
Y học nhân văn ở Việt Nam: Nhìn đứa cháu ung thư nằm hành lang truyền hóa chất mới thấm!
Mấy ông đi Tây về cứ rao giảng "y học nhân văn" nghe cao siêu lắm. Nhưng cứ thử vào khoa máu bệnh viện công đi thì biết, nhân văn không nằm trên giấy, nó nằm ngay dưới sàn hành lang kia kìa.Năm ngoái, đứa cháu ruột tôi bị ung thư máu, phòng hết chỗ nên phải trải chiếu nằm dọc hành lang để truyền hóa chất. Nhìn đứa trẻ trọc lóc đầu, tay cắm kim co quắp giữa dòng người qua lại rầm rập, lòng tôi thắt lại vì bất lực. Bác sĩ, điều dưỡng thì chạy như con thoi, mặt mũi căng thẳng, một ca trực gánh bệnh nhân gấp mấy lần thì lấy đâu ra thời gian mà dỗ dành? Có lúc tôi đã nghĩ, cái guồng quay này tàn nhẫn quá, làm gì có chỗ cho sự thấu cảm.Nhưng chính ở cái hành lang ngột ngạt ấy, tôi lại thấy những chuyện cay mắt. Đó là ông bác sĩ trưởng khoa vừa rời phòng cấp cứu, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, vẫn cúi xuống xoa đầu cháu tôi bảo: "Cố lên chiến binh, xong đợt này chú cho ăn kem". Là cô điều dưỡng vừa gắt gỏng vì người nhà để đồ bừa bãi, nhưng tay lại lén nhét cho mẹ nó hộp sữa: "Uống đi mà lấy sức chăm con".Y học nhân văn ở mình nó thô ráp và đời như thế đấy. Không phải bài giảng đạo đức xa vời, mà là sự gồng mình của bác sĩ để giữ cái tâm không chai sạn trước áp lực quá tải, là tình người tự sưởi ấm cho nhau lúc ngặt nghèo.Nhiều người cứ mở mồm ra là trách ngành y lạnh lùng, hạch sách. Nhưng xin lỗi, đặt vào địa vị một ngày khám trăm ca, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng, liệu các vị có cười nổi suốt 24 giờ không? Áp lực quá tải đang bào mòn sự thấu cảm của bác sĩ, hay chính chúng ta đang đòi hỏi quá cực đoan ở họ?Theo bạn, lỗi do cơ chế y tế quá tải khiến bác sĩ hóa "máy móc", hay do đạo đức nghề y đang thực sự đi xuống?