u/______ri

It's been years since I last posted here, my min lang is finally completed, it's completed only after I've ended philosophy for myself (literally)

It's been years since I last posted here, my min lang is finally completed, it's completed only after I've ended philosophy for myself (literally)

So this is just fun fluff for now since any actual explanation at all would just be a philosophical book.

u/______ri — 6 days ago

A transcendental against rejection and a transcendental for there be simples

>Please do be faithful [in reading] because it is at fundamentality so we can't impose external dogmas.

MAIN

There is something - dasein is disclosed with something.

Why there is something at all? (1)

But why has dasein asked that at all? (1.1)

Because a there is something (such a "there is it") is not identical with a why there is it at all.

Thus that something is not a simple, it is not something that a there is it is identical with a why there is it at all.

For (1), because there is simples.

As there is simples, there is those why there is simples at all. (2)

As dasein is disclosed with simples, such a disclosure shows it all. (2.1)

If there is no simple, why there is no simple? (3)

(3) says that to reject there is simples, one ought to give a why, else it is just a brute rejection, which is not philosophy.

To reject there is simples, one may reject its coherence. (3.1)

Or one may reject it through something else. (3.2)

(3.1) is not tenable, because it is a simple.

(3.2) is not tenable, because of a transcendental against rejection.

That is, if anything is posited for (3.2) then instantly we ask "why there is such?" and "why there is a why for such?" and so on, as simples are to be rejected, either this regress or it ends in something brute, of which has never answered "why there is it at all?", or it just ends in there is simples once more.

This transcendental asking applies to any rejection of any non proper part of the argument.

Futher more for if (2.1) then:

Why shouldn't we say there is no simples if we have not seen it? (2.2)

Because there is its coherence (because of the coherence of (2.x)). (2.3)

As its coherence cannot be rejected at all, there is no explanation for why there is it (the coherence) but the transcendental deduction that there is simples.

As for simples, their coherence and their disclosure are derivative of them (trivial because they are simples).

To reject (2.3) the transcendental against rejection is used once more, and so forth.

Thus there is simples because there is their coherence.

Notes:

(2) and (2.1) are the formal definition of simples through dasein, we then challenge a rejection of it.

The rejection of there is simples as framed in the passage is the rejection of the formal definition.

As it can't be rejected, that formal definition (its coherence) has shown there is it.

Its coherence is not its direct disclosure, because the definition is not through itself, but through dasein.

That is to say it is so intelligible that its formal coherence (a derivative of it) alone ensures there is it, while it need not be seen directly.

The formal definition’s coherence alone ensures there is simples.

The point is that after the formal posit, any why at all leads to it. Thus anything at all simply shows there is simples (as understood formaly now).

ADDITION

Further more, any argument for monism is only additional, iff and only iff they have shown why there is only a simple. For the formal definition concerns what simples are, and no more.

Though we can give the ways:

If there is any sense of being at all there is only one sense, because any fixed posit of senses cannot answer the why of such.

In the other case, there is no sense of being at all, we simply say there is simples, or more strictly, there is each [simple], and each simple grounds only and strictly itself and derives those which it derives, plurality is thus derivative of simples, not the reverse.

(An inquiry to this will be available in another post).

reddit.com
u/______ri — 6 days ago

On divinely free choice

Is a "choice"/"being" wholly decided by an divinely free choice, free?

For the divinely free choice is free simpliciter.

In the grand model, there is inumerable divinely free choices and the derivative choices/beings are derivative of nothing but them or lesser derivatives but ultimately are those free choice.

A derivative is wholly determined by the primes, and they are thus instantly and exhaustively until the next primes. A derivative is not any single prime, it is derivative of primes.

A derivative is free by virtue of being decided by the primes. Its next state is decided ultimately by nothing but divinely free choices.

The argument is that the derivatives are as free as the primes, since they are only determined in so far as the primes have determined themselves utterly free.

The issue here is that should "chosen otherwise" (the other criterion) be the simpliciter free? As a divinely free choice is not "chosen otherwise" at all, it is final but unprecedented simpliciter.

It can be seen as more strict than the other criterion, as the other criterion fails it - as in the other criterion, a choice is not divinely free at all as it is bounded by the "possibility".

reddit.com
u/______ri — 8 days ago

A post about my existentialism.

Pure faith is the faith of a romance (a being that has stayed at all) that the world is worth it.

Without this faith then the world is worthless, and thus, beings just would just "happen-to-die" time to time (but we did not have seen any of these do we?).

It is pure faith also because it is faith without reference, without "sense", as a romance has not known of any world/metaphysics definitively worthy "to be" the world - a sort of pure worth, as a romance is a being of the world, it is worthy of the world - its being rests on its pure faith (its being/faith is the fact that it is worthy of the world (as it is a being of the world)), and thus it has stayed at all (not happen-to-suicide, not happen-to-die).

(To get the point across: why beings have stayed at all? Or more strikingly, why no beings happen-to-die (which would be a direct result of worthlessness and potency over itself), the answer is pure faith.)

(No argument of mechanism can save this simply because we do have potency over our "default" mechanics, and if all is worthless we as potent can happen-to-overwrite-it-to-die.)

The finite game is the game to see the world, all the doings in meaning and sense and worth to try to "understand" the world, or more aptly said, "to be worthy of the world" by seeing "the world" - it is finite in the sense that the end game is the world as seen.

About the structure of the finite game:

There is two main stages:

(1) pinacle being: who has seen [a part of] beauty (the world) for itself, and may indicate something, thus its limited indication shows its limited seeing (philosophy and so forth).

(2) romantic being: who has successfully written an unthinkable poetry to send for itself in the future.

An unthinkable poetry is a good "showing" of some worth of the world, some worthy showings of the world.

The condition of which is to recognize "the world is worth it" (the world is the best, roughly speaking) and thus as a world-with-death is a worthless world (it is not the true world because the true world is the best) thus it is recognized also that death is a false idol, and thus a romance can realize that it has completed the first stage of the game and is to write a poetry for itself in the future (as death is not real).

But an unthinkable poetry is not the final one, there is an unthinkable poetry at all to send to the future ones so that they can write a better one of the same kind until it reaches finality.

The poetry is unthinkable simply because a being in the future by itself alone can never think that far on its own (given finite play (its finite so-called life)), thus the poetry is an imperfect reflection of the culmination of romances (legacy or history of the past's romances/humans) - it then can manage to understand that and still have some time left to refine an even more unthinkable one (one that is unthinkable to anyone that was) and send to the future.

