫn lặng lẽ chạy, đều đặn như cách chúng đã luôn như vậy suốt bao năm.

Rồi một ngày mất điện, khi tôi đã đủ lớn để bắt đầu để ý, tôi nhận ra chiếc đồng hồ luôn bị sai giờ sau mỗi lần điện trở lại. Và lần nào cũng vậy, cha tôi lặng lẽ đứng dưới nó, kiên nhẫn chỉnh lại từng con số cho đúng.

Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản rằng nó chỉ “đứng yên” ở thời điểm mất điện, nên khi có điện lại thì giờ giấc bị lệch đi là chuyện bình thường. Nhưng sau nhiều lần chú ý, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Không chỉ giờ bị sai — mà cả ngày, cả tháng cũng thay đổi, dù lần mất điện ấy chỉ kéo dài vài tiếng.

Tôi cố gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ ấy, tự trấn an rằng tất cả chỉ là lỗi kỹ thuật. Những con số sai lệch kia hẳn chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.

Cho đến một lần tình cờ, cả nhà tôi ngồi cùng nhau xem lại những kỷ niệm cũ về người ông đã mất. Trong chiếc đĩa CD kỉ niệm ghi lại hình ảnh của ông, tôi để ý thấy một dãy số hiện lên ở góc màn hình: “230713 12:05”.

Tò mò, tôi quay sang hỏi mẹ ý nghĩa của dãy số đó. Mẹ tôi im lặng một lúc, ánh mắt chùng xuống, rồi khẽ đáp: đó là ngày ông rời khỏi thế giới này.

Vâng… con hiểu rồi ạ.” — tôi trả lời, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bối rối khó gọi tên.

Sau ngày hôm đó, dãy số ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, như một đoạn ký ức bị mắc kẹt.
23 07… tại sao mình cứ nhớ mãi thế này? Bình thường trí nhớ có tốt đâu…” — tôi tự nhủ, lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.

Ngủ thôi… nửa đêm rồi.”

Tôi kéo chăn, trùm kín từ đầu xuống chân. Bên ngoài không hề lạnh, vậy mà trong người tôi lại dâng lên một cảm giác buốt giá, khiến từng giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ rịn ra.

3 giờ 20 phút sáng, cả xóm lại mất điện. Dù đang ngủ say, cái nóng hầm hập vì quạt ngừng chạy vẫn kéo tôi tỉnh giấc.

Ba mẹ tôi đã dậy từ trước, lục đục tìm mấy chiếc quạt tay để quạt cho em. Tôi biết nó không chịu nổi cái nóng này, nhưng giữa đêm khuya yên tĩnh, tiếng khóc to của nó trở nên rõ ràng đến khó chịu—dồn dập, rối rắm, khiến tôi càng thêm bực bội.

Tôi xoay người, kéo chăn lên, cố ép mình nhắm mắt lại, mặc kệ tất cả và chìm vào giấc ngủ một lần nữa.

Đến tận 5 giờ sáng mới có điện lại. Bị đánh thức giữa đêm rồi không ngủ lại được, cảm giác ấy thật tệ. Tôi nằm trằn trọc từ 3 giờ 20 phút đến lúc đèn sáng trở lại, đầu óc nặng trĩu.

Nhức đầu thật…” — tôi lẩm bẩm, trong lòng bứt rứt.

Theo thói quen, tôi bước ra phòng khách và ngẩng lên nhìn chiếc đồng hồ vạn niên.

Khoan đã… cha vẫn chưa chỉnh lại sao?

Tôi khựng lại.
Nhưng… những con số đó…

Ngày 23.
Tháng 07.
Năm 2013.
12 giờ 05 phút.

Tim tôi chợt hụt đi một nhịp. Đó chính là dãy số trên đoạn băng cũ.

Sao lại có thể trùng hợp đến vậy…” — tôi đứng chết lặng, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, cố tự trấn an rằng có lẽ mình vẫn còn chưa tỉnh hẳn… hoặc chỉ là một sự trùng hợp khó tin.

Những con số ấy ám lấy tôi suốt nửa tháng sau đó. Ban đầu, tôi còn cố tin đó chỉ là trùng hợp. Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy niềm tin ấy mong manh đến mức khó bám víu.

Nếu không phải trùng hợp… thì là gì?

Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, mỗi lần nhớ đến chiếc đồng hồ là một lần tim tôi hẫng nhịp vì lo lắng. Những cơn đau đầu kéo dài dai dẳng. Tôi đã thử nói với ba mẹ, nhưng chỉ nhận lại những ánh nhìn lảng tránh, như thể những gì tôi nói không đáng để họ bận tâm.

Một đêm mưa bão, tôi ngồi một mình trong phòng, lướt điện thoại cho qua thời gian. Bên ngoài, gió rít từng cơn, mưa đập dồn dập vào cửa kính.

Chớp mắt một cái, đèn trong phòng vụt tắt. Bóng tối nuốt trọn mọi thứ.

Rồi ngay lập tức, ánh sáng bật lại như chưa hề có gì xảy ra.

Chắc mưa lớn quá… điện lại chập chờn rồi…” — tôi lẩm bẩm, nhưng ngón tay đang cầm điện thoại bỗng siết chặt hơn mà chính tôi cũng không nhận ra.

Tôi liếc nhìn điện thoại: đã hơn 12 giờ đêm.

Ra ngoài soạn vở rồi ngủ thôi…” — tôi lẩm bẩm, lê từng bước nặng nề ra phòng khách, lục tìm sách vở cho ngày mai, nhét vội vào cặp.

Tôi đã cố không nhìn lên. Cố hết sức.

Nhưng rồi, ánh mắt tôi vẫn bị kéo về phía chiếc đồng hồ vạn niên ấy—như thể có thứ gì đó buộc tôi phải nhìn.

Ngày 07.
Tháng 05.
Năm 2026.
11 giờ 32 phút.

Không gian bỗng chốc lạnh đi một cách khó hiểu. Mọi âm thanh dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng tim tôi đập dồn dập trong lồng ngực.

Là… ngày mai sao…?

Trước giờ chiếc đồng hồ chỉ thay đổi thành những mốc thời gian trong quá khứ, duy nhất lần này lại là tương lai.

Tôi đứng lặng, không dám chớp mắt.

Đêm đó, tôi thức trắng.

Tôi nằm nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om, hết lần này đến lần khác tự hỏi liệu dãy thời gian kia có thực sự mang ý nghĩa gì không. Trong đầu tôi chỉ tồn tại duy nhất một suy nghĩ… nhưng càng nghĩ, tôi càng cố phủ nhận nó.

Ngày mai… sẽ xảy ra chuyện gì chứ?

Sáng hôm sau, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như bao ngày khác. Tôi đến trường, mang theo cảm giác nặng nề đè chặt trong lồng ngực. Cả buổi học, tôi chẳng thể tập trung nổi vào bất cứ điều gì.

Vài đứa bạn quay sang hỏi thăm vì thấy sắc mặt tôi tệ hẳn đi, nhưng tôi chỉ lắc đầu cho qua.

Mình không sao đâu… chỉ là mất ngủ chút thôi mà.

Dù nói vậy, chính tôi cũng nhận ra giọng mình nghe trống rỗng đến kỳ lạ.

Thời gian trôi qua lúc nào tôi cũng không rõ. Chỉ đến khi ngẩng lên, kim đồng hồ đã chỉ gần 10 giờ đêm.

Tôi bồn chồn đi qua đi lại trong phòng khách, hết nhìn điện thoại rồi lại ngước lên chiếc đồng hồ vạn niên quái quỷ ấy, như thể đang đếm từng giây trôi qua.

Chỉ còn khoảng một tiếng nữa.
Một tiếng để biết liệu tất cả chỉ là trùng hợp… hay là thứ gì đó tồi tệ hơn nhiều.

Đầu óc tôi trống rỗng đến mức đau nhức. Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, tay vô thức với lấy chiếc điều khiển rồi bật TV lên.

Xem gì đó cho đỡ nghĩ ngợi chắc sẽ ổn hơn…” — tôi lẩm bẩm, dù ngay cả bản thân cũng không tin vào điều mình vừa nói.

Xem được vài kênh, tôi chợt liếc sang điện thoại.

11 giờ 27 phút.

Năm phút nữa à…” — tôi lẩm bẩm.

Một cảm giác lạnh buốt bất ngờ chạy dọc sống lưng. Tôi bật dậy, gom lại đống sách vở và tài liệu hôm qua còn vứt ngổn ngang dưới sàn, cố làm gì đó để bản thân bận rộn hơn.

Không có gì đâu… chắc chắn là mình tưởng tượng quá thôi…

Nhưng bàn tay tôi vẫn run.

Ngồi xem TV cả tiếng khiến cổ họng tôi khô khốc.

Uống miếng nước rồi đi ngủ vậy…

Tôi chậm rãi bước về phía căn bếp phía sau nhà. Nhưng càng đi, tôi càng thấy có gì đó không ổn.

Một mùi rất lạ thoảng trong không khí.
Quen thuộc… nhưng khiến dạ dày tôi thắt lại.

Mùi gì vậy…?

Tôi bước chậm dần. Tim đập mạnh đến mức đau nhói trong lồng ngực.

11 giờ 32 phút.

Ánh đèn nhỏ trong bếp chập chờn, nhấp nháy.

Rồi tôi nhìn thấy nó.

Mẹ tôi nằm bất động giữa nền nhà. Xung quanh là một vùng chất lỏng sẫm màu đang loang rộng.

M… mẹ ơi…?

Giọng tôi nghẹn cứng trong cổ họng.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng chiếc đồng hồ chưa từng sai.

tg:@ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 6 days ago

The Mimic

Bạn có bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó, bạn sẽ bị một sinh vật mang hình hài giống hệt mình thay thế hay chưa? Và mục đích của chúng không phải là bắt chước bạn mãi mãi, mà là để tiếp cận và giết hết những người đã vô tình chào mời chúng vào nhà.

Tôi sống cùng em trai ở một vùng ngoại ô xa trung tâm thành phố nhộn nhịp và đông đúc. Cả khu chỉ lác đác khoảng năm, sáu căn nhà, nằm cách nhau bởi những khoảng đất rộng và yên tĩnh. Phía sau nhà tôi là một khu rừng khá lớn, nơi bọn trẻ trong vùng thường truyền tai nhau đủ loại câu chuyện kỳ lạ. Mỗi ngày, chúng tôi lại tụ tập thành từng nhóm để vui chơi và kể cho nhau nghe những điều mình từng trải qua hoặc nghe từ người lớn. Trong vô số câu chuyện ấy, nổi tiếng nhất là truyền thuyết về “The Mimic” — một cái tên mà hầu như đứa trẻ nào trong vùng cũng biết đến, và đó cũng là câu chuyện khiến tôi sợ hãi nhất.

Cha mẹ tôi mất sớm khi tôi mới mười tuổi, còn em trai tôi chỉ vừa lên bảy. Là những đứa trẻ mồ côi giữa một vùng quê thưa dân, chúng tôi luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ những người xung quanh. Người lớn trong vùng đối xử với hai anh em rất ấm áp, xem chúng tôi như người thân trong gia đình. Bọn trẻ cũng thường xuyên rủ chúng tôi chơi cùng, chia sẻ đồ chơi, bánh kẹo và những món ăn mà chúng có.

Dù vậy, mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ được cha mẹ chăm sóc, yêu thương và chờ đón sau mỗi buổi chiều, trong lòng tôi vẫn không khỏi ngưỡng mộ, đôi khi xen lẫn một chút ghen tị. Em trai tôi là một đứa bé ngoan ngoãn và hiểu chuyện hơn nhiều so với tuổi của nó. Có lẽ vì biến cố đến quá sớm nên nó học cách trưởng thành rất nhanh.

Cuộc sống của hai anh em cứ thế trôi qua trong sự bình yên giản dị. Mỗi sáng thức dậy, chúng tôi lại dắt nhau ra ngoài chơi, nhận những phần thức ăn mà hàng xóm tốt bụng mang cho, rồi hòa vào đám trẻ trong vùng với những câu chuyện bất tận. Khi mặt trời lặn, hai anh em lại trở về căn nhà quen thuộc, cùng nhau ăn tối, trò chuyện đôi câu trước khi chìm vào giấc ngủ, chờ đón một ngày mới giống như bao ngày khác.

Một ngày nọ, cả đám trẻ lại tụ tập trước sân nhà Jien — cô bé sống trong ngôi nhà lớn nhất vùng. Như thường lệ, mỗi đứa lại nghĩ ra một trò chơi hoặc một câu chuyện mới để kể cho cả nhóm nghe.

Hôm đó, Brian — thằng nhóc suốt ngày luyên thuyên về đống tiểu thuyết kinh dị ở nhà nó — là đứa đến muộn nhất. Từ xa, nó đã vừa chạy vừa lớn tiếng gọi:

— Này! Hôm nay tớ lại có một câu chuyện đặc biệt để kể cho các cậu đây. Có ai dám nghe không?

Min nhíu mày khó hiểu:

— Chuyện gì mà lại không dám nghe chứ? Bình thường anh vẫn kể đầy ấy thôi.

Brian nở nụ cười đầy bí hiểm.

— Là một truyền thuyết của chính vùng này đấy.

Nói rồi, nó chạy đến chỗ chúng tôi, ngồi phịch xuống sân như không thể chờ thêm được nữa.

— Câu chuyện về “The Mimic” nhé. Các cậu có muốn nghe không?

Vừa nghe đến cái tên đó, cả đám lập tức bị khơi dậy sự tò mò. Dáng vẻ hào hứng của Brian khiến không ai còn tâm trí nghĩ đến trò chơi nào khác.

— Kể đi, Brian! Chúng tớ đang nghe đây! — cả nhóm đồng thanh thúc giục.

Brian nhìn quanh một lượt, hạ thấp giọng như sợ có ai đó nghe thấy, rồi bắt đầu câu chuyện.

Sâu trong khu rừng phía tây từng tồn tại một sinh vật kỳ bí mang tên The Mimic. Cái tên ấy đã nói lên tất cả — một kẻ chuyên bắt chước. Theo lời đồn, hắn thường săn lùng con người vào lúc nửa đêm, đặc biệt là những ai đang ở một mình trong phòng.

The Mimic có khả năng giả giọng người thân của nạn nhân để dụ họ mở cửa, thậm chí còn có thể bắt chước cả ngoại hình của họ một cách hoàn hảo. Tuy nhiên, hắn vẫn có những điểm yếu nhất định. Chỉ cần bạn đóng chặt cửa và nhất quyết không mở, hắn sẽ không thể tấn công được.

Đôi khi, khi nhận ra con mồi không mắc bẫy, hắn sẽ không tiếp tục giả giọng nữa mà để lộ chất giọng khàn đặc đầy đáng sợ của mình. Có lúc hắn đập cửa điên cuồng như muốn phá tung mọi thứ để xông vào, nhưng cũng có lúc hắn chỉ đứng im bên ngoài một lúc lâu rồi lặng lẽ biến mất vào màn đêm.

Nghe xong câu chuyện, đám nhóc đứa nào cũng nổi hết da gà. Riêng tôi, vốn là đứa gan dạ nhất nhóm, nên chẳng cảm thấy sợ hãi gì mấy.

— Chả có gì hay ho cả. Mày làm quá lên thôi. Chỉ là truyền thuyết, làm gì có thật chứ. — Tôi cười khẩy.

Brian lập tức phản bác:

— Nhưng… mẹ em nói bà ấy đã từng gặp nó rồi.

— Mày đùa đấy à? Chẳng vui chút nào đâu.

Ngay lập tức, cả đám nhốn nháo như thể vừa nghe thấy tin động trời. Jien vội ôm chặt lấy Min, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.

— Có gì đâu mà sợ. Mày nhát thật đấy. — Tôi bật cười. — Mẹ thằng Brian chắc chỉ nhìn nhầm thôi, hoặc xem phim kinh dị nhiều quá.

Không phải đâu! Mẹ em bảo là gặp thật mà. — Brian khăng khăng bảo vệ lời kể của mình.

Nhưng tôi vẫn cho rằng đó chỉ là một câu chuyện được thêm thắt để truyền thuyết trở nên đáng tin hơn.

Thế thì kể nghe xem nào. — Tôi khoanh tay nhìn nó. — Mẹ mày đã gặp cái gì?

Mẹ em kể rằng chuyện đó xảy ra vào một lần bố đi công tác xa. Hôm ấy, ở nhà chỉ có mẹ và chú chó Kii…

Sau khi ăn tối và dọn dẹp xong, mẹ ngồi xem tivi như mọi ngày. Kii nằm ngay bên cạnh, lim dim mắt như sắp ngủ. Mọi thứ đều rất bình thường cho đến khi từ một góc tối trong nhà bỗng vang lên một âm thanh lạ.

Ban đầu, mẹ tưởng mình nghe nhầm. Nhưng khi lắng tai nghe kỹ, mẹ nhận ra đó giống hệt giọng của chính mình.

Kii cũng lập tức phản ứng. Nó vểnh tai lên, dựng đuôi và nhìn chăm chú về phía phát ra âm thanh. Điều đó khiến mẹ càng thêm bất an, bởi rõ ràng không chỉ mình mẹ nghe thấy.

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tay chân bà cứng đờ, không dám cử động mạnh.

Rồi tiếng gọi ấy lại vang lên.

Kii… Kii…

Đó là giọng của mẹ, nhưng lại phát ra từ góc nhà tối om.

Âm thanh ấy lặp đi lặp lại hai, ba lần, kéo dài trong vài chục giây. Mỗi lần tiếng gọi vang lên, Kii lại nhìn chằm chằm vào góc tường và sủa đáp trả như thể đang đối diện với một thứ gì đó mà mẹ không thể nhìn thấy.

Còn bà thì chỉ biết ngồi chết lặng trên ghế, cảm giác sợ hãi ngày một lớn dần khi tiếng gọi mang chính giọng nói của mình vẫn đều đều vọng ra từ bóng tối.

Chỉ có vậy thôi à? Tao vẫn chưa tin lắm. Có khi chỉ là trùng hợp thôi thì sao? — Tôi chen ngang, dù trong lòng đã bắt đầu có chút rùng mình nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.

Brian nhìn tôi một lúc, vẻ mặt vừa lo lắng vừa dè chừng, như thể nó sợ phản ứng của tôi còn hơn cả câu chuyện mà nó đang kể.

Dạ… nhưng em vẫn chưa kể hết…

Giọng nó nhỏ đi thấy rõ.

Cả nhóm lập tức im lặng. Những tiếng côn trùng kêu ngoài bãi cỏ dường như cũng trở nên rõ ràng hơn trong khoảnh khắc ấy. Brian nuốt khan một cái, hít sâu rồi tiếp tục kể phần còn dang dở của câu chuyện.

Mẹ em bế Kii chạy thật nhanh vào phòng ngủ rồi khóa chặt cửa lại. Dù đã ở trong phòng, bà vẫn chưa thể hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra…

Khoảng một tiếng sau, từ bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cốc… cốc… cốc…

Cùng lúc đó là một giọng nói trầm thấp quen thuộc:

Em ơi, anh về rồi đây. Mau mở cửa cho anh.

Đó là giọng của bố em.

Mẹ lập tức đứng dậy, bước nhanh đến cửa. Bàn tay bà vừa định chạm vào tay nắm thì chợt khựng lại. Bố vẫn đang đi công tác xa, làm sao có thể về nhà vào giờ này được?

Một cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể.

Mẹ từ từ lùi lại khỏi cánh cửa, hơi thở trở nên gấp gáp. Kii cũng đứng bật dậy, không ngừng nhìn chằm chằm về phía cửa như thể đang theo dõi một thứ gì đó ở bên ngoài.

Run rẩy, mẹ với lấy chiếc điện thoại đặt trên giường và gọi cho bố.

Chỉ sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc:

Vợ gọi anh có chuyện gì vậy? Anh vẫn chưa về được đâu, chắc phải đến mai mới kịp. Vợ đợi anh nhé.

Mẹ gần như nghẹn giọng:

Anh… anh vẫn chưa về sao? Vậy người đang đứng ngoài cửa là ai?

Em nói gì cơ?

Giọng nói kêu gọi ngoài cửa dần trở nên khàn đặc hơn, tiếng gõ cửa thì đã chuyển thành âm thanh đập cửa một cách mạnh bạo.

Có ai đó đang ở ngoài kia… Nó dùng chính giọng nói của anh để gọi em mở cửa…

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Vợ à, nghe anh này. Bình tĩnh lại. Tuyệt đối đừng mở cửa. Cứ ở yên trong phòng, em sẽ an toàn.

Sau đó, tiếng đập cửa và giọng nói bên ngoài vẫn kéo dài thêm một lúc rồi mới biến mất.

Đêm hôm ấy, mẹ em không hề bị thương hay mất mát thứ gì. Thế nhưng, những gì bà nghe và trải qua đã để lại một vết sẹo trong tâm trí. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại chuyện đó, bà vẫn không thể quên được cảm giác sợ hãi ấy…

Thôi anh đừng kể nữa… Chị Jien khóc rồi kìa. — Min vội lên tiếng ngăn lại.

Tôi quay sang nhìn. Jien thật sự đã đỏ hoe mắt, hai tay ôm chặt lấy Min như sợ chỉ cần buông ra một chút là thứ gì đó sẽ xuất hiện từ trong bóng tối.

Dù chẳng ai muốn thừa nhận, nhưng câu chuyện của Brian đã khiến cả đám nhóc chúng tôi sợ đến mất vía.

Những ngày bình thường, sau khi chơi xong, đứa nào cũng tự chạy về nhà. Thế nhưng hôm đó, không ai còn đủ can đảm để đi một mình. Đứa nào đứa nấy đều nằng nặc đòi bố mẹ Jien đưa về tận cửa nhà mới chịu.

Trên đường về, cả nhóm im lặng một cách lạ thường. Không còn tiếng cười đùa hay tranh cãi như mọi khi. Mỗi đứa đều thỉnh thoảng liếc nhìn những góc tối ven đường như sợ rằng chỉ cần quay đầu đi một chút, sẽ có thứ gì đó trực chờ lao tới.

Tối hôm ấy, tôi dám chắc rằng chẳng đứa nào ngủ ngon. Có lẽ bọn nó sẽ trùm chăn kín mít, khóa chặt cửa phòng rồi nằm co ro trên giường, cố gắng quên đi câu chuyện đáng sợ mà Brian đã kể lúc chiều. Thậm chí ngay cả tôi, người luôn tự nhận mình gan dạ nhất nhóm cũng không ngoại lệ. Tôi không thể ngăn bản thân nhớ đến giọng nói vang lên từ phía sau cánh cửa trong câu chuyện ấy.

Dù vậy, tôi vẫn nhất quyết không tin câu chuyện của Brian.

Nhảm nhí. Làm gì có ma quỷ hay quái vật nào ở đây chứ… Tao phải tận mắt thấy thì mới tin.” — Tôi luôn tự trấn an mình bằng thái độ đầy hống hách như thế.

Đã vài tháng trôi qua kể từ ngày nghe câu chuyện ấy.

 Trong khoảng thời gian đó, đám trẻ trong vùng liên tục kể về những hiện tượng kỳ lạ mà chúng gặp phải.

Min quả quyết rằng có lần nó nghe thấy tiếng mẹ gọi mình giữa đêm khuya, dù đến sáng dậy hỏi thì mẹ nó bảo bà vẫn ngủ say trong phòng. Jien thì kể rằng dạo gần đây, mỗi lần ra ngoài, bố mẹ nó đều dặn phải khóa chặt cửa và còn thống nhất với nhau một mật mã để nhận biết lẫn nhau.

Tôi chỉ bật cười trước những câu chuyện ấy.

Chắc người lớn chỉ đề phòng trộm cướp thôi. Còn Min, tao nghĩ mày bị ám ảnh quá rồi nên tưởng tượng ra tiếng mẹ mình đấy.

Tôi nói với vẻ như chắc chắn mình hiểu rõ mọi chuyện.

Trong mắt tôi lúc đó, tất cả chỉ là những lời đồn bị thổi phồng bởi nỗi sợ hãi của trẻ con và sự cẩn trọng quá mức của người lớn.

Nhưng rồi đến một ngày, những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra với chính tôi.

Hôm ấy, John — em trai tôi — xin phép được ra ngoài chơi với một nhóm bạn mới quen và ngủ lại qua đêm ở nhà họ. Tôi vốn khá dễ tính nên đồng ý ngay mà chẳng suy nghĩ nhiều, dù sao thì nó cũng đã mười bốn tuổi rồi.

“Không có nó ở nhà cũng hơi chán nhỉ…” — tôi thầm nghĩ.

Tôi mở cửa bước ra ngoài đi dạo quanh khu mình sống.

Hôm ấy, thời tiết đẹp đến lạ. Bầu trời trong xanh, gió thổi nhè nhẹ qua những tán cây. Tôi lang thang hết chỗ này đến chỗ khác, lúc thì hái vài bông hoa ven đường, lúc lại đuổi theo những cánh bướm đủ màu đang bay lượn trên đồng cỏ. Cuối cùng, tôi ngồi dưới gốc cây táo lớn gần khu đất trống để tận hưởng không khí mát mẻ của buổi chiều.

Được một lúc thì Min và Jien cùng vài đứa trẻ khác bắt gặp tôi. Chúng chạy lại ríu rít xin chơi cùng.
Thế là cả đám lại tụ tập như mọi khi. Chúng tôi cười đùa không ngớt, bày ra đủ trò chơi ngốc nghếch rồi kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước khiến đứa nào cũng ôm bụng cười.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã ngả dần về phía chân trời. Ánh nắng vàng cam phủ lên cả khu ngoại ô yên tĩnh.

Chúng tôi tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy.

Tôi cầm phần thức ăn tối mà hàng xóm tốt bụng đã chuẩn bị giúp mình, trở về căn nhà nhỏ. Tôi bật chiếc bếp cũ lên để hâm nóng thức ăn rồi mang ra bàn phòng khách.

Tivi vẫn phát những chương trình quen thuộc như mọi ngày. Tôi vừa ăn tối vừa chăm chú theo dõi màn hình, thời gian trôi rất nhanh.

Ăn xong, tôi dọn dẹp bàn ăn, tắt tivi rồi đi lên phòng chuẩn bị ngủ. Tuy vậy, tôi vẫn chưa buồn đi ngủ ngay. Chiếc đèn bàn vẫn sáng khi tôi mải mê chơi trò chơi trên cái máy điện tử cầm tay của mình.

Mãi đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, tôi mới ngáp dài, đặt máy xuống rồi đứng dậy tắt đèn.

Chiếc giường của tôi nằm sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thẳng ra khu rừng phía sau nhà. Ban ngày, đó chỉ là một khu rừng bình thường. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những tán cây đen đặc chồng lên nhau khiến nó trở nên âm u và đáng sợ lạ thường.

Tôi vô thức liếc ra ngoài cửa sổ.

Bóng tối bao trùm tất cả.

Sâu từ trong rừng cây, tôi chắc đã thấy một cái bóng đen cao gần ba mét, đang lấp ló đứng ở đó. Nó bất động, đôi mắt sáng rực nhuốm đỏ đang nhìn về phía căn nhà của tôi.

Một cảm giác khó tả thoáng lướt qua khiến tôi vội kéo kín rèm lại rồi chui vào chăn, tự nhủ lòng mình rằng chỉ đang gặp ảo giác.

Tôi cố híp mắt trong sự dè dặt sợ hãi. Vừa lim dim được vài phút thì từ dưới nhà bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cộc… cộc… cộc…

Ngay sau đó là giọng nói vang lên:

Anh hai, mở cửa cho em với. Anh hai còn thức không?

Là giọng nói của John.

Tôi dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy rồi bước ra khỏi phòng, đi xuống cửa chính.

Ủa? Mày không ngủ lại à, John?

Giọng thằng bé vang lên từ bên ngoài:

Bạn em hủy kèo mất rồi. Nên giờ em phải tự đi bộ về đây nè, chán chết đi được. Anh mở cửa cho em mau đi.

Tay tôi đặt lên nắm cửa nhưng vẫn chần chừ.

Là mày thật không đấy, John?

Bên ngoài im lặng vài giây rồi đáp lại:

Anh hỏi gì kỳ vậy? Em đây mà. Mở cửa cho em đi.

Giọng nói nghe hoàn toàn giống em trai tôi.

Sự thúc giục có phần gấp gáp của nó khiến tôi hơi nghi ngờ. Nhưng rồi tôi tự cười nhạo chính mình.

Mình nghĩ linh tinh quá rồi.

Trời đã khuya thế này, việc nó sốt ruột cũng là chuyện bình thường.

Nghĩ vậy, tôi mở cửa.

