u/donghungdr

Y học nhân văn ở Việt Nam: Nhìn đứa cháu ung thư nằm hành lang truyền hóa chất mới thấm!

Y học nhân văn ở Việt Nam: Nhìn đứa cháu ung thư nằm hành lang truyền hóa chất mới thấm!

Mấy ông đi Tây về cứ rao giảng "y học nhân văn" nghe cao siêu lắm. Nhưng cứ thử vào khoa máu bệnh viện công đi thì biết, nhân văn không nằm trên giấy, nó nằm ngay dưới sàn hành lang kia kìa.Năm ngoái, đứa cháu ruột tôi bị ung thư máu, phòng hết chỗ nên phải trải chiếu nằm dọc hành lang để truyền hóa chất. Nhìn đứa trẻ trọc lóc đầu, tay cắm kim co quắp giữa dòng người qua lại rầm rập, lòng tôi thắt lại vì bất lực. Bác sĩ, điều dưỡng thì chạy như con thoi, mặt mũi căng thẳng, một ca trực gánh bệnh nhân gấp mấy lần thì lấy đâu ra thời gian mà dỗ dành? Có lúc tôi đã nghĩ, cái guồng quay này tàn nhẫn quá, làm gì có chỗ cho sự thấu cảm.Nhưng chính ở cái hành lang ngột ngạt ấy, tôi lại thấy những chuyện cay mắt. Đó là ông bác sĩ trưởng khoa vừa rời phòng cấp cứu, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, vẫn cúi xuống xoa đầu cháu tôi bảo: "Cố lên chiến binh, xong đợt này chú cho ăn kem". Là cô điều dưỡng vừa gắt gỏng vì người nhà để đồ bừa bãi, nhưng tay lại lén nhét cho mẹ nó hộp sữa: "Uống đi mà lấy sức chăm con".Y học nhân văn ở mình nó thô ráp và đời như thế đấy. Không phải bài giảng đạo đức xa vời, mà là sự gồng mình của bác sĩ để giữ cái tâm không chai sạn trước áp lực quá tải, là tình người tự sưởi ấm cho nhau lúc ngặt nghèo.Nhiều người cứ mở mồm ra là trách ngành y lạnh lùng, hạch sách. Nhưng xin lỗi, đặt vào địa vị một ngày khám trăm ca, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng, liệu các vị có cười nổi suốt 24 giờ không? Áp lực quá tải đang bào mòn sự thấu cảm của bác sĩ, hay chính chúng ta đang đòi hỏi quá cực đoan ở họ?Theo bạn, lỗi do cơ chế y tế quá tải khiến bác sĩ hóa "máy móc", hay do đạo đức nghề y đang thực sự đi xuống?

u/donghungdr — 4 days ago
▲ 13 r/BanLuanVaChiaSe+1 crossposts

Tại sao Châu Á không có đồng tiền chung như Châu Âu, dù là khu vực kinh tế khổng lồ?

hôm qua ngồi cafe chém gió, tự nhiên nảy số ra một câu hỏi mà nghĩ mãi không thông, phải vác ngay lên đây nhờ các giáo sư kinh tế mạng "thông não" giúp.

​Chả là mình thấy bọn Châu Âu thoải mái phong lưu vãi chưởng. Cầm mỗi tờ Euro (€) lượn từ Pháp sang Đức, qua Ý ăn pizza quẹt thẻ tẹt ga, không lo tỷ giá hay đổi tiền lằng nhằng. Ngó sang mấy khu vực khác như Châu Phi hay Nam Mỹ, tụi nó cũng đang rục rịch tính bài gom chung sổ gạo (tạo đồng Eco, đồng Sur gì đấy).

​Thế quái nào quay lại cái xóm Châu Á nhà mình; Ấn độ và Trung Quốc chấp cả worl luôn, đông dân nhất thế giới, cái nôi của một rổ "rồng" với "hổ", GDP gánh còng lưng kinh tế toàn cầu, mà mạnh ai nấy in tiền nhỉ? Đi du lịch Thái, sang Nhật, qua Hàn là trong ví lại lộn xộn một mớ tiền xu với tiền giấy khác nhau, tính tỷ giá nhức hết cả đầu.

​Em ngồi vắt óc cạn nilon thì nghĩ ra mấy lý do "củ chuối" thế này, anh em xem có chuẩn không:

​Nhà giàu với nhà nghèo khó ngồi chung mâm: khu vực mình chênh lệch level gắt quá. Trình độ như ông Sing, ông Nhật thì kinh tế ổn định, lạm phát lẹt đẹt. Trong khi nhiều ông khác thì trồi sụt thất thường. Giờ mà xài chung một đồng tiền thì Ngân hàng Trung ương định giá với chỉnh lãi suất kiểu gì cho vừa lòng cả khu vực đây? Bơm tiền cứu ông nghèo thì ông giàu lạm phát, mà siết lại thì ông nghèo chết ngắc.

​Mấy "đại ca" giang hồ cái tôi to đùng: Xóm Châu Á mình nợ nần ân oán lịch sử hơi bị nhiều, bằng mặt chứ ít khi bằng lòng. Giờ bảo anh Trung, anh Nhật, anh Ấn ngồi lại cắt máu ăn thề, lập chung một cái Ngân hàng thì chắc... đánh nhau vỡ đầu. Ai chịu làm em? In hình lãnh tụ nước nào lên tờ tiền? Đồng tiền đó sẽ do ai lèo lái? Chắc kèo này khó hơn lên trời.