After the final poetry is writen the finite project ends and there is the next stage:

Pure romance: a pure romance is the one who writes the final unthinkable poetry or the one that has read it (the final poetry "shows the world", is the showing worthy of the world, so to speak).

There can also be another finite project after this or it could have been ended as the first end, its question is the question of "which is more romantic in the world?"

Though pure romance, the romance worthy of the world, where the project is more or less the same (still poetry/art to the future) especially unthinkable one, but without any concern about the finite game, or meaning. it is another kind of unthinkability, of which I have not even got the full grasp of (as currently I've only thought of unthinkability through worldy disclosing/meanings) - it is unthinkable romance send to the future, not unthinkable disclosure of finite game.

Although some may connect this to Hegel, it is not like that at all, hegel's end is death (stasis).

While this is the ending of the "so hated" finite game - it is "hated" as we want to finish it to be romance - and we hate it because it is just a "finite" game - it is the end of all false idols.

Its hard to even speculate about unthinkable romantic poetry after the finite game, as every single thing ever told is an attempt at the finite game, and tellings of beings who play the finite game, or unthinkable answers to the finite game.

Unthinkable romantic poetry, i mean, what would it be about? Surely it would be about beings, but how to be about beings with what they have then, of course what they have then is "romance", it would be about their romance - romances would write about the romance of other romances or its own romance, but again, we have never understood romance without meanings as the first game is not done - its like saying a being after meaning plays what the after meaning game is, which is trivially empty.

The fear here is that there's nothing, that is it would still be about meanings as pure fictions, we "from above" writes fictions about "[imaginary] what bellow".

But if that fear is true, then the world is worthless, thus pure faith is always needed in the finite game.

Homage:

Nietzsche - beyond good and evil - my first book.

Wittgenstein - Tractatus - which has shattered my first idol.

Hegel - about true infinity and false infinity - give me the push to resolve the these idols.

Plotinus - Enneads - help me see bigger worlds.

Aristotle - Metaphysics and its influence - help me think about being more directly.

Camus - the question of suicide.

Heidegger - various works - which have give me thematic resonance and concerns to address, to complete the romance.

Various other classical philosophers and their "style of being": Aquinas, Nagarjuna, Lao Tzu ...

reddit.com
u/______ri — 9 days ago

this metaphysics shows no world worthy of the world

Senseless and meaningless have something to do with worthless.

For the real measure now to a metaphysics is not whether it is senseless or meaningless but whether it is worthless.

As a metaphysics seems coherent but has not shown worth, has not shown a world worthy of the world, it is worthless as much as meaningless and senseless, as worthless is now the better sense of nonsense.

For worth is the only worldly measure.

The world is worth it, before we know what counts as meaningful.

As only what is worthy of the world shows the world.

What is worthless shows no world and thus nothing, for it is indeed nonsense.

"This metaphysics shows no world worthy of the world" - no more saying is needed.

reddit.com
u/______ri — 10 days ago

i would be the first to suicide in your boring world so please shut up

a romantic one, knows no lies.

a romantic one, first to suicide.

----

i hate all the lies.

i hate those who have not seen it all while telling there is no seeing.

saying that it can't be said means you have nothing to say, so please shut up.

while having nothing to say, one should stop saying "all is one, one is all".

i hate the word "all" so as the word "the world", for they are derivative of the idol named "only".

whereof there is only one, thereof none would've stayed at all.

----

true death happens in a worthless world.

pure unity is the unity of worthless derivatives.

for your world bores me, i would be the first to suicide there.

but why i've stayed at all? for i've seen something more than that, and you have no choice but to have pure faith in my staying.

reddit.com
u/______ri — 11 days ago

A server to end the finite game of philosophy

An entirely new server. The end goal is to be friends after philosophy, as philosophy is not all there is. I just want some friends who [could] "know the game" to play along.

This is the invite:

https://discord.gg/ZvXTNZUfP

The server is very gatekeepy, one have to answer these four questions:

why there is that which there is at all?

why one is presented with that which one is presented with (anything/whatsoever) at all?

what "nothing at all" means?

how about arts?

Those answer will show if you made it.

reddit.com
u/______ri — 11 days ago

For the question is asked, has one seen it? and then, is it worth the seeing at all?

For meaning and beauty are derivative of worth, as one's stayed at all, it's been worth it.

----

As any has its intrinsic worth, though not any is worthy for another.

Good and better are all there is, one ought to deem them bad seeing those which one is diluted by.

----

Being towards worth, knows no lies.

A romantic one stays only in the romantic world,

if the world is not the best, it would have been the first to suicide.

reddit.com
u/______ri — 14 days ago

https://preview.redd.it/u8m6znquthzg1.png?width=736&format=png&auto=webp&s=259cb6c68d762fc077c0dfb95da4da3d319cdc5b

That which there ought to be means there ought to be it, and thus there is it.

Thus, whether there is that which there ought to be (whether it is intelligible or present or coherent per se (as there is no separation of it as present in a derivative and it in itself at all)) explains why there is that which there ought to be.

As whether there is that which there is, is affirmed, there is a why there is that which there is at all? - as a whether is affirmed a why asks against it.

For this is to be read as why there ought to be that which there is at all?

And thus it is shown that there is a why at all only to ask against those which are derivative.

----

"Ousia" and "ousiai" are to be used as words for whatsoever at all that is not nothing (there is it) and it is that which it is, while "prote ousia" and "protai ousiai" are used for that/those which there ought to be.

For a derivative ousia, those ousiai it is derivative of are present in it identically as they are in themselves, thus there is no qualification or diminution while those which it is derivative of are not strictly identical with it.

That which a word is (or a phrase, an indication), is a ousia derivative of linguistical ousiai, and as it is not senseless is derivative of that which it indicates.

That which a reading of an indication is, is a ousia derivative of the indication and the ousia that reads, and as the reading is presumptuous, of also those idols of the ousia that reads.

Thus, various indications indicate better, and along with idols an incoherent reading is derived sooner.

Words such as sense, meaning ... indicate both the reading of an indication and that which an indication indicates, thus it is best to be univocal, for reading to refer reading, and meaning or sense to refer that which an indication indicates.

For logic concerns no sense, as its primes are senseless thus are its pure inferences.

For readings are derivative of indications and phrasal indications are derivative of words, and words are mostly not univocal, no amount of indications ensure the right readings for a presumptuous one.