John đang đứng trước hiên nhà.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi rồi nở một nụ cười quen thuộc. Thế nhưng không hiểu vì sao, nụ cười ấy lại có chút gì đó gượng gạo khiến tôi cảm thấy không thoải mái.

Dẫu vậy, cơn buồn ngủ đã làm tôi chẳng còn tâm trí để suy nghĩ nhiều.

John bước ngang qua tôi, đi thẳng về phía phòng của nó.

Cạch.

Cánh cửa phòng khép lại. Ngôi nhà một lần nữa chìm vào im lặng.

Sáng hôm sau, vừa thức dậy, tôi sang phòng John xem thử nó đã dậy chưa.

Nhưng căn phòng lại trống không.

Chiếc giường bừa bộn một cách kỳ lạ. Chăn mền bị xới tung lên như thể có ai đó vừa lục lọi khắp nơi để tìm kiếm thứ gì.

Tôi nhíu mày nhìn quanh.

Quái thật… Bình thường thằng oắt này ngủ nướng lắm mà. Hôm nay lại dậy sớm hơn cả mình à?

Nghĩ vậy, tôi bước xuống phòng khách.

Và rồi tôi nhìn thấy John.

Nó đang đứng cạnh cửa sổ, quay mặt về phía tây, là hướng của khu rừng sau nhà.

Điều kỳ lạ là nó đứng hoàn toàn bất động.

Không cử động.

Không nói gì.

Và có thể là không thở.

Cứ như một bức tượng.

John!

Tôi gọi lớn rồi chạy lại gần.

Thằng bé không hề giật mình. Nó từ từ quay đầu về phía tôi.

Trên môi nó lại xuất hiện nụ cười gượng gạo mà tôi đã thấy vào đêm qua.

Một nụ cười kì lạ khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

Này, mày sao thế? Sáng sớm đứng đây làm gì vậy?

— Có gì đâu, anh hai. Em tập thể dục ấy mà!

Tôi nhìn nó đầy nghi ngờ.

Rõ ràng tôi đã thấy nó đứng yên ở đó từ khá lâu, chẳng hề nhúc nhích lấy một lần. Thế mà giờ nó lại bảo mình đang tập thể dục. Nghe vô lý đến mức chẳng ai muốn tin.

Nhưng nếu không phải tập thể dục thì nó đang làm gì? Tôi cũng không biết.

Vì thế tôi chỉ nhún vai cho qua rồi tiếp tục công việc thường ngày, dù trong lòng vẫn còn vương lại cảm giác khó hiểu về hành động kỳ lạ của em trai mình.

Ăn xong bữa trưa, tôi lập tức chạy sang nhà Jien. Vừa đến nơi, tôi đã thấy Brian và Min cũng đang ngồi ở đó.

Không chần chừ, tôi kể cho cả nhóm nghe những hành động kỳ lạ của John từ tối hôm qua đến giờ.
Nghe xong, cả đám bắt đầu đưa ra đủ loại suy đoán.

Anh John bị huỷ kèo nên không khoẻ hay sao? — Min bật cười.

Hay là chơi bời chán quá nên ảnh cố tình pha trò thôi. — Jien góp lời.

Brian ngồi im một lúc rồi bất ngờ lên tiếng:

Hay là… đó không phải John?

Nghe đến đây, tim tôi như hẫng một nhịp.

Này, mày nói linh tinh gì vậy, Brian? — Tôi lập tức gắt lên.

Brian nhún vai.

Thì em chỉ đoán thôi mà. Giống như câu chuyện em kể tháng trước ấy…

Cả nhóm bỗng im bặt.

Không khí trong căn phòng trở nên nặng nề đến lạ.

Tôi có thể nghe rõ nhịp tim mình đang đập nhanh dần trong lồng ngực.

Đừng đùa nữa, chả vui chút nào đâu, Brian. — Tôi nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu.

Jien thấy bầu không khí căng thẳng liền vội đổi chủ đề:

Thôi nào, mọi người ngồi xuống đi. Em lấy bánh ra cho cả nhóm ăn nhé. Mà sao anh Aline không rủ anh John sang chơi cho vui?

Tôi thở dài.

Thì tao thấy nó chẳng có vẻ hứng thú gì. Nên tao qua đây một mình.

— Vậy à…

Chẳng ai nói thêm gì về chuyện đó nữa.

Một lúc sau, đám nhóc lại quây quần quanh chiếc bàn nhỏ, vừa ăn bánh vừa trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Tiếng cười nói nhanh chóng lấp đầy căn phòng, nhưng riêng tôi vẫn không thể gạt khỏi đầu câu nói ban nãy của Brian.

Hay là… đó không phải John?

Dù luôn tự nhủ đó chỉ là một câu đùa ngớ ngẩn, tôi vẫn cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ đang âm thầm lớn dần trong lòng mình.

Ăn hết đĩa bánh, tôi đứng dậy vươn vai cho đỡ mỏi vì đã ngồi quá lâu.

Tôi bước ra ban công tầng hai nhà Jien. Từ đây có thể nhìn thẳng sang căn nhà nhỏ của hai anh em tôi ở phía bên kia con đường.

Và rồi tôi nhìn thấy John.

Nó đang đứng lấp ló ngay cửa sổ nhà mình, hướng mắt về phía nhà Jien.

Đúng lúc ấy, đám nhóc cũng ùa ra ban công.

John ơi! Sang đây chơi với tụi này đi!

Từ xa, John đáp lại bằng một nụ cười kì quái rồi lập tức bước về phía nhà Jien. Chẳng mấy chốc, tiếng chuông cửa vang lên. Đám trẻ vội chạy xuống mở cửa.

John à, cậu qua trễ quá! Bánh sắp hết mất rồi!

— Tiếc thật đó, nãy giờ vui lắm luôn!

— Mau vào trong ngồi chơi đi!

John bước vào nhà giữa sự chào đón nhiệt tình của cả nhóm.

Chúng tôi nhanh chóng ngồi thành một vòng tròn trong phòng khách. Tôi ngồi đối diện với John, vừa đủ để quan sát nó một cách rõ ràng.

Đứa nào cũng cười nói rôm rả, thi nhau kể những câu chuyện ngốc nghếch để chọc cả nhóm.

Chỉ riêng John là khác.

Nó ngồi yên lặng từ đầu đến cuối.

Thỉnh thoảng, nó mỉm cười khi nghe người khác nói chuyện, nhưng hầu như không tham gia vào bất kỳ câu chuyện nào. Cảm giác như nó đang âm thầm quan sát tất cả chúng tôi hơn là thực sự hòa vào cuộc vui.

Tôi vài lần định bắt chuyện với nó, nhưng rồi lại thôi. Không hiểu sao, từ sáng đến giờ tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Dẫu vậy, nhìn vẻ mặt bình thản của John, tôi lại tự nhủ có lẽ mình đang suy nghĩ quá nhiều.

Hôm ấy, cả nhóm chơi đến tận chiều tối. Chúng tôi thay phiên nhau chơi điện tử, đánh cờ caro rồi lục tung đống đồ chơi của Jien để tìm trò mới.

Tiếng cười vang khắp căn nhà.

Nhưng giữa những âm thanh náo nhiệt ấy, tôi vẫn nhiều lần vô thức nhìn sang John.

Và lần nào cũng vậy.

Nó vẫn chỉ ngồi đó, lặng lẽ dõi theo mọi người bằng ánh mắt khó đoán.

Ting… ting…

Âm báo tin nhắn từ điện thoại tôi bất ngờ vang lên giữa lúc cả đám đang cười đùa.

Tôi tiện tay mở màn hình ra xem.

Người gửi: John.

Nội dung tin nhắn:
“Anh hai, em chuẩn bị về nè, ở nhà một mình buồn không haha.”

Tôi chết lặng.

Từng chữ trên màn hình như đóng băng trước mắt tôi.

Chậm rãi, tôi ngẩng đầu lên nhìn John đang ngồi đối diện.

Nó cũng đang nhìn tôi.

Rồi từ từ nở một nụ cười.

Một nụ cười rộng đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Mày… đùa gì vậy, John? — Tôi bật cười gượng. — Đang ngồi ở đây mà lại nhắn tin bảo sắp về. Tính hù tao à? Không dễ đâu nhé…

Giọng tôi run đến mức chính tôi cũng nhận ra.

Những đứa trẻ khác nghe thấy câu nói ấy liền quay sang nhìn. Tiếng cười đùa trong phòng đột ngột biến mất. Không khí trở nên im lặng đến đáng sợ.

John vẫn ngồi yên.

Nụ cười trên môi nó không hề thay đổi.

Rồi nó cất tiếng.

Nhưng đó không phải là giọng của John.

Âm thanh phát ra méo mó và kỳ dị, như thể nhiều giọng nói đang chồng chéo lên nhau. Có lúc nghe giống tiếng người, có lúc lại hoàn toàn xa lạ, khiến không ai có thể hiểu được nó đang nói gì.

Cả căn phòng đông cứng.

Không ai cử động.

Không ai nói được một lời.

Tất cả chỉ biết ngồi đó, nhìn chằm chằm vào sinh vật đang mang diện mạo của John.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại câu chuyện Brian từng kể. Nhưng mẹ của Brian đã sống sót, bởi bà ấy không mở cửa cho hắn.

Còn chúng tôi thì khác.

Chúng tôi không đứng sau một cánh cửa khóa chặt.

Chúng tôi đang ở ngay trước mặt thứ sinh vật mang tên The Mimic.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra một điều đáng sợ.

Suốt thời gian qua, tôi luôn tò mò về kết cục của những người không may rơi vào tay nó. Tôi từng nghĩ đó chỉ là một câu chuyện bịa đặt để hù dọa trẻ con.

Nhưng giờ đây, tôi không còn phải tò mò nữa.

Bởi vì câu trả lời đang ở ngay trước mắt tôi.

Căn phòng chìm trong hỗn loạn. Tiếng la hét vang lên rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi nỗi kinh hoàng.

Tôi muốn chạy.

Tôi muốn hét lên.

Nhưng cơ thể lại cứng đờ, như thể mọi sức lực đều đã bị rút cạn.

Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là bóng dáng của sinh vật ấy giữa căn phòng, cùng nụ cười méo mó chưa từng thuộc về con người.

Và rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.

Tôi cũng là một trong những nạn nhân của nó.

tg:@ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 6 days ago

Chiếc Đồng Hồ Vạn Niên

Chiếc đồng hồ vạn niên ấy cứ mỗi lần mất điện lại tự ý đổi giờ. Ban đầu, tôi chẳng bận tâm, chỉ nghĩ đó là một lỗi kỹ thuật tầm thường. Nhưng càng về sau, tôi bắt đầu nhận ra những lần thay đổi ấy chưa từng xảy ra một cách ngẫu nhiên.
Dường như, mỗi con số hiện lên đều mang theo một ý nghĩa nào đó - lạnh lẽo, âm thầm và đáng sợ hơn tôi tưởng.

Nhà tôi có một chiếc đồng hồ vạn niên cũ kỹ. Nó đã treo ở đó hơn chục năm, có lẽ còn xuất hiện trước cả khi tôi ra đời. Nửa bên trái là hình Phật Thích Ca, xung quanh từng có những bóng đèn nhỏ như vầng hào quang, nhưng giờ đã tắt lịm từ lâu, không rõ hỏng từ khi nào.

Bên phải là phần hiển thị thời gian và lịch, vừa âm lịch vừa dương lịch, những con số vẫn lặng lẽ chạy, đều đặn như cách chúng đã luôn như vậy suốt bao năm.

Rồi một ngày mất điện, khi tôi đã đủ lớn để bắt đầu để ý, tôi nhận ra chiếc đồng hồ luôn bị sai giờ sau mỗi lần điện trở lại. Và lần nào cũng vậy, cha tôi lặng lẽ đứng dưới nó, kiên nhẫn chỉnh lại từng con số cho đúng.

Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản rằng nó chỉ “đứng yên” ở thời điểm mất điện, nên khi có điện lại thì giờ giấc bị lệch đi là chuyện bình thường. Nhưng sau nhiều lần chú ý, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Không chỉ giờ bị sai — mà cả ngày, cả tháng cũng thay đổi, dù lần mất điện ấy chỉ kéo dài vài tiếng.

Tôi cố gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ ấy, tự trấn an rằng tất cả chỉ là lỗi kỹ thuật. Những con số sai lệch kia hẳn chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.

Cho đến một lần tình cờ, cả nhà tôi ngồi cùng nhau xem lại những kỷ niệm cũ về người ông đã mất. Trong chiếc đĩa CD kỉ niệm ghi lại hình ảnh của ông, tôi để ý thấy một dãy số hiện lên ở góc màn hình: “230713 12:05”.

Tò mò, tôi quay sang hỏi mẹ ý nghĩa của dãy số đó. Mẹ tôi im lặng một lúc, ánh mắt chùng xuống, rồi khẽ đáp: đó là ngày ông rời khỏi thế giới này.

Vâng… con hiểu rồi ạ.” — tôi trả lời, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bối rối khó gọi tên.

Sau ngày hôm đó, dãy số ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, như một đoạn ký ức bị mắc kẹt.
23 07… tại sao mình cứ nhớ mãi thế này? Bình thường trí nhớ có tốt đâu…” — tôi tự nhủ, lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.

Ngủ thôi… nửa đêm rồi.”

Tôi kéo chăn, trùm kín từ đầu xuống chân. Bên ngoài không hề lạnh, vậy mà trong người tôi lại dâng lên một cảm giác buốt giá, khiến từng giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ rịn ra.

3 giờ 20 phút sáng, cả xóm lại mất điện. Dù đang ngủ say, cái nóng hầm hập vì quạt ngừng chạy vẫn kéo tôi tỉnh giấc.

Ba mẹ tôi đã dậy từ trước, lục đục tìm mấy chiếc quạt tay để quạt cho em. Tôi biết nó không chịu nổi cái nóng này, nhưng giữa đêm khuya yên tĩnh, tiếng khóc to của nó trở nên rõ ràng đến khó chịu—dồn dập, rối rắm, khiến tôi càng thêm bực bội.

Tôi xoay người, kéo chăn lên, cố ép mình nhắm mắt lại, mặc kệ tất cả và chìm vào giấc ngủ một lần nữa.

Đến tận 5 giờ sáng mới có điện lại. Bị đánh thức giữa đêm rồi không ngủ lại được, cảm giác ấy thật tệ. Tôi nằm trằn trọc từ 3 giờ 20 phút đến lúc đèn sáng trở lại, đầu óc nặng trĩu.

Nhức đầu thật…” — tôi lẩm bẩm, trong lòng bứt rứt.

Theo thói quen, tôi bước ra phòng khách và ngẩng lên nhìn chiếc đồng hồ vạn niên.

Khoan đã… cha vẫn chưa chỉnh lại sao?

Tôi khựng lại.
Nhưng… những con số đó…

Ngày 23.
Tháng 07.
Năm 2013.
12 giờ 05 phút.

Tim tôi chợt hụt đi một nhịp. Đó chính là dãy số trên đoạn băng cũ.

Sao lại có thể trùng hợp đến vậy…” — tôi đứng chết lặng, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, cố tự trấn an rằng có lẽ mình vẫn còn chưa tỉnh hẳn… hoặc chỉ là một sự trùng hợp khó tin.

Những con số ấy ám lấy tôi suốt nửa tháng sau đó. Ban đầu, tôi còn cố tin đó chỉ là trùng hợp. Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy niềm tin ấy mong manh đến mức khó bám víu.

Nếu không phải trùng hợp… thì là gì?

Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, mỗi lần nhớ đến chiếc đồng hồ là một lần tim tôi hẫng nhịp vì lo lắng. Những cơn đau đầu kéo dài dai dẳng. Tôi đã thử nói với ba mẹ, nhưng chỉ nhận lại những ánh nhìn lảng tránh, như thể những gì tôi nói không đáng để họ bận tâm.

Một đêm mưa bão, tôi ngồi một mình trong phòng, lướt điện thoại cho qua thời gian. Bên ngoài, gió rít từng cơn, mưa đập dồn dập vào cửa kính.

Chớp mắt một cái, đèn trong phòng vụt tắt. Bóng tối nuốt trọn mọi thứ.

Rồi ngay lập tức, ánh sáng bật lại như chưa hề có gì xảy ra.

Chắc mưa lớn quá… điện lại chập chờn rồi…” — tôi lẩm bẩm, nhưng ngón tay đang cầm điện thoại bỗng siết chặt hơn mà chính tôi cũng không nhận ra.

Tôi liếc nhìn điện thoại: đã hơn 12 giờ đêm.

Ra ngoài soạn vở rồi ngủ thôi…” — tôi lẩm bẩm, lê từng bước nặng nề ra phòng khách, lục tìm sách vở cho ngày mai, nhét vội vào cặp.

Tôi đã cố không nhìn lên. Cố hết sức.

Nhưng rồi, ánh mắt tôi vẫn bị kéo về phía chiếc đồng hồ vạn niên ấy—như thể có thứ gì đó buộc tôi phải nhìn.

Ngày 07.
Tháng 05.
Năm 2026.
11 giờ 32 phút.

Không gian bỗng chốc lạnh đi một cách khó hiểu. Mọi âm thanh dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng tim tôi đập dồn dập trong lồng ngực.

Là… ngày mai sao…?

Trước giờ chiếc đồng hồ chỉ thay đổi thành những mốc thời gian trong quá khứ, duy nhất lần này lại là tương lai.

Tôi đứng lặng, không dám chớp mắt.

Đêm đó, tôi thức trắng.

Tôi nằm nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om, hết lần này đến lần khác tự hỏi liệu dãy thời gian kia có thực sự mang ý nghĩa gì không. Trong đầu tôi chỉ tồn tại duy nhất một suy nghĩ… nhưng càng nghĩ, tôi càng cố phủ nhận nó.

Ngày mai… sẽ xảy ra chuyện gì chứ?

Sáng hôm sau, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như bao ngày khác. Tôi đến trường, mang theo cảm giác nặng nề đè chặt trong lồng ngực. Cả buổi học, tôi chẳng thể tập trung nổi vào bất cứ điều gì.

Vài đứa bạn quay sang hỏi thăm vì thấy sắc mặt tôi tệ hẳn đi, nhưng tôi chỉ lắc đầu cho qua.

Mình không sao đâu… chỉ là mất ngủ chút thôi mà.

Dù nói vậy, chính tôi cũng nhận ra giọng mình nghe trống rỗng đến kỳ lạ.

Thời gian trôi qua lúc nào tôi cũng không rõ. Chỉ đến khi ngẩng lên, kim đồng hồ đã chỉ gần 10 giờ đêm.

Tôi bồn chồn đi qua đi lại trong phòng khách, hết nhìn điện thoại rồi lại ngước lên chiếc đồng hồ vạn niên quái quỷ ấy, như thể đang đếm từng giây trôi qua.

Chỉ còn khoảng một tiếng nữa.
Một tiếng để biết liệu tất cả chỉ là trùng hợp… hay là thứ gì đó tồi tệ hơn nhiều.

Đầu óc tôi trống rỗng đến mức đau nhức. Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, tay vô thức với lấy chiếc điều khiển rồi bật TV lên.

Xem gì đó cho đỡ nghĩ ngợi chắc sẽ ổn hơn…” — tôi lẩm bẩm, dù ngay cả bản thân cũng không tin vào điều mình vừa nói.

Xem được vài kênh, tôi chợt liếc sang điện thoại.

11 giờ 27 phút.

Năm phút nữa à…” — tôi lẩm bẩm.

Một cảm giác lạnh buốt bất ngờ chạy dọc sống lưng. Tôi bật dậy, gom lại đống sách vở và tài liệu hôm qua còn vứt ngổn ngang dưới sàn, cố làm gì đó để bản thân bận rộn hơn.

Không có gì đâu… chắc chắn là mình tưởng tượng quá thôi…

Nhưng bàn tay tôi vẫn run.

Ngồi xem TV cả tiếng khiến cổ họng tôi khô khốc.

Uống miếng nước rồi đi ngủ vậy…

Tôi chậm rãi bước về phía căn bếp phía sau nhà. Nhưng càng đi, tôi càng thấy có gì đó không ổn.

Một mùi rất lạ thoảng trong không khí.
Quen thuộc… nhưng khiến dạ dày tôi thắt lại.

Mùi gì vậy…?

Tôi bước chậm dần. Tim đập mạnh đến mức đau nhói trong lồng ngực.

11 giờ 32 phút.

Ánh đèn nhỏ trong bếp chập chờn, nhấp nháy.

Rồi tôi nhìn thấy nó.

Mẹ tôi nằm bất động giữa nền nhà. Xung quanh là một vùng chất lỏng sẫm màu đang loang rộng.

M… mẹ ơi…?

Giọng tôi nghẹn cứng trong cổ họng.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng chiếc đồng hồ chưa từng sai.