​Chơi với nhau kiểu "bạn bè xã giao": Mấy cái hội nhóm như ASEAN hay APEC chủ yếu lập ra để rủ nhau giao thương buôn bán, giảm thuế sương sương thôi. Nó không có tính ràng buộc sống chết kiểu "anh sập em cũng đi bụi" như cái mớ luật của tụi EU. Thế nên tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát!

​Đấy là thuyết âm mưu của một thằng ít chữ như em. Các bác dân tài chính, kinh tế vĩ mô hay lịch sử địa chính trị trên này thấy sao?

​Rào cản lớn nhất rốt cuộc là cái gì? Và theo anh em, liệu có cái viễn cảnh 50 năm nữa chúng ta đi phượt vòng quanh Châu Á chỉ bằng một đồng "Asia Coin" không, hay là kèo này no hope tới tận kiếp sau?

​Mời các fuba, các tay to vào múa phím đàm đạo cho xôm nhé! ☕🚬

reddit.com
u/donghungdr — 4 days ago

Tôi không chỉ nói về nỗi buồn hay sự cô đơn, mà là một khoảng trống bên trong như thể thiếu vắng một cách trầm trọng ý nghĩa sống, sự kết nối, hoặc năng lượng cảm xúc đã lặng lẽ biến mất, trải nghiệm đó đã ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của bạn như thế nào? Nó có thay đổi cách bạn nhìn bản thân, người khác, công việc, tình yêu, hay cuộc sống nói chung không?

Điều gì đã giúp bạn đi qua nó; trị liệu tâm lý, đời sống tâm linh, viết lách, tình bạn, thuốc men, thời gian, hay một điều gì khác?

Tôi rất biết ơn nếu bạn có thể chia sẻ trải nghiệm thật của mình.

reddit.com
u/donghungdr — 18 days ago

Trên Reddit này có nhiều cộng đồng sách rất sôi nổi như r/books, r/ebooks, nơi mọi người không chỉ giới thiệu mà còn phân tích, tranh luận sâu về tác phẩm và văn hoá đọc rồi lịch sử, văn chương..v...vv.... Nhưng về sub tiếng Việt, vẫn chưa thấy một subreddit tương tự đủ đông và bền để người đọc và viết có thể trao đổi nghiêm túc. Dù không thiếu người đọc hay thảo luận hay, nhưng chúng thường rải rác trên Facebook, TikTok và nhanh chóng bị trôi mất. Trong khi đó, Reddit có lợi thế lưu trữ và thảo luận sâu hơn. Liệu đã đến lúc có một subreddit tiếng Việt về sách và văn hoá đọc?

Một nơi để:

  1. Chia sẻ cảm nhận sách
  2. Phân tích tác phẩm
  3. Bàn về dịch thuật, xuất bản
  4. Giới thiệu tác giả, sách hay
  5. Trao đổi về văn hoá đọc
  6. Tổ chức đọc chung, thảo luận
  7. Lưu giữ bài viết chất lượng

Không cần quá hàn lâm, chỉ cần một không gian tử tế, có chiều sâu, nên bắt đầu thế nào để phát triển lâu dài?

reddit.com
u/donghungdr — 18 days ago

a book dedicated to helping men break psychological barriers and foster deeper connections; check it out on Google Play Books.

u/donghungdr — 22 days ago

Nhìn lại giai đoạn Pháp – Nhật ở Đông Dương, bản chất vấn đề không chỉ là “chiếm đóng”, mà là sự sụp đổ của quyền tự quyết dân tộc. Nhật vào Đông Dương từ năm 1940, trong khi bộ máy Pháp Vichy vẫn tiếp tục tồn tại phần lớn như một chính quyền bù nhìn cho Nhật. 

Điều đó tạo ra một cấu trúc rất sắc lạnh: Nhật cần Đông Dương làm bàn đạp quân sự, Pháp muốn giữ thuộc địa, còn người Việt bị đặt dưới hai tầng quyền lực cùng lúc. Đất đai, đường sắt, cảng biển, lương thực và nhân công không còn thuộc về dân, mà trở thành tài nguyên để hai đế quốc điều phối.

Nạn đói 1944–1945 vì vậy không thể chỉ hiểu là thiên tai. Sử liệu nêu ước tính từ 400.000 đến 2 triệu người chết đói, trong bối cảnh chiến tranh, chiếm đóng Nhật, chính sách kinh tế thời chiến và sự quản lý yếu kém của Pháp cùng bóp nghẹt đời sống dân chúng. 

Cuộc đảo chính Nhật ngày 9-3-1945 cũng không phải hành động “giải phóng”. Đó là lúc Nhật loại Pháp khỏi bàn cờ để trực tiếp nắm Đông Dương; kết quả là Pháp thất bại nặng, hàng nghìn người bị giết và khoảng 15.000 lính Pháp bị bắt hoặc giam giữ. 

Bài học sâu sắc nhất là: một dân tộc không có chủ quyền thực chất sẽ không được đối xử như chủ thể lịch sử, mà như địa bàn chiến lược. Khi nội lực yếu và thể chế không chịu trách nhiệm trước dân, vị trí địa chính trị không còn là lợi thế nó trở thành cái giá để kẻ khác mặc cả.

reddit.com
u/donghungdr — 25 days ago