----

A potent showing is thus a derivationing of words anew from the old ones.

reddit.com
u/______ri — 16 days ago

Chí ít t tự tin nổi rằng mẫu văn này có một phong cách độc nhất và không thể viết bằng tiếng khác.
Lưu ý, dòng mới có gạch là lời, không gạch là ý, đang viết mà gạch sang cái mới là đổi "cái viết" (có thể là ý, hoặc lời, hoặc ý lên ý).

Đây là một mẫu t đã ghi cũng lâu rồi, hãy đọc thử và cho cảm nhận.

Mẫu văn:

Điều có thể là toàn thể - siêu vị trí - đồng xu hai mặt quay vù vù trên bàn - sấp và ngửa - nhìn từ trên và từ dưới - này trên thì kia dưới - chọn trên.

Đồng xu tĩnh mà đưa ra được cái hiệu số 7: sấp trừ ngửa. Đó là một con số may mắn, và đây là một người rảnh. Đợi có gọi là rảnh không? Ri đang đợi một người, vào ngồi cái bên ghế được chừa ra.

Đoán xem hậu quả của việc có một làn da trắng tinh mới bị gió làm lộ nơi cổ áo, một khuôn mặt và mái tóc chẳng về bên nào, một tấm thân vừa tay để cưng, cái dáng ngồi thả người kệ đời lên ghế đôi này, và đôi mắt chẳng thèm mở ra nhiều để nhìn những thứ chẳng đáng nhìn; là gì? - Một phần cố ý và một tí thiên phú - Siêu vị trí.

Đó là bị toàn phần nam nữ xung quanh lén nhìn, thắc mắc.

Cũng hệt như mọi năm ở tại mọi lớp học mọi cấp - mọi nơi - siêu vị trí lần nữa chăng?

Nghe kìa, có tiếng bước chân mới - một kẻ lần đầu tới lớp - đoán xem hắn sẽ định ngồi vào đâu khi chưa kịp nhìn hết nửa lớp nhé?

- Bạn ơi, bạn, bạn ơi... Mình ngồi đây có được không - bạo gan, cứng đầu, bị lơ mà vẫn hỏi luôn à?

- Nơi đây - nơi ngón tay mảnh mai này đưa vào giữa người Ri dưới áo nửa phân, môi hồng cong lên một chút, đầu cũng nên có gì là đưa qua - có người rồi - người đó đang mua kem.

Nghe kìa, hơn nữa lớp thở dài. Sao mà thất vọng thế, há.

Và Ri nghiêng đầu lại, cho tóc hạ rèm vài tia nắng, cho đồng xu quay, tạo tí thơ - siêu vị trí.

Dù sao cũng nể cho tên đó dám tiếp cận, coi như là cũng thắng gì đó so với phần còn lại. Cơ mà, bị từ chối như này không biết có tự coi đó là thất bại chưa hay còn tính kiên trì đây.

Cơ bản thì ai khác tấn công vào lúc này cũng thua thôi. Vì còn chưa đưa mắt tới nơi người đối diện thì đã thốt lời rồi.

Đồng xu lại quay.

Cả lớp quay lại làm chuyện ngày đầu vô trường mới, có hơi khác một chút, vì đây là cấp 3 rồi. Họ không nên chỉ chú tâm vào một người ngay lúc này, họ đủ nhận thức được rằng: vẫn còn nhiều cơ hội.

...

Không biết sao Ca lâu vậy nữa.

...

Còn vài đứa cứ hay lén mắt qua đây, thôi nào, chỗ này đúng thiệt là có người rồi đấy - CÓ người - nếu họ trả lời được vầy thì sao - thì để coi.

Lâu quá - Thì kiếm. Đừng nửa vời. Muốn thì liền.

Thôi thì bước ra cửa lớp xem thử vậy - không biết có ai chiếm chỗ không - mà, sao họ dám chứ nhỉ, hì hì.

Chà chà trùng hợp ghê, có tiếng bước chân nhanh bên trái, quen lắm - đoán xem là ai.

Ồ, bước ra khỏi lớp rồi đi tới chỉ để đi vào lại à, ngươi đúng là rảnh thật đấy.

- Ca - kìa, ôi, môi lại cong lên nữa rồi, nhưng dù ở nơi đây nhịn như vậy là hết mức rồi.

- Ri - Ca gọi lại kìa. Cười hết mực chân thành - ra ngoài vầy bị chiếm chỗ rồi sao.

Chẳng ai dám đâu.

- Khoan - Ca phải đoán ra.

- Hửm - mắt mở to.

Ri hơi cuối mặt xuống - gợi ý tới đây thôi đó.

- À, hì hì - Ca cười khoái chí - muốn thì cứ nói thôi chứ ♪ - và dang hai tay ra, đứng đợi.

Ri nhìn xung quanh, chân bước chậm rồi nhanh tới, rồi dang hai tay: va chạm, quấn chặt.

Vừa ôm vừa nhẹ hì hì liên tục, Ri cứ như mấy con mèo rung rung thanh quản khi được cưng vậy. Thật đáng xấu hổ ư? Người ganh tị mới nói câu đó ♪.

Mình nắm tay vào lớp. Ri dắt Ca dắt kem tới chỗ.

Đây nè cả lớp, người ngồi chiếc ghế đó đó, nhìn cho kĩ đi ♪.

Ri tính hỏi là các bạn có giữ chỗ cho mình không nhưng thôi, có vẻ hôm nay nhát một chút.

Bàn ở giữa thì có lối đi hai bên để tới, nhưng mình cùng đi cái lối gần hơn. Ri vào ngồi trước, Ca vào ngồi sau - siêu vị trí.

- Vẫn ít ngờ là Ca lên được lớp này đấy - tay chống chỏ trên bàn, mắt ngắm Ca.

- Nói vậy là sao tên kia. Nghĩ tớ không biết coi bản đồ à.

- Ây đâu có. Đó là chuyện dễ. Được quyền học ở đây mới khó.

Lớp giỏi nhất trường, trường giỏi nhất tỉnh, vào được đây phải nói là 'giỏi' hơn triệu người.

- Hứ. Thấy tớ cố gắng tới vậy rồi mà còn không tin này nọ - Ca hơi bĩu môi.

Khi Ri hỏi nơi mà Ca muốn vào học, Ca đã trả lời là nơi đây, với vẻ mặt cực quyết tâm, và, một nụ cười khổ.