tg:@ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 7 days ago

Bức Tranh

Tôi có một người bạn từ thuở nhỏ tên là Bevis. Gia đình cậu ấy khá giàu có. Vài năm trước, ngôi nhà của Bevis từng là căn biệt thự đồ sộ nhất khu tôi sống. Chúng tôi chơi với nhau khá thân. Tôi đặc biệt thích dàn máy chơi game bên nhà cậu ấy nên thường xuyên sang chơi, đến mức bố mẹ Bevis cũng đã quen mặt tôi từ lâu.
Thế rồi Bevis chuyển đi nơi khác. Tôi không rõ nguyên nhân, chỉ biết rằng chuyện ấy đã xảy ra từ khá lâu. Mùa hè năm nay, trong lúc bố mẹ bàn bạc về kế hoạch đi chơi, tôi bất ngờ đề nghị rằng mình muốn đến thăm Bevis. Sau một hồi cân nhắc, họ đã đồng ý, thậm chí còn cho phép tôi ở lại nhà cậu ấy một đêm.
Khoảng một tuần sau, gia đình tôi lên xe, bắt đầu một chuyến đi khá dài để đến nơi ở mới của Bevis. Khi vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy đã nở một nụ cười rạng rỡ. Đã nhiều năm trôi qua kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau.
Ngôi nhà của Bevis nằm giữa một cánh đồng rộng và vắng vẻ. Xung quanh chỉ lác đác vài căn nhà nằm cách khá xa nhau. Dù đã chuyển đi nơi khác, cuộc sống của cậu ấy dường như vẫn không thay đổi nhiều. Ngôi nhà vẫn rộng lớn và khang trang, bên trong vẫn đầy ắp những trò chơi điện tử cùng các kệ truyện tranh mà tôi từng rất yêu thích.
“Bevis, lâu rồi không gặp cậu. Mà bố mẹ cậu đâu rồi?” — Tôi hỏi sau khi đảo mắt nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng ai khác trong nhà.
“À, bố mẹ tớ đang đi công tác vài ngày.” — Bevis đáp với vẻ bình thản. “Cậu cứ ở lại chơi tự nhiên nhé.”.
Bố mẹ tôi rất tin tưởng vào Bevis, cậu thông minh và lanh lợi lắm. Vậy nên họ đã đi tìm một khách sạn riêng để ở, cho chúng tôi có không gian riêng thoải mái hơn.
Tôi được Bevis chiêu đãi đủ thứ sơn hào hải vị có trong nhà. Được thưởng thức những món ăn ngon bên cạnh người bạn thân thiết sau nhiều năm xa cách thì còn gì tuyệt vời hơn nữa.
Ăn xong, cả hai ngồi lại trong phòng khách và trò chuyện không ngớt. Xa nhau vài năm, có lẽ kể từ sáng đến tối cũng chẳng hết chuyện để nói. Chúng tôi kể cho nhau nghe về gia đình, về việc học tập, về những dự định và ước mơ trong tương lai.
Riêng tôi vẫn chưa biết sau này mình muốn trở thành người như thế nào. Còn Bevis thì khác hẳn. Cậu ấy đã có mục tiêu từ rất lâu rồi, cậu muốn trở thành một nhà phê bình văn học. Thành thật mà nói, tôi cũng không hình dung rõ công việc ấy sẽ ra sao, nhưng mỗi khi nhắc đến chúng, đôi mắt Bevis lại sáng lên đầy hào hứng.
Bevis học rất giỏi. Dù sinh ra trong một gia đình vô cùng giàu có, với khối tài sản mà nhiều người chỉ có thể mơ tới, cậu ấy vẫn luôn chăm chỉ và nghiêm túc trong việc học. Bevis không hề ăn chơi hay tiêu xài phung phí như đám con nhà tài phiệt ở ngôi trường cũ mà chúng tôi từng học chung.
Tôi đoán rằng kể cả khi chuyển sang trường mới, cậu ấy vẫn sẽ nằm trong nhóm học sinh xuất sắc nhất. Nhà Bevis còn có hẳn một phòng học riêng,và tôi cũng đã được cậu ấy cho ngắm qua nó. Nói không ngoa, căn phòng ấy trông chẳng khác gì một thư viện thu nhỏ. Những giá sách cao ngất chứa đầy sách giáo khoa, từ điển và đủ loại tài liệu học thuật. Trên tường còn treo hàng tá huy chương cùng giấy khen mà cậu ấy đạt được qua nhiều năm.
Tôi rất thích bước vào căn phòng đó vì sự đồ sộ của chúng, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc bên trong toàn là sách vở và những kiến thức học thuật khô khan là đã thấy đau đầu rồi. Khác với Bevis, tôi chẳng hứng thú gì với việc học đến mức ấy. Nếu được lựa chọn, tôi vẫn thích dành thời gian để vui chơi hơn.
Chiều hôm đó, tôi ngồi trong phòng Bevis chơi điện tử. Thế nhưng sau hàng loạt trận thua liên tiếp, tôi bắt đầu thấy chán. Bỏ dở trò chơi, tôi quyết định đi tìm cậu ấy.
“Nhà rộng thế này biết tìm ở đâu bây giờ nhỉ? Chắc cậu ta đang ở phòng học thôi.” Tôi tự nhủ.
Tôi đi dọc hành lang rồi tìm đến căn phòng học riêng của Bevis. Cánh cửa gỗ lớn khẽ kêu lên khi tôi đẩy vào. Quả nhiên, Bevis đang ngồi ở bàn, chăm chú đọc gì đó.
Tôi bước lại gần, ghé mặt sát vào bàn học của cậu ấy.
— Này, tớ chơi điện tử chán rồi. Cho tớ vào đây ngồi với nhé.
Bevis ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi mỉm cười.
— Được thôi, cậu cứ tham quan đi.
Dù đã từng vào đây vài lần, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên trước sự hoành tráng của căn phòng. Những giá sách cao gần chạm trần nhà xếp kín bốn phía. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng trong không khí, tạo nên cảm giác giống hệt một thư viện thực thụ.
Tôi thong thả đi dọc các kệ sách, lướt mắt qua từng hàng gáy sách đủ màu sắc. Đang đi, một quyển sách dày với bìa đỏ đen nổi bật bất ngờ thu hút sự chú ý của tôi. Trên gáy sách, dòng chữ màu vàng ánh kim hiện lên rõ ràng:
THỰC THỂ BÍ ẨN
Tò mò, tôi đưa tay gạt nhẹ lớp bụi mỏng trên đầu sách rồi kéo nó ra khỏi giá.
— Này Bevis, ra là cậu cũng có sách kinh dị à?
Tôi quay lại, hào hứng hỏi.
— Ồ, tớ cũng không nhớ nữa. Nếu muốn đọc thì cậu cứ tự nhiên nhé.
Bevis trả lời mà mắt vẫn không rời khỏi đống bài tập trước mặt.
Tôi ôm quyển sách đi đến chiếc bàn lớn đặt giữa phòng. Không gian ở đây yên tĩnh đến lạ. Chỉ một tiếng kéo ghế nhẹ cũng vang lên rõ mồn một trong căn phòng rộng lớn.
Tôi ngồi phịch xuống ghế rồi mở sách ra.
Trang đầu tiên.
Rồi trang thứ hai.
Trang thứ ba.
Nhưng nội dung bên trong hoàn toàn không giống những gì tôi tưởng tượng. Chẳng có những câu chuyện ly kỳ hay tranh minh họa dày đặc nào cả. Hầu hết chỉ là những trang giấy kín đặc chữ.
— Sao không có hình nhỉ? Lười đọc chữ chết đi được.
Tôi lẩm bẩm, vừa nói vừa lật nhanh từng trang.
Những tờ giấy liên tục lướt qua đầu ngón tay tôi.
— À, có hình rồi này.
Tôi lập tức hứng thú hơn một chút.
Số lượng hình minh họa trong sách khá ít, nhưng bức nào bức nấy đều được vẽ rất chi tiết. Chúng mô tả những thực thể kỳ lạ với hình dạng khó hiểu, vừa đáng sợ vừa bí ẩn. Chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến người ta tò mò muốn biết chúng là thứ gì.
Tiếc rằng tôi không phải kiểu người có thể ngồi yên đọc hết một cuốn sách dày cộp. Dù tò mò đến đâu, sự kiên nhẫn của tôi cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Tôi tiếp tục lật qua từng trang mà không buồn đọc kỹ nội dung, kể cả khi đó là cuốn THỰC THỂ BÍ ẨN đầy hấp dẫn này.
Lướt chưa đầy mười phút, tôi lại thấy chán.
Tôi gập quyển sách lại rồi đem trả về đúng vị trí trên kệ. Quay đầu nhìn sang, Bevis vẫn đang cặm cụi làm bài tập như từ nãy đến giờ. Đúng là chỉ có Bevis mới tập trung được đến vậy.
Tôi vươn vai, duỗi chân tay vài cái, như thể mình vừa phải ngồi yên hàng giờ đồng hồ.
— Cậu học đến bao giờ mới xong thế? Tớ chán quá rồi, muốn có người chơi cùng cơ.
— Đợi tớ khoảng nửa tiếng nhé. Tớ sắp làm xong rồi.
Tôi kéo một chiếc ghế gỗ đến ngồi cạnh bàn học của Bevis. Cậu ấy chẳng nói gì thêm, chỉ tiếp tục viết bài. Cây bút trong tay di chuyển liên tục trên trang giấy, tạo nên những tiếng sột soạt đều đặn.
Không hiểu sao âm thanh ấy lại dễ chịu đến thế.
Tôi chống cằm nhìn vở một lúc, rồi mí mắt dần trở nên nặng trĩu. Căn phòng yên tĩnh, tiếng bút của Bevis đều đều như một bản nhạc ru ngủ. Chẳng mấy chốc, tôi bắt đầu lim dim rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Một lúc sau, có người khẽ lay vai tôi.
— Dậy đi Aiden.
Tôi mở mắt ra, thấy Bevis đang đứng bên cạnh.
— Tớ làm xong bài rồi này. Xuống bếp ăn chút gì nhé?
Tôi dụi dụi mắt khi Bevis kéo tay mình xuống bếp. Nhưng cơn buồn ngủ vẫn đè nặng, khiến tôi chẳng thấy đói chút nào.
— Cậu ăn đi, tớ muốn lên phòng cậu nằm nghỉ một lát.
Bevis gật đầu rồi đi chuẩn bị phần ăn cho riêng mình.
Tôi ngước nhìn đồng hồ, sau đó lần theo trí nhớ để tìm đường đến phòng cậu ấy. Bên ngoài, trời đã bắt đầu chập choạng tối.
Khi đi dọc hành lang, tôi vô tình dừng lại trước một bức tranh treo giữa lối đi dài. Nhà Bevis có rất nhiều tranh, đủ mọi kích cỡ và hình thái, nhưng bức tranh này lại mang đến cảm giác khác hẳn. 
Nó không có khung đẹp như những bức khác. Trông nó kì lạ mà chân thực, khiến tôi đứng nhìn chằm chằm vào đó suốt hàng chục giây.
Trong tranh là một cánh đồng rộng lớn trải dài. Giữa khung cảnh ấy đứng sừng sững một con bù nhìn.
Ít nhất, tôi nghĩ đó là một con bù nhìn.
Bởi hình dạng của nó trông chẳng bình thường chút nào.
Phần đầu nó méo mó như được ghép từ những mảnh vải rách nát. Đôi mắt chỉ là những nét chấm nguệch ngoạc, méo mó và lem nhem. 
Cái miệng ngoác rộng một cách dị dạng, để lộ hàm răng nhọn hoắt. Bên trong khoang miệng tối đen là những vệt màu đỏ sẫm nhầy nhụa, trông như thứ gì đó vẫn còn đang rỉ xuống.
Tôi có cảm giác mình đã từng nhìn thấy thứ này ở đâu đó. Nhưng dù cố nhớ thế nào, tôi cũng không thể nhớ ra.
Tôi không để tâm đến bức tranh ấy quá lâu. Lúc này, thứ tôi cần nhất chỉ là một giấc ngủ.
Gạt những suy nghĩ vẩn vơ sang một bên, tôi tiếp tục bước về phía phòng của Bevis.
Vừa đến nơi, tôi lập tức ngả người xuống giường. Chiếc nệm mềm đến mức cơ thể như chìm hẳn vào trong. Cơn buồn ngủ vốn đã âm ỉ từ trước nhanh chóng kéo tôi vào giấc ngủ thêm một lần nữa.
Không biết đã qua bao lâu, tôi bỗng choàng tỉnh khi cảm nhận được có người đang ngồi bên cạnh.
Bevis đã ăn tối xong và quay trở lại phòng từ lúc nào.
— Aiden à, cậu mệt lắm hả? Ngủ nãy giờ luôn đó.
Tôi dụi mắt rồi ngồi dậy.
— Tớ không sao.
— Mấy giờ rồi, Bevis?
— Chín giờ rồi. Dậy chơi điện tử đi.
Nghe đến đó, cơn ngái ngủ trong tôi cũng vơi đi đôi chút.
Chẳng mấy chốc, cả hai đã ngồi trước màn hình như những ngày còn nhỏ. Tiếng nút bấm lách cách vang lên không ngừng, xen lẫn những câu nói đùa và tiếng cười. Dù đã nhiều năm không gặp, cảm giác xa cách gần như không tồn tại. Mọi thứ vẫn tự nhiên như thể chúng tôi mới chỉ xa nhau vài ngày.
Chúng tôi chơi điện tử và trò chuyện đến tận khuya. Không ai nhớ chính xác mình đã ngủ từ lúc nào, chỉ biết rằng cả hai đều thiếp đi trong sự mệt mỏi sau một ngày dài.
Sáng hôm sau, khi mở mắt ra, tôi nhận thấy Bevis đã không còn ở trong phòng. Có lẽ cậu ấy đã dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng.
Tôi vươn vai rồi bước xuống giường, chậm rãi đi về phía cửa phòng. Đang đặt tay lên nắm cửa để xuống bếp, tôi chợt nhớ đến bức tranh kỳ lạ ngoài hành lang tối qua.
Sự tò mò bất ngờ trỗi dậy.
Tôi lập tức mở cửa rồi bước nhanh ra hành lang, hướng thẳng đến nơi đã treo bức tranh ấy.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi khựng lại.
Bức tranh biến mất rồi.
Không còn khung tranh nào, cũng không còn hình ảnh con bù nhìn với nụ cười méo mó đáng sợ mà tôi đã nhìn thấy tối qua.
Ở vị trí đó chỉ có một khung cửa sổ.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp kính, hắt những vệt sáng nhợt nhạt xuống nền hành lang.
Tôi đứng sững một lúc, cố nhớ xem mình có nhầm lẫn hay không.
Nhưng không thể nào.
Tôi nhớ rất rõ mình đã dừng lại ở đây, nhớ rõ từng chi tiết kỳ dị trên khuôn mặt của thứ được vẽ trong bức tranh ấy.
Vậy mà giờ đây, trước mắt tôi chỉ là một khung cửa sổ bình thường, như thể bức tranh chưa từng tồn tại.
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi đứng thêm vài giây trước khung cửa sổ, rồi tự nhủ rằng có lẽ mình đã nhìn nhầm vì quá buồn ngủ. Nghĩ vậy, tôi gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc trong đầu và đi xuống bếp tìm Bevis.
Vừa bước vào, tôi đã thấy cậu ấy đang sắp xếp đồ ăn trên bàn.
— Cậu dậy rồi à, Aiden? Mau ăn đi, tớ chuẩn bị cho cậu đấy.
— Cậu dậy sớm thật đấy, Bevis. Cảm ơn vì bữa sáng nhé.
Tôi ngồi xuống bàn ăn, nhưng tâm trí vẫn luẩn quẩn quanh bức tranh biến mất ngoài hành lang. Có lẽ vì vậy mà vẻ mặt tôi trông khá thất thần.
Bevis nhanh chóng nhận ra điều đó.
— Aiden?
Tôi không đáp.
— Aiden!
Tôi giật mình ngẩng đầu lên.
— Hả? À… tớ không sao đâu.
— Có chuyện gì đó phải không?
Giọng Bevis trở nên nghiêm túc.
— Thì… là thế này.
Tôi chần chừ vài giây rồi tiếp tục.
— Hôm qua, trên hành lang gần phòng cậu có một bức tranh rất lạ. Sáng nay tớ quay lại xem thì nó biến mất rồi. Chỗ đó giờ chỉ còn một khung cửa sổ thôi.
Vừa nghe xong, sắc mặt Bevis lập tức thay đổi.
— Thật sao?
Cậu ấy đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn.
— Nó trông như thế nào? Cậu nhìn thấy lúc mấy giờ? Cậu đứng nhìn nó bao lâu?
Những câu hỏi dồn dập khiến tôi hơi bối rối.
— Tớ… không nhớ rõ. Nó giống một con bù nhìn, nhưng trông rất đáng sợ.
Tôi nuốt khan.
Dù có thể miêu tả rõ ràng chi tiết bức tranh, tôi vẫn không muốn nhớ lại đôi mắt nguệch ngoạc và cái miệng dị dạng của thứ xuất hiện trong bức tranh ấy.
Bevis im lặng.
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm trong vài giây, vẻ mặt căng thẳng đến mức khiến tôi thấy bất an.
Rồi cậu ấy khẽ nói:
— Aiden à… tớ nghĩ cậu không nên ở đây lâu nữa.
— Tại sao?
— Vì tớ nghĩ cậu đã bị thứ thực thể Bù Nhìn nhắm đến rồi.
Tôi sững người khi nghe đến hai chữ “thực thể”. Vì tôi chắc đã lướt thấy hình ảnh thứ sinh vật Bù Nhìn ấy bên trong quyển sách dày cộm kia.
— Gì cơ?
— Mau gọi bố mẹ cậu đến đón đi. Càng sớm càng tốt.
— Khoan đã… Thực thể Bù Nhìn là gì? Nó sẽ làm gì tớ sao?
Bevis cúi đầu, hai bàn tay siết chặt lấy nhau.
— Tớ không biết chính xác.
Giọng cậu ấy nhỏ đi.
— Nhưng trước đây bố mẹ tớ từng cảnh báo về nó. Họ nói rằng nếu một người bị thực thể Bù Nhìn chú ý đến… thì sớm muộn gì nó cũng sẽ tìm thấy người đó. Xin lỗi, Aiden. Có lẽ hôm qua tớ đã quên đóng ô cửa sổ đó lại rồi.
Căn bếp bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lồng ngực khi hình ảnh con bù nhìn méo mó kia lại hiện lên trong tâm trí.
— Không ai thoát được sao?
Tôi hỏi bằng giọng run run.
Bevis không trả lời ngay. Cậu ấy chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng.
Sau một lúc lâu, cậu khẽ gật đầu.
— Có lẽ cậu nên về nhà ngay. Tớ không đảm bảo khi về nhà cậu sẽ được an toàn, nhưng chắc đó là cách tốt nhất bây giờ.
Bevis lập tức đứng bật dậy, chạy đến chiếc điện thoại bàn đặt ở góc bếp. Những ngón tay cậu ấy run run kéo từng con số trong khi bầu không khí căng thẳng bao trùm cả căn phòng.
Vài tiếng chuông vang lên.
Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, Bevis nhanh chóng đưa ống nghe cho tôi.
— Bố mẹ à, con cần về nhà ngay bây giờ. Có chuyện gấp lắm rồi ạ.
— Chuyện gì vậy, Aiden?
Giọng mẹ tôi vang lên đầy lo lắng.
— Đến nơi rồi con giải thích sau ạ.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
— Được rồi. Bố mẹ sẽ đến ngay.
Khoảng mười phút sau, chiếc xe quen thuộc đã xuất hiện trước cổng nhà Bevis.
Tôi vội vã chào tạm biệt cậu ấy rồi chạy thẳng ra ngoài. Cánh cửa xe vừa mở ra, tôi lập tức chui vào trong và đóng sầm cửa lại. Chỉ đến lúc đó, tôi mới cảm thấy dễ thở hơn đôi chút.
Trên đường đi, tôi kể lại toàn bộ những gì mình đã nhìn thấy. Từ bức tranh kỳ lạ, khung cửa sổ xuất hiện vào sáng hôm sau, cho đến những lời cảnh báo của Bevis. 
Càng nghe, sắc mặt bố mẹ tôi càng trở nên nặng nề. Không ai cười hay cho rằng đó chỉ là trí tưởng tượng của một đứa trẻ.
Sau khi tôi kể xong, họ lập tức bảo tôi ngồi vào vị trí giữa hàng ghế sau. Tôi không hiểu hành động đó có ý nghĩa gì, nhưng vẻ mặt căng thẳng của họ khiến tôi không dám hỏi.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh qua những con đường vắng.
Tôi ngồi co ro giữa hai ghế, hai tay đan chặt vào nhau, thầm cầu mong mình có thể an toàn trở về nhà.
Rồi bất chợt, ánh mắt tôi bị kéo về phía ô cửa kính bên phải.
Ngoài kia là cánh đồng rộng lớn trải dài bất tận.
Và giữa khoảng không mờ nhạt ấy…
Có thứ gì đó đang đứng. 
Dáng người cao gầy với đôi tay dài bất thường đâm ra hai bên.
Tim tôi như ngừng đập.
Chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, tôi vẫn nhận ra nó. 
Thứ xuất hiện trong bức tranh.
Thực thể Bù Nhìn.
Nó đứng bất động giữa cánh đồng xa xăm. Nhưng khuôn mặt của nó đang hướng thẳng về phía chiếc xe.
Hướng thẳng về phía tôi.
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Lồng ngực tôi thắt lại đến mức đau nhói.
Tôi muốn hét lên. Muốn chỉ tay ra ngoài cửa sổ và nói với bố mẹ rằng tôi đã nhìn thấy nó.
Nhưng cơ thể tôi không nghe theo mệnh lệnh.
Cổ họng nghẹn cứng.
Hai tay tê dại.
Tôi chỉ có thể ngồi bất động, mắt mở trừng trừng nhìn ra bên ngoài, hoảng loạn, kinh hãi và bất lực.
Nỗi sợ hãi ấy lớn đến mức mọi thứ trước mắt tôi dần trở nên mờ nhòe. Tôi không nhớ mình đã trải qua quãng đường còn lại như thế nào.
Chỉ biết rằng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trên chiếc giường quen thuộc trong phòng mình.
Tôi tỉnh dậy và thở phào nhẹ nhõm. 
— Y như mình vừa mơ thấy ác mộng vậy. Ừ, đúng vậy, có lẽ là mơ chăng? haha…
Tôi tự trấn an một cách gượng gạo, tự thấy bản thân như một tên ngốc.
— Chắc là an toàn rồi.
Tôi đã nghĩ như thế, cho đến khi lại liếc thấy “bức tranh” đó ở sau bếp nhà mình.
tg:@NgHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 7 days ago

The Mimic

Bạn có bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó, bạn sẽ bị một sinh vật mang hình hài giống hệt mình thay thế hay chưa? Và mục đích của chúng không phải là bắt chước bạn mãi mãi, mà là để tiếp cận và giết hết những người đã vô tình chào mời chúng vào nhà.

Tôi sống cùng em trai ở một vùng ngoại ô xa trung tâm thành phố nhộn nhịp và đông đúc. Cả khu chỉ lác đác khoảng năm, sáu căn nhà, nằm cách nhau bởi những khoảng đất rộng và yên tĩnh. Phía sau nhà tôi là một khu rừng khá lớn, nơi bọn trẻ trong vùng thường truyền tai nhau đủ loại câu chuyện kỳ lạ. Mỗi ngày, chúng tôi lại tụ tập thành từng nhóm để vui chơi và kể cho nhau nghe những điều mình từng trải qua hoặc nghe từ người lớn. Trong vô số câu chuyện ấy, nổi tiếng nhất là truyền thuyết về “The Mimic” — một cái tên mà hầu như đứa trẻ nào trong vùng cũng biết đến, và đó cũng là câu chuyện khiến tôi sợ hãi nhất.

Cha mẹ tôi mất sớm khi tôi mới mười tuổi, còn em trai tôi chỉ vừa lên bảy. Là những đứa trẻ mồ côi giữa một vùng quê thưa dân, chúng tôi luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ những người xung quanh. Người lớn trong vùng đối xử với hai anh em rất ấm áp, xem chúng tôi như người thân trong gia đình. Bọn trẻ cũng thường xuyên rủ chúng tôi chơi cùng, chia sẻ đồ chơi, bánh kẹo và những món ăn mà chúng có.

Dù vậy, mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ được cha mẹ chăm sóc, yêu thương và chờ đón sau mỗi buổi chiều, trong lòng tôi vẫn không khỏi ngưỡng mộ, đôi khi xen lẫn một chút ghen tị. Em trai tôi là một đứa bé ngoan ngoãn và hiểu chuyện hơn nhiều so với tuổi của nó. Có lẽ vì biến cố đến quá sớm nên nó học cách trưởng thành rất nhanh.

Cuộc sống của hai anh em cứ thế trôi qua trong sự bình yên giản dị. Mỗi sáng thức dậy, chúng tôi lại dắt nhau ra ngoài chơi, nhận những phần thức ăn mà hàng xóm tốt bụng mang cho, rồi hòa vào đám trẻ trong vùng với những câu chuyện bất tận. Khi mặt trời lặn, hai anh em lại trở về căn nhà quen thuộc, cùng nhau ăn tối, trò chuyện đôi câu trước khi chìm vào giấc ngủ, chờ đón một ngày mới giống như bao ngày khác.

Một ngày nọ, cả đám trẻ lại tụ tập trước sân nhà Jien — cô bé sống trong ngôi nhà lớn nhất vùng. Như thường lệ, mỗi đứa lại nghĩ ra một trò chơi hoặc một câu chuyện mới để kể cho cả nhóm nghe.

Hôm đó, Brian — thằng nhóc suốt ngày luyên thuyên về đống tiểu thuyết kinh dị ở nhà nó — là đứa đến muộn nhất. Từ xa, nó đã vừa chạy vừa lớn tiếng gọi:

— Này! Hôm nay tớ lại có một câu chuyện đặc biệt để kể cho các cậu đây. Có ai dám nghe không?

Min nhíu mày khó hiểu:

— Chuyện gì mà lại không dám nghe chứ? Bình thường anh vẫn kể đầy ấy thôi.

Brian nở nụ cười đầy bí hiểm.

— Là một truyền thuyết của chính vùng này đấy.

Nói rồi, nó chạy đến chỗ chúng tôi, ngồi phịch xuống sân như không thể chờ thêm được nữa.

— Câu chuyện về “The Mimic” nhé. Các cậu có muốn nghe không?

Vừa nghe đến cái tên đó, cả đám lập tức bị khơi dậy sự tò mò. Dáng vẻ hào hứng của Brian khiến không ai còn tâm trí nghĩ đến trò chơi nào khác.

— Kể đi, Brian! Chúng tớ đang nghe đây! — cả nhóm đồng thanh thúc giục.

Brian nhìn quanh một lượt, hạ thấp giọng như sợ có ai đó nghe thấy, rồi bắt đầu câu chuyện.

Sâu trong khu rừng phía tây từng tồn tại một sinh vật kỳ bí mang tên The Mimic. Cái tên ấy đã nói lên tất cả — một kẻ chuyên bắt chước. Theo lời đồn, hắn thường săn lùng con người vào lúc nửa đêm, đặc biệt là những ai đang ở một mình trong phòng.

The Mimic có khả năng giả giọng người thân của nạn nhân để dụ họ mở cửa, thậm chí còn có thể bắt chước cả ngoại hình của họ một cách hoàn hảo. Tuy nhiên, hắn vẫn có những điểm yếu nhất định. Chỉ cần bạn đóng chặt cửa và nhất quyết không mở, hắn sẽ không thể tấn công được.

Đôi khi, khi nhận ra con mồi không mắc bẫy, hắn sẽ không tiếp tục giả giọng nữa mà để lộ chất giọng khàn đặc đầy đáng sợ của mình. Có lúc hắn đập cửa điên cuồng như muốn phá tung mọi thứ để xông vào, nhưng cũng có lúc hắn chỉ đứng im bên ngoài một lúc lâu rồi lặng lẽ biến mất vào màn đêm.

Nghe xong câu chuyện, đám nhóc đứa nào cũng nổi hết da gà. Riêng tôi, vốn là đứa gan dạ nhất nhóm, nên chẳng cảm thấy sợ hãi gì mấy.

— Chả có gì hay ho cả. Mày làm quá lên thôi. Chỉ là truyền thuyết, làm gì có thật chứ. — Tôi cười khẩy.

Brian lập tức phản bác:

— Nhưng… mẹ em nói bà ấy đã từng gặp nó rồi.

— Mày đùa đấy à? Chẳng vui chút nào đâu.

Ngay lập tức, cả đám nhốn nháo như thể vừa nghe thấy tin động trời. Jien vội ôm chặt lấy Min, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.

— Có gì đâu mà sợ. Mày nhát thật đấy. — Tôi bật cười. — Mẹ thằng Brian chắc chỉ nhìn nhầm thôi, hoặc xem phim kinh dị nhiều quá.

Không phải đâu! Mẹ em bảo là gặp thật mà. — Brian khăng khăng bảo vệ lời kể của mình.

Nhưng tôi vẫn cho rằng đó chỉ là một câu chuyện được thêm thắt để truyền thuyết trở nên đáng tin hơn.

Thế thì kể nghe xem nào. — Tôi khoanh tay nhìn nó. — Mẹ mày đã gặp cái gì?

Mẹ em kể rằng chuyện đó xảy ra vào một lần bố đi công tác xa. Hôm ấy, ở nhà chỉ có mẹ và chú chó Kii…

Sau khi ăn tối và dọn dẹp xong, mẹ ngồi xem tivi như mọi ngày. Kii nằm ngay bên cạnh, lim dim mắt như sắp ngủ. Mọi thứ đều rất bình thường cho đến khi từ một góc tối trong nhà bỗng vang lên một âm thanh lạ.

Ban đầu, mẹ tưởng mình nghe nhầm. Nhưng khi lắng tai nghe kỹ, mẹ nhận ra đó giống hệt giọng của chính mình.

Kii cũng lập tức phản ứng. Nó vểnh tai lên, dựng đuôi và nhìn chăm chú về phía phát ra âm thanh. Điều đó khiến mẹ càng thêm bất an, bởi rõ ràng không chỉ mình mẹ nghe thấy.

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tay chân bà cứng đờ, không dám cử động mạnh.

Rồi tiếng gọi ấy lại vang lên.

Kii… Kii…

Đó là giọng của mẹ, nhưng lại phát ra từ góc nhà tối om.

Âm thanh ấy lặp đi lặp lại hai, ba lần, kéo dài trong vài chục giây. Mỗi lần tiếng gọi vang lên, Kii lại nhìn chằm chằm vào góc tường và sủa đáp trả như thể đang đối diện với một thứ gì đó mà mẹ không thể nhìn thấy.

Còn bà thì chỉ biết ngồi chết lặng trên ghế, cảm giác sợ hãi ngày một lớn dần khi tiếng gọi mang chính giọng nói của mình vẫn đều đều vọng ra từ bóng tối.

Chỉ có vậy thôi à? Tao vẫn chưa tin lắm. Có khi chỉ là trùng hợp thôi thì sao? — Tôi chen ngang, dù trong lòng đã bắt đầu có chút rùng mình nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.

Brian nhìn tôi một lúc, vẻ mặt vừa lo lắng vừa dè chừng, như thể nó sợ phản ứng của tôi còn hơn cả câu chuyện mà nó đang kể.

Dạ… nhưng em vẫn chưa kể hết…

Giọng nó nhỏ đi thấy rõ.

Cả nhóm lập tức im lặng. Những tiếng côn trùng kêu ngoài bãi cỏ dường như cũng trở nên rõ ràng hơn trong khoảnh khắc ấy. Brian nuốt khan một cái, hít sâu rồi tiếp tục kể phần còn dang dở của câu chuyện.

Mẹ em bế Kii chạy thật nhanh vào phòng ngủ rồi khóa chặt cửa lại. Dù đã ở trong phòng, bà vẫn chưa thể hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra…

Khoảng một tiếng sau, từ bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cốc… cốc… cốc…

Cùng lúc đó là một giọng nói trầm thấp quen thuộc:

Em ơi, anh về rồi đây. Mau mở cửa cho anh.

Đó là giọng của bố em.

Mẹ lập tức đứng dậy, bước nhanh đến cửa. Bàn tay bà vừa định chạm vào tay nắm thì chợt khựng lại. Bố vẫn đang đi công tác xa, làm sao có thể về nhà vào giờ này được?

Một cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể.

Mẹ từ từ lùi lại khỏi cánh cửa, hơi thở trở nên gấp gáp. Kii cũng đứng bật dậy, không ngừng nhìn chằm chằm về phía cửa như thể đang theo dõi một thứ gì đó ở bên ngoài.

Run rẩy, mẹ với lấy chiếc điện thoại đặt trên giường và gọi cho bố.

Chỉ sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc:

Vợ gọi anh có chuyện gì vậy? Anh vẫn chưa về được đâu, chắc phải đến mai mới kịp. Vợ đợi anh nhé.

Mẹ gần như nghẹn giọng:

Anh… anh vẫn chưa về sao? Vậy người đang đứng ngoài cửa là ai?

Em nói gì cơ?

Giọng nói kêu gọi ngoài cửa dần trở nên khàn đặc hơn, tiếng gõ cửa thì đã chuyển thành âm thanh đập cửa một cách mạnh bạo.

Có ai đó đang ở ngoài kia… Nó dùng chính giọng nói của anh để gọi em mở cửa…

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Vợ à, nghe anh này. Bình tĩnh lại. Tuyệt đối đừng mở cửa. Cứ ở yên trong phòng, em sẽ an toàn.

Sau đó, tiếng đập cửa và giọng nói bên ngoài vẫn kéo dài thêm một lúc rồi mới biến mất.

Đêm hôm ấy, mẹ em không hề bị thương hay mất mát thứ gì. Thế nhưng, những gì bà nghe và trải qua đã để lại một vết sẹo trong tâm trí. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại chuyện đó, bà vẫn không thể quên được cảm giác sợ hãi ấy…

Thôi anh đừng kể nữa… Chị Jien khóc rồi kìa. — Min vội lên tiếng ngăn lại.

Tôi quay sang nhìn. Jien thật sự đã đỏ hoe mắt, hai tay ôm chặt lấy Min như sợ chỉ cần buông ra một chút là thứ gì đó sẽ xuất hiện từ trong bóng tối.

Dù chẳng ai muốn thừa nhận, nhưng câu chuyện của Brian đã khiến cả đám nhóc chúng tôi sợ đến mất vía.

Những ngày bình thường, sau khi chơi xong, đứa nào cũng tự chạy về nhà. Thế nhưng hôm đó, không ai còn đủ can đảm để đi một mình. Đứa nào đứa nấy đều nằng nặc đòi bố mẹ Jien đưa về tận cửa nhà mới chịu.

Trên đường về, cả nhóm im lặng một cách lạ thường. Không còn tiếng cười đùa hay tranh cãi như mọi khi. Mỗi đứa đều thỉnh thoảng liếc nhìn những góc tối ven đường như sợ rằng chỉ cần quay đầu đi một chút, sẽ có thứ gì đó trực chờ lao tới.

Tối hôm ấy, tôi dám chắc rằng chẳng đứa nào ngủ ngon. Có lẽ bọn nó sẽ trùm chăn kín mít, khóa chặt cửa phòng rồi nằm co ro trên giường, cố gắng quên đi câu chuyện đáng sợ mà Brian đã kể lúc chiều. Thậm chí ngay cả tôi, người luôn tự nhận mình gan dạ nhất nhóm cũng không ngoại lệ. Tôi không thể ngăn bản thân nhớ đến giọng nói vang lên từ phía sau cánh cửa trong câu chuyện ấy.

Dù vậy, tôi vẫn nhất quyết không tin câu chuyện của Brian.

Nhảm nhí. Làm gì có ma quỷ hay quái vật nào ở đây chứ… Tao phải tận mắt thấy thì mới tin.” — Tôi luôn tự trấn an mình bằng thái độ đầy hống hách như thế.

Đã vài tháng trôi qua kể từ ngày nghe câu chuyện ấy.

 Trong khoảng thời gian đó, đám trẻ trong vùng liên tục kể về những hiện tượng kỳ lạ mà chúng gặp phải.

Min quả quyết rằng có lần nó nghe thấy tiếng mẹ gọi mình giữa đêm khuya, dù đến sáng dậy hỏi thì mẹ nó bảo bà vẫn ngủ say trong phòng. Jien thì kể rằng dạo gần đây, mỗi lần ra ngoài, bố mẹ nó đều dặn phải khóa chặt cửa và còn thống nhất với nhau một mật mã để nhận biết lẫn nhau.

Tôi chỉ bật cười trước những câu chuyện ấy.

Chắc người lớn chỉ đề phòng trộm cướp thôi. Còn Min, tao nghĩ mày bị ám ảnh quá rồi nên tưởng tượng ra tiếng mẹ mình đấy.

Tôi nói với vẻ như chắc chắn mình hiểu rõ mọi chuyện.

Trong mắt tôi lúc đó, tất cả chỉ là những lời đồn bị thổi phồng bởi nỗi sợ hãi của trẻ con và sự cẩn trọng quá mức của người lớn.

Nhưng rồi đến một ngày, những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra với chính tôi.

Hôm ấy, John — em trai tôi — xin phép được ra ngoài chơi với một nhóm bạn mới quen và ngủ lại qua đêm ở nhà họ. Tôi vốn khá dễ tính nên đồng ý ngay mà chẳng suy nghĩ nhiều, dù sao thì nó cũng đã mười bốn tuổi rồi.

“Không có nó ở nhà cũng hơi chán nhỉ…” — tôi thầm nghĩ.

Tôi mở cửa bước ra ngoài đi dạo quanh khu mình sống.

Hôm ấy, thời tiết đẹp đến lạ. Bầu trời trong xanh, gió thổi nhè nhẹ qua những tán cây. Tôi lang thang hết chỗ này đến chỗ khác, lúc thì hái vài bông hoa ven đường, lúc lại đuổi theo những cánh bướm đủ màu đang bay lượn trên đồng cỏ. Cuối cùng, tôi ngồi dưới gốc cây táo lớn gần khu đất trống để tận hưởng không khí mát mẻ của buổi chiều.

Được một lúc thì Min và Jien cùng vài đứa trẻ khác bắt gặp tôi. Chúng chạy lại ríu rít xin chơi cùng.
Thế là cả đám lại tụ tập như mọi khi. Chúng tôi cười đùa không ngớt, bày ra đủ trò chơi ngốc nghếch rồi kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước khiến đứa nào cũng ôm bụng cười.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã ngả dần về phía chân trời. Ánh nắng vàng cam phủ lên cả khu ngoại ô yên tĩnh.

Chúng tôi tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy.

Tôi cầm phần thức ăn tối mà hàng xóm tốt bụng đã chuẩn bị giúp mình, trở về căn nhà nhỏ. Tôi bật chiếc bếp cũ lên để hâm nóng thức ăn rồi mang ra bàn phòng khách.

Tivi vẫn phát những chương trình quen thuộc như mọi ngày. Tôi vừa ăn tối vừa chăm chú theo dõi màn hình, thời gian trôi rất nhanh.

Ăn xong, tôi dọn dẹp bàn ăn, tắt tivi rồi đi lên phòng chuẩn bị ngủ. Tuy vậy, tôi vẫn chưa buồn đi ngủ ngay. Chiếc đèn bàn vẫn sáng khi tôi mải mê chơi trò chơi trên cái máy điện tử cầm tay của mình.

Mãi đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, tôi mới ngáp dài, đặt máy xuống rồi đứng dậy tắt đèn.

Chiếc giường của tôi nằm sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thẳng ra khu rừng phía sau nhà. Ban ngày, đó chỉ là một khu rừng bình thường. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những tán cây đen đặc chồng lên nhau khiến nó trở nên âm u và đáng sợ lạ thường.

Tôi vô thức liếc ra ngoài cửa sổ.

Bóng tối bao trùm tất cả.

Sâu từ trong rừng cây, tôi chắc đã thấy một cái bóng đen cao gần ba mét, đang lấp ló đứng ở đó. Nó bất động, đôi mắt sáng rực nhuốm đỏ đang nhìn về phía căn nhà của tôi.

Một cảm giác khó tả thoáng lướt qua khiến tôi vội kéo kín rèm lại rồi chui vào chăn, tự nhủ lòng mình rằng chỉ đang gặp ảo giác.

Tôi cố híp mắt trong sự dè dặt sợ hãi. Vừa lim dim được vài phút thì từ dưới nhà bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cộc… cộc… cộc…

Ngay sau đó là giọng nói vang lên:

Anh hai, mở cửa cho em với. Anh hai còn thức không?

Là giọng nói của John.

Tôi dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy rồi bước ra khỏi phòng, đi xuống cửa chính.

Ủa? Mày không ngủ lại à, John?

Giọng thằng bé vang lên từ bên ngoài:

Bạn em hủy kèo mất rồi. Nên giờ em phải tự đi bộ về đây nè, chán chết đi được. Anh mở cửa cho em mau đi.

Tay tôi đặt lên nắm cửa nhưng vẫn chần chừ.

Là mày thật không đấy, John?

Bên ngoài im lặng vài giây rồi đáp lại:

Anh hỏi gì kỳ vậy? Em đây mà. Mở cửa cho em đi.

Giọng nói nghe hoàn toàn giống em trai tôi.

Sự thúc giục có phần gấp gáp của nó khiến tôi hơi nghi ngờ. Nhưng rồi tôi tự cười nhạo chính mình.

Mình nghĩ linh tinh quá rồi.

Trời đã khuya thế này, việc nó sốt ruột cũng là chuyện bình thường.

Nghĩ vậy, tôi mở cửa.

John đang đứng trước hiên nhà.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi rồi nở một nụ cười quen thuộc. Thế nhưng không hiểu vì sao, nụ cười ấy lại có chút gì đó gượng gạo khiến tôi cảm thấy không thoải mái.

Dẫu vậy, cơn buồn ngủ đã làm tôi chẳng còn tâm trí để suy nghĩ nhiều.

John bước ngang qua tôi, đi thẳng về phía phòng của nó.

Cạch.

Cánh cửa phòng khép lại. Ngôi nhà một lần nữa chìm vào im lặng.

Sáng hôm sau, vừa thức dậy, tôi sang phòng John xem thử nó đã dậy chưa.

Nhưng căn phòng lại trống không.

Chiếc giường bừa bộn một cách kỳ lạ. Chăn mền bị xới tung lên như thể có ai đó vừa lục lọi khắp nơi để tìm kiếm thứ gì.

Tôi nhíu mày nhìn quanh.

Quái thật… Bình thường thằng oắt này ngủ nướng lắm mà. Hôm nay lại dậy sớm hơn cả mình à?

Nghĩ vậy, tôi bước xuống phòng khách.

Và rồi tôi nhìn thấy John.

Nó đang đứng cạnh cửa sổ, quay mặt về phía tây, là hướng của khu rừng sau nhà.

Điều kỳ lạ là nó đứng hoàn toàn bất động.

Không cử động.

Không nói gì.

Và có thể là không thở.

Cứ như một bức tượng.

John!

Tôi gọi lớn rồi chạy lại gần.

Thằng bé không hề giật mình. Nó từ từ quay đầu về phía tôi.

Trên môi nó lại xuất hiện nụ cười gượng gạo mà tôi đã thấy vào đêm qua.

Một nụ cười kì lạ khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

Này, mày sao thế? Sáng sớm đứng đây làm gì vậy?

— Có gì đâu, anh hai. Em tập thể dục ấy mà!

Tôi nhìn nó đầy nghi ngờ.

Rõ ràng tôi đã thấy nó đứng yên ở đó từ khá lâu, chẳng hề nhúc nhích lấy một lần. Thế mà giờ nó lại bảo mình đang tập thể dục. Nghe vô lý đến mức chẳng ai muốn tin.

Nhưng nếu không phải tập thể dục thì nó đang làm gì? Tôi cũng không biết.

Vì thế tôi chỉ nhún vai cho qua rồi tiếp tục công việc thường ngày, dù trong lòng vẫn còn vương lại cảm giác khó hiểu về hành động kỳ lạ của em trai mình.

Ăn xong bữa trưa, tôi lập tức chạy sang nhà Jien. Vừa đến nơi, tôi đã thấy Brian và Min cũng đang ngồi ở đó.

Không chần chừ, tôi kể cho cả nhóm nghe những hành động kỳ lạ của John từ tối hôm qua đến giờ.
Nghe xong, cả đám bắt đầu đưa ra đủ loại suy đoán.

Anh John bị huỷ kèo nên không khoẻ hay sao? — Min bật cười.

Hay là chơi bời chán quá nên ảnh cố tình pha trò thôi. — Jien góp lời.

Brian ngồi im một lúc rồi bất ngờ lên tiếng:

Hay là… đó không phải John?

Nghe đến đây, tim tôi như hẫng một nhịp.

Này, mày nói linh tinh gì vậy, Brian? — Tôi lập tức gắt lên.

Brian nhún vai.

Thì em chỉ đoán thôi mà. Giống như câu chuyện em kể tháng trước ấy…

Cả nhóm bỗng im bặt.

Không khí trong căn phòng trở nên nặng nề đến lạ.

Tôi có thể nghe rõ nhịp tim mình đang đập nhanh dần trong lồng ngực.

Đừng đùa nữa, chả vui chút nào đâu, Brian. — Tôi nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu.

Jien thấy bầu không khí căng thẳng liền vội đổi chủ đề:

Thôi nào, mọi người ngồi xuống đi. Em lấy bánh ra cho cả nhóm ăn nhé. Mà sao anh Aline không rủ anh John sang chơi cho vui?

Tôi thở dài.

Thì tao thấy nó chẳng có vẻ hứng thú gì. Nên tao qua đây một mình.

— Vậy à…

Chẳng ai nói thêm gì về chuyện đó nữa.

Một lúc sau, đám nhóc lại quây quần quanh chiếc bàn nhỏ, vừa ăn bánh vừa trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Tiếng cười nói nhanh chóng lấp đầy căn phòng, nhưng riêng tôi vẫn không thể gạt khỏi đầu câu nói ban nãy của Brian.

Hay là… đó không phải John?

Dù luôn tự nhủ đó chỉ là một câu đùa ngớ ngẩn, tôi vẫn cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ đang âm thầm lớn dần trong lòng mình.

Ăn hết đĩa bánh, tôi đứng dậy vươn vai cho đỡ mỏi vì đã ngồi quá lâu.

Tôi bước ra ban công tầng hai nhà Jien. Từ đây có thể nhìn thẳng sang căn nhà nhỏ của hai anh em tôi ở phía bên kia con đường.

Và rồi tôi nhìn thấy John.

Nó đang đứng lấp ló ngay cửa sổ nhà mình, hướng mắt về phía nhà Jien.

Đúng lúc ấy, đám nhóc cũng ùa ra ban công.

John ơi! Sang đây chơi với tụi này đi!

Từ xa, John đáp lại bằng một nụ cười kì quái rồi lập tức bước về phía nhà Jien. Chẳng mấy chốc, tiếng chuông cửa vang lên. Đám trẻ vội chạy xuống mở cửa.

John à, cậu qua trễ quá! Bánh sắp hết mất rồi!

— Tiếc thật đó, nãy giờ vui lắm luôn!

— Mau vào trong ngồi chơi đi!

John bước vào nhà giữa sự chào đón nhiệt tình của cả nhóm.

Chúng tôi nhanh chóng ngồi thành một vòng tròn trong phòng khách. Tôi ngồi đối diện với John, vừa đủ để quan sát nó một cách rõ ràng.

Đứa nào cũng cười nói rôm rả, thi nhau kể những câu chuyện ngốc nghếch để chọc cả nhóm.

Chỉ riêng John là khác.

Nó ngồi yên lặng từ đầu đến cuối.

Thỉnh thoảng, nó mỉm cười khi nghe người khác nói chuyện, nhưng hầu như không tham gia vào bất kỳ câu chuyện nào. Cảm giác như nó đang âm thầm quan sát tất cả chúng tôi hơn là thực sự hòa vào cuộc vui.

Tôi vài lần định bắt chuyện với nó, nhưng rồi lại thôi. Không hiểu sao, từ sáng đến giờ tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Dẫu vậy, nhìn vẻ mặt bình thản của John, tôi lại tự nhủ có lẽ mình đang suy nghĩ quá nhiều.

Hôm ấy, cả nhóm chơi đến tận chiều tối. Chúng tôi thay phiên nhau chơi điện tử, đánh cờ caro rồi lục tung đống đồ chơi của Jien để tìm trò mới.

Tiếng cười vang khắp căn nhà.

Nhưng giữa những âm thanh náo nhiệt ấy, tôi vẫn nhiều lần vô thức nhìn sang John.

Và lần nào cũng vậy.

Nó vẫn chỉ ngồi đó, lặng lẽ dõi theo mọi người bằng ánh mắt khó đoán.

Ting… ting…

Âm báo tin nhắn từ điện thoại tôi bất ngờ vang lên giữa lúc cả đám đang cười đùa.

Tôi tiện tay mở màn hình ra xem.

Người gửi: John.

Nội dung tin nhắn:
“Anh hai, em chuẩn bị về nè, ở nhà một mình buồn không haha.”

Tôi chết lặng.

Từng chữ trên màn hình như đóng băng trước mắt tôi.

Chậm rãi, tôi ngẩng đầu lên nhìn John đang ngồi đối diện.

Nó cũng đang nhìn tôi.

Rồi từ từ nở một nụ cười.

Một nụ cười rộng đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Mày… đùa gì vậy, John? — Tôi bật cười gượng. — Đang ngồi ở đây mà lại nhắn tin bảo sắp về. Tính hù tao à? Không dễ đâu nhé…

Giọng tôi run đến mức chính tôi cũng nhận ra.

Những đứa trẻ khác nghe thấy câu nói ấy liền quay sang nhìn. Tiếng cười đùa trong phòng đột ngột biến mất. Không khí trở nên im lặng đến đáng sợ.

John vẫn ngồi yên.

Nụ cười trên môi nó không hề thay đổi.

Rồi nó cất tiếng.

Nhưng đó không phải là giọng của John.

Âm thanh phát ra méo mó và kỳ dị, như thể nhiều giọng nói đang chồng chéo lên nhau. Có lúc nghe giống tiếng người, có lúc lại hoàn toàn xa lạ, khiến không ai có thể hiểu được nó đang nói gì.

Cả căn phòng đông cứng.

Không ai cử động.

Không ai nói được một lời.

Tất cả chỉ biết ngồi đó, nhìn chằm chằm vào sinh vật đang mang diện mạo của John.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại câu chuyện Brian từng kể. Nhưng mẹ của Brian đã sống sót, bởi bà ấy không mở cửa cho hắn.

Còn chúng tôi thì khác.

Chúng tôi không đứng sau một cánh cửa khóa chặt.

Chúng tôi đang ở ngay trước mặt thứ sinh vật mang tên The Mimic.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra một điều đáng sợ.

Suốt thời gian qua, tôi luôn tò mò về kết cục của những người không may rơi vào tay nó. Tôi từng nghĩ đó chỉ là một câu chuyện bịa đặt để hù dọa trẻ con.

Nhưng giờ đây, tôi không còn phải tò mò nữa.

Bởi vì câu trả lời đang ở ngay trước mắt tôi.

Căn phòng chìm trong hỗn loạn. Tiếng la hét vang lên rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi nỗi kinh hoàng.

Tôi muốn chạy.

Tôi muốn hét lên.

Nhưng cơ thể lại cứng đờ, như thể mọi sức lực đều đã bị rút cạn.

Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là bóng dáng của sinh vật ấy giữa căn phòng, cùng nụ cười méo mó chưa từng thuộc về con người.

Và rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.

Tôi cũng là một trong những nạn nhân của nó.

tg:@ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 7 days ago

Đêm Mưa Không Ngủ

A Sleepless, Rainy Night

Một ngôi nhà đơn độc nằm giữa vùng đồi hẻo lánh cạnh khu rừng là nơi gia đình tôi sinh sống. Xung quanh chẳng có ngôi nhà nào, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ở đây có ai khác ngoài ba người: tôi, bố và mẹ. Bố tôi là một nhà khoa học — ít nhất đó là điều ông luôn nói với tôi. Ông có một tầng hầm dưới nhà, nơi mà bố bảo là để ông nghiên cứu chế tạo mọi thứ.
Trong những ký ức mơ hồ của tuổi thơ, tôi nhớ mình từng có một người anh trai. Hình ảnh về anh rất nhạt nhòa, giống như một giấc mơ cũ kỹ mà tôi không thể nắm giữ. Theo trí nhớ của tôi, anh là một cậu bé sống khép kín, ít nói. Tuy trong nhà chỉ có tôi và anh, vậy mà số lần trò chuyện của hai đứa cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Rồi, anh biến mất. Càng lớn lên, tôi càng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào chứng minh anh từng tồn tại: không ảnh chụp, không quần áo cũ, không đồ chơi, thậm chí chẳng ai nhắc đến anh. Dần dần, tôi bắt đầu tin rằng người anh ấy chưa từng có thật, rằng anh chỉ là sản phẩm do trí tưởng tượng của một đứa trẻ cô đơn tạo ra mà thôi.
Có một việc mà từ trước đến nay bố tôi luôn dặn dò hai mẹ con rất kỹ mỗi khi trời đổ mưa vào buổi đêm: hãy lấy một viên thuốc từ chiếc hộp trắng đặt trên kệ rồi uống vào trước khi đi ngủ, như vậy sẽ có một giấc ngủ ngon hơn. Hồi nhỏ, vì rất thích vị của loại thuốc ấy — ngọt như kẹo vậy — nên tôi luôn ngoan ngoãn nghe lời bố. Thỉnh thoảng, tôi còn nài nỉ xin thêm vài viên nữa, nhưng lần nào ông cũng từ chối.
Thế nhưng khi lớn lên, tôi bắt đầu thắc mắc về công dụng thực sự của những viên thuốc đó. Dù đã nhiều lần hỏi bố, ông vẫn chỉ trả lời rằng chúng giúp ngủ ngon hơn. Nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy. Bởi lẽ vào những đêm không mưa, dù không uống viên thuốc ấy, tôi vẫn ngủ rất ngon như thường. 
“Trời mưa rơi trên mái nhà rất ồn ào. Nếu con không uống viên thuốc này, chắc chắn con sẽ không ngủ được đâu.” — Bố giải thích lý do ông luôn bắt hai mẹ con phải uống nó vào mỗi đêm mưa.
“Nhưng con lớn rồi mà bố. Con có thể không uống nữa được không? Đôi khi con cũng muốn thức để ngắm mưa đêm.” — Tôi từng thử viện cớ như vậy để thoát khỏi việc phải uống viên thuốc ấy, nhưng đáp lại chỉ là một trận mắng nghiêm khắc từ bố.
Chỉ vì một viên thuốc mà tôi đã bị bố mắng cho một trận tơi bời. Điều đó khiến tôi càng tin rằng thứ thuốc ấy chắc hẳn phải ẩn chứa điều gì đó đặc biệt thì ông mới phản ứng gay gắt đến vậy.
Khi biết chuyện, mẹ đã tìm gặp tôi để khuyên nhủ. Bà buộc miệng bảo tôi nên ngoan ngoãn uống thuốc như lời bố dặn, nếu không sẽ có chuyện rất kinh khủng xảy ra.
“Chuyện kinh khủng là gì vậy mẹ? Mẹ biết đúng không?” — Tôi lập tức ném ra hàng loạt câu hỏi với vẻ đầy tò mò.
“À không… Ý mẹ là bố sẽ mắng con đấy. Chẳng phải con vừa thấy rồi sao?”
“Vâng ạ…” — Tôi đáp lại một cách cụt hứng. Thấy mẹ cũng không định nói thêm điều gì, tôi chẳng hứng thú tiếp tục cuộc trò chuyện nữa.
Một buổi sáng nọ, tôi xin phép bố mẹ vào rừng dạo chơi. Dù có vẻ không yên tâm, cả hai vẫn đồng ý, nhưng không quên dặn dò tôi đủ điều: không được đi quá xa, không tiếp cận vật lạ, và phải trở về trước khi trời tối. Dẫu vậy, tôi cũng đã lớn rồi, hơn nữa tôi tin rằng khu rừng quanh nhà chẳng có thú dữ hay điều gì đáng sợ cả.
Quả thật, khu rừng vào buổi sáng đẹp và thơ mộng hơn tôi tưởng. Những làn gió nhẹ lướt qua làm các tán cây khẽ đung đưa, như đang chào đón vị khách hiếm hoi ghé thăm. Tôi rất thích bắt côn trùng, đặc biệt là những chú bướm đầy màu sắc. Thế là tôi chạy khắp nơi tìm kiếm chúng, nhưng chẳng thu được kết quả gì ngoài vài chiếc lá khô mắc trên áo. Dù dạo chơi thoải mái, tôi vẫn chắc chắn ngôi nhà của mình luôn nằm trong tầm mắt.
Sau một lúc dạo chơi, tôi ngồi xuống nghỉ chân dưới bóng của một gốc cây lớn, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành của khu rừng.
“Đã lâu rồi mình mới được dạo chơi tự do thế này. Thích thật…” — Tôi thầm nghĩ, vừa ngẩng đầu lên ngắm bầu trời trong xanh thấp thoáng sau những tán lá xanh biếc phía trên.
“Nhưng không có ai chơi cùng thì cũng chán…”
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua trong đầu, một tiếng động lạ bất ngờ vang lên từ sâu bên trong khu rừng, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Âm thanh rất khẽ, giống như tiếng ai đó vô tình giẫm lên lớp lá khô phủ đầy mặt đất.
“Gì vậy nhỉ? Không lẽ ở đây còn có ai khác sao? Mà chắc chỉ là cành cây trên cao rơi xuống hay mấy con này con kia thôi.” — Tôi tự tìm cho mình một lời giải thích để không phải bận tâm thêm nữa.
Dẫu vậy, sự tò mò của một cô nhóc đang tuổi lớn vẫn không dễ dàng bị dập tắt. Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi, đưa mắt nhìn dáo dác khắp xung quanh, cố tìm xem âm thanh vừa rồi phát ra từ đâu.
“Biết đâu mình thật sự tìm được ai đó để chơi cùng thì sao nhỉ?” — Tôi hào hứng nghĩ.
Mang theo sự tò mò, tôi tiếp tục tiến sâu hơn vào khu rừng với hy vọng tìm được thứ vừa tạo ra tiếng động ấy, hoặc ít nhất là biết nó phát ra từ đâu. Đi thêm một đoạn, tôi bất ngờ bắt gặp một cái hang nhỏ nằm khuất sau những bụi cây rậm rạp.
“Ồ, phát hiện mới à? Bố mẹ có biết trong rừng có một cái hang như thế này không nhỉ?”
Sự hiếu kỳ thôi thúc tôi tiến lại gần và ngó vào bên trong.
Cái hang rộng hơn tôi tưởng rất nhiều. Bên trong có một chiếc bàn đá đơn sơ, đúng hơn chỉ là một tảng đá phẳng thôi, trên đó có vài loại trái cây ẩm mốc. Và… một ánh mắt.
Ánh mắt của một thứ gì đó đang nhìn chằm chằm về phía tôi.
À không, là một sinh vật nào đó…
Ánh mắt như phát sáng lên trong bóng tối.
Tôi khựng lại vài tích tắc rồi tá hoả chạy, chạy thật xa ra khỏi đó, ra khỏi khu rừng. Những cành cây quệt vào người, lá khô vỡ vụn dưới chân, nhưng tôi chẳng buồn để ý.
Khi về đến nhà, tôi gần như đổ gục trước cửa. Gương mặt lấm tấm mồ hôi, hơi thở gấp gáp, vẻ hoảng loạn thì vẫn chưa hề biến mất.
Mẹ chạy ra hỏi thăm tôi.
“Chuyện gì vậy con? Trông sắc mặt con tệ lắm.” — Giọng bà đầy vẻ lo lắng.
“Dạ không ạ… không có gì ạ…” — Tôi lắp bắp trả lời, bối rối không biết có nên kể về thứ mình vừa nhìn thấy hay không.
Sự bất thường hiện rõ trên khuôn mặt tôi. Dù tôi có cố che giấu đến đâu, mẹ vẫn nhận ra ngay. Bà dìu tôi vào phòng nghỉ ngơi, liên tục hỏi han xem tôi có bị thương hay gặp chuyện gì trong rừng không, nhưng tôi không màng trả lời.
Bố tôi cũng đã nhìn thấy bộ dạng ấy. Khác với mẹ, ông không hỏi gì. Ông chỉ đứng lặng một lúc, ánh mắt trở nên nặng nề lạ thường.
Bố và mẹ nhìn nhau một cách căng thẳng lạ thường, rồi ông chỉ đáp lại bằng một tiếng thở dài.
Mẹ đưa tôi vào phòng. Thấy tôi có vẻ mệt mỏi, bà không hỏi han gì thêm. Căn phòng nhanh chóng trở lại yên tĩnh, chỉ còn mình tôi nằm trên giường với hàng loạt suy nghĩ rối bời trong đầu.
Tôi không nghĩ sinh vật mình nhìn thấy là một loài động vật. Dù chỉ nhìn thoáng qua, tôi vẫn có cảm giác nó phải cao khoảng một mét tám.
“Liệu rằng có phải là một người nào đó không…”
Tôi nằm suy ngẫm một hồi rồi ngủ thiếp đi đến chập choạng tối vì mệt.
Tối hôm đó, một cơn mưa lớn bất ngờ kéo đến.
Tiếng mưa đập liên hồi lên mái nhà tạo thành những âm thanh nặng nề và kéo dài không dứt. Nhìn viên thuốc quen thuộc nằm trong lòng bàn tay, tôi chợt nảy ra một ý định liều lĩnh.
Tôi sẽ giả vờ uống nó.
Khi bố mẹ không để ý, tôi ngậm viên thuốc vào miệng rồi lén nhổ ra ngay.
Phi vụ diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng.
Hình như tôi đã quên bén đi tình huống đáng sợ hồi sáng. Cảm giác hồi hộp và háo hức nhanh chóng lấn át nỗi lo bị phát hiện. Đây là lần đầu tiên tôi không uống thuốc vào một đêm mưa.
Tôi nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi không ngủ, chăm chú lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài và mong chờ xem liệu có điều gì đặc biệt sẽ xảy ra hay không.
Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.
Dù cuối cùng cũng được thức để ngắm mưa như mong muốn, tôi lại bắt đầu thấy thất vọng. Ngoài tiếng mưa rơi không ngớt và những đợt gió rít ngoài trời, chẳng có điều gì đặc biệt xảy ra cả.
Nhưng có lẽ tôi đã lầm.
Tôi nằm trên giường, lơ đãng đưa mắt về phía cửa sổ.
“Một cành cây à? Sao trước giờ mình chưa từng thấy nó nhỉ?”
Bên ngoài khung kính là một vật thể mờ mịt mà ban đầu tôi cho rằng chỉ là một nhánh cây bị gió giông quật vào cửa sổ. Mỗi lần nó chạm vào mặt kính lại phát ra những tiếng ken két chói tai, khiến tôi hơi khó chịu.
Nhưng rồi tôi chợt nhận ra một điều.
Phòng tôi nằm ở tầng hai. Và xung quanh ngôi nhà này chắc chắn không có cái cây nào cao đến mức đó.
Tim tôi khẽ chùng xuống.
Tôi tiếp tục nhìn chằm chằm vào thứ bên ngoài cửa sổ.
Rồi tôi thấy nó cử động.
Không phải kiểu đung đưa theo gió như cành cây bình thường.
Nó đang chuyển động theo một cách khác.
Một cách chậm rãi nhưng rõ ràng.
Từng chút một.
Từng chút một.
Và rồi, dưới ánh sáng yếu ớt của đêm mưa, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy toàn bộ hình dạng của nó.
Đó không phải cành cây.
Một sinh vật đen ngòm, to gần bằng khung cửa sổ phòng tôi, đang bám trên bức tường bên ngoài ngôi nhà. Nó có khoảng sáu hay tám chi dài, mảnh khảnh như những nhánh cây khô, bấu chặt vào tường và chậm rãi di chuyển trong màn mưa.
Nó đang bò ngang qua cửa sổ phòng tôi.
Cơ thể tôi không còn nghe theo sự điều khiển của chính mình nữa.
Tôi vẫn tỉnh táo, vẫn nhận thức được mọi thứ đang diễn ra, nhưng lại không thể cử động theo ý muốn. Chân tôi tự động bước về phía cửa sổ một cách chậm rãi và cứng nhắc như một con rối bị ai đó điều khiển. 
Tôi muốn dừng lại, muốn quay đầu bỏ chạy. Nhưng cơ thể hoàn toàn không đáp lại. Có lẽ đây là năng lực của con quái vật này.
Bàn tay tôi vô thức đưa lên, gạt chốt khóa rồi từ từ kéo cánh cửa sổ ra. Làn gió lạnh cùng hơi nước từ cơn mưa lập tức tràn vào phòng.
Thứ sinh vật quái dị bên ngoài bắt đầu cử động.
Nó chậm rãi luồn phần thân đồ sộ qua khung cửa, những chiếc chân dài co lại rồi duỗi ra một cách kỳ lạ, cho đến khi toàn bộ cơ thể nó hiện diện trong căn phòng.
Giờ đây, tôi đang đứng đối diện với nó.
Một sinh vật trông giống như một con nhện khổng lồ.
Thế nhưng nó không lao tới tấn công tôi.
Cũng không hề có ý định lại gần.
Nó chỉ đứng yên.
Rồi cơ thể đen ngòm ấy bắt đầu thay đổi hình dạng.
Từng đường nét méo đi, co lại và hòa vào nhau như một cái bóng bị kéo giãn dưới ánh đèn. Chẳng mấy chốc, hình dáng của con nhện khổng lồ dần biến mất, nhường chỗ cho một hình người đang đứng trước mặt tôi.
Đó là một cậu con trai.
Cậu ấy cao khoảng một mét tám, vóc người cân đối và gương mặt khá ưa nhìn. Điều kỳ lạ nhất là tôi có cảm giác mình đã từng gặp cậu ở đâu đó. 
Một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu.
Như thể hình ảnh ấy đã tồn tại từ rất lâu trong những ký ức xa xăm mà tôi không còn nhớ rõ nữa.
Cậu ấy bắt đầu cất tiếng. Giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng đến lạ.
“Em còn nhớ anh chứ, em gái?”
Tôi sững sờ. Chẳng biết từ khi nào, nước mắt đã lặng lẽ lăn xuống má.
“Anh hai… là anh thật sao?” — Tôi lùi lại một bước, giọng run rẩy. — “Không… không đúng. Rõ ràng lúc nãy là một con quái vật mà…”
Đầu óc tôi rối bời như muốn nổ tung. Thấy vậy, cậu ấy cố gắng trấn an tôi.
“Đừng sợ. Anh không muốn làm hại em.”
“Nhưng tại sao anh lại trở thành như thế này?” — Tôi nghẹn ngào hỏi.
Cậu ấy im lặng vài giây rồi chậm rãi đáp:
“Là bố em. À không… là bố của chúng ta. Mười năm trước, ông ấy đã đem anh ra làm thí nghiệm. Những thứ thuốc đó đã khiến anh phải chịu đựng trong đau đớn rất lâu…”
Cậu ngừng lại, như đang cố kìm nén cảm xúc.
“Ông đã tạo ra một loại thuốc kỳ lạ, biến anh thành bộ dạng đáng sợ này rồi từ bỏ anh mà đi. Chắc là ông không lường trước rằng, chính thứ thuốc đó đã giúp anh sống sót và còn sở hữu một vài năng lực kì lạ…”
Tôi chết lặng.
Hóa ra bí mật mà bố mẹ luôn che giấu suốt những năm qua lại chính là người anh trai mà tôi từng rất yêu quý.
“Nhưng tại sao em không thể gặp anh sớm hơn…” — Tôi bật khóc nức nở.
Cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt buồn bã.
“Chỉ những đêm mưa anh mới có thể rời khỏi khu rừng. Mỗi ngày anh chỉ muốn tìm đến em, kể cho em nghe tất cả mọi chuyện. Nhưng lần nào cũng vậy… em đã ngủ rồi.”
Cậu khẽ cúi đầu.
“Đêm mưa nào em cũng ngủ rất say. Vì thế nên anh không làm gì được cả.”
Cổ họng tôi nghẹn cứng lại, không thể thốt nên lời. Một khoảng im lặng nặng nề trong vài giây bao trùm căn phòng.
“Bố mẹ có ở nhà không?” — Anh ấy khẽ hỏi.
Tôi gật đầu.
“Có lẽ… họ đang ngủ rất say, anh ạ…”
Anh trai tôi lặng người trong giây lát. Ánh mắt anh hướng về phía cánh cửa phòng như đang chìm trong những suy nghĩ mà tôi không thể đoán được.
Rồi anh khẽ thở ra một hơi dài.
“Vậy sao…” — Giọng anh trầm xuống.
“Anh định… làm gì ạ?” — Tôi giương đôi mắt long lanh nhìn anh.
“Anh sẽ để họ ngủ.” — Anh cất tiếng, chậm rãi và bình thản đến đáng sợ.
“Ngủ một giấc thật dài… mãi mãi.”
tg:@ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 7 days ago