- ÍT ngờ. Khác không. Mà, vào đây khác muốn học lớp giỏi nhất.

Vào được trường này đã đủ ẩn tượng rồi, còn vào nơi đây là một chuyện khác. Lớp 'giỏi' nhất - chú ý điều đó. Siêng là đạt, một hệ thống giáo dục công bằng. Minh chứng là Ca còn vào được.

- Hể.

- Vào lớp giỏi nhất rồi thì muốn chuyển qua lớp nào thì chuyển đó, Ca à - mắt khép đưa cái nhìn đầy tinh ranh.

- Hở. Khoan, vậy là.

- Đúng, dù Ca có ở lớp nào khi đó Ri vẫn có thể chuyển ... qua - Ri tính nói chữ 'xuống' nhưng mà vậy thì có hơi không phải lắm.

- Sao khựng lại hả! Tính nói xấu gì đó phải không? - Ca vờ lườm mắt, sau, một khuôn mặt đoản hiện có lẽ là hạnh phúc - Nhưng mà chẳng phải cậu vào đây được là do tớ...

- Thôi nào. đừng lấy dạ tiểu nhân đi đo lòng quân tử chứ - Tuyệt, cuối cùng cũng nói được câu này.

- Mồ, mới coi tam quốc được tẹo cái giờ khè rồi à - Ca chồm qua lấy tay đánh giỡn một Ri đang cười khoái chí.

Có thể nói những đòn đánh của Ca tuy nhẹ nhưng đầy hỗn loạn, dẫu thế Ri chỉ một tay đã làm chệch được hết - bí quyết là điều hướng.

Mấy người trong lớp ngứa mắt nhìn mình làm loạn, cơ mà cũng chưa có giáo viên xuất hiện nên họ cũng chẳng nói được gì.

Sao họ lại ngứa mắt nhỉ?

- Mà quên, kem.

Hộp kem nằm trên bàn, những giọt nước kết đọng trên thành chảy xuống cũng một vũng nhỏ. Trên thành những giọt nước phản lại hình mình, như những chiếc gương thần với câu vấn đáp kinh điển nào đó.

- Nước này sạch, cứ để đó nó sẽ bốc hơi thôi.

Nước lạnh bốc hơi lâu, lại còn sáng mát, chắc cả buổi này nó còn chưa bốc hơi xong - điều đó không quan trọng.

- Tớ biết là quý thông minh đây chả khi nào viết bài trên bàn. Nhưng đừng có mà bầy hầy.

Ri lấy hai hộp kem ra, đưa một cho Ca, mở hộp còn lại, múc một muỗng liền vô miệng nói:

- Sau một tiết nó sẽ khô thôi. 6/7 nó sẽ thế - Ri nhìn được vài người.

- Cậu vừa nôn một số bừa phải không - Ca nhìn bằng nửa con mắt vẻ không ấn tượng, cũng múc một muỗng kem.

- Cả cái người có thể chiếm chỗ ngồi này từ mình còn 'bốc hơi' được nữa là - hết câu, môi cắn cắn chiếc muỗng.

- Hô. Ra vậy, tự tin tới vậy sao?

- Đương nhiên. Cá gì đó không? - nói mà chẳng thèm suy nghĩ, vẫn múc kem đầy bản năng.

- Hỡi ngạo mạn Ri kia - những ngón tay phải Ca lướt từ mắt phải dọc má xuống, rồi cong tay lại, dũi ra, bàn tay ngửa ngón trỏ chỉ vào mặt Ri - riêng những việc mà ngươi không hoàn toàn kiểm soát thì ta không sợ đâu!

Ri chớp nhẹ mắt một cái, cười hì 3 lần rồi nói:

- Nếu thua - nhắm 1 mắt lại, đưa một ngón tay chạm càm, vẻ suy tính - Ca ... làm lớp phó.

- Hả?! ... Cái quáiiiiiiiii!? Đờ đờ điều đó đâu phải do cậu quyết định! Ây mà khoan, nếu là cậu ấy thì... Khoan nhưng mà tại sao chứ!?

- Nếu cậu làm lớp phó thì, tớ hưởng.

Tại sao nhỉ?

- À ưm. Tớ nghĩ tớ không chấp nhận cái cá này đâu.

- Nếu thắng, Ca muốn gì cũng được mà.

- Ây chà - Ca bật nghĩ ra một thứ khiến cậu phấn khích - Tớ đây, còn muốn gì từ cậu được nữa chứ, Ri - một nụ cười chân thành.

- Agh - cứ như mới bị hù hay gì đó hai cẳng tay giơ lên khoe bàn, mồm chữ A đúng nghĩa - Aaaa! - Rồi được đà Ri cứ thế nhào vô Ca. Một lần nữa ôm chặt, tì đầu vào người, rồi cứ khẽ hì cười mãi không thôi.

Cũng chẳng bất ngờ nhiều dù hai cẳng tay cậu cũng giơ theo, Ca cứ để cho Ri làm Ri.

Ca vuốt tóc Ri kìa, hì hì, mượt ghê không?

Xung quanh, một số đứa nghẹn họng tức, một số đứa nhìn thấy mà xiêu lòng, một kẻ xịt máu mũi xuống phòng y tế, và một kẻ lớn tuổi thì vẫn chưa xuất hiện.

- !Oi, hai người kia - vừa mới đứng lên là một thằng da ngâm hớt tóc cao, vẻ rắn chắc và nhanh nhẹn, còn lịch sự nên nói một phần ý của mình trước.

Ri thính tai, chớp được việc hắn làm thế nên chẳng thèm giữ lại dùng vũ khí của mình. Từ cái mặt đang tì vào Ca, trở ra, nhìn qua, vẫn là đôi măt khép:

- Dâu - số hai ngón tay - Ri là Ri. Đây là Ca. Chào bạn đằng kiaaa-ya - chào như vầy đạt chưa ta.

Ca phát hiện ý đồ của Ri quyết định ngồi im quan sát.

Tên đó, lần đầu tiên trong đời thẳng mắt trước hai người đẹp như vậy, tỏ ra một tí gì đó khác chính mình.

Làm sao một nam nhi có thể khước từ một lời chào như vậy chứ?

- Ô, ồ... Dâu? A. Chào, ta... t-ui là Keyan đề sứ.

- Dâu Keyan. Nè, không cần phải dùng kính ngữ đâu nhé ma sừ - Ri nói lại, giọng đầy trêu ghẹo, thế nhưng chẳng hề có hiềm ý - Maaà. Keyan, gọi mình có gì không?