It took me an hour to complete it😭

I’m not a professional artist, so I spent quite a lot of time on the drawing.

u/Forward-Pattern2591 — 8 days ago

Bức Tranh

Tôi có một người bạn từ thuở nhỏ tên là Bevis. Gia đình cậu ấy khá giàu có. Vài năm trước, ngôi nhà của Bevis từng là căn biệt thự đồ sộ nhất khu tôi sống. Chúng tôi chơi với nhau khá thân. Tôi đặc biệt thích dàn máy chơi game bên nhà cậu ấy nên thường xuyên sang chơi, đến mức bố mẹ Bevis cũng đã quen mặt tôi từ lâu.
Thế rồi Bevis chuyển đi nơi khác. Tôi không rõ nguyên nhân, chỉ biết rằng chuyện ấy đã xảy ra từ khá lâu. Mùa hè năm nay, trong lúc bố mẹ bàn bạc về kế hoạch đi chơi, tôi bất ngờ đề nghị rằng mình muốn đến thăm Bevis. Sau một hồi cân nhắc, họ đã đồng ý, thậm chí còn cho phép tôi ở lại nhà cậu ấy một đêm.
Khoảng một tuần sau, gia đình tôi lên xe, bắt đầu một chuyến đi khá dài để đến nơi ở mới của Bevis. Khi vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy đã nở một nụ cười rạng rỡ. Đã nhiều năm trôi qua kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau.
Ngôi nhà của Bevis nằm giữa một cánh đồng rộng và vắng vẻ. Xung quanh chỉ lác đác vài căn nhà nằm cách khá xa nhau. Dù đã chuyển đi nơi khác, cuộc sống của cậu ấy dường như vẫn không thay đổi nhiều. Ngôi nhà vẫn rộng lớn và khang trang, bên trong vẫn đầy ắp những trò chơi điện tử cùng các kệ truyện tranh mà tôi từng rất yêu thích.
“Bevis, lâu rồi không gặp cậu. Mà bố mẹ cậu đâu rồi?” — Tôi hỏi sau khi đảo mắt nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng ai khác trong nhà.
“À, bố mẹ tớ đang đi công tác vài ngày.” — Bevis đáp với vẻ bình thản. “Cậu cứ ở lại chơi tự nhiên nhé.”.
Bố mẹ tôi rất tin tưởng vào Bevis, cậu thông minh và lanh lợi lắm. Vậy nên họ đã đi tìm một khách sạn riêng để ở, cho chúng tôi có không gian riêng thoải mái hơn.
Tôi được Bevis chiêu đãi đủ thứ sơn hào hải vị có trong nhà. Được thưởng thức những món ăn ngon bên cạnh người bạn thân thiết sau nhiều năm xa cách thì còn gì tuyệt vời hơn nữa.
Ăn xong, cả hai ngồi lại trong phòng khách và trò chuyện không ngớt. Xa nhau vài năm, có lẽ kể từ sáng đến tối cũng chẳng hết chuyện để nói. Chúng tôi kể cho nhau nghe về gia đình, về việc học tập, về những dự định và ước mơ trong tương lai.
Riêng tôi vẫn chưa biết sau này mình muốn trở thành người như thế nào. Còn Bevis thì khác hẳn. Cậu ấy đã có mục tiêu từ rất lâu rồi, cậu muốn trở thành một nhà phê bình văn học. Thành thật mà nói, tôi cũng không hình dung rõ công việc ấy sẽ ra sao, nhưng mỗi khi nhắc đến chúng, đôi mắt Bevis lại sáng lên đầy hào hứng.
Bevis học rất giỏi. Dù sinh ra trong một gia đình vô cùng giàu có, với khối tài sản mà nhiều người chỉ có thể mơ tới, cậu ấy vẫn luôn chăm chỉ và nghiêm túc trong việc học. Bevis không hề ăn chơi hay tiêu xài phung phí như đám con nhà tài phiệt ở ngôi trường cũ mà chúng tôi từng học chung.
Tôi đoán rằng kể cả khi chuyển sang trường mới, cậu ấy vẫn sẽ nằm trong nhóm học sinh xuất sắc nhất. Nhà Bevis còn có hẳn một phòng học riêng,và tôi cũng đã được cậu ấy cho ngắm qua nó. Nói không ngoa, căn phòng ấy trông chẳng khác gì một thư viện thu nhỏ. Những giá sách cao ngất chứa đầy sách giáo khoa, từ điển và đủ loại tài liệu học thuật. Trên tường còn treo hàng tá huy chương cùng giấy khen mà cậu ấy đạt được qua nhiều năm.
Tôi rất thích bước vào căn phòng đó vì sự đồ sộ của chúng, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc bên trong toàn là sách vở và những kiến thức học thuật khô khan là đã thấy đau đầu rồi. Khác với Bevis, tôi chẳng hứng thú gì với việc học đến mức ấy. Nếu được lựa chọn, tôi vẫn thích dành thời gian để vui chơi hơn.
Chiều hôm đó, tôi ngồi trong phòng Bevis chơi điện tử. Thế nhưng sau hàng loạt trận thua liên tiếp, tôi bắt đầu thấy chán. Bỏ dở trò chơi, tôi quyết định đi tìm cậu ấy.
“Nhà rộng thế này biết tìm ở đâu bây giờ nhỉ? Chắc cậu ta đang ở phòng học thôi.” Tôi tự nhủ.
Tôi đi dọc hành lang rồi tìm đến căn phòng học riêng của Bevis. Cánh cửa gỗ lớn khẽ kêu lên khi tôi đẩy vào. Quả nhiên, Bevis đang ngồi ở bàn, chăm chú đọc gì đó.
Tôi bước lại gần, ghé mặt sát vào bàn học của cậu ấy.
— Này, tớ chơi điện tử chán rồi. Cho tớ vào đây ngồi với nhé.
Bevis ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi mỉm cười.
— Được thôi, cậu cứ tham quan đi.
Dù đã từng vào đây vài lần, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên trước sự hoành tráng của căn phòng. Những giá sách cao gần chạm trần nhà xếp kín bốn phía. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng trong không khí, tạo nên cảm giác giống hệt một thư viện thực thụ.
Tôi thong thả đi dọc các kệ sách, lướt mắt qua từng hàng gáy sách đủ màu sắc. Đang đi, một quyển sách dày với bìa đỏ đen nổi bật bất ngờ thu hút sự chú ý của tôi. Trên gáy sách, dòng chữ màu vàng ánh kim hiện lên rõ ràng:
THỰC THỂ BÍ ẨN
Tò mò, tôi đưa tay gạt nhẹ lớp bụi mỏng trên đầu sách rồi kéo nó ra khỏi giá.
— Này Bevis, ra là cậu cũng có sách kinh dị à?
Tôi quay lại, hào hứng hỏi.
— Ồ, tớ cũng không nhớ nữa. Nếu muốn đọc thì cậu cứ tự nhiên nhé.
Bevis trả lời mà mắt vẫn không rời khỏi đống bài tập trước mặt.
Tôi ôm quyển sách đi đến chiếc bàn lớn đặt giữa phòng. Không gian ở đây yên tĩnh đến lạ. Chỉ một tiếng kéo ghế nhẹ cũng vang lên rõ mồn một trong căn phòng rộng lớn.
Tôi ngồi phịch xuống ghế rồi mở sách ra.
Trang đầu tiên.
Rồi trang thứ hai.
Trang thứ ba.
Nhưng nội dung bên trong hoàn toàn không giống những gì tôi tưởng tượng. Chẳng có những câu chuyện ly kỳ hay tranh minh họa dày đặc nào cả. Hầu hết chỉ là những trang giấy kín đặc chữ.
— Sao không có hình nhỉ? Lười đọc chữ chết đi được.
Tôi lẩm bẩm, vừa nói vừa lật nhanh từng trang.
Những tờ giấy liên tục lướt qua đầu ngón tay tôi.
— À, có hình rồi này.
Tôi lập tức hứng thú hơn một chút.
Số lượng hình minh họa trong sách khá ít, nhưng bức nào bức nấy đều được vẽ rất chi tiết. Chúng mô tả những thực thể kỳ lạ với hình dạng khó hiểu, vừa đáng sợ vừa bí ẩn. Chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến người ta tò mò muốn biết chúng là thứ gì.
Tiếc rằng tôi không phải kiểu người có thể ngồi yên đọc hết một cuốn sách dày cộp. Dù tò mò đến đâu, sự kiên nhẫn của tôi cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Tôi tiếp tục lật qua từng trang mà không buồn đọc kỹ nội dung, kể cả khi đó là cuốn THỰC THỂ BÍ ẨN đầy hấp dẫn này.
Lướt chưa đầy mười phút, tôi lại thấy chán.
Tôi gập quyển sách lại rồi đem trả về đúng vị trí trên kệ. Quay đầu nhìn sang, Bevis vẫn đang cặm cụi làm bài tập như từ nãy đến giờ. Đúng là chỉ có Bevis mới tập trung được đến vậy.
Tôi vươn vai, duỗi chân tay vài cái, như thể mình vừa phải ngồi yên hàng giờ đồng hồ.
— Cậu học đến bao giờ mới xong thế? Tớ chán quá rồi, muốn có người chơi cùng cơ.
— Đợi tớ khoảng nửa tiếng nhé. Tớ sắp làm xong rồi.
Tôi kéo một chiếc ghế gỗ đến ngồi cạnh bàn học của Bevis. Cậu ấy chẳng nói gì thêm, chỉ tiếp tục viết bài. Cây bút trong tay di chuyển liên tục trên trang giấy, tạo nên những tiếng sột soạt đều đặn.
Không hiểu sao âm thanh ấy lại dễ chịu đến thế.
Tôi chống cằm nhìn vở một lúc, rồi mí mắt dần trở nên nặng trĩu. Căn phòng yên tĩnh, tiếng bút của Bevis đều đều như một bản nhạc ru ngủ. Chẳng mấy chốc, tôi bắt đầu lim dim rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Một lúc sau, có người khẽ lay vai tôi.
— Dậy đi Aiden.
Tôi mở mắt ra, thấy Bevis đang đứng bên cạnh.
— Tớ làm xong bài rồi này. Xuống bếp ăn chút gì nhé?
Tôi dụi dụi mắt khi Bevis kéo tay mình xuống bếp. Nhưng cơn buồn ngủ vẫn đè nặng, khiến tôi chẳng thấy đói chút nào.
— Cậu ăn đi, tớ muốn lên phòng cậu nằm nghỉ một lát.
Bevis gật đầu rồi đi chuẩn bị phần ăn cho riêng mình.
Tôi ngước nhìn đồng hồ, sau đó lần theo trí nhớ để tìm đường đến phòng cậu ấy. Bên ngoài, trời đã bắt đầu chập choạng tối.
Khi đi dọc hành lang, tôi vô tình dừng lại trước một bức tranh treo giữa lối đi dài. Nhà Bevis có rất nhiều tranh, đủ mọi kích cỡ và hình thái, nhưng bức tranh này lại mang đến cảm giác khác hẳn. 
Nó không có khung đẹp như những bức khác. Trông nó kì lạ mà chân thực, khiến tôi đứng nhìn chằm chằm vào đó suốt hàng chục giây.
Trong tranh là một cánh đồng rộng lớn trải dài. Giữa khung cảnh ấy đứng sừng sững một con bù nhìn.
Ít nhất, tôi nghĩ đó là một con bù nhìn.
Bởi hình dạng của nó trông chẳng bình thường chút nào.
Phần đầu nó méo mó như được ghép từ những mảnh vải rách nát. Đôi mắt chỉ là những nét chấm nguệch ngoạc, méo mó và lem nhem. 
Cái miệng ngoác rộng một cách dị dạng, để lộ hàm răng nhọn hoắt. Bên trong khoang miệng tối đen là những vệt màu đỏ sẫm nhầy nhụa, trông như thứ gì đó vẫn còn đang rỉ xuống.
Tôi có cảm giác mình đã từng nhìn thấy thứ này ở đâu đó. Nhưng dù cố nhớ thế nào, tôi cũng không thể nhớ ra.
Tôi không để tâm đến bức tranh ấy quá lâu. Lúc này, thứ tôi cần nhất chỉ là một giấc ngủ.
Gạt những suy nghĩ vẩn vơ sang một bên, tôi tiếp tục bước về phía phòng của Bevis.
Vừa đến nơi, tôi lập tức ngả người xuống giường. Chiếc nệm mềm đến mức cơ thể như chìm hẳn vào trong. Cơn buồn ngủ vốn đã âm ỉ từ trước nhanh chóng kéo tôi vào giấc ngủ thêm một lần nữa.
Không biết đã qua bao lâu, tôi bỗng choàng tỉnh khi cảm nhận được có người đang ngồi bên cạnh.
Bevis đã ăn tối xong và quay trở lại phòng từ lúc nào.
— Aiden à, cậu mệt lắm hả? Ngủ nãy giờ luôn đó.
Tôi dụi mắt rồi ngồi dậy.
— Tớ không sao.
— Mấy giờ rồi, Bevis?
— Chín giờ rồi. Dậy chơi điện tử đi.
Nghe đến đó, cơn ngái ngủ trong tôi cũng vơi đi đôi chút.
Chẳng mấy chốc, cả hai đã ngồi trước màn hình như những ngày còn nhỏ. Tiếng nút bấm lách cách vang lên không ngừng, xen lẫn những câu nói đùa và tiếng cười. Dù đã nhiều năm không gặp, cảm giác xa cách gần như không tồn tại. Mọi thứ vẫn tự nhiên như thể chúng tôi mới chỉ xa nhau vài ngày.
Chúng tôi chơi điện tử và trò chuyện đến tận khuya. Không ai nhớ chính xác mình đã ngủ từ lúc nào, chỉ biết rằng cả hai đều thiếp đi trong sự mệt mỏi sau một ngày dài.
Sáng hôm sau, khi mở mắt ra, tôi nhận thấy Bevis đã không còn ở trong phòng. Có lẽ cậu ấy đã dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng.
Tôi vươn vai rồi bước xuống giường, chậm rãi đi về phía cửa phòng. Đang đặt tay lên nắm cửa để xuống bếp, tôi chợt nhớ đến bức tranh kỳ lạ ngoài hành lang tối qua.
Sự tò mò bất ngờ trỗi dậy.
Tôi lập tức mở cửa rồi bước nhanh ra hành lang, hướng thẳng đến nơi đã treo bức tranh ấy.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi khựng lại.
Bức tranh biến mất rồi.
Không còn khung tranh nào, cũng không còn hình ảnh con bù nhìn với nụ cười méo mó đáng sợ mà tôi đã nhìn thấy tối qua.
Ở vị trí đó chỉ có một khung cửa sổ.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp kính, hắt những vệt sáng nhợt nhạt xuống nền hành lang.
Tôi đứng sững một lúc, cố nhớ xem mình có nhầm lẫn hay không.
Nhưng không thể nào.
Tôi nhớ rất rõ mình đã dừng lại ở đây, nhớ rõ từng chi tiết kỳ dị trên khuôn mặt của thứ được vẽ trong bức tranh ấy.
Vậy mà giờ đây, trước mắt tôi chỉ là một khung cửa sổ bình thường, như thể bức tranh chưa từng tồn tại.
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi đứng thêm vài giây trước khung cửa sổ, rồi tự nhủ rằng có lẽ mình đã nhìn nhầm vì quá buồn ngủ. Nghĩ vậy, tôi gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc trong đầu và đi xuống bếp tìm Bevis.
Vừa bước vào, tôi đã thấy cậu ấy đang sắp xếp đồ ăn trên bàn.
— Cậu dậy rồi à, Aiden? Mau ăn đi, tớ chuẩn bị cho cậu đấy.
— Cậu dậy sớm thật đấy, Bevis. Cảm ơn vì bữa sáng nhé.
Tôi ngồi xuống bàn ăn, nhưng tâm trí vẫn luẩn quẩn quanh bức tranh biến mất ngoài hành lang. Có lẽ vì vậy mà vẻ mặt tôi trông khá thất thần.
Bevis nhanh chóng nhận ra điều đó.
— Aiden?
Tôi không đáp.
— Aiden!
Tôi giật mình ngẩng đầu lên.
— Hả? À… tớ không sao đâu.
— Có chuyện gì đó phải không?
Giọng Bevis trở nên nghiêm túc.
— Thì… là thế này.
Tôi chần chừ vài giây rồi tiếp tục.
— Hôm qua, trên hành lang gần phòng cậu có một bức tranh rất lạ. Sáng nay tớ quay lại xem thì nó biến mất rồi. Chỗ đó giờ chỉ còn một khung cửa sổ thôi.
Vừa nghe xong, sắc mặt Bevis lập tức thay đổi.
— Thật sao?
Cậu ấy đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn.
— Nó trông như thế nào? Cậu nhìn thấy lúc mấy giờ? Cậu đứng nhìn nó bao lâu?
Những câu hỏi dồn dập khiến tôi hơi bối rối.
— Tớ… không nhớ rõ. Nó giống một con bù nhìn, nhưng trông rất đáng sợ.
Tôi nuốt khan.
Dù có thể miêu tả rõ ràng chi tiết bức tranh, tôi vẫn không muốn nhớ lại đôi mắt nguệch ngoạc và cái miệng dị dạng của thứ xuất hiện trong bức tranh ấy.
Bevis im lặng.
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm trong vài giây, vẻ mặt căng thẳng đến mức khiến tôi thấy bất an.
Rồi cậu ấy khẽ nói:
— Aiden à… tớ nghĩ cậu không nên ở đây lâu nữa.
— Tại sao?
— Vì tớ nghĩ cậu đã bị thứ thực thể Bù Nhìn nhắm đến rồi.
Tôi sững người khi nghe đến hai chữ “thực thể”. Vì tôi chắc đã lướt thấy hình ảnh thứ sinh vật Bù Nhìn ấy bên trong quyển sách dày cộm kia.
— Gì cơ?
— Mau gọi bố mẹ cậu đến đón đi. Càng sớm càng tốt.
— Khoan đã… Thực thể Bù Nhìn là gì? Nó sẽ làm gì tớ sao?
Bevis cúi đầu, hai bàn tay siết chặt lấy nhau.
— Tớ không biết chính xác.
Giọng cậu ấy nhỏ đi.
— Nhưng trước đây bố mẹ tớ từng cảnh báo về nó. Họ nói rằng nếu một người bị thực thể Bù Nhìn chú ý đến… thì sớm muộn gì nó cũng sẽ tìm thấy người đó. Xin lỗi, Aiden. Có lẽ hôm qua tớ đã quên đóng ô cửa sổ đó lại rồi.
Căn bếp bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lồng ngực khi hình ảnh con bù nhìn méo mó kia lại hiện lên trong tâm trí.
— Không ai thoát được sao?
Tôi hỏi bằng giọng run run.
Bevis không trả lời ngay. Cậu ấy chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng.
Sau một lúc lâu, cậu khẽ gật đầu.
— Có lẽ cậu nên về nhà ngay. Tớ không đảm bảo khi về nhà cậu sẽ được an toàn, nhưng chắc đó là cách tốt nhất bây giờ.
Bevis lập tức đứng bật dậy, chạy đến chiếc điện thoại bàn đặt ở góc bếp. Những ngón tay cậu ấy run run kéo từng con số trong khi bầu không khí căng thẳng bao trùm cả căn phòng.
Vài tiếng chuông vang lên.
Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, Bevis nhanh chóng đưa ống nghe cho tôi.
— Bố mẹ à, con cần về nhà ngay bây giờ. Có chuyện gấp lắm rồi ạ.
— Chuyện gì vậy, Aiden?
Giọng mẹ tôi vang lên đầy lo lắng.
— Đến nơi rồi con giải thích sau ạ.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
— Được rồi. Bố mẹ sẽ đến ngay.
Khoảng mười phút sau, chiếc xe quen thuộc đã xuất hiện trước cổng nhà Bevis.
Tôi vội vã chào tạm biệt cậu ấy rồi chạy thẳng ra ngoài. Cánh cửa xe vừa mở ra, tôi lập tức chui vào trong và đóng sầm cửa lại. Chỉ đến lúc đó, tôi mới cảm thấy dễ thở hơn đôi chút.
Trên đường đi, tôi kể lại toàn bộ những gì mình đã nhìn thấy. Từ bức tranh kỳ lạ, khung cửa sổ xuất hiện vào sáng hôm sau, cho đến những lời cảnh báo của Bevis. 
Càng nghe, sắc mặt bố mẹ tôi càng trở nên nặng nề. Không ai cười hay cho rằng đó chỉ là trí tưởng tượng của một đứa trẻ.
Sau khi tôi kể xong, họ lập tức bảo tôi ngồi vào vị trí giữa hàng ghế sau. Tôi không hiểu hành động đó có ý nghĩa gì, nhưng vẻ mặt căng thẳng của họ khiến tôi không dám hỏi.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh qua những con đường vắng.
Tôi ngồi co ro giữa hai ghế, hai tay đan chặt vào nhau, thầm cầu mong mình có thể an toàn trở về nhà.
Rồi bất chợt, ánh mắt tôi bị kéo về phía ô cửa kính bên phải.
Ngoài kia là cánh đồng rộng lớn trải dài bất tận.
Và giữa khoảng không mờ nhạt ấy…
Có thứ gì đó đang đứng. 
Dáng người cao gầy với đôi tay dài bất thường đâm ra hai bên.
Tim tôi như ngừng đập.
Chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, tôi vẫn nhận ra nó. 
Thứ xuất hiện trong bức tranh.
Thực thể Bù Nhìn.
Nó đứng bất động giữa cánh đồng xa xăm. Nhưng khuôn mặt của nó đang hướng thẳng về phía chiếc xe.
Hướng thẳng về phía tôi.
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Lồng ngực tôi thắt lại đến mức đau nhói.
Tôi muốn hét lên. Muốn chỉ tay ra ngoài cửa sổ và nói với bố mẹ rằng tôi đã nhìn thấy nó.
Nhưng cơ thể tôi không nghe theo mệnh lệnh.
Cổ họng nghẹn cứng.
Hai tay tê dại.
Tôi chỉ có thể ngồi bất động, mắt mở trừng trừng nhìn ra bên ngoài, hoảng loạn, kinh hãi và bất lực.
Nỗi sợ hãi ấy lớn đến mức mọi thứ trước mắt tôi dần trở nên mờ nhòe. Tôi không nhớ mình đã trải qua quãng đường còn lại như thế nào.
Chỉ biết rằng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trên chiếc giường quen thuộc trong phòng mình.
Tôi tỉnh dậy và thở phào nhẹ nhõm. 
— Y như mình vừa mơ thấy ác mộng vậy. Ừ, đúng vậy, có lẽ là mơ chăng? haha…
Tôi tự trấn an một cách gượng gạo, tự thấy bản thân như một tên ngốc.
— Chắc là an toàn rồi.
Tôi đã nghĩ như thế, cho đến khi lại liếc thấy “bức tranh” đó ở sau bếp nhà mình.
tg:@NgHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 8 days ago