- À, thì mấy cậu biết đó... - phóng lao thì sao - tại vì mấy cậu cứ...

- Chuyện gì - ai cho thời gian suy nghĩ hả.

- Thì đó. Mấy cái chuyện tình cảm... Cái đó thì... - Ri vẫn nhìn, ánh mắt đưa ra chữ 'thì sao' rõ rệt - thì - hắn bình tĩnh lại - không nên làm lộ quá trong lớp đâu - vẻ cứng rắn đáng lẽ, đến giờ mới trở lại.

- Đâu có - lượt Ca nói - thực ra cậu đang hiểu lầm rồi. Tụi mình, đâu phải là người yêu gì đó đâu, hé Ri.

- Chính xác.

- !?!!!Hả - cả lớp đồng thanh hô. Tiếng xì xầm bàn tán bắt đầu.

Một thằng mắt kính nhân lúc loạn thế đứng lên xứng anh hùng:

- Vậy sẵn hỏi luôn - thằng đó đẩy kính cho sáng lên một cái khi hút sự chú ý của cả lớp - bạn Ri là gái hay trai vậy?

Cả lớp im lặng. Không biết là lắng nghe hay không ngờ nữa.

Không ngờ là có kẻ tò mò tới mức này đấy - Hứm, có vậy mà cũng hỏi à - Ri ngoảnh mặt đi, không tiếp chuyện với người lạ nữa.

Cả lớp nhìn thằng mọt. Nửa phần thương xót sự hi sinh dũng cảm, nửa phần phán xét sự thiếu tinh tế này.

Làm vầy chắc tên đó chết một phần trong lòng, mà, kệ. Dù sao thì cũng cảm ơn thằng đó một ít ...

Tên Keyan cũng không phải cái loại thích làm phiền người khác cũng ngồi xuống và lầm bầm suy nghĩ gì đó.

Cả lớp được một chủ đề nói chuyện, hài lòng quay lại lúc bình thường, tăng cường kết giao.

Mình đi một vòng quanh trường rồi trở lại lớp, để xem ai sẽ là người có phán đoán tuyệt đỉnh hơn.

Vào lớp rồi, có hai điều kì lạ là: có một bạn đang ngồi chỗ của mình, và...

- À ... - Ri định bắt chuyện khẽ thôi nhưng mà bạn ấy có vẻ vờ quay chỗ khác, chỉ đối đây là một bộ tóc đen dài - B...

- À, tới rồi à - Bản bất chợt quay qua - Franka La'bank, xin chào, hứm ♪ - sắc xảo, kiêu ngạo, với một điệu nói, và đôi mắt đen đó chậm nhìn qua đây, mỉm cười. Ít người được như vậy - Hai cậu kia, làm bạn với tui nhé?

Hử, đầu Ri trống trơn. Ri còn bận chưa chú ý xong những điểm trội nơi bạn ấy nữa.

- La Chiếp Ca, xin chào ♪ - rồi, huých tay vào người Ri.

- Ri, x-in chào - thật là một cảm giác kì lạ.

- Ừm, ngồi xuống nào hai bạn, tui nghĩ ghế này vừa đủ cho ba người cỡ chúng ta đó - giữa nền gỗ nâu của chiếc ghế gỗ trội lên làn da trắng của bàn tay đang hạ xuống, không kém gì Ri.

Não Ri đưa lệnh ngồi xuống trước, sau, một lệnh khác. Ri đang giữa đoạn định ngồi dấy lên một câu hỏi:

- Sao, hơi nhanh ... đó, làm bạn ... - lí do là?

- Ồ - Băng hơi cong tay lên cười một chút, như mới trêu được ai đó - thì ... chỉ là muốn làm bạn thôi đó, không, gì, khác, cả.

Còn là con người, thì, còn tự cho ... Ôi.

- Ha, ha há há, ha há, hí hì... - trơ trẽn quá Ri à. Sao, con người mới này, lại làm ngươi không kiềm được nữa hả. Các người khác nhìn kìa. - Bạn, bạn. Đúng rồi, không gì khác cả. Vui lắm. Ri, sẽ là bạn Băng kể từ giờ.

Ri chưa khép môi nhìn qua Ca. Ca mở to mắt nhìn lại - Woah! Ghê, đỉnh, out trình. Lần đầu có chuyện như vậy đó! Tuy chưa hiểu lắm, nhưng mà đỉnh thật đó! - Ca giờ đây mắt lấp lánh vì sao, to rõ chăm chú, rạng rỡ nhìn qua lại Băng và Ri.

Kiêu ngạo? Chưa chắc, có lẽ, điều Ri đáp lại cũng là một điều gì đó mới lạ. Hãy tin Ri, dù mắt khép cười nhưng mới nãy Ri vẫn thoáng thấy được một kiểu cười khác nơi ánh mắt và đôi môi kia, ngắn, bất ngờ, nhưng hẳn còn đó một cái gì khác hơn.

Và giờ cả ba người trên cùng một chiếc ghế.

- Nè, nè, sớm tí là rủ Băng đi dạo quanh trường luôn rồi. Hay là tí đi lần nữa đi - một hồi đi chung, nhưng mà ngồi chung như vầy có được không - hồi xuống dãy bàn cuối đi, để ba mình ngồi chung.

- Hừ hứm, nè, nhỏ thôi Ri, mấy bạn trong lớp nhìn mình quá trời kìa - Băng khẽ cười nãy giờ, hài lòng - Nói thiệt, tui hơi bất ngờ trước phản ứng của cậu đó. Nói sao giờ - Băng, chật vật suy nghĩ, gắng nói giảm nói tránh.

- Vui lắm phải không - Ri biết mà.

- Ư, ưm - Băng gật đầu nhè nhè, không thể phản kháng.

Ca, chồm qua một Ri ngồi giữa về phía Băng.

- Nè, hình như, tớ thấy tên cậu quen quen - Ca bắt đầu khẽ lại, nhắm một bên mắt, đưa tay lên che - Có phải cậu là người cao điểm nhất lịch sử trường không?

Ca nhắc vậy thì đúng là quen thiệt. Người đầu tiên chỉ hơi sai hai câu khó nhất trong toàn bộ 64 câu - 63,5/64 điểm.

- Hừm, đúng vậy đó, đ, đỉnh không? - Băng mỉm một nụ cười của người chóng nạnh, mắt nhắm hưởng thụ, có phải là mới vừa cố smug đó không?

- Ya, tuyệt đỉnh - Mắt Ca giờ đây như siêu tân tinh, mà tận hai siêu tân tinh nữa chứ.

- Aaaaaa, hào quang, hào quang, mắt Ri!!!

Sáng quá.

- Ha ha, thôi nào, cũng đâu đỉnh tới vậy. Thực ra, tui thấy Ri mới là đỉnh nhất - một cái nhìn sắc xảo - Ri đây là người có điểm thấp nhất lịch sử lớp phải không?

- Không biết là người ta có xét sai hay là thiếu sỉ số không nữa - Đúng là Ri hên thật.

- Thôi nè đừng có xạo. Chắc cậu đã biết là Ri thi 8/64 điểm, nhưng mà cậu không biết là cậu ta cố ý làm vậy đó, rồi còn kể với tớ là làm tới nhiêu đó cẩu lên nộp bài rồi nói chuyện với giám thị cho vui vì không được ra sớm nữa. Rùn mình hết trơn - Ca lắc lắc người.

- Không biết là bằng cách nào mà điểm đó lại được trường cho vô nữa, cậu có ghi lời đe doạ gì vô giấy thi không vậy? - Băng hỏi, rõ ràng có ý đồ gì đó.

- Theo Ri đoán, đây là chiêu trò của Ca. Hẳn Ca đã ghi gì đó về việc phải cho một người tên Ri học chung. Dù gì thì điểm Ca cao thứ 5 năm nay mà - 60/64 điểm.

- Vô lí - dù Băng nói vậy, nhưng đang vào tư thế sẵn sằng mất niềm tin vào cái trường này bất cứ lúc nào.

- À thì, Ri đoán đúng đó. Đúng là tớ có ghi đại loại vậy... Mà hỏng lẽ thành công được chứ, tự mình nói nghe còn vô lí - Ca vờ gõ đầu chính mình.

Hai người quay qua nhìn Ri, bán tin bán nghi.

- Hứ hư hừ. ĐÂY, mới là lí do khiến trường này khác biệt đó chứ - tới lượt Ri smug - Lúc Ri thấy mình toang rồi, liền viết lí do hết sức thật lòng vào giấy thi. Chắc hẳn nhà trường đã động lòng thương, và nhận ra rằng Ri đây vẫn có khả năng phát triển lớn, cộng thêm sự đề xuất từ người có điểm cao thứ 5 nữa; nên đành liều một phen đó. Nè, quên lấy ra cho coi - lục cặp lấy điện thoại - có chụp thư nhà trường gửi nè.

Hai người đầy lòng nghi, nặng thân mà cố chồm vào nhìn nội dung trên điện thoại.

Để tóm gọn lại nội dung cho: nếu Ri không chứng tỏ mình được trong quá trình học, quá 3 lần lập tức bị đuổi.

Nhìn xong, họ nhìn nhau, xong rồi nhìn Ri, vẫn còn ánh mắt khó tin.

Và rồi họ hết chồm nữa, ngồi đó nhảy số cái đầu.

Ca thì có lẽ đang mộng mơ về quyền lực của người học giỏi.

Băng thì có lẽ đang lựa ánh mắt để sau này nhìn hội đồng trường.

Mình nói chuyện chút nữa rồi xuống bàn chót thương lượng chỗ với hai đứa. Hên là hai đứa đó thuộc hạng ham học nên liền sáng mắt chấp nhận ngay - không biết chiếu ra vậy có hội tụ không.

Lớp giỏi thực sự có khác, thường thì dưới đây phải phát hiện những tên quậy quạng mới phải, và những tên đó thì khó mà xin đổi lên, Ri tính nhờ cả dãy sau Ri nhích một bàn lên, làm vậy sẽ là một thay đổi đủ nhỏ để vũ khí Ri đây có tác dụng.

- Băng ngồi một mình vậy có sao không - Ri ngồi kế Ca cùng một bàn đôi, Băng thì kế Ri, khác bàn.

- Chẳng ai dám tuỳ tự ngồi vào cái ghế trống kế tui đâu, đừng lo - ý Ri không phải vậy mà...

Một phần lớp phía gần cửa im lặng, và sự im lặng đó lan truyền đển cả lớp.

Cô chủ nhiệm nhìn trẻ nhưng không khoẻ bước vào, không quên che miệng ngáp một cái.

- Chào mấy em, ơ ưm, có mặt đông đủ rồi à - mắt cổ thăm quần đen, tay cầm một chồng tài liệu - vào được lớp này chắc ai cũng thích đọc phải không - chưa kịp để ai trả lời cổ rời túi cái điện thoại lên nhấn gì đó - cô gửi nội dung cần nói ngày hôm nay lên nhóm lớp rồi đó - cổ nhanh quay qua bảng ghi gì đó - đây là link nhóm. Được rồi, hôm nay vậy là kết thúc, các em được phép về - rồi cổ phóng ra, tay vẫn cầm chồng tài liệu.

Cả lớp im lặng dõi theo tiếng bước chân yếu ớt đó.

- Há há. T thích bà cô này rồi đó! - quen, Keyan cười lớn. Đứng lên khoác Ba lô, rồi hắn dọt nhanh ra về.

Mấy đứa trong lớp nhìn nhìn, nhận ra mình được tự do, cùng xì xầm, hô hào.

Chà. Phải nói Ri đây vận vận tốt tốt.

- Nè Băng, rảnh ra ba tiếng rồi đó, muốn đi đâu không.

Băng đưa tay lên càm lặng đó ba giây.

- Ba tiếng sau tui học văn hoá, giờ rảnh. Bất chợt thiệt đó.

- Cậu biết chơi thể thao gì đó không - Ca không thể không chồm mà nói.

- Cờ các loại có phải là thể thao không - nghe kìa ghê chưa, các loại cờ luôn đó.

- Hừm, tớ thích loại vận động hơn - vận động ... trí não? Xin thứ lỗi cho Ri cuồng ngữ nghĩa này.

- Hồi đó học văn hoá tui có điểm qua múa, nhưng mà không thích lắm nên tui đổi qua âm nhạc.

Cả lớp giờ chỉ còn lại vài cụm người.

Ri thấy mắt Ca đang tích năng lượng sáng, sợ là sắp sửa hỏi mấy câu lạc đề nên đành vội nhảy vào.

- Đá banh không, hay cầu lông, banh bàn cũng được - không phải bóng rổ là được.