Bức Tranh

Tôi có một người bạn từ thuở nhỏ tên là Bevis. Gia đình cậu ấy khá giàu có. Vài năm trước, ngôi nhà của Bevis từng là căn biệt thự đồ sộ nhất khu tôi sống. Chúng tôi chơi với nhau khá thân. Tôi đặc biệt thích dàn máy chơi game bên nhà cậu ấy nên thường xuyên sang chơi, đến mức bố mẹ Bevis cũng đã quen mặt tôi từ lâu.
Thế rồi Bevis chuyển đi nơi khác. Tôi không rõ nguyên nhân, chỉ biết rằng chuyện ấy đã xảy ra từ khá lâu. Mùa hè năm nay, trong lúc bố mẹ bàn bạc về kế hoạch đi chơi, tôi bất ngờ đề nghị rằng mình muốn đến thăm Bevis. Sau một hồi cân nhắc, họ đã đồng ý, thậm chí còn cho phép tôi ở lại nhà cậu ấy một đêm.
Khoảng một tuần sau, gia đình tôi lên xe, bắt đầu một chuyến đi khá dài để đến nơi ở mới của Bevis. Khi vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy đã nở một nụ cười rạng rỡ. Đã nhiều năm trôi qua kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau.
Ngôi nhà của Bevis nằm giữa một cánh đồng rộng và vắng vẻ. Xung quanh chỉ lác đác vài căn nhà nằm cách khá xa nhau. Dù đã chuyển đi nơi khác, cuộc sống của cậu ấy dường như vẫn không thay đổi nhiều. Ngôi nhà vẫn rộng lớn và khang trang, bên trong vẫn đầy ắp những trò chơi điện tử cùng các kệ truyện tranh mà tôi từng rất yêu thích.
“Bevis, lâu rồi không gặp cậu. Mà bố mẹ cậu đâu rồi?” — Tôi hỏi sau khi đảo mắt nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng ai khác trong nhà.
“À, bố mẹ tớ đang đi công tác vài ngày.” — Bevis đáp với vẻ bình thản. “Cậu cứ ở lại chơi tự nhiên nhé.”.
Bố mẹ tôi rất tin tưởng vào Bevis, cậu thông minh và lanh lợi lắm. Vậy nên họ đã đi tìm một khách sạn riêng để ở, cho chúng tôi có không gian riêng thoải mái hơn.
Tôi được Bevis chiêu đãi đủ thứ sơn hào hải vị có trong nhà. Được thưởng thức những món ăn ngon bên cạnh người bạn thân thiết sau nhiều năm xa cách thì còn gì tuyệt vời hơn nữa.
Ăn xong, cả hai ngồi lại trong phòng khách và trò chuyện không ngớt. Xa nhau vài năm, có lẽ kể từ sáng đến tối cũng chẳng hết chuyện để nói. Chúng tôi kể cho nhau nghe về gia đình, về việc học tập, về những dự định và ước mơ trong tương lai.
Riêng tôi vẫn chưa biết sau này mình muốn trở thành người như thế nào. Còn Bevis thì khác hẳn. Cậu ấy đã có mục tiêu từ rất lâu rồi, cậu muốn trở thành một nhà phê bình văn học. Thành thật mà nói, tôi cũng không hình dung rõ công việc ấy sẽ ra sao, nhưng mỗi khi nhắc đến chúng, đôi mắt Bevis lại sáng lên đầy hào hứng.
Bevis học rất giỏi. Dù sinh ra trong một gia đình vô cùng giàu có, với khối tài sản mà nhiều người chỉ có thể mơ tới, cậu ấy vẫn luôn chăm chỉ và nghiêm túc trong việc học. Bevis không hề ăn chơi hay tiêu xài phung phí như đám con nhà tài phiệt ở ngôi trường cũ mà chúng tôi từng học chung.
Tôi đoán rằng kể cả khi chuyển sang trường mới, cậu ấy vẫn sẽ nằm trong nhóm học sinh xuất sắc nhất. Nhà Bevis còn có hẳn một phòng học riêng,và tôi cũng đã được cậu ấy cho ngắm qua nó. Nói không ngoa, căn phòng ấy trông chẳng khác gì một thư viện thu nhỏ. Những giá sách cao ngất chứa đầy sách giáo khoa, từ điển và đủ loại tài liệu học thuật. Trên tường còn treo hàng tá huy chương cùng giấy khen mà cậu ấy đạt được qua nhiều năm.
Tôi rất thích bước vào căn phòng đó vì sự đồ sộ của chúng, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc bên trong toàn là sách vở và những kiến thức học thuật khô khan là đã thấy đau đầu rồi. Khác với Bevis, tôi chẳng hứng thú gì với việc học đến mức ấy. Nếu được lựa chọn, tôi vẫn thích dành thời gian để vui chơi hơn.
Chiều hôm đó, tôi ngồi trong phòng Bevis chơi điện tử. Thế nhưng sau hàng loạt trận thua liên tiếp, tôi bắt đầu thấy chán. Bỏ dở trò chơi, tôi quyết định đi tìm cậu ấy.
“Nhà rộng thế này biết tìm ở đâu bây giờ nhỉ? Chắc cậu ta đang ở phòng học thôi.” Tôi tự nhủ.
Tôi đi dọc hành lang rồi tìm đến căn phòng học riêng của Bevis. Cánh cửa gỗ lớn khẽ kêu lên khi tôi đẩy vào. Quả nhiên, Bevis đang ngồi ở bàn, chăm chú đọc gì đó.
Tôi bước lại gần, ghé mặt sát vào bàn học của cậu ấy.
— Này, tớ chơi điện tử chán rồi. Cho tớ vào đây ngồi với nhé.
Bevis ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi mỉm cười.
— Được thôi, cậu cứ tham quan đi.
Dù đã từng vào đây vài lần, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên trước sự hoành tráng của căn phòng. Những giá sách cao gần chạm trần nhà xếp kín bốn phía. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng trong không khí, tạo nên cảm giác giống hệt một thư viện thực thụ.
Tôi thong thả đi dọc các kệ sách, lướt mắt qua từng hàng gáy sách đủ màu sắc. Đang đi, một quyển sách dày với bìa đỏ đen nổi bật bất ngờ thu hút sự chú ý của tôi. Trên gáy sách, dòng chữ màu vàng ánh kim hiện lên rõ ràng:
THỰC THỂ BÍ ẨN
Tò mò, tôi đưa tay gạt nhẹ lớp bụi mỏng trên đầu sách rồi kéo nó ra khỏi giá.
— Này Bevis, ra là cậu cũng có sách kinh dị à?
Tôi quay lại, hào hứng hỏi.
— Ồ, tớ cũng không nhớ nữa. Nếu muốn đọc thì cậu cứ tự nhiên nhé.
Bevis trả lời mà mắt vẫn không rời khỏi đống bài tập trước mặt.
Tôi ôm quyển sách đi đến chiếc bàn lớn đặt giữa phòng. Không gian ở đây yên tĩnh đến lạ. Chỉ một tiếng kéo ghế nhẹ cũng vang lên rõ mồn một trong căn phòng rộng lớn.
Tôi ngồi phịch xuống ghế rồi mở sách ra.
Trang đầu tiên.
Rồi trang thứ hai.
Trang thứ ba.
Nhưng nội dung bên trong hoàn toàn không giống những gì tôi tưởng tượng. Chẳng có những câu chuyện ly kỳ hay tranh minh họa dày đặc nào cả. Hầu hết chỉ là những trang giấy kín đặc chữ.
— Sao không có hình nhỉ? Lười đọc chữ chết đi được.
Tôi lẩm bẩm, vừa nói vừa lật nhanh từng trang.
Những tờ giấy liên tục lướt qua đầu ngón tay tôi.
— À, có hình rồi này.
Tôi lập tức hứng thú hơn một chút.
Số lượng hình minh họa trong sách khá ít, nhưng bức nào bức nấy đều được vẽ rất chi tiết. Chúng mô tả những thực thể kỳ lạ với hình dạng khó hiểu, vừa đáng sợ vừa bí ẩn. Chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến người ta tò mò muốn biết chúng là thứ gì.
Tiếc rằng tôi không phải kiểu người có thể ngồi yên đọc hết một cuốn sách dày cộp. Dù tò mò đến đâu, sự kiên nhẫn của tôi cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Tôi tiếp tục lật qua từng trang mà không buồn đọc kỹ nội dung, kể cả khi đó là cuốn THỰC THỂ BÍ ẨN đầy hấp dẫn này.
Lướt chưa đầy mười phút, tôi lại thấy chán.
Tôi gập quyển sách lại rồi đem trả về đúng vị trí trên kệ. Quay đầu nhìn sang, Bevis vẫn đang cặm cụi làm bài tập như từ nãy đến giờ. Đúng là chỉ có Bevis mới tập trung được đến vậy.
Tôi vươn vai, duỗi chân tay vài cái, như thể mình vừa phải ngồi yên hàng giờ đồng hồ.
— Cậu học đến bao giờ mới xong thế? Tớ chán quá rồi, muốn có người chơi cùng cơ.
— Đợi tớ khoảng nửa tiếng nhé. Tớ sắp làm xong rồi.
Tôi kéo một chiếc ghế gỗ đến ngồi cạnh bàn học của Bevis. Cậu ấy chẳng nói gì thêm, chỉ tiếp tục viết bài. Cây bút trong tay di chuyển liên tục trên trang giấy, tạo nên những tiếng sột soạt đều đặn.
Không hiểu sao âm thanh ấy lại dễ chịu đến thế.
Tôi chống cằm nhìn vở một lúc, rồi mí mắt dần trở nên nặng trĩu. Căn phòng yên tĩnh, tiếng bút của Bevis đều đều như một bản nhạc ru ngủ. Chẳng mấy chốc, tôi bắt đầu lim dim rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Một lúc sau, có người khẽ lay vai tôi.
— Dậy đi Aiden.
Tôi mở mắt ra, thấy Bevis đang đứng bên cạnh.
— Tớ làm xong bài rồi này. Xuống bếp ăn chút gì nhé?
Tôi dụi dụi mắt khi Bevis kéo tay mình xuống bếp. Nhưng cơn buồn ngủ vẫn đè nặng, khiến tôi chẳng thấy đói chút nào.
— Cậu ăn đi, tớ muốn lên phòng cậu nằm nghỉ một lát.
Bevis gật đầu rồi đi chuẩn bị phần ăn cho riêng mình.
Tôi ngước nhìn đồng hồ, sau đó lần theo trí nhớ để tìm đường đến phòng cậu ấy. Bên ngoài, trời đã bắt đầu chập choạng tối.
Khi đi dọc hành lang, tôi vô tình dừng lại trước một bức tranh treo giữa lối đi dài. Nhà Bevis có rất nhiều tranh, đủ mọi kích cỡ và hình thái, nhưng bức tranh này lại mang đến cảm giác khác hẳn. 
Nó không có khung đẹp như những bức khác. Trông nó kì lạ mà chân thực, khiến tôi đứng nhìn chằm chằm vào đó suốt hàng chục giây.
Trong tranh là một cánh đồng rộng lớn trải dài. Giữa khung cảnh ấy đứng sừng sững một con bù nhìn.
Ít nhất, tôi nghĩ đó là một con bù nhìn.
Bởi hình dạng của nó trông chẳng bình thường chút nào.
Phần đầu nó méo mó như được ghép từ những mảnh vải rách nát. Đôi mắt chỉ là những nét chấm nguệch ngoạc, méo mó và lem nhem. 
Cái miệng ngoác rộng một cách dị dạng, để lộ hàm răng nhọn hoắt. Bên trong khoang miệng tối đen là những vệt màu đỏ sẫm nhầy nhụa, trông như thứ gì đó vẫn còn đang rỉ xuống.
Tôi có cảm giác mình đã từng nhìn thấy thứ này ở đâu đó. Nhưng dù cố nhớ thế nào, tôi cũng không thể nhớ ra.
Tôi không để tâm đến bức tranh ấy quá lâu. Lúc này, thứ tôi cần nhất chỉ là một giấc ngủ.
Gạt những suy nghĩ vẩn vơ sang một bên, tôi tiếp tục bước về phía phòng của Bevis.
Vừa đến nơi, tôi lập tức ngả người xuống giường. Chiếc nệm mềm đến mức cơ thể như chìm hẳn vào trong. Cơn buồn ngủ vốn đã âm ỉ từ trước nhanh chóng kéo tôi vào giấc ngủ thêm một lần nữa.
Không biết đã qua bao lâu, tôi bỗng choàng tỉnh khi cảm nhận được có người đang ngồi bên cạnh.
Bevis đã ăn tối xong và quay trở lại phòng từ lúc nào.
— Aiden à, cậu mệt lắm hả? Ngủ nãy giờ luôn đó.
Tôi dụi mắt rồi ngồi dậy.
— Tớ không sao.
— Mấy giờ rồi, Bevis?
— Chín giờ rồi. Dậy chơi điện tử đi.
Nghe đến đó, cơn ngái ngủ trong tôi cũng vơi đi đôi chút.
Chẳng mấy chốc, cả hai đã ngồi trước màn hình như những ngày còn nhỏ. Tiếng nút bấm lách cách vang lên không ngừng, xen lẫn những câu nói đùa và tiếng cười. Dù đã nhiều năm không gặp, cảm giác xa cách gần như không tồn tại. Mọi thứ vẫn tự nhiên như thể chúng tôi mới chỉ xa nhau vài ngày.
Chúng tôi chơi điện tử và trò chuyện đến tận khuya. Không ai nhớ chính xác mình đã ngủ từ lúc nào, chỉ biết rằng cả hai đều thiếp đi trong sự mệt mỏi sau một ngày dài.
Sáng hôm sau, khi mở mắt ra, tôi nhận thấy Bevis đã không còn ở trong phòng. Có lẽ cậu ấy đã dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng.
Tôi vươn vai rồi bước xuống giường, chậm rãi đi về phía cửa phòng. Đang đặt tay lên nắm cửa để xuống bếp, tôi chợt nhớ đến bức tranh kỳ lạ ngoài hành lang tối qua.
Sự tò mò bất ngờ trỗi dậy.
Tôi lập tức mở cửa rồi bước nhanh ra hành lang, hướng thẳng đến nơi đã treo bức tranh ấy.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi khựng lại.
Bức tranh biến mất rồi.
Không còn khung tranh nào, cũng không còn hình ảnh con bù nhìn với nụ cười méo mó đáng sợ mà tôi đã nhìn thấy tối qua.
Ở vị trí đó chỉ có một khung cửa sổ.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp kính, hắt những vệt sáng nhợt nhạt xuống nền hành lang.
Tôi đứng sững một lúc, cố nhớ xem mình có nhầm lẫn hay không.
Nhưng không thể nào.
Tôi nhớ rất rõ mình đã dừng lại ở đây, nhớ rõ từng chi tiết kỳ dị trên khuôn mặt của thứ được vẽ trong bức tranh ấy.
Vậy mà giờ đây, trước mắt tôi chỉ là một khung cửa sổ bình thường, như thể bức tranh chưa từng tồn tại.
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi đứng thêm vài giây trước khung cửa sổ, rồi tự nhủ rằng có lẽ mình đã nhìn nhầm vì quá buồn ngủ. Nghĩ vậy, tôi gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc trong đầu và đi xuống bếp tìm Bevis.
Vừa bước vào, tôi đã thấy cậu ấy đang sắp xếp đồ ăn trên bàn.
— Cậu dậy rồi à, Aiden? Mau ăn đi, tớ chuẩn bị cho cậu đấy.
— Cậu dậy sớm thật đấy, Bevis. Cảm ơn vì bữa sáng nhé.
Tôi ngồi xuống bàn ăn, nhưng tâm trí vẫn luẩn quẩn quanh bức tranh biến mất ngoài hành lang. Có lẽ vì vậy mà vẻ mặt tôi trông khá thất thần.
Bevis nhanh chóng nhận ra điều đó.
— Aiden?
Tôi không đáp.
— Aiden!
Tôi giật mình ngẩng đầu lên.
— Hả? À… tớ không sao đâu.
— Có chuyện gì đó phải không?
Giọng Bevis trở nên nghiêm túc.
— Thì… là thế này.
Tôi chần chừ vài giây rồi tiếp tục.
— Hôm qua, trên hành lang gần phòng cậu có một bức tranh rất lạ. Sáng nay tớ quay lại xem thì nó biến mất rồi. Chỗ đó giờ chỉ còn một khung cửa sổ thôi.
Vừa nghe xong, sắc mặt Bevis lập tức thay đổi.
— Thật sao?
Cậu ấy đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn.
— Nó trông như thế nào? Cậu nhìn thấy lúc mấy giờ? Cậu đứng nhìn nó bao lâu?
Những câu hỏi dồn dập khiến tôi hơi bối rối.
— Tớ… không nhớ rõ. Nó giống một con bù nhìn, nhưng trông rất đáng sợ.
Tôi nuốt khan.
Dù có thể miêu tả rõ ràng chi tiết bức tranh, tôi vẫn không muốn nhớ lại đôi mắt nguệch ngoạc và cái miệng dị dạng của thứ xuất hiện trong bức tranh ấy.
Bevis im lặng.
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm trong vài giây, vẻ mặt căng thẳng đến mức khiến tôi thấy bất an.
Rồi cậu ấy khẽ nói:
— Aiden à… tớ nghĩ cậu không nên ở đây lâu nữa.
— Tại sao?
— Vì tớ nghĩ cậu đã bị thứ thực thể Bù Nhìn nhắm đến rồi.
Tôi sững người khi nghe đến hai chữ “thực thể”. Vì tôi chắc đã lướt thấy hình ảnh thứ sinh vật Bù Nhìn ấy bên trong quyển sách dày cộm kia.
— Gì cơ?
— Mau gọi bố mẹ cậu đến đón đi. Càng sớm càng tốt.
— Khoan đã… Thực thể Bù Nhìn là gì? Nó sẽ làm gì tớ sao?
Bevis cúi đầu, hai bàn tay siết chặt lấy nhau.
— Tớ không biết chính xác.
Giọng cậu ấy nhỏ đi.
— Nhưng trước đây bố mẹ tớ từng cảnh báo về nó. Họ nói rằng nếu một người bị thực thể Bù Nhìn chú ý đến… thì sớm muộn gì nó cũng sẽ tìm thấy người đó. Xin lỗi, Aiden. Có lẽ hôm qua tớ đã quên đóng ô cửa sổ đó lại rồi.
Căn bếp bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lồng ngực khi hình ảnh con bù nhìn méo mó kia lại hiện lên trong tâm trí.
— Không ai thoát được sao?
Tôi hỏi bằng giọng run run.
Bevis không trả lời ngay. Cậu ấy chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng.
Sau một lúc lâu, cậu khẽ gật đầu.
— Có lẽ cậu nên về nhà ngay. Tớ không đảm bảo khi về nhà cậu sẽ được an toàn, nhưng chắc đó là cách tốt nhất bây giờ.
Bevis lập tức đứng bật dậy, chạy đến chiếc điện thoại bàn đặt ở góc bếp. Những ngón tay cậu ấy run run kéo từng con số trong khi bầu không khí căng thẳng bao trùm cả căn phòng.
Vài tiếng chuông vang lên.
Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, Bevis nhanh chóng đưa ống nghe cho tôi.
— Bố mẹ à, con cần về nhà ngay bây giờ. Có chuyện gấp lắm rồi ạ.
— Chuyện gì vậy, Aiden?
Giọng mẹ tôi vang lên đầy lo lắng.
— Đến nơi rồi con giải thích sau ạ.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
— Được rồi. Bố mẹ sẽ đến ngay.
Khoảng mười phút sau, chiếc xe quen thuộc đã xuất hiện trước cổng nhà Bevis.
Tôi vội vã chào tạm biệt cậu ấy rồi chạy thẳng ra ngoài. Cánh cửa xe vừa mở ra, tôi lập tức chui vào trong và đóng sầm cửa lại. Chỉ đến lúc đó, tôi mới cảm thấy dễ thở hơn đôi chút.
Trên đường đi, tôi kể lại toàn bộ những gì mình đã nhìn thấy. Từ bức tranh kỳ lạ, khung cửa sổ xuất hiện vào sáng hôm sau, cho đến những lời cảnh báo của Bevis. 
Càng nghe, sắc mặt bố mẹ tôi càng trở nên nặng nề. Không ai cười hay cho rằng đó chỉ là trí tưởng tượng của một đứa trẻ.
Sau khi tôi kể xong, họ lập tức bảo tôi ngồi vào vị trí giữa hàng ghế sau. Tôi không hiểu hành động đó có ý nghĩa gì, nhưng vẻ mặt căng thẳng của họ khiến tôi không dám hỏi.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh qua những con đường vắng.
Tôi ngồi co ro giữa hai ghế, hai tay đan chặt vào nhau, thầm cầu mong mình có thể an toàn trở về nhà.
Rồi bất chợt, ánh mắt tôi bị kéo về phía ô cửa kính bên phải.
Ngoài kia là cánh đồng rộng lớn trải dài bất tận.
Và giữa khoảng không mờ nhạt ấy…
Có thứ gì đó đang đứng. 
Dáng người cao gầy với đôi tay dài bất thường đâm ra hai bên.
Tim tôi như ngừng đập.
Chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, tôi vẫn nhận ra nó. 
Thứ xuất hiện trong bức tranh.
Thực thể Bù Nhìn.
Nó đứng bất động giữa cánh đồng xa xăm. Nhưng khuôn mặt của nó đang hướng thẳng về phía chiếc xe.
Hướng thẳng về phía tôi.
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Lồng ngực tôi thắt lại đến mức đau nhói.
Tôi muốn hét lên. Muốn chỉ tay ra ngoài cửa sổ và nói với bố mẹ rằng tôi đã nhìn thấy nó.
Nhưng cơ thể tôi không nghe theo mệnh lệnh.
Cổ họng nghẹn cứng.
Hai tay tê dại.
Tôi chỉ có thể ngồi bất động, mắt mở trừng trừng nhìn ra bên ngoài, hoảng loạn, kinh hãi và bất lực.
Nỗi sợ hãi ấy lớn đến mức mọi thứ trước mắt tôi dần trở nên mờ nhòe. Tôi không nhớ mình đã trải qua quãng đường còn lại như thế nào.
Chỉ biết rằng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trên chiếc giường quen thuộc trong phòng mình.
Tôi tỉnh dậy và thở phào nhẹ nhõm. 
— Y như mình vừa mơ thấy ác mộng vậy. Ừ, đúng vậy, có lẽ là mơ chăng? haha…
Tôi tự trấn an một cách gượng gạo, tự thấy bản thân như một tên ngốc.
— Chắc là an toàn rồi.
Tôi đã nghĩ như thế, cho đến khi lại liếc thấy “bức tranh” đó ở sau bếp nhà mình.
tg:@NgHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 8 days ago