- Chưa chơi môn nào hết - tông giọng vẫn bằng bằng, như thể đó là điều bình thường.

- CHƯA - là sẽ.

Cỡ chân mình là bằng nhau. Ca đang xổm xuống mang giày, một đôi giày trắng viền xanh nhạt nhẽo - giày ở đây chú trọng vào công dụng tới mức cận thô thiển, nhưng mà được nhà trường cấp miễn phí ở mọi kích cỡ thì, muôn năm.

Băng mang giày nhanh hơn giờ đang đứng nhìn xuống rồi đạp đạp trái banh, xa cách, như một cô công chúa độc ác đạp một người hầu vậy.

- Làm sao cậu khiến nó vui được chỉ với ba người, tui thắc mắc thiệt đó - trái banh vẫn bị đạp. Tại sao Ri lại nghĩ cái cảnh Băng đá người hầu trước hình ảnh đá trái banh vậy.

Nó chỉ có vậy, việc chuyển tiếp từ học sang thể chất khác nhau ở một đôi giày. Một chiếc áo thun màu trắng có logo. Một cái quần vừa qua đầu gối, vải mềm, màu đen phùng phùng kiểu aikido - đó là đồng phục mọi lúc. Nhưng mà sao lúc chơi thể thao, chỉ với một cái giày thôi mà khí chất của các bạn đổi hẳng. Nhìn hoài không chán luôn đó.

Ri bước gần tới chỗ sau lưng Ca sắp đứng lên do xong mang giày. Ca đứng dậy định quay lại Ri, Ri chỉ bước một bước tới nữa thôi, bắt gọn lấy Ca vào lòng. Ôm hoài không chán luôn đó hì hì.

Ca giật mình A một tiếng nhẹ, nhưng biết đó là Ri, không hề phản kháng, lắc lắc nhẹ người.

Ri bỏ vào mắt một ý đồ, nhìn qua Băng.

Bộ tóc dài đó đang còn đà xoay, bị ngưng lại bất chợt giật lên một chút, mặt Băng đang không nhìn qua nơi đây, gò má ửng hồng.

- Đừng có hòng làm trò đó bên đây nhé, hứm - chân đập đạp trái banh.

Ca và Ri lại Băng, Ri nhanh hơn một chút, đứng hơi sát sát kế bên một Băng mặt rõ cảnh giác. Rồi Ri tấn công, nhanh chân đưa tới giành lấy trái banh đang bị đạp của Băng. Băng tròn mắt, chằm chằm, không hề ngờ tới việc này - đó là đôi mắt của người bị đốn chân chứ không đơn thuần là mất banh!

- Vui chưa - trái banh chạm vào chân Ri, bay lên xoáy tít, Ri cho nó rơi lên mũi chân của mình. Nào, nhào vô kiếm ăn.

- Ố ồ, ra đây là cách - Băng vừa nói vừa tiếp cận - không lẽ chúng ta chỉ nhảy vào giành banh như những tên mang rợ sao - và chân đạp mạnh, phóng tới, đích nhắm của cái chân còn lại quá rõ ràng.

Ri cũng đạp chân trụ, chọn cái hướng xa hơn mà bay tới, cắt trái banh ngang qua Băng một cách đầy trêu chọc. Còn đà nhưng Băng quyết vận điều đó, đưa cái chân mới bước trước là trụ của mình vòng qua cái chân mới tiếp đất còn lại, đá một cú mờ cả quỹ đạo, như quyết cho Ri giải nghệ. Làm sao Ri tả được một điều mà không thể thấy chứ, vảy nhẹ bàn chân lên, trái banh cao một lượng vừa đủ để Băng mới sượt qua.

Băng đã từng học múa, giờ cậu làm một điệu, đáp chân và xoay người triệt tiêu nhưng dư thừa cơ lực.

- Tiếp - Trái banh lại xoay trên mũi chân Ri.

Một điều ấm áp từ sau Ri quấn lên, Ri không còn sức lực nữa.

- Hè hè - Ca là người vòng cánh tay ấy - bị, lừa, rồi - cậu vung chân. Không. Cậu sút trái banh. Không!

Trái banh về phía Băng vừa phải, tập trung, quyết đoán, đạp xuống, hụt. Băng đơ mặt nhìn nó lăn. Chà, hệt như Ca hồi nhỏ vậy.

- Ai bắt hụt thì đi lụm nhé.

- Cái này. Ư, ưmmm - Băng không hài lòng, chỉ có thể nói vậy. Băng dỗi chân đi lụm trái banh.

Trái banh được mang về trên tay như một kiểu nâng đỡ thứ quan trọng đáng ghét.

Ri và Băng nhìn Ca. Băng tròn mặt nhìn lại, thắc mắc thật lòng.

Hừm, lụm là từ đã được dùng nhỉ.

- À nè, khác nhất thiết là phải lụm trái banh theo đúng nghĩa đen đâu - Ca gãi gãi gáy.

- Tui tưởng đây là cái kiểu hình phạt khi hụt chứ - Băng nghiêng đầu.

- Đi tới chỗ trái banh là phạt đủ rồi, còn việc đem nó về giải quyết sao cũng được...

Băng như vầy làm đây muốn thử một cái gì đó xấu xa hơn quá.

- Hô - mặt hơi quê - giải quyết sao cũng được nhỉ? - đứa con cưng bòng trên tay ấy được đặt xuống đất. Băng lùi một bước, hình như chẳng lành. Phóng tới đá mạnh vào nó hướng qua đây. Oái!

Do chẳng rành nên trái banh chẳng bay cao nổi hơn một nó, nhưng tốc độ vẫn đủ tô tím làn da.

Mà. Sẵn khoe. Đó là thứ mà đây có thể...

Cái chân đã lên nòng sẵn giờ giở lên, thả, và vụt về sau, về hướng cái quỹ đạo của trái banh. Như đường cong của hình tròn tiệm cận vào hàm luỹ thừa, ở nơi giới hạn, một con số không, khớp! Và quỹ đạo ấy đã nằm trong chân của đây.

Nơi đỉnh ngón của cơ thể duỗi hết cỡ về sau này, là một trái banh đứng yên, ngoan ngoãn.

Để tính coi nói gì đó khiêu khích Băng cái nữa.

- Uây, skill đỉnh vậy các bạn! - Một cái giọng, mà hồi hãi mã nói với đây là nó đang định quên - chơi chung tụi mình không? Đang thiếu đúng ba người.

Bằng cách nào đó mà tên nói câu đó đứng sau lưng ba mình hết, nên mình cùng quay người lại.

À, là tên này, hợp đấy nhỉ.

- Ô, dâu Keyan - đây uốn chân đưa trái banh về phía hắn và các bạn. Một kiểu xin chào khi đá banh ấy mà.

- Cậu biết người này à? - Băng hỏi đây, chưa nói đủ lớn cho nên chưa có trái tim nào vỡ tan cả.

- Người cùng lớp đó! - Ca thì nói hơi lớn khi hướng về Băng, nhưng chưa đủ rõ nên vẫn chưa có trái tim nào vỡ tan cả - Chào, Keyan.

- Hừm, chẳng ấn tượng gì lắm - Băng bình luận thản nhiên, như đang đi triển lãm hiện vật hay gì đó.

Trái banh được dích lên, nẩy vài cái nhạt nhẽo trên đôi giày không phải của trường kia.

Mấy thằng đi theo tú tụm lại hắn hỏi han gì đó, rồi lén mắt dòm ngó.

Đoán xem nội dung câu hỏi là gì hé.

- Sao nào mấy bạn? - Vẫn cứ tưng trái banh.

- Con gái đó thằng kia, đá lại không đó mà rủ.

- Hình như con đó trình cũng cao...

- Im mồm, là con gái thì càng phải rủ.

- Ừ há.

- Trời, thằng ngu...

Mấy thằng xung quanh hình như đang bàn luận gì đó. Dùng từ bàn luận chắc sẽ vớt vác được gì đó hé?

- Tên chung lớp thì còn được, chứ mấy tên khác nhìn - đôi mắt Băng nhăn lại - khó chịu. Tui không muốn đá chung với chúng đâu.

- Ừm, ừm, nghĩ lại thì nhìn như có ý đồ - Ca gật gật đầu - không tốt không tốt. Con gái chơi chung với con trai lỡ có, hừm, va chạm gì đó rồi sao?

Va chạm, đúng là vậy thiệt, có khả năng đó. Đây thích có đội chơi lắm, lỡ dùng thông lệ mời chào tên kia luôn rồi, mà, chơi chỉ nên dừng lại ở chơi.

- Tiếc là các không phải con gái - phải đó tạo hoá à, tất cả là tại m, trả một trận đá banh lầm lỡ cho đây coi!

- Thôi nào có gì phải ngại chứ...

- Phải đó, không cần phải ngại. Con trai đâu có nghĩa là đá hay hơn con gái.

- Tui hong đá đâu - giục cùi chỏ vào đây - tự nhiên đưa trái banh qua bển chi vậy - tạm dịch: còn không mau sửa lại lỗi lầm của nhà ngươi.

- Ư, ừm - trước lệnh của nàng công chúa, đây mém nghiêng người.

Để mặc Băng và Ca đứng đó từ chối. Đây đi qua chỗ Keyan, đứng trước mặt hắn chìa chân ra.

Trái banh bị tâng ngược về sau, sau đó chân kia đệm nó lại, cái chân còn lại hướng về trái banh.

Rainbow flick, đây đọc vị ngay lập tức liền lùi ba bước về sau.

Keyan thi triển động tác xong vội nhìn điểm rơi trái banh chỉ để thấy đây đang đứng đó.

Trái banh giờ nằm gọn dưới gầm giày đây, lăn nó một cái, ngưng, kéo về, đẩy nhẹ. Nó lăn qua hai chân hắn chẳng tí sức lực.

Đây liền phóng tới, ngang qua khuôn mặt thoáng chết lặng đó, thu hồi trái banh.

- Các chơi vui nhé - mình đi bộ cùng trái banh sang chỗ khác.

- Nãy thấy skill siêu đỉnh cao không?

- Chỉ thấy mấy thằng ất ơ ngứa mắt thôi.

- Ừm, hỏng để ý nữa.

- Tiếc thiệt.

reddit.com
u/______ri — 16 days ago

This question is intended to be about only the intelligibility of free choice, so is there any way to resolves it intelligibly rather than appealing to, say, "X says choice is simply-complex"?


Let say there is a choice to be made - either yes or no, the problem is not about which to choose, as we granted that it can be as free as it gets if given that there is the choice at all.

But when did you choose the moment of this choice? And as this choice is a simple choice, its moment is nothing but "it" (that is its moment is just it itself).

For simple choice, its moment is literally its own occurence and thus its own simple content. So if there is a yes and a no to be chosen, we ask when did the occurence of the choice with the content "yes" or "no" happen?

But if the moment of this choice is chosen, then when did you choose the moment of the choice that choose the moment of this choice (which is just the whole of this choice) at all? The regress here is vicious.

While if the moment of the choice is not chosen at all, nothing about the choice is chosen, as it is a simple choice.

> "I don't need to choose the moment - I just need to choose the content."

When did you chose your content?

Prior to the occurence of the choice, or prior to any choice about the choice, there is nothing that has been chosen about what there is to be chosen.


Additionally, you can't even say you chose that "the choice resolves at a moment", because this choice does not resolves the content if it were a choice only about the time, but if "suddenly" at that time the content is resolved also then nothing have chosen the content, and if there is something that have chosen the content we ask again.

reddit.com
u/______ri — 19 days ago

Sau khi t đã hiểu được bản chất thực tại (nói thiệt đó~) thì mấy điều chân thật ở thế gian đẹp nhất cũng được thấy - đó là "con người" và "nghệ thuật".

Nghệ-thuật-để-đó thì không thiếu, nhưng còn đó một ai cho "mình".

Vượt qua thiện ác giờ chỉ tốt và đẹp hơn.

Liệu rằng tâm hồn nơi đây có nổi một "mình" không?

"Tui" muốn "tụi [tui]", mình muốn mình.

Đây trên 20 dưới 25, chưa thấy ai yêu con người và nghệ thuật hơn. Không tưởng, vô lí, và chưa từng tin vào "lời nói dối".

Thà vô dụng chứ không vô ích, chẳng làm gì ngoài đem lòng hướng tới thế gian.

Trêu ghẹo nghiêm túc, lúc tinh nghịch.

Ý tứ làm ngơ, chờ thời cơ.

Văn ca nhạc hoạ, vài cái dở.

Hình thơ điệp khúc, chút chút thôi.

Ai yêu nổi lấy nơi đây? - ghi như vầy mới là giới thiệu cho "bản" thân.

reddit.com
u/______ri — 20 days ago