Đêm Mưa Không Ngủ

**A Sleepless, Rainy Night**

Một ngôi nhà đơn độc nằm giữa vùng đồi hẻo lánh cạnh khu rừng là nơi gia đình tôi sinh sống. Xung quanh chẳng có ngôi nhà nào, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ở đây có ai khác ngoài ba người: tôi, bố và mẹ. Bố tôi là một nhà khoa học — ít nhất đó là điều ông luôn nói với tôi. Ông có một tầng hầm dưới nhà, nơi mà bố bảo là để ông nghiên cứu chế tạo mọi thứ.
Trong những ký ức mơ hồ của tuổi thơ, tôi nhớ mình từng có một người anh trai. Hình ảnh về anh rất nhạt nhòa, giống như một giấc mơ cũ kỹ mà tôi không thể nắm giữ. Theo trí nhớ của tôi, anh là một cậu bé sống khép kín, ít nói. Tuy trong nhà chỉ có tôi và anh, vậy mà số lần trò chuyện của hai đứa cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Rồi, anh biến mất. Càng lớn lên, tôi càng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào chứng minh anh từng tồn tại: không ảnh chụp, không quần áo cũ, không đồ chơi, thậm chí chẳng ai nhắc đến anh. Dần dần, tôi bắt đầu tin rằng người anh ấy chưa từng có thật, rằng anh chỉ là sản phẩm do trí tưởng tượng của một đứa trẻ cô đơn tạo ra mà thôi.
Có một việc mà từ trước đến nay bố tôi luôn dặn dò hai mẹ con rất kỹ mỗi khi trời đổ mưa vào buổi đêm: hãy lấy một viên thuốc từ chiếc hộp trắng đặt trên kệ rồi uống vào trước khi đi ngủ, như vậy sẽ có một giấc ngủ ngon hơn. Hồi nhỏ, vì rất thích vị của loại thuốc ấy — ngọt như kẹo vậy — nên tôi luôn ngoan ngoãn nghe lời bố. Thỉnh thoảng, tôi còn nài nỉ xin thêm vài viên nữa, nhưng lần nào ông cũng từ chối.
Thế nhưng khi lớn lên, tôi bắt đầu thắc mắc về công dụng thực sự của những viên thuốc đó. Dù đã nhiều lần hỏi bố, ông vẫn chỉ trả lời rằng chúng giúp ngủ ngon hơn. Nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy. Bởi lẽ vào những đêm không mưa, dù không uống viên thuốc ấy, tôi vẫn ngủ rất ngon như thường. 
“Trời mưa rơi trên mái nhà rất ồn ào. Nếu con không uống viên thuốc này, chắc chắn con sẽ không ngủ được đâu.” — Bố giải thích lý do ông luôn bắt hai mẹ con phải uống nó vào mỗi đêm mưa.
“Nhưng con lớn rồi mà bố. Con có thể không uống nữa được không? Đôi khi con cũng muốn thức để ngắm mưa đêm.” — Tôi từng thử viện cớ như vậy để thoát khỏi việc phải uống viên thuốc ấy, nhưng đáp lại chỉ là một trận mắng nghiêm khắc từ bố.
Chỉ vì một viên thuốc mà tôi đã bị bố mắng cho một trận tơi bời. Điều đó khiến tôi càng tin rằng thứ thuốc ấy chắc hẳn phải ẩn chứa điều gì đó đặc biệt thì ông mới phản ứng gay gắt đến vậy.
Khi biết chuyện, mẹ đã tìm gặp tôi để khuyên nhủ. Bà buộc miệng bảo tôi nên ngoan ngoãn uống thuốc như lời bố dặn, nếu không sẽ có chuyện rất kinh khủng xảy ra.
“Chuyện kinh khủng là gì vậy mẹ? Mẹ biết đúng không?” — Tôi lập tức ném ra hàng loạt câu hỏi với vẻ đầy tò mò.
“À không… Ý mẹ là bố sẽ mắng con đấy. Chẳng phải con vừa thấy rồi sao?”
“Vâng ạ…” — Tôi đáp lại một cách cụt hứng. Thấy mẹ cũng không định nói thêm điều gì, tôi chẳng hứng thú tiếp tục cuộc trò chuyện nữa.
Một buổi sáng nọ, tôi xin phép bố mẹ vào rừng dạo chơi. Dù có vẻ không yên tâm, cả hai vẫn đồng ý, nhưng không quên dặn dò tôi đủ điều: không được đi quá xa, không tiếp cận vật lạ, và phải trở về trước khi trời tối. Dẫu vậy, tôi cũng đã lớn rồi, hơn nữa tôi tin rằng khu rừng quanh nhà chẳng có thú dữ hay điều gì đáng sợ cả.
Quả thật, khu rừng vào buổi sáng đẹp và thơ mộng hơn tôi tưởng. Những làn gió nhẹ lướt qua làm các tán cây khẽ đung đưa, như đang chào đón vị khách hiếm hoi ghé thăm. Tôi rất thích bắt côn trùng, đặc biệt là những chú bướm đầy màu sắc. Thế là tôi chạy khắp nơi tìm kiếm chúng, nhưng chẳng thu được kết quả gì ngoài vài chiếc lá khô mắc trên áo. Dù dạo chơi thoải mái, tôi vẫn chắc chắn ngôi nhà của mình luôn nằm trong tầm mắt.
Sau một lúc dạo chơi, tôi ngồi xuống nghỉ chân dưới bóng của một gốc cây lớn, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành của khu rừng.
“Đã lâu rồi mình mới được dạo chơi tự do thế này. Thích thật…” — Tôi thầm nghĩ, vừa ngẩng đầu lên ngắm bầu trời trong xanh thấp thoáng sau những tán lá xanh biếc phía trên.
“Nhưng không có ai chơi cùng thì cũng chán…”
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua trong đầu, một tiếng động lạ bất ngờ vang lên từ sâu bên trong khu rừng, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Âm thanh rất khẽ, giống như tiếng ai đó vô tình giẫm lên lớp lá khô phủ đầy mặt đất.
“Gì vậy nhỉ? Không lẽ ở đây còn có ai khác sao? Mà chắc chỉ là cành cây trên cao rơi xuống hay mấy con này con kia thôi.” — Tôi tự tìm cho mình một lời giải thích để không phải bận tâm thêm nữa.
Dẫu vậy, sự tò mò của một cô nhóc đang tuổi lớn vẫn không dễ dàng bị dập tắt. Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi, đưa mắt nhìn dáo dác khắp xung quanh, cố tìm xem âm thanh vừa rồi phát ra từ đâu.
“Biết đâu mình thật sự tìm được ai đó để chơi cùng thì sao nhỉ?” — Tôi hào hứng nghĩ.
Mang theo sự tò mò, tôi tiếp tục tiến sâu hơn vào khu rừng với hy vọng tìm được thứ vừa tạo ra tiếng động ấy, hoặc ít nhất là biết nó phát ra từ đâu. Đi thêm một đoạn, tôi bất ngờ bắt gặp một cái hang nhỏ nằm khuất sau những bụi cây rậm rạp.
“Ồ, phát hiện mới à? Bố mẹ có biết trong rừng có một cái hang như thế này không nhỉ?”
Sự hiếu kỳ thôi thúc tôi tiến lại gần và ngó vào bên trong.
Cái hang rộng hơn tôi tưởng rất nhiều. Bên trong có một chiếc bàn đá đơn sơ, đúng hơn chỉ là một tảng đá phẳng thôi, trên đó có vài loại trái cây ẩm mốc. Và… một ánh mắt.
Ánh mắt của một thứ gì đó đang nhìn chằm chằm về phía tôi.
À không, là một sinh vật nào đó…
Ánh mắt như phát sáng lên trong bóng tối.
Tôi khựng lại vài tích tắc rồi tá hoả chạy, chạy thật xa ra khỏi đó, ra khỏi khu rừng. Những cành cây quệt vào người, lá khô vỡ vụn dưới chân, nhưng tôi chẳng buồn để ý.
Khi về đến nhà, tôi gần như đổ gục trước cửa. Gương mặt lấm tấm mồ hôi, hơi thở gấp gáp, vẻ hoảng loạn thì vẫn chưa hề biến mất.
Mẹ chạy ra hỏi thăm tôi.
“Chuyện gì vậy con? Trông sắc mặt con tệ lắm.” — Giọng bà đầy vẻ lo lắng.
“Dạ không ạ… không có gì ạ…” — Tôi lắp bắp trả lời, bối rối không biết có nên kể về thứ mình vừa nhìn thấy hay không.
Sự bất thường hiện rõ trên khuôn mặt tôi. Dù tôi có cố che giấu đến đâu, mẹ vẫn nhận ra ngay. Bà dìu tôi vào phòng nghỉ ngơi, liên tục hỏi han xem tôi có bị thương hay gặp chuyện gì trong rừng không, nhưng tôi không màng trả lời.
Bố tôi cũng đã nhìn thấy bộ dạng ấy. Khác với mẹ, ông không hỏi gì. Ông chỉ đứng lặng một lúc, ánh mắt trở nên nặng nề lạ thường.
Bố và mẹ nhìn nhau một cách căng thẳng lạ thường, rồi ông chỉ đáp lại bằng một tiếng thở dài.
Mẹ đưa tôi vào phòng. Thấy tôi có vẻ mệt mỏi, bà không hỏi han gì thêm. Căn phòng nhanh chóng trở lại yên tĩnh, chỉ còn mình tôi nằm trên giường với hàng loạt suy nghĩ rối bời trong đầu.
Tôi không nghĩ sinh vật mình nhìn thấy là một loài động vật. Dù chỉ nhìn thoáng qua, tôi vẫn có cảm giác nó phải cao khoảng một mét tám.
“Liệu rằng có phải là một người nào đó không…”
Tôi nằm suy ngẫm một hồi rồi ngủ thiếp đi đến chập choạng tối vì mệt.
Tối hôm đó, một cơn mưa lớn bất ngờ kéo đến.
Tiếng mưa đập liên hồi lên mái nhà tạo thành những âm thanh nặng nề và kéo dài không dứt. Nhìn viên thuốc quen thuộc nằm trong lòng bàn tay, tôi chợt nảy ra một ý định liều lĩnh.
Tôi sẽ giả vờ uống nó.
Khi bố mẹ không để ý, tôi ngậm viên thuốc vào miệng rồi lén nhổ ra ngay.
Phi vụ diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng.
Hình như tôi đã quên bén đi tình huống đáng sợ hồi sáng. Cảm giác hồi hộp và háo hức nhanh chóng lấn át nỗi lo bị phát hiện. Đây là lần đầu tiên tôi không uống thuốc vào một đêm mưa.
Tôi nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi không ngủ, chăm chú lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài và mong chờ xem liệu có điều gì đặc biệt sẽ xảy ra hay không.
Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.
Dù cuối cùng cũng được thức để ngắm mưa như mong muốn, tôi lại bắt đầu thấy thất vọng. Ngoài tiếng mưa rơi không ngớt và những đợt gió rít ngoài trời, chẳng có điều gì đặc biệt xảy ra cả.
Nhưng có lẽ tôi đã lầm.
Tôi nằm trên giường, lơ đãng đưa mắt về phía cửa sổ.
“Một cành cây à? Sao trước giờ mình chưa từng thấy nó nhỉ?”
Bên ngoài khung kính là một vật thể mờ mịt mà ban đầu tôi cho rằng chỉ là một nhánh cây bị gió giông quật vào cửa sổ. Mỗi lần nó chạm vào mặt kính lại phát ra những tiếng ken két chói tai, khiến tôi hơi khó chịu.
Nhưng rồi tôi chợt nhận ra một điều.
Phòng tôi nằm ở tầng hai. Và xung quanh ngôi nhà này chắc chắn không có cái cây nào cao đến mức đó.
Tim tôi khẽ chùng xuống.
Tôi tiếp tục nhìn chằm chằm vào thứ bên ngoài cửa sổ.
Rồi tôi thấy nó cử động.
Không phải kiểu đung đưa theo gió như cành cây bình thường.
Nó đang chuyển động theo một cách khác.
Một cách chậm rãi nhưng rõ ràng.
Từng chút một.
Từng chút một.
Và rồi, dưới ánh sáng yếu ớt của đêm mưa, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy toàn bộ hình dạng của nó.
Đó không phải cành cây.
Một sinh vật đen ngòm, to gần bằng khung cửa sổ phòng tôi, đang bám trên bức tường bên ngoài ngôi nhà. Nó có khoảng sáu hay tám chi dài, mảnh khảnh như những nhánh cây khô, bấu chặt vào tường và chậm rãi di chuyển trong màn mưa.
Nó đang bò ngang qua cửa sổ phòng tôi.
Cơ thể tôi không còn nghe theo sự điều khiển của chính mình nữa.
Tôi vẫn tỉnh táo, vẫn nhận thức được mọi thứ đang diễn ra, nhưng lại không thể cử động theo ý muốn. Chân tôi tự động bước về phía cửa sổ một cách chậm rãi và cứng nhắc như một con rối bị ai đó điều khiển. 
Tôi muốn dừng lại, muốn quay đầu bỏ chạy. Nhưng cơ thể hoàn toàn không đáp lại. Có lẽ đây là năng lực của con quái vật này.
Bàn tay tôi vô thức đưa lên, gạt chốt khóa rồi từ từ kéo cánh cửa sổ ra. Làn gió lạnh cùng hơi nước từ cơn mưa lập tức tràn vào phòng.
Thứ sinh vật quái dị bên ngoài bắt đầu cử động.
Nó chậm rãi luồn phần thân đồ sộ qua khung cửa, những chiếc chân dài co lại rồi duỗi ra một cách kỳ lạ, cho đến khi toàn bộ cơ thể nó hiện diện trong căn phòng.
Giờ đây, tôi đang đứng đối diện với nó.
Một sinh vật trông giống như một con nhện khổng lồ.
Thế nhưng nó không lao tới tấn công tôi.
Cũng không hề có ý định lại gần.
Nó chỉ đứng yên.
Rồi cơ thể đen ngòm ấy bắt đầu thay đổi hình dạng.
Từng đường nét méo đi, co lại và hòa vào nhau như một cái bóng bị kéo giãn dưới ánh đèn. Chẳng mấy chốc, hình dáng của con nhện khổng lồ dần biến mất, nhường chỗ cho một hình người đang đứng trước mặt tôi.
Đó là một cậu con trai.
Cậu ấy cao khoảng một mét tám, vóc người cân đối và gương mặt khá ưa nhìn. Điều kỳ lạ nhất là tôi có cảm giác mình đã từng gặp cậu ở đâu đó. 
Một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu.
Như thể hình ảnh ấy đã tồn tại từ rất lâu trong những ký ức xa xăm mà tôi không còn nhớ rõ nữa.
Cậu ấy bắt đầu cất tiếng. Giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng đến lạ.
“Em còn nhớ anh chứ, em gái?”
Tôi sững sờ. Chẳng biết từ khi nào, nước mắt đã lặng lẽ lăn xuống má.
“Anh hai… là anh thật sao?” — Tôi lùi lại một bước, giọng run rẩy. — “Không… không đúng. Rõ ràng lúc nãy là một con quái vật mà…”
Đầu óc tôi rối bời như muốn nổ tung. Thấy vậy, cậu ấy cố gắng trấn an tôi.
“Đừng sợ. Anh không muốn làm hại em.”
“Nhưng tại sao anh lại trở thành như thế này?” — Tôi nghẹn ngào hỏi.
Cậu ấy im lặng vài giây rồi chậm rãi đáp:
“Là bố em. À không… là bố của chúng ta. Mười năm trước, ông ấy đã đem anh ra làm thí nghiệm. Những thứ thuốc đó đã khiến anh phải chịu đựng trong đau đớn rất lâu…”
Cậu ngừng lại, như đang cố kìm nén cảm xúc.
“Ông đã tạo ra một loại thuốc kỳ lạ, biến anh thành bộ dạng đáng sợ này rồi từ bỏ anh mà đi. Chắc là ông không lường trước rằng, chính thứ thuốc đó đã giúp anh sống sót và còn sở hữu một vài năng lực kì lạ…”
Tôi chết lặng.
Hóa ra bí mật mà bố mẹ luôn che giấu suốt những năm qua lại chính là người anh trai mà tôi từng rất yêu quý.
“Nhưng tại sao em không thể gặp anh sớm hơn…” — Tôi bật khóc nức nở.
Cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt buồn bã.
“Chỉ những đêm mưa anh mới có thể rời khỏi khu rừng. Mỗi ngày anh chỉ muốn tìm đến em, kể cho em nghe tất cả mọi chuyện. Nhưng lần nào cũng vậy… em đã ngủ rồi.”
Cậu khẽ cúi đầu.
“Đêm mưa nào em cũng ngủ rất say. Vì thế nên anh không làm gì được cả.”
Cổ họng tôi nghẹn cứng lại, không thể thốt nên lời. Một khoảng im lặng nặng nề trong vài giây bao trùm căn phòng.
“Bố mẹ có ở nhà không?” — Anh ấy khẽ hỏi.
Tôi gật đầu.
“Có lẽ… họ đang ngủ rất say, anh ạ…”
Anh trai tôi lặng người trong giây lát. Ánh mắt anh hướng về phía cánh cửa phòng như đang chìm trong những suy nghĩ mà tôi không thể đoán được.
Rồi anh khẽ thở ra một hơi dài.
“Vậy sao…” — Giọng anh trầm xuống.
“Anh định… làm gì ạ?” — Tôi giương đôi mắt long lanh nhìn anh.
“Anh sẽ để họ ngủ.” — Anh cất tiếng, chậm rãi và bình thản đến đáng sợ.
“Ngủ một giấc thật dài… mãi mãi.”
tg:@ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 8 days ago

Đêm Mưa Không Ngủ

A Sleepless, Rainy Night

Một ngôi nhà đơn độc nằm giữa vùng đồi hẻo lánh cạnh khu rừng là nơi gia đình tôi sinh sống. Xung quanh chẳng có ngôi nhà nào, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ở đây có ai khác ngoài ba người: tôi, bố và mẹ. Bố tôi là một nhà khoa học — ít nhất đó là điều ông luôn nói với tôi. Ông có một tầng hầm dưới nhà, nơi mà bố bảo là để ông nghiên cứu chế tạo mọi thứ.
Trong những ký ức mơ hồ của tuổi thơ, tôi nhớ mình từng có một người anh trai. Hình ảnh về anh rất nhạt nhòa, giống như một giấc mơ cũ kỹ mà tôi không thể nắm giữ. Theo trí nhớ của tôi, anh là một cậu bé sống khép kín, ít nói. Tuy trong nhà chỉ có tôi và anh, vậy mà số lần trò chuyện của hai đứa cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Rồi, anh biến mất. Càng lớn lên, tôi càng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào chứng minh anh từng tồn tại: không ảnh chụp, không quần áo cũ, không đồ chơi, thậm chí chẳng ai nhắc đến anh. Dần dần, tôi bắt đầu tin rằng người anh ấy chưa từng có thật, rằng anh chỉ là sản phẩm do trí tưởng tượng của một đứa trẻ cô đơn tạo ra mà thôi.
Có một việc mà từ trước đến nay bố tôi luôn dặn dò hai mẹ con rất kỹ mỗi khi trời đổ mưa vào buổi đêm: hãy lấy một viên thuốc từ chiếc hộp trắng đặt trên kệ rồi uống vào trước khi đi ngủ, như vậy sẽ có một giấc ngủ ngon hơn. Hồi nhỏ, vì rất thích vị của loại thuốc ấy — ngọt như kẹo vậy — nên tôi luôn ngoan ngoãn nghe lời bố. Thỉnh thoảng, tôi còn nài nỉ xin thêm vài viên nữa, nhưng lần nào ông cũng từ chối.
Thế nhưng khi lớn lên, tôi bắt đầu thắc mắc về công dụng thực sự của những viên thuốc đó. Dù đã nhiều lần hỏi bố, ông vẫn chỉ trả lời rằng chúng giúp ngủ ngon hơn. Nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy. Bởi lẽ vào những đêm không mưa, dù không uống viên thuốc ấy, tôi vẫn ngủ rất ngon như thường. 
“Trời mưa rơi trên mái nhà rất ồn ào. Nếu con không uống viên thuốc này, chắc chắn con sẽ không ngủ được đâu.” — Bố giải thích lý do ông luôn bắt hai mẹ con phải uống nó vào mỗi đêm mưa.
“Nhưng con lớn rồi mà bố. Con có thể không uống nữa được không? Đôi khi con cũng muốn thức để ngắm mưa đêm.” — Tôi từng thử viện cớ như vậy để thoát khỏi việc phải uống viên thuốc ấy, nhưng đáp lại chỉ là một trận mắng nghiêm khắc từ bố.
Chỉ vì một viên thuốc mà tôi đã bị bố mắng cho một trận tơi bời. Điều đó khiến tôi càng tin rằng thứ thuốc ấy chắc hẳn phải ẩn chứa điều gì đó đặc biệt thì ông mới phản ứng gay gắt đến vậy.
Khi biết chuyện, mẹ đã tìm gặp tôi để khuyên nhủ. Bà buộc miệng bảo tôi nên ngoan ngoãn uống thuốc như lời bố dặn, nếu không sẽ có chuyện rất kinh khủng xảy ra.
“Chuyện kinh khủng là gì vậy mẹ? Mẹ biết đúng không?” — Tôi lập tức ném ra hàng loạt câu hỏi với vẻ đầy tò mò.
“À không… Ý mẹ là bố sẽ mắng con đấy. Chẳng phải con vừa thấy rồi sao?”
“Vâng ạ…” — Tôi đáp lại một cách cụt hứng. Thấy mẹ cũng không định nói thêm điều gì, tôi chẳng hứng thú tiếp tục cuộc trò chuyện nữa.
Một buổi sáng nọ, tôi xin phép bố mẹ vào rừng dạo chơi. Dù có vẻ không yên tâm, cả hai vẫn đồng ý, nhưng không quên dặn dò tôi đủ điều: không được đi quá xa, không tiếp cận vật lạ, và phải trở về trước khi trời tối. Dẫu vậy, tôi cũng đã lớn rồi, hơn nữa tôi tin rằng khu rừng quanh nhà chẳng có thú dữ hay điều gì đáng sợ cả.
Quả thật, khu rừng vào buổi sáng đẹp và thơ mộng hơn tôi tưởng. Những làn gió nhẹ lướt qua làm các tán cây khẽ đung đưa, như đang chào đón vị khách hiếm hoi ghé thăm. Tôi rất thích bắt côn trùng, đặc biệt là những chú bướm đầy màu sắc. Thế là tôi chạy khắp nơi tìm kiếm chúng, nhưng chẳng thu được kết quả gì ngoài vài chiếc lá khô mắc trên áo. Dù dạo chơi thoải mái, tôi vẫn chắc chắn ngôi nhà của mình luôn nằm trong tầm mắt.
Sau một lúc dạo chơi, tôi ngồi xuống nghỉ chân dưới bóng của một gốc cây lớn, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành của khu rừng.
“Đã lâu rồi mình mới được dạo chơi tự do thế này. Thích thật…” — Tôi thầm nghĩ, vừa ngẩng đầu lên ngắm bầu trời trong xanh thấp thoáng sau những tán lá xanh biếc phía trên.
“Nhưng không có ai chơi cùng thì cũng chán…”
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua trong đầu, một tiếng động lạ bất ngờ vang lên từ sâu bên trong khu rừng, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Âm thanh rất khẽ, giống như tiếng ai đó vô tình giẫm lên lớp lá khô phủ đầy mặt đất.
“Gì vậy nhỉ? Không lẽ ở đây còn có ai khác sao? Mà chắc chỉ là cành cây trên cao rơi xuống hay mấy con này con kia thôi.” — Tôi tự tìm cho mình một lời giải thích để không phải bận tâm thêm nữa.
Dẫu vậy, sự tò mò của một cô nhóc đang tuổi lớn vẫn không dễ dàng bị dập tắt. Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi, đưa mắt nhìn dáo dác khắp xung quanh, cố tìm xem âm thanh vừa rồi phát ra từ đâu.
“Biết đâu mình thật sự tìm được ai đó để chơi cùng thì sao nhỉ?” — Tôi hào hứng nghĩ.
Mang theo sự tò mò, tôi tiếp tục tiến sâu hơn vào khu rừng với hy vọng tìm được thứ vừa tạo ra tiếng động ấy, hoặc ít nhất là biết nó phát ra từ đâu. Đi thêm một đoạn, tôi bất ngờ bắt gặp một cái hang nhỏ nằm khuất sau những bụi cây rậm rạp.
“Ồ, phát hiện mới à? Bố mẹ có biết trong rừng có một cái hang như thế này không nhỉ?”
Sự hiếu kỳ thôi thúc tôi tiến lại gần và ngó vào bên trong.
Cái hang rộng hơn tôi tưởng rất nhiều. Bên trong có một chiếc bàn đá đơn sơ, đúng hơn chỉ là một tảng đá phẳng thôi, trên đó có vài loại trái cây ẩm mốc. Và… một ánh mắt.
Ánh mắt của một thứ gì đó đang nhìn chằm chằm về phía tôi.
À không, là một sinh vật nào đó…
Ánh mắt như phát sáng lên trong bóng tối.
Tôi khựng lại vài tích tắc rồi tá hoả chạy, chạy thật xa ra khỏi đó, ra khỏi khu rừng. Những cành cây quệt vào người, lá khô vỡ vụn dưới chân, nhưng tôi chẳng buồn để ý.
Khi về đến nhà, tôi gần như đổ gục trước cửa. Gương mặt lấm tấm mồ hôi, hơi thở gấp gáp, vẻ hoảng loạn thì vẫn chưa hề biến mất.
Mẹ chạy ra hỏi thăm tôi.
“Chuyện gì vậy con? Trông sắc mặt con tệ lắm.” — Giọng bà đầy vẻ lo lắng.
“Dạ không ạ… không có gì ạ…” — Tôi lắp bắp trả lời, bối rối không biết có nên kể về thứ mình vừa nhìn thấy hay không.
Sự bất thường hiện rõ trên khuôn mặt tôi. Dù tôi có cố che giấu đến đâu, mẹ vẫn nhận ra ngay. Bà dìu tôi vào phòng nghỉ ngơi, liên tục hỏi han xem tôi có bị thương hay gặp chuyện gì trong rừng không, nhưng tôi không màng trả lời.
Bố tôi cũng đã nhìn thấy bộ dạng ấy. Khác với mẹ, ông không hỏi gì. Ông chỉ đứng lặng một lúc, ánh mắt trở nên nặng nề lạ thường.
Bố và mẹ nhìn nhau một cách căng thẳng lạ thường, rồi ông chỉ đáp lại bằng một tiếng thở dài.
Mẹ đưa tôi vào phòng. Thấy tôi có vẻ mệt mỏi, bà không hỏi han gì thêm. Căn phòng nhanh chóng trở lại yên tĩnh, chỉ còn mình tôi nằm trên giường với hàng loạt suy nghĩ rối bời trong đầu.
Tôi không nghĩ sinh vật mình nhìn thấy là một loài động vật. Dù chỉ nhìn thoáng qua, tôi vẫn có cảm giác nó phải cao khoảng một mét tám.
“Liệu rằng có phải là một người nào đó không…”
Tôi nằm suy ngẫm một hồi rồi ngủ thiếp đi đến chập choạng tối vì mệt.
Tối hôm đó, một cơn mưa lớn bất ngờ kéo đến.
Tiếng mưa đập liên hồi lên mái nhà tạo thành những âm thanh nặng nề và kéo dài không dứt. Nhìn viên thuốc quen thuộc nằm trong lòng bàn tay, tôi chợt nảy ra một ý định liều lĩnh.
Tôi sẽ giả vờ uống nó.
Khi bố mẹ không để ý, tôi ngậm viên thuốc vào miệng rồi lén nhổ ra ngay.
Phi vụ diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng.
Hình như tôi đã quên bén đi tình huống đáng sợ hồi sáng. Cảm giác hồi hộp và háo hức nhanh chóng lấn át nỗi lo bị phát hiện. Đây là lần đầu tiên tôi không uống thuốc vào một đêm mưa.
Tôi nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi không ngủ, chăm chú lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài và mong chờ xem liệu có điều gì đặc biệt sẽ xảy ra hay không.
Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.
Dù cuối cùng cũng được thức để ngắm mưa như mong muốn, tôi lại bắt đầu thấy thất vọng. Ngoài tiếng mưa rơi không ngớt và những đợt gió rít ngoài trời, chẳng có điều gì đặc biệt xảy ra cả.
Nhưng có lẽ tôi đã lầm.
Tôi nằm trên giường, lơ đãng đưa mắt về phía cửa sổ.
“Một cành cây à? Sao trước giờ mình chưa từng thấy nó nhỉ?”
Bên ngoài khung kính là một vật thể mờ mịt mà ban đầu tôi cho rằng chỉ là một nhánh cây bị gió giông quật vào cửa sổ. Mỗi lần nó chạm vào mặt kính lại phát ra những tiếng ken két chói tai, khiến tôi hơi khó chịu.
Nhưng rồi tôi chợt nhận ra một điều.
Phòng tôi nằm ở tầng hai. Và xung quanh ngôi nhà này chắc chắn không có cái cây nào cao đến mức đó.
Tim tôi khẽ chùng xuống.
Tôi tiếp tục nhìn chằm chằm vào thứ bên ngoài cửa sổ.
Rồi tôi thấy nó cử động.
Không phải kiểu đung đưa theo gió như cành cây bình thường.
Nó đang chuyển động theo một cách khác.
Một cách chậm rãi nhưng rõ ràng.
Từng chút một.
Từng chút một.
Và rồi, dưới ánh sáng yếu ớt của đêm mưa, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy toàn bộ hình dạng của nó.
Đó không phải cành cây.
Một sinh vật đen ngòm, to gần bằng khung cửa sổ phòng tôi, đang bám trên bức tường bên ngoài ngôi nhà. Nó có khoảng sáu hay tám chi dài, mảnh khảnh như những nhánh cây khô, bấu chặt vào tường và chậm rãi di chuyển trong màn mưa.
Nó đang bò ngang qua cửa sổ phòng tôi.
Cơ thể tôi không còn nghe theo sự điều khiển của chính mình nữa.
Tôi vẫn tỉnh táo, vẫn nhận thức được mọi thứ đang diễn ra, nhưng lại không thể cử động theo ý muốn. Chân tôi tự động bước về phía cửa sổ một cách chậm rãi và cứng nhắc như một con rối bị ai đó điều khiển. 
Tôi muốn dừng lại, muốn quay đầu bỏ chạy. Nhưng cơ thể hoàn toàn không đáp lại. Có lẽ đây là năng lực của con quái vật này.
Bàn tay tôi vô thức đưa lên, gạt chốt khóa rồi từ từ kéo cánh cửa sổ ra. Làn gió lạnh cùng hơi nước từ cơn mưa lập tức tràn vào phòng.
Thứ sinh vật quái dị bên ngoài bắt đầu cử động.
Nó chậm rãi luồn phần thân đồ sộ qua khung cửa, những chiếc chân dài co lại rồi duỗi ra một cách kỳ lạ, cho đến khi toàn bộ cơ thể nó hiện diện trong căn phòng.
Giờ đây, tôi đang đứng đối diện với nó.
Một sinh vật trông giống như một con nhện khổng lồ.
Thế nhưng nó không lao tới tấn công tôi.
Cũng không hề có ý định lại gần.
Nó chỉ đứng yên.
Rồi cơ thể đen ngòm ấy bắt đầu thay đổi hình dạng.
Từng đường nét méo đi, co lại và hòa vào nhau như một cái bóng bị kéo giãn dưới ánh đèn. Chẳng mấy chốc, hình dáng của con nhện khổng lồ dần biến mất, nhường chỗ cho một hình người đang đứng trước mặt tôi.
Đó là một cậu con trai.
Cậu ấy cao khoảng một mét tám, vóc người cân đối và gương mặt khá ưa nhìn. Điều kỳ lạ nhất là tôi có cảm giác mình đã từng gặp cậu ở đâu đó. 
Một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu.
Như thể hình ảnh ấy đã tồn tại từ rất lâu trong những ký ức xa xăm mà tôi không còn nhớ rõ nữa.
Cậu ấy bắt đầu cất tiếng. Giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng đến lạ.
“Em còn nhớ anh chứ, em gái?”
Tôi sững sờ. Chẳng biết từ khi nào, nước mắt đã lặng lẽ lăn xuống má.
“Anh hai… là anh thật sao?” — Tôi lùi lại một bước, giọng run rẩy. — “Không… không đúng. Rõ ràng lúc nãy là một con quái vật mà…”
Đầu óc tôi rối bời như muốn nổ tung. Thấy vậy, cậu ấy cố gắng trấn an tôi.
“Đừng sợ. Anh không muốn làm hại em.”
“Nhưng tại sao anh lại trở thành như thế này?” — Tôi nghẹn ngào hỏi.
Cậu ấy im lặng vài giây rồi chậm rãi đáp:
“Là bố em. À không… là bố của chúng ta. Mười năm trước, ông ấy đã đem anh ra làm thí nghiệm. Những thứ thuốc đó đã khiến anh phải chịu đựng trong đau đớn rất lâu…”
Cậu ngừng lại, như đang cố kìm nén cảm xúc.
“Ông đã tạo ra một loại thuốc kỳ lạ, biến anh thành bộ dạng đáng sợ này rồi từ bỏ anh mà đi. Chắc là ông không lường trước rằng, chính thứ thuốc đó đã giúp anh sống sót và còn sở hữu một vài năng lực kì lạ…”
Tôi chết lặng.
Hóa ra bí mật mà bố mẹ luôn che giấu suốt những năm qua lại chính là người anh trai mà tôi từng rất yêu quý.
“Nhưng tại sao em không thể gặp anh sớm hơn…” — Tôi bật khóc nức nở.
Cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt buồn bã.
“Chỉ những đêm mưa anh mới có thể rời khỏi khu rừng. Mỗi ngày anh chỉ muốn tìm đến em, kể cho em nghe tất cả mọi chuyện. Nhưng lần nào cũng vậy… em đã ngủ rồi.”
Cậu khẽ cúi đầu.
“Đêm mưa nào em cũng ngủ rất say. Vì thế nên anh không làm gì được cả.”
Cổ họng tôi nghẹn cứng lại, không thể thốt nên lời. Một khoảng im lặng nặng nề trong vài giây bao trùm căn phòng.
“Bố mẹ có ở nhà không?” — Anh ấy khẽ hỏi.
Tôi gật đầu.
“Có lẽ… họ đang ngủ rất say, anh ạ…”
Anh trai tôi lặng người trong giây lát. Ánh mắt anh hướng về phía cánh cửa phòng như đang chìm trong những suy nghĩ mà tôi không thể đoán được.
Rồi anh khẽ thở ra một hơi dài.
“Vậy sao…” — Giọng anh trầm xuống.
“Anh định… làm gì ạ?” — Tôi giương đôi mắt long lanh nhìn anh.
“Anh sẽ để họ ngủ.” — Anh cất tiếng, chậm rãi và bình thản đến đáng sợ.
“Ngủ một giấc thật dài… mãi mãi.”
tg:@ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 9 days ago

The Mimic

Bạn có bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó, bạn sẽ bị một sinh vật mang hình hài giống hệt mình thay thế hay chưa? Và mục đích của chúng không phải là bắt chước bạn mãi mãi, mà là để tiếp cận và giết hết những người đã vô tình chào mời chúng vào nhà.

Tôi sống cùng em trai ở một vùng ngoại ô xa trung tâm thành phố nhộn nhịp và đông đúc. Cả khu chỉ lác đác khoảng năm, sáu căn nhà, nằm cách nhau bởi những khoảng đất rộng và yên tĩnh. Phía sau nhà tôi là một khu rừng khá lớn, nơi bọn trẻ trong vùng thường truyền tai nhau đủ loại câu chuyện kỳ lạ. Mỗi ngày, chúng tôi lại tụ tập thành từng nhóm để vui chơi và kể cho nhau nghe những điều mình từng trải qua hoặc nghe từ người lớn. Trong vô số câu chuyện ấy, nổi tiếng nhất là truyền thuyết về “The Mimic” — một cái tên mà hầu như đứa trẻ nào trong vùng cũng biết đến, và đó cũng là câu chuyện khiến tôi sợ hãi nhất.

Cha mẹ tôi mất sớm khi tôi mới mười tuổi, còn em trai tôi chỉ vừa lên bảy. Là những đứa trẻ mồ côi giữa một vùng quê thưa dân, chúng tôi luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ những người xung quanh. Người lớn trong vùng đối xử với hai anh em rất ấm áp, xem chúng tôi như người thân trong gia đình. Bọn trẻ cũng thường xuyên rủ chúng tôi chơi cùng, chia sẻ đồ chơi, bánh kẹo và những món ăn mà chúng có.

Dù vậy, mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ được cha mẹ chăm sóc, yêu thương và chờ đón sau mỗi buổi chiều, trong lòng tôi vẫn không khỏi ngưỡng mộ, đôi khi xen lẫn một chút ghen tị. Em trai tôi là một đứa bé ngoan ngoãn và hiểu chuyện hơn nhiều so với tuổi của nó. Có lẽ vì biến cố đến quá sớm nên nó học cách trưởng thành rất nhanh.

Cuộc sống của hai anh em cứ thế trôi qua trong sự bình yên giản dị. Mỗi sáng thức dậy, chúng tôi lại dắt nhau ra ngoài chơi, nhận những phần thức ăn mà hàng xóm tốt bụng mang cho, rồi hòa vào đám trẻ trong vùng với những câu chuyện bất tận. Khi mặt trời lặn, hai anh em lại trở về căn nhà quen thuộc, cùng nhau ăn tối, trò chuyện đôi câu trước khi chìm vào giấc ngủ, chờ đón một ngày mới giống như bao ngày khác.

Một ngày nọ, cả đám trẻ lại tụ tập trước sân nhà Jien — cô bé sống trong ngôi nhà lớn nhất vùng. Như thường lệ, mỗi đứa lại nghĩ ra một trò chơi hoặc một câu chuyện mới để kể cho cả nhóm nghe.

Hôm đó, Brian — thằng nhóc suốt ngày luyên thuyên về đống tiểu thuyết kinh dị ở nhà nó — là đứa đến muộn nhất. Từ xa, nó đã vừa chạy vừa lớn tiếng gọi:

— Này! Hôm nay tớ lại có một câu chuyện đặc biệt để kể cho các cậu đây. Có ai dám nghe không?

Min nhíu mày khó hiểu:

— Chuyện gì mà lại không dám nghe chứ? Bình thường anh vẫn kể đầy ấy thôi.

Brian nở nụ cười đầy bí hiểm.

— Là một truyền thuyết của chính vùng này đấy.

Nói rồi, nó chạy đến chỗ chúng tôi, ngồi phịch xuống sân như không thể chờ thêm được nữa.

— Câu chuyện về “The Mimic” nhé. Các cậu có muốn nghe không?

Vừa nghe đến cái tên đó, cả đám lập tức bị khơi dậy sự tò mò. Dáng vẻ hào hứng của Brian khiến không ai còn tâm trí nghĩ đến trò chơi nào khác.

— Kể đi, Brian! Chúng tớ đang nghe đây! — cả nhóm đồng thanh thúc giục.

Brian nhìn quanh một lượt, hạ thấp giọng như sợ có ai đó nghe thấy, rồi bắt đầu câu chuyện.

Sâu trong khu rừng phía tây từng tồn tại một sinh vật kỳ bí mang tên The Mimic. Cái tên ấy đã nói lên tất cả — một kẻ chuyên bắt chước. Theo lời đồn, hắn thường săn lùng con người vào lúc nửa đêm, đặc biệt là những ai đang ở một mình trong phòng.

The Mimic có khả năng giả giọng người thân của nạn nhân để dụ họ mở cửa, thậm chí còn có thể bắt chước cả ngoại hình của họ một cách hoàn hảo. Tuy nhiên, hắn vẫn có những điểm yếu nhất định. Chỉ cần bạn đóng chặt cửa và nhất quyết không mở, hắn sẽ không thể tấn công được.

Đôi khi, khi nhận ra con mồi không mắc bẫy, hắn sẽ không tiếp tục giả giọng nữa mà để lộ chất giọng khàn đặc đầy đáng sợ của mình. Có lúc hắn đập cửa điên cuồng như muốn phá tung mọi thứ để xông vào, nhưng cũng có lúc hắn chỉ đứng im bên ngoài một lúc lâu rồi lặng lẽ biến mất vào màn đêm.

Nghe xong câu chuyện, đám nhóc đứa nào cũng nổi hết da gà. Riêng tôi, vốn là đứa gan dạ nhất nhóm, nên chẳng cảm thấy sợ hãi gì mấy.

— Chả có gì hay ho cả. Mày làm quá lên thôi. Chỉ là truyền thuyết, làm gì có thật chứ. — Tôi cười khẩy.

Brian lập tức phản bác:

— Nhưng… mẹ em nói bà ấy đã từng gặp nó rồi.

— Mày đùa đấy à? Chẳng vui chút nào đâu.

Ngay lập tức, cả đám nhốn nháo như thể vừa nghe thấy tin động trời. Jien vội ôm chặt lấy Min, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.

— Có gì đâu mà sợ. Mày nhát thật đấy. — Tôi bật cười. — Mẹ thằng Brian chắc chỉ nhìn nhầm thôi, hoặc xem phim kinh dị nhiều quá.

Không phải đâu! Mẹ em bảo là gặp thật mà. — Brian khăng khăng bảo vệ lời kể của mình.

Nhưng tôi vẫn cho rằng đó chỉ là một câu chuyện được thêm thắt để truyền thuyết trở nên đáng tin hơn.

Thế thì kể nghe xem nào. — Tôi khoanh tay nhìn nó. — Mẹ mày đã gặp cái gì?

Mẹ em kể rằng chuyện đó xảy ra vào một lần bố đi công tác xa. Hôm ấy, ở nhà chỉ có mẹ và chú chó Kii…

Sau khi ăn tối và dọn dẹp xong, mẹ ngồi xem tivi như mọi ngày. Kii nằm ngay bên cạnh, lim dim mắt như sắp ngủ. Mọi thứ đều rất bình thường cho đến khi từ một góc tối trong nhà bỗng vang lên một âm thanh lạ.

Ban đầu, mẹ tưởng mình nghe nhầm. Nhưng khi lắng tai nghe kỹ, mẹ nhận ra đó giống hệt giọng của chính mình.

Kii cũng lập tức phản ứng. Nó vểnh tai lên, dựng đuôi và nhìn chăm chú về phía phát ra âm thanh. Điều đó khiến mẹ càng thêm bất an, bởi rõ ràng không chỉ mình mẹ nghe thấy.

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tay chân bà cứng đờ, không dám cử động mạnh.

Rồi tiếng gọi ấy lại vang lên.

Kii… Kii…

Đó là giọng của mẹ, nhưng lại phát ra từ góc nhà tối om.

Âm thanh ấy lặp đi lặp lại hai, ba lần, kéo dài trong vài chục giây. Mỗi lần tiếng gọi vang lên, Kii lại nhìn chằm chằm vào góc tường và sủa đáp trả như thể đang đối diện với một thứ gì đó mà mẹ không thể nhìn thấy.

Còn bà thì chỉ biết ngồi chết lặng trên ghế, cảm giác sợ hãi ngày một lớn dần khi tiếng gọi mang chính giọng nói của mình vẫn đều đều vọng ra từ bóng tối.

Chỉ có vậy thôi à? Tao vẫn chưa tin lắm. Có khi chỉ là trùng hợp thôi thì sao? — Tôi chen ngang, dù trong lòng đã bắt đầu có chút rùng mình nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.

Brian nhìn tôi một lúc, vẻ mặt vừa lo lắng vừa dè chừng, như thể nó sợ phản ứng của tôi còn hơn cả câu chuyện mà nó đang kể.

Dạ… nhưng em vẫn chưa kể hết…

Giọng nó nhỏ đi thấy rõ.

Cả nhóm lập tức im lặng. Những tiếng côn trùng kêu ngoài bãi cỏ dường như cũng trở nên rõ ràng hơn trong khoảnh khắc ấy. Brian nuốt khan một cái, hít sâu rồi tiếp tục kể phần còn dang dở của câu chuyện.

Mẹ em bế Kii chạy thật nhanh vào phòng ngủ rồi khóa chặt cửa lại. Dù đã ở trong phòng, bà vẫn chưa thể hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra…

Khoảng một tiếng sau, từ bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cốc… cốc… cốc…

Cùng lúc đó là một giọng nói trầm thấp quen thuộc:

Em ơi, anh về rồi đây. Mau mở cửa cho anh.

Đó là giọng của bố em.

Mẹ lập tức đứng dậy, bước nhanh đến cửa. Bàn tay bà vừa định chạm vào tay nắm thì chợt khựng lại. Bố vẫn đang đi công tác xa, làm sao có thể về nhà vào giờ này được?

Một cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể.

Mẹ từ từ lùi lại khỏi cánh cửa, hơi thở trở nên gấp gáp. Kii cũng đứng bật dậy, không ngừng nhìn chằm chằm về phía cửa như thể đang theo dõi một thứ gì đó ở bên ngoài.

Run rẩy, mẹ với lấy chiếc điện thoại đặt trên giường và gọi cho bố.

Chỉ sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc:

Vợ gọi anh có chuyện gì vậy? Anh vẫn chưa về được đâu, chắc phải đến mai mới kịp. Vợ đợi anh nhé.

Mẹ gần như nghẹn giọng:

Anh… anh vẫn chưa về sao? Vậy người đang đứng ngoài cửa là ai?

Em nói gì cơ?

Giọng nói kêu gọi ngoài cửa dần trở nên khàn đặc hơn, tiếng gõ cửa thì đã chuyển thành âm thanh đập cửa một cách mạnh bạo.

Có ai đó đang ở ngoài kia… Nó dùng chính giọng nói của anh để gọi em mở cửa…

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Vợ à, nghe anh này. Bình tĩnh lại. Tuyệt đối đừng mở cửa. Cứ ở yên trong phòng, em sẽ an toàn.

Sau đó, tiếng đập cửa và giọng nói bên ngoài vẫn kéo dài thêm một lúc rồi mới biến mất.

Đêm hôm ấy, mẹ em không hề bị thương hay mất mát thứ gì. Thế nhưng, những gì bà nghe và trải qua đã để lại một vết sẹo trong tâm trí. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại chuyện đó, bà vẫn không thể quên được cảm giác sợ hãi ấy…

Thôi anh đừng kể nữa… Chị Jien khóc rồi kìa. — Min vội lên tiếng ngăn lại.

Tôi quay sang nhìn. Jien thật sự đã đỏ hoe mắt, hai tay ôm chặt lấy Min như sợ chỉ cần buông ra một chút là thứ gì đó sẽ xuất hiện từ trong bóng tối.

Dù chẳng ai muốn thừa nhận, nhưng câu chuyện của Brian đã khiến cả đám nhóc chúng tôi sợ đến mất vía.

Những ngày bình thường, sau khi chơi xong, đứa nào cũng tự chạy về nhà. Thế nhưng hôm đó, không ai còn đủ can đảm để đi một mình. Đứa nào đứa nấy đều nằng nặc đòi bố mẹ Jien đưa về tận cửa nhà mới chịu.

Trên đường về, cả nhóm im lặng một cách lạ thường. Không còn tiếng cười đùa hay tranh cãi như mọi khi. Mỗi đứa đều thỉnh thoảng liếc nhìn những góc tối ven đường như sợ rằng chỉ cần quay đầu đi một chút, sẽ có thứ gì đó trực chờ lao tới.

Tối hôm ấy, tôi dám chắc rằng chẳng đứa nào ngủ ngon. Có lẽ bọn nó sẽ trùm chăn kín mít, khóa chặt cửa phòng rồi nằm co ro trên giường, cố gắng quên đi câu chuyện đáng sợ mà Brian đã kể lúc chiều. Thậm chí ngay cả tôi, người luôn tự nhận mình gan dạ nhất nhóm cũng không ngoại lệ. Tôi không thể ngăn bản thân nhớ đến giọng nói vang lên từ phía sau cánh cửa trong câu chuyện ấy.

Dù vậy, tôi vẫn nhất quyết không tin câu chuyện của Brian.

Nhảm nhí. Làm gì có ma quỷ hay quái vật nào ở đây chứ… Tao phải tận mắt thấy thì mới tin.” — Tôi luôn tự trấn an mình bằng thái độ đầy hống hách như thế.

Đã vài tháng trôi qua kể từ ngày nghe câu chuyện ấy.

 Trong khoảng thời gian đó, đám trẻ trong vùng liên tục kể về những hiện tượng kỳ lạ mà chúng gặp phải.

Min quả quyết rằng có lần nó nghe thấy tiếng mẹ gọi mình giữa đêm khuya, dù đến sáng dậy hỏi thì mẹ nó bảo bà vẫn ngủ say trong phòng. Jien thì kể rằng dạo gần đây, mỗi lần ra ngoài, bố mẹ nó đều dặn phải khóa chặt cửa và còn thống nhất với nhau một mật mã để nhận biết lẫn nhau.

Tôi chỉ bật cười trước những câu chuyện ấy.

Chắc người lớn chỉ đề phòng trộm cướp thôi. Còn Min, tao nghĩ mày bị ám ảnh quá rồi nên tưởng tượng ra tiếng mẹ mình đấy.

Tôi nói với vẻ như chắc chắn mình hiểu rõ mọi chuyện.

Trong mắt tôi lúc đó, tất cả chỉ là những lời đồn bị thổi phồng bởi nỗi sợ hãi của trẻ con và sự cẩn trọng quá mức của người lớn.

Nhưng rồi đến một ngày, những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra với chính tôi.

Hôm ấy, John — em trai tôi — xin phép được ra ngoài chơi với một nhóm bạn mới quen và ngủ lại qua đêm ở nhà họ. Tôi vốn khá dễ tính nên đồng ý ngay mà chẳng suy nghĩ nhiều, dù sao thì nó cũng đã mười bốn tuổi rồi.

“Không có nó ở nhà cũng hơi chán nhỉ…” — tôi thầm nghĩ.

Tôi mở cửa bước ra ngoài đi dạo quanh khu mình sống.

Hôm ấy, thời tiết đẹp đến lạ. Bầu trời trong xanh, gió thổi nhè nhẹ qua những tán cây. Tôi lang thang hết chỗ này đến chỗ khác, lúc thì hái vài bông hoa ven đường, lúc lại đuổi theo những cánh bướm đủ màu đang bay lượn trên đồng cỏ. Cuối cùng, tôi ngồi dưới gốc cây táo lớn gần khu đất trống để tận hưởng không khí mát mẻ của buổi chiều.

Được một lúc thì Min và Jien cùng vài đứa trẻ khác bắt gặp tôi. Chúng chạy lại ríu rít xin chơi cùng.
Thế là cả đám lại tụ tập như mọi khi. Chúng tôi cười đùa không ngớt, bày ra đủ trò chơi ngốc nghếch rồi kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước khiến đứa nào cũng ôm bụng cười.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã ngả dần về phía chân trời. Ánh nắng vàng cam phủ lên cả khu ngoại ô yên tĩnh.

Chúng tôi tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy.

Tôi cầm phần thức ăn tối mà hàng xóm tốt bụng đã chuẩn bị giúp mình, trở về căn nhà nhỏ. Tôi bật chiếc bếp cũ lên để hâm nóng thức ăn rồi mang ra bàn phòng khách.

Tivi vẫn phát những chương trình quen thuộc như mọi ngày. Tôi vừa ăn tối vừa chăm chú theo dõi màn hình, thời gian trôi rất nhanh.

Ăn xong, tôi dọn dẹp bàn ăn, tắt tivi rồi đi lên phòng chuẩn bị ngủ. Tuy vậy, tôi vẫn chưa buồn đi ngủ ngay. Chiếc đèn bàn vẫn sáng khi tôi mải mê chơi trò chơi trên cái máy điện tử cầm tay của mình.

Mãi đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, tôi mới ngáp dài, đặt máy xuống rồi đứng dậy tắt đèn.

Chiếc giường của tôi nằm sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thẳng ra khu rừng phía sau nhà. Ban ngày, đó chỉ là một khu rừng bình thường. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những tán cây đen đặc chồng lên nhau khiến nó trở nên âm u và đáng sợ lạ thường.

Tôi vô thức liếc ra ngoài cửa sổ.

Bóng tối bao trùm tất cả.

Sâu từ trong rừng cây, tôi chắc đã thấy một cái bóng đen cao gần ba mét, đang lấp ló đứng ở đó. Nó bất động, đôi mắt sáng rực nhuốm đỏ đang nhìn về phía căn nhà của tôi.

Một cảm giác khó tả thoáng lướt qua khiến tôi vội kéo kín rèm lại rồi chui vào chăn, tự nhủ lòng mình rằng chỉ đang gặp ảo giác.

Tôi cố híp mắt trong sự dè dặt sợ hãi. Vừa lim dim được vài phút thì từ dưới nhà bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cộc… cộc… cộc…

Ngay sau đó là giọng nói vang lên:

Anh hai, mở cửa cho em với. Anh hai còn thức không?

Là giọng nói của John.

Tôi dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy rồi bước ra khỏi phòng, đi xuống cửa chính.

Ủa? Mày không ngủ lại à, John?

Giọng thằng bé vang lên từ bên ngoài:

Bạn em hủy kèo mất rồi. Nên giờ em phải tự đi bộ về đây nè, chán chết đi được. Anh mở cửa cho em mau đi.

Tay tôi đặt lên nắm cửa nhưng vẫn chần chừ.

Là mày thật không đấy, John?

Bên ngoài im lặng vài giây rồi đáp lại:

Anh hỏi gì kỳ vậy? Em đây mà. Mở cửa cho em đi.

Giọng nói nghe hoàn toàn giống em trai tôi.

Sự thúc giục có phần gấp gáp của nó khiến tôi hơi nghi ngờ. Nhưng rồi tôi tự cười nhạo chính mình.

Mình nghĩ linh tinh quá rồi.

Trời đã khuya thế này, việc nó sốt ruột cũng là chuyện bình thường.

Nghĩ vậy, tôi mở cửa.

John đang đứng trước hiên nhà.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi rồi nở một nụ cười quen thuộc. Thế nhưng không hiểu vì sao, nụ cười ấy lại có chút gì đó gượng gạo khiến tôi cảm thấy không thoải mái.

Dẫu vậy, cơn buồn ngủ đã làm tôi chẳng còn tâm trí để suy nghĩ nhiều.

John bước ngang qua tôi, đi thẳng về phía phòng của nó.

Cạch.

Cánh cửa phòng khép lại. Ngôi nhà một lần nữa chìm vào im lặng.

Sáng hôm sau, vừa thức dậy, tôi sang phòng John xem thử nó đã dậy chưa.

Nhưng căn phòng lại trống không.

Chiếc giường bừa bộn một cách kỳ lạ. Chăn mền bị xới tung lên như thể có ai đó vừa lục lọi khắp nơi để tìm kiếm thứ gì.

Tôi nhíu mày nhìn quanh.

Quái thật… Bình thường thằng oắt này ngủ nướng lắm mà. Hôm nay lại dậy sớm hơn cả mình à?

Nghĩ vậy, tôi bước xuống phòng khách.

Và rồi tôi nhìn thấy John.

Nó đang đứng cạnh cửa sổ, quay mặt về phía tây, là hướng của khu rừng sau nhà.

Điều kỳ lạ là nó đứng hoàn toàn bất động.

Không cử động.

Không nói gì.

Và có thể là không thở.

Cứ như một bức tượng.

John!

Tôi gọi lớn rồi chạy lại gần.

Thằng bé không hề giật mình. Nó từ từ quay đầu về phía tôi.

Trên môi nó lại xuất hiện nụ cười gượng gạo mà tôi đã thấy vào đêm qua.

Một nụ cười kì lạ khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

Này, mày sao thế? Sáng sớm đứng đây làm gì vậy?

— Có gì đâu, anh hai. Em tập thể dục ấy mà!

Tôi nhìn nó đầy nghi ngờ.

Rõ ràng tôi đã thấy nó đứng yên ở đó từ khá lâu, chẳng hề nhúc nhích lấy một lần. Thế mà giờ nó lại bảo mình đang tập thể dục. Nghe vô lý đến mức chẳng ai muốn tin.

Nhưng nếu không phải tập thể dục thì nó đang làm gì? Tôi cũng không biết.

Vì thế tôi chỉ nhún vai cho qua rồi tiếp tục công việc thường ngày, dù trong lòng vẫn còn vương lại cảm giác khó hiểu về hành động kỳ lạ của em trai mình.

Ăn xong bữa trưa, tôi lập tức chạy sang nhà Jien. Vừa đến nơi, tôi đã thấy Brian và Min cũng đang ngồi ở đó.

Không chần chừ, tôi kể cho cả nhóm nghe những hành động kỳ lạ của John từ tối hôm qua đến giờ.
Nghe xong, cả đám bắt đầu đưa ra đủ loại suy đoán.

Anh John bị huỷ kèo nên không khoẻ hay sao? — Min bật cười.

Hay là chơi bời chán quá nên ảnh cố tình pha trò thôi. — Jien góp lời.

Brian ngồi im một lúc rồi bất ngờ lên tiếng:

Hay là… đó không phải John?

Nghe đến đây, tim tôi như hẫng một nhịp.

Này, mày nói linh tinh gì vậy, Brian? — Tôi lập tức gắt lên.

Brian nhún vai.

Thì em chỉ đoán thôi mà. Giống như câu chuyện em kể tháng trước ấy…

Cả nhóm bỗng im bặt.

Không khí trong căn phòng trở nên nặng nề đến lạ.

Tôi có thể nghe rõ nhịp tim mình đang đập nhanh dần trong lồng ngực.

Đừng đùa nữa, chả vui chút nào đâu, Brian. — Tôi nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu.

Jien thấy bầu không khí căng thẳng liền vội đổi chủ đề:

Thôi nào, mọi người ngồi xuống đi. Em lấy bánh ra cho cả nhóm ăn nhé. Mà sao anh Aline không rủ anh John sang chơi cho vui?

Tôi thở dài.

Thì tao thấy nó chẳng có vẻ hứng thú gì. Nên tao qua đây một mình.

— Vậy à…

Chẳng ai nói thêm gì về chuyện đó nữa.

Một lúc sau, đám nhóc lại quây quần quanh chiếc bàn nhỏ, vừa ăn bánh vừa trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Tiếng cười nói nhanh chóng lấp đầy căn phòng, nhưng riêng tôi vẫn không thể gạt khỏi đầu câu nói ban nãy của Brian.

Hay là… đó không phải John?

Dù luôn tự nhủ đó chỉ là một câu đùa ngớ ngẩn, tôi vẫn cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ đang âm thầm lớn dần trong lòng mình.

Ăn hết đĩa bánh, tôi đứng dậy vươn vai cho đỡ mỏi vì đã ngồi quá lâu.

Tôi bước ra ban công tầng hai nhà Jien. Từ đây có thể nhìn thẳng sang căn nhà nhỏ của hai anh em tôi ở phía bên kia con đường.

Và rồi tôi nhìn thấy John.

Nó đang đứng lấp ló ngay cửa sổ nhà mình, hướng mắt về phía nhà Jien.

Đúng lúc ấy, đám nhóc cũng ùa ra ban công.

John ơi! Sang đây chơi với tụi này đi!

Từ xa, John đáp lại bằng một nụ cười kì quái rồi lập tức bước về phía nhà Jien. Chẳng mấy chốc, tiếng chuông cửa vang lên. Đám trẻ vội chạy xuống mở cửa.

John à, cậu qua trễ quá! Bánh sắp hết mất rồi!

— Tiếc thật đó, nãy giờ vui lắm luôn!

— Mau vào trong ngồi chơi đi!

John bước vào nhà giữa sự chào đón nhiệt tình của cả nhóm.

Chúng tôi nhanh chóng ngồi thành một vòng tròn trong phòng khách. Tôi ngồi đối diện với John, vừa đủ để quan sát nó một cách rõ ràng.

Đứa nào cũng cười nói rôm rả, thi nhau kể những câu chuyện ngốc nghếch để chọc cả nhóm.

Chỉ riêng John là khác.

Nó ngồi yên lặng từ đầu đến cuối.

Thỉnh thoảng, nó mỉm cười khi nghe người khác nói chuyện, nhưng hầu như không tham gia vào bất kỳ câu chuyện nào. Cảm giác như nó đang âm thầm quan sát tất cả chúng tôi hơn là thực sự hòa vào cuộc vui.

Tôi vài lần định bắt chuyện với nó, nhưng rồi lại thôi. Không hiểu sao, từ sáng đến giờ tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Dẫu vậy, nhìn vẻ mặt bình thản của John, tôi lại tự nhủ có lẽ mình đang suy nghĩ quá nhiều.

Hôm ấy, cả nhóm chơi đến tận chiều tối. Chúng tôi thay phiên nhau chơi điện tử, đánh cờ caro rồi lục tung đống đồ chơi của Jien để tìm trò mới.

Tiếng cười vang khắp căn nhà.

Nhưng giữa những âm thanh náo nhiệt ấy, tôi vẫn nhiều lần vô thức nhìn sang John.

Và lần nào cũng vậy.

Nó vẫn chỉ ngồi đó, lặng lẽ dõi theo mọi người bằng ánh mắt khó đoán.

Ting… ting…

Âm báo tin nhắn từ điện thoại tôi bất ngờ vang lên giữa lúc cả đám đang cười đùa.

Tôi tiện tay mở màn hình ra xem.

Người gửi: John.

Nội dung tin nhắn:
“Anh hai, em chuẩn bị về nè, ở nhà một mình buồn không haha.”

Tôi chết lặng.

Từng chữ trên màn hình như đóng băng trước mắt tôi.

Chậm rãi, tôi ngẩng đầu lên nhìn John đang ngồi đối diện.

Nó cũng đang nhìn tôi.

Rồi từ từ nở một nụ cười.

Một nụ cười rộng đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.

Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Mày… đùa gì vậy, John? — Tôi bật cười gượng. — Đang ngồi ở đây mà lại nhắn tin bảo sắp về. Tính hù tao à? Không dễ đâu nhé…

Giọng tôi run đến mức chính tôi cũng nhận ra.

Những đứa trẻ khác nghe thấy câu nói ấy liền quay sang nhìn. Tiếng cười đùa trong phòng đột ngột biến mất. Không khí trở nên im lặng đến đáng sợ.

John vẫn ngồi yên.

Nụ cười trên môi nó không hề thay đổi.

Rồi nó cất tiếng.

Nhưng đó không phải là giọng của John.

Âm thanh phát ra méo mó và kỳ dị, như thể nhiều giọng nói đang chồng chéo lên nhau. Có lúc nghe giống tiếng người, có lúc lại hoàn toàn xa lạ, khiến không ai có thể hiểu được nó đang nói gì.

Cả căn phòng đông cứng.

Không ai cử động.

Không ai nói được một lời.

Tất cả chỉ biết ngồi đó, nhìn chằm chằm vào sinh vật đang mang diện mạo của John.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại câu chuyện Brian từng kể. Nhưng mẹ của Brian đã sống sót, bởi bà ấy không mở cửa cho hắn.

Còn chúng tôi thì khác.

Chúng tôi không đứng sau một cánh cửa khóa chặt.

Chúng tôi đang ở ngay trước mặt thứ sinh vật mang tên The Mimic.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra một điều đáng sợ.

Suốt thời gian qua, tôi luôn tò mò về kết cục của những người không may rơi vào tay nó. Tôi từng nghĩ đó chỉ là một câu chuyện bịa đặt để hù dọa trẻ con.

Nhưng giờ đây, tôi không còn phải tò mò nữa.

Bởi vì câu trả lời đang ở ngay trước mắt tôi.

Căn phòng chìm trong hỗn loạn. Tiếng la hét vang lên rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi nỗi kinh hoàng.

Tôi muốn chạy.

Tôi muốn hét lên.

Nhưng cơ thể lại cứng đờ, như thể mọi sức lực đều đã bị rút cạn.

Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là bóng dáng của sinh vật ấy giữa căn phòng, cùng nụ cười méo mó chưa từng thuộc về con người.

Và rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.

Tôi cũng là một trong những nạn nhân của nó.

produced by ngHongUyen

reddit.com
u/Forward-Pattern2591 — 9 days